Năm 1976, tại ga tàu hỏa phía Nam thành phố. “Vương thọt, cô nương này vốn là tiểu thư con nhà tư sản sắp bị đưa đi cải tạo đấy. Nó được nuôi nấng trong nhung lụa từ bé nên da dẻ mịn màng, ngực ra ngực mà eo ra eo, đảm bảo mười dặm tám hướng quanh đây chẳng tìm đâu ra người đẹp như thế này đâu.” “Cái gì? Đã kết hôn không còn là gái trinh thì sao chứ? Chồng nó đi biền biệt năm năm không về, thân xác cô đơn trống vắng nên chắc đã sớm quên mùi đàn ông là gì rồi, bằng không thì đời nào nó lại vội vã bỏ trốn theo trai như thế.” “Ông cứ việc khai hoan cho nó được sung sướng, khoái hoạt một phen... Bây giờ tôi bán đứt cho ông với giá năm trăm đồng, kể ra cũng là hời cho ông lắm rồi đấy!... Nó đã uống thuốc của tôi rồi nên chắc chắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi!” Hít... Nóng quá... Giọng nói chua ngoa đầy cay nghiệt của người phụ nữ trung niên vang lên ong ong khiến Giang Đường đau đầu như búa bổ. Tiểu thư tư sản? Bỏ trốn? Năm trăm đồng? Bị bỏ thuốc? Bây giờ là thời đại nào rồi mà còn dùng…
Chương 168: Giải quyết bài toán chia đùi vịt
Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm ChồngTác giả: Điềm Điềm Đậu Hủ HoaTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngNăm 1976, tại ga tàu hỏa phía Nam thành phố. “Vương thọt, cô nương này vốn là tiểu thư con nhà tư sản sắp bị đưa đi cải tạo đấy. Nó được nuôi nấng trong nhung lụa từ bé nên da dẻ mịn màng, ngực ra ngực mà eo ra eo, đảm bảo mười dặm tám hướng quanh đây chẳng tìm đâu ra người đẹp như thế này đâu.” “Cái gì? Đã kết hôn không còn là gái trinh thì sao chứ? Chồng nó đi biền biệt năm năm không về, thân xác cô đơn trống vắng nên chắc đã sớm quên mùi đàn ông là gì rồi, bằng không thì đời nào nó lại vội vã bỏ trốn theo trai như thế.” “Ông cứ việc khai hoan cho nó được sung sướng, khoái hoạt một phen... Bây giờ tôi bán đứt cho ông với giá năm trăm đồng, kể ra cũng là hời cho ông lắm rồi đấy!... Nó đã uống thuốc của tôi rồi nên chắc chắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi!” Hít... Nóng quá... Giọng nói chua ngoa đầy cay nghiệt của người phụ nữ trung niên vang lên ong ong khiến Giang Đường đau đầu như búa bổ. Tiểu thư tư sản? Bỏ trốn? Năm trăm đồng? Bị bỏ thuốc? Bây giờ là thời đại nào rồi mà còn dùng… Dỗ dành mãi, cuối cùng Triều Triều và Nguyệt Nguyệt cũng nín khóc, rời khỏi vòng tay mẹ, cả nhà bốn người ngồi quây quần trong sân nhà Triệu Tú Mai. “Mẹ ơi, người xấu có quay lại không ạ?” “Không đâu con, người xấu bị các chú giải phóng quân bắt đi rồi, nhốt kỹ rồi, không ra được nữa đâu.” “Mẹ ơi, mẹ có biến mất nữa không?” “Mẹ không biến mất đâu, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt là cục cưng của mẹ, mẹ nỡ lòng nào bỏ các con.” “Mẹ ơi, kẹo hồ lô ngon lắm, mẹ ăn đi...” Nguyệt Nguyệt khen kẹo ngon, nghĩa là tâm trạng cô bé đã bình ổn trở lại, nỗi sợ hãi dần tan biến, chỉ là vẫn bám dính lấy mẹ không rời. Lát sau Giang Đường vào bếp phụ Triệu Tú Mai nấu cơm, Nguyệt Nguyệt bê ghế nhỏ ngồi ngay cửa bếp, l**m kẹo một cái lại ngó mẹ một cái sau đó lại l**m kẹo lại ngó mẹ. Như sợ mẹ có phép thuật, biến mất lúc nào không hay. Giang Đường bảo: “Chị Triệu để em làm cùng chị.” Bữa tối nay phải nấu cho gần chục người ăn, một mình làm vất vả lắm. Triệu Tú Mai đâu chịu để khách động tay: “Em là khách, ai lại để em nấu cơm. Thôi... em nhặt hộ chị chỗ đậu kia là được.” Giang Đường cầm rổ đậu ngồi nhặt, tước xơ. Triệu Tú Mai nhìn ra ngoài sân, hạ giọng hỏi Giang Đường: “Tiểu Giang, bọn họ không làm khó em chứ?” “Không ạ. Em chỉ phối hợp điều tra thôi, có phải tội phạm đâu mà làm khó. Đội trưởng Trương là người hiểu lý lẽ.” “Thế thì tốt, lúc nhìn em bị đưa đi, tim chị đập thình thịch như súng máy ấy. Giờ em bình an vô sự là tốt rồi... Mà em bảo xem, hai con bé văn công kia, trông thì xinh xắn, có học thức mà sao tâm địa độc ác thế! Độc ác thật! Lúc nãy không tát cho mấy cái là còn nhẹ đấy.” Triệu Tú Mai cầm dao phay chặt thịt vịt chan chát. Nhát dao mạnh mẽ chặt đứt cổ vịt cái rụp. Giang Đường nhìn mà hơi sờ sợ: “Họ làm điều sai trái, chứng cứ rành rành, tổ chức sẽ xử lý nghiêm minh, mình không cần bận tâm đâu chị.” “Nói thì nói thế... nhưng mà...” Triệu Tú Mai vẫn lo lắng nhìn ra ngoài thì thầm: “Cái cô Diệp Vân Thư lúc bị bắt đi có hét tên Tạ Nghiễn Sơn... lúc đấy chị không nhớ ra, sau mới biết là đoàn trưởng Tạ. Cô ta là em gái đoàn trưởng Tạ thật à? Sao khác họ thế?” Giang Đường giải thích: “Anh em nuôi thôi chị ạ, cùng được một ông cụ nhận nuôi.” “Hóa ra là thế. Thế liệu đoàn trưởng Tạ có bao che cho em gái không?” Triệu Tú Mai lo lắng, dao trên tay ngừng lại. Giang Đường lắc đầu: “Em cũng không biết. Nhưng chị đừng lo, cô ta có Tạ Nghiễn Sơn thì em cũng có lão Phó nhà em mà.” Triệu Tú Mai ngẩn người rồi cười phá lên: “Ha ha, em nói phải... có đoàn trưởng Phó ở đây thì lo gì. Đoàn trưởng Phó nổi tiếng chiều vợ, đời nào để em chịu thiệt.” Cốp cốp cốp! Tiếng dao thớt lại vang lên đều đều. Tối hôm đó, nhà Triệu Tú Mai náo nhiệt chưa từng thấy. Nhà chị 5 người, nhà Giang Đường 4 người, thêm Lôi Tiểu Binh nhất quyết không chịu về, đến khi Dương Tố Trân đi làm về tìm con, Triệu Tú Mai kéo luôn cả bà ở lại ăn cơm. “Chị Dương, muộn thế này rồi về nấu cơm cũng ngại, ở lại ăn cùng bọn em cho vui. Thịt thà là đoàn trưởng Phó mang sang, em chỉ xào thêm ít rau với nấu nồi canh thôi, cơm bao no, đông vui thế này thằng Tiểu Binh nó thích lắm, chị ngồi xuống đi.” Thế là bữa cơm có thêm hai người, tổng cộng mười một miệng ăn, cả lớn cả bé. Ghế không đủ, con gái lớn nhà Triệu Tú Mai phải chạy sang hàng xóm mượn thêm. Trong nhà chật chội, mọi người bê bàn ra sân ăn, tiếng nói cười rôm rả. Không chỉ trong sân vui, ngoài ngõ cũng xôn xao. Hàng xóm láng giềng nghe tiếng cười đùa cũng sang ngó nghiêng, thấy Giang Đường bình an trở về ai cũng mừng, hỏi thăm vài câu. Có người nhiệt tình còn mang thức ăn nhà mình sang góp vui, ăn mừng kẻ xấu bị bắt, người tốt được minh oan. Con vịt hơn 3 cân được hầm trong nồi gang to, tài nghệ nấu nướng của Triệu Tú Mai đúng chuẩn Đông Bắc, ngon miễn chê. Nhưng khổ nỗi vịt chỉ có hai cái đùi, mọi người cứ nhường nhau mãi, đẩy qua đẩy lại chẳng ai dám ăn. Giang Đường nhanh trí gỡ thịt hai cái đùi ra, xé nhỏ thành từng sợi từ hai cái đùi biến thành một bát thịt xé đầy ắp, rưới thêm nước sốt đậm đà, ngon tuyệt cú mèo. Cô chia thịt xé cho bọn trẻ, thế là giải quyết xong bài toán chia đùi vịt nan giải. Triệu Tú Mai tấm tắc khen: “Sao chị không nghĩ ra nhỉ! Sao không nghĩ ra nhỉ! Ba đứa nhà chị ngày xưa cứ tranh nhau cái đùi gà, tị nạnh mẹ yêu đứa này ghét đứa kia, đau cả đầu... Đứa nào chả là con, thương đều như nhau chứ. Biết thế xé nhỏ ra thế này có phải xong chuyện không.” Giang Đường cười: “Không tranh đùi thì tranh cánh.” Cánh gà thì chịu, không xé nhỏ được. Nhà đông con là thế, đứa nào cũng muốn bố mẹ quan tâm mình nhất. Triệu Tú Mai hất hàm: “Đùi cho trẻ con rồi thì cánh phải để phần bà già này chứ còn lâu mới đến lượt chúng nó.” Câu nói đùa của chị khiến cả mâm cơm cười ồ lên. “Ha ha ha... ha ha ha...” “Đời sống ngày càng đi lên, sau này muốn ăn bao nhiêu đùi cánh chả được.” “Đúng rồi, sau này bữa nào em cũng phải ăn thịt lợn cho đã!” Bữa cơm vui vẻ kết thúc, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt chơi mệt, ăn no nên díu cả mắt. Hôm nay tâm trạng hai đứa lên xuống thất thường, đến cuối bữa Lôi Tiểu Binh vẫn còn nhảy nhót tưng bừng thì hai anh em đã dụi mắt buồn ngủ. Phó Tư Niên bế bổng hai con lên, mỗi tay một đứa, anh khỏe như vâm nên bế nhẹ tênh. Triều Triều và Nguyệt Nguyệt gục đầu vào vai bố, mơ màng chìm vào giấc ngủ. Lôi Tiểu Binh định chạy theo thì bị Dương Tố Trân túm cổ áo: “Tiểu Binh, các bạn về ngủ rồi, nhà mình hướng này cơ mà, quay lại ngay.” Lôi Tiểu Binh bị tóm gọn, đành ngậm ngùi nhìn Phó Tư Niên bế bạn đi mất, đứng chôn chân than thở. Dương Tố Trân mặc kệ con, trong khu tập thể này thằng bé chẳng lạc đi đâu được, nó khôn ranh thế ai bắt nạt nổi còn cái tính cả thèm chóng chán kia, tí nữa có cái gì mới là lại hớn hở ngay. Quả nhiên, chớp mắt cái đã thấy Lôi Tiểu Binh ngồi xổm nhổ cỏ ven tường, chơi vui vẻ một mình. Dương Tố Trân đi chậm lại, sóng vai cùng Giang Đường, rõ ràng là có chuyện muốn nói.
Dỗ dành mãi, cuối cùng Triều Triều và Nguyệt Nguyệt cũng nín khóc, rời khỏi vòng tay mẹ, cả nhà bốn người ngồi quây quần trong sân nhà Triệu Tú Mai.
“Mẹ ơi, người xấu có quay lại không ạ?”
“Không đâu con, người xấu bị các chú giải phóng quân bắt đi rồi, nhốt kỹ rồi, không ra được nữa đâu.”
“Mẹ ơi, mẹ có biến mất nữa không?”
“Mẹ không biến mất đâu, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt là cục cưng của mẹ, mẹ nỡ lòng nào bỏ các con.”
“Mẹ ơi, kẹo hồ lô ngon lắm, mẹ ăn đi...”
Nguyệt Nguyệt khen kẹo ngon, nghĩa là tâm trạng cô bé đã bình ổn trở lại, nỗi sợ hãi dần tan biến, chỉ là vẫn bám dính lấy mẹ không rời.
Lát sau Giang Đường vào bếp phụ Triệu Tú Mai nấu cơm, Nguyệt Nguyệt bê ghế nhỏ ngồi ngay cửa bếp, l**m kẹo một cái lại ngó mẹ một cái sau đó lại l**m kẹo lại ngó mẹ.
Như sợ mẹ có phép thuật, biến mất lúc nào không hay.
Giang Đường bảo: “Chị Triệu để em làm cùng chị.”
Bữa tối nay phải nấu cho gần chục người ăn, một mình làm vất vả lắm.
Triệu Tú Mai đâu chịu để khách động tay: “Em là khách, ai lại để em nấu cơm. Thôi... em nhặt hộ chị chỗ đậu kia là được.”
Giang Đường cầm rổ đậu ngồi nhặt, tước xơ.
Triệu Tú Mai nhìn ra ngoài sân, hạ giọng hỏi Giang Đường: “Tiểu Giang, bọn họ không làm khó em chứ?”
“Không ạ. Em chỉ phối hợp điều tra thôi, có phải tội phạm đâu mà làm khó. Đội trưởng Trương là người hiểu lý lẽ.”
“Thế thì tốt, lúc nhìn em bị đưa đi, tim chị đập thình thịch như súng máy ấy. Giờ em bình an vô sự là tốt rồi... Mà em bảo xem, hai con bé văn công kia, trông thì xinh xắn, có học thức mà sao tâm địa độc ác thế! Độc ác thật! Lúc nãy không tát cho mấy cái là còn nhẹ đấy.”
Triệu Tú Mai cầm dao phay chặt thịt vịt chan chát.
Nhát dao mạnh mẽ chặt đứt cổ vịt cái rụp.
Giang Đường nhìn mà hơi sờ sợ: “Họ làm điều sai trái, chứng cứ rành rành, tổ chức sẽ xử lý nghiêm minh, mình không cần bận tâm đâu chị.”
“Nói thì nói thế... nhưng mà...” Triệu Tú Mai vẫn lo lắng nhìn ra ngoài thì thầm: “Cái cô Diệp Vân Thư lúc bị bắt đi có hét tên Tạ Nghiễn Sơn... lúc đấy chị không nhớ ra, sau mới biết là đoàn trưởng Tạ. Cô ta là em gái đoàn trưởng Tạ thật à? Sao khác họ thế?”
Giang Đường giải thích: “Anh em nuôi thôi chị ạ, cùng được một ông cụ nhận nuôi.”
“Hóa ra là thế. Thế liệu đoàn trưởng Tạ có bao che cho em gái không?” Triệu Tú Mai lo lắng, dao trên tay ngừng lại.
Giang Đường lắc đầu: “Em cũng không biết. Nhưng chị đừng lo, cô ta có Tạ Nghiễn Sơn thì em cũng có lão Phó nhà em mà.”
Triệu Tú Mai ngẩn người rồi cười phá lên: “Ha ha, em nói phải... có đoàn trưởng Phó ở đây thì lo gì. Đoàn trưởng Phó nổi tiếng chiều vợ, đời nào để em chịu thiệt.”
Cốp cốp cốp!
Tiếng dao thớt lại vang lên đều đều.
Tối hôm đó, nhà Triệu Tú Mai náo nhiệt chưa từng thấy. Nhà chị 5 người, nhà Giang Đường 4 người, thêm Lôi Tiểu Binh nhất quyết không chịu về, đến khi Dương Tố Trân đi làm về tìm con, Triệu Tú Mai kéo luôn cả bà ở lại ăn cơm.
“Chị Dương, muộn thế này rồi về nấu cơm cũng ngại, ở lại ăn cùng bọn em cho vui. Thịt thà là đoàn trưởng Phó mang sang, em chỉ xào thêm ít rau với nấu nồi canh thôi, cơm bao no, đông vui thế này thằng Tiểu Binh nó thích lắm, chị ngồi xuống đi.”
Thế là bữa cơm có thêm hai người, tổng cộng mười một miệng ăn, cả lớn cả bé.
Ghế không đủ, con gái lớn nhà Triệu Tú Mai phải chạy sang hàng xóm mượn thêm.
Trong nhà chật chội, mọi người bê bàn ra sân ăn, tiếng nói cười rôm rả.
Không chỉ trong sân vui, ngoài ngõ cũng xôn xao.
Hàng xóm láng giềng nghe tiếng cười đùa cũng sang ngó nghiêng, thấy Giang Đường bình an trở về ai cũng mừng, hỏi thăm vài câu.
Có người nhiệt tình còn mang thức ăn nhà mình sang góp vui, ăn mừng kẻ xấu bị bắt, người tốt được minh oan.
Con vịt hơn 3 cân được hầm trong nồi gang to, tài nghệ nấu nướng của Triệu Tú Mai đúng chuẩn Đông Bắc, ngon miễn chê.
Nhưng khổ nỗi vịt chỉ có hai cái đùi, mọi người cứ nhường nhau mãi, đẩy qua đẩy lại chẳng ai dám ăn.
Giang Đường nhanh trí gỡ thịt hai cái đùi ra, xé nhỏ thành từng sợi từ hai cái đùi biến thành một bát thịt xé đầy ắp, rưới thêm nước sốt đậm đà, ngon tuyệt cú mèo.
Cô chia thịt xé cho bọn trẻ, thế là giải quyết xong bài toán chia đùi vịt nan giải.
Triệu Tú Mai tấm tắc khen:
“Sao chị không nghĩ ra nhỉ! Sao không nghĩ ra nhỉ! Ba đứa nhà chị ngày xưa cứ tranh nhau cái đùi gà, tị nạnh mẹ yêu đứa này ghét đứa kia, đau cả đầu... Đứa nào chả là con, thương đều như nhau chứ. Biết thế xé nhỏ ra thế này có phải xong chuyện không.”
Giang Đường cười: “Không tranh đùi thì tranh cánh.”
Cánh gà thì chịu, không xé nhỏ được.
Nhà đông con là thế, đứa nào cũng muốn bố mẹ quan tâm mình nhất.
Triệu Tú Mai hất hàm: “Đùi cho trẻ con rồi thì cánh phải để phần bà già này chứ còn lâu mới đến lượt chúng nó.”
Câu nói đùa của chị khiến cả mâm cơm cười ồ lên.
“Ha ha ha... ha ha ha...”
“Đời sống ngày càng đi lên, sau này muốn ăn bao nhiêu đùi cánh chả được.”
“Đúng rồi, sau này bữa nào em cũng phải ăn thịt lợn cho đã!”
Bữa cơm vui vẻ kết thúc, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt chơi mệt, ăn no nên díu cả mắt. Hôm nay tâm trạng hai đứa lên xuống thất thường, đến cuối bữa Lôi Tiểu Binh vẫn còn nhảy nhót tưng bừng thì hai anh em đã dụi mắt buồn ngủ.
Phó Tư Niên bế bổng hai con lên, mỗi tay một đứa, anh khỏe như vâm nên bế nhẹ tênh.
Triều Triều và Nguyệt Nguyệt gục đầu vào vai bố, mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Lôi Tiểu Binh định chạy theo thì bị Dương Tố Trân túm cổ áo: “Tiểu Binh, các bạn về ngủ rồi, nhà mình hướng này cơ mà, quay lại ngay.”
Lôi Tiểu Binh bị tóm gọn, đành ngậm ngùi nhìn Phó Tư Niên bế bạn đi mất, đứng chôn chân than thở.
Dương Tố Trân mặc kệ con, trong khu tập thể này thằng bé chẳng lạc đi đâu được, nó khôn ranh thế ai bắt nạt nổi còn cái tính cả thèm chóng chán kia, tí nữa có cái gì mới là lại hớn hở ngay.
Quả nhiên, chớp mắt cái đã thấy Lôi Tiểu Binh ngồi xổm nhổ cỏ ven tường, chơi vui vẻ một mình.
Dương Tố Trân đi chậm lại, sóng vai cùng Giang Đường, rõ ràng là có chuyện muốn nói.
Thập Niên 70: Quân Hôn 5 Năm Không Gặp, Mỹ Nhân Dắt Con Đến Doanh Trại Tìm ChồngTác giả: Điềm Điềm Đậu Hủ HoaTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngNăm 1976, tại ga tàu hỏa phía Nam thành phố. “Vương thọt, cô nương này vốn là tiểu thư con nhà tư sản sắp bị đưa đi cải tạo đấy. Nó được nuôi nấng trong nhung lụa từ bé nên da dẻ mịn màng, ngực ra ngực mà eo ra eo, đảm bảo mười dặm tám hướng quanh đây chẳng tìm đâu ra người đẹp như thế này đâu.” “Cái gì? Đã kết hôn không còn là gái trinh thì sao chứ? Chồng nó đi biền biệt năm năm không về, thân xác cô đơn trống vắng nên chắc đã sớm quên mùi đàn ông là gì rồi, bằng không thì đời nào nó lại vội vã bỏ trốn theo trai như thế.” “Ông cứ việc khai hoan cho nó được sung sướng, khoái hoạt một phen... Bây giờ tôi bán đứt cho ông với giá năm trăm đồng, kể ra cũng là hời cho ông lắm rồi đấy!... Nó đã uống thuốc của tôi rồi nên chắc chắn sẽ ngoan ngoãn nghe lời thôi!” Hít... Nóng quá... Giọng nói chua ngoa đầy cay nghiệt của người phụ nữ trung niên vang lên ong ong khiến Giang Đường đau đầu như búa bổ. Tiểu thư tư sản? Bỏ trốn? Năm trăm đồng? Bị bỏ thuốc? Bây giờ là thời đại nào rồi mà còn dùng… Dỗ dành mãi, cuối cùng Triều Triều và Nguyệt Nguyệt cũng nín khóc, rời khỏi vòng tay mẹ, cả nhà bốn người ngồi quây quần trong sân nhà Triệu Tú Mai. “Mẹ ơi, người xấu có quay lại không ạ?” “Không đâu con, người xấu bị các chú giải phóng quân bắt đi rồi, nhốt kỹ rồi, không ra được nữa đâu.” “Mẹ ơi, mẹ có biến mất nữa không?” “Mẹ không biến mất đâu, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt là cục cưng của mẹ, mẹ nỡ lòng nào bỏ các con.” “Mẹ ơi, kẹo hồ lô ngon lắm, mẹ ăn đi...” Nguyệt Nguyệt khen kẹo ngon, nghĩa là tâm trạng cô bé đã bình ổn trở lại, nỗi sợ hãi dần tan biến, chỉ là vẫn bám dính lấy mẹ không rời. Lát sau Giang Đường vào bếp phụ Triệu Tú Mai nấu cơm, Nguyệt Nguyệt bê ghế nhỏ ngồi ngay cửa bếp, l**m kẹo một cái lại ngó mẹ một cái sau đó lại l**m kẹo lại ngó mẹ. Như sợ mẹ có phép thuật, biến mất lúc nào không hay. Giang Đường bảo: “Chị Triệu để em làm cùng chị.” Bữa tối nay phải nấu cho gần chục người ăn, một mình làm vất vả lắm. Triệu Tú Mai đâu chịu để khách động tay: “Em là khách, ai lại để em nấu cơm. Thôi... em nhặt hộ chị chỗ đậu kia là được.” Giang Đường cầm rổ đậu ngồi nhặt, tước xơ. Triệu Tú Mai nhìn ra ngoài sân, hạ giọng hỏi Giang Đường: “Tiểu Giang, bọn họ không làm khó em chứ?” “Không ạ. Em chỉ phối hợp điều tra thôi, có phải tội phạm đâu mà làm khó. Đội trưởng Trương là người hiểu lý lẽ.” “Thế thì tốt, lúc nhìn em bị đưa đi, tim chị đập thình thịch như súng máy ấy. Giờ em bình an vô sự là tốt rồi... Mà em bảo xem, hai con bé văn công kia, trông thì xinh xắn, có học thức mà sao tâm địa độc ác thế! Độc ác thật! Lúc nãy không tát cho mấy cái là còn nhẹ đấy.” Triệu Tú Mai cầm dao phay chặt thịt vịt chan chát. Nhát dao mạnh mẽ chặt đứt cổ vịt cái rụp. Giang Đường nhìn mà hơi sờ sợ: “Họ làm điều sai trái, chứng cứ rành rành, tổ chức sẽ xử lý nghiêm minh, mình không cần bận tâm đâu chị.” “Nói thì nói thế... nhưng mà...” Triệu Tú Mai vẫn lo lắng nhìn ra ngoài thì thầm: “Cái cô Diệp Vân Thư lúc bị bắt đi có hét tên Tạ Nghiễn Sơn... lúc đấy chị không nhớ ra, sau mới biết là đoàn trưởng Tạ. Cô ta là em gái đoàn trưởng Tạ thật à? Sao khác họ thế?” Giang Đường giải thích: “Anh em nuôi thôi chị ạ, cùng được một ông cụ nhận nuôi.” “Hóa ra là thế. Thế liệu đoàn trưởng Tạ có bao che cho em gái không?” Triệu Tú Mai lo lắng, dao trên tay ngừng lại. Giang Đường lắc đầu: “Em cũng không biết. Nhưng chị đừng lo, cô ta có Tạ Nghiễn Sơn thì em cũng có lão Phó nhà em mà.” Triệu Tú Mai ngẩn người rồi cười phá lên: “Ha ha, em nói phải... có đoàn trưởng Phó ở đây thì lo gì. Đoàn trưởng Phó nổi tiếng chiều vợ, đời nào để em chịu thiệt.” Cốp cốp cốp! Tiếng dao thớt lại vang lên đều đều. Tối hôm đó, nhà Triệu Tú Mai náo nhiệt chưa từng thấy. Nhà chị 5 người, nhà Giang Đường 4 người, thêm Lôi Tiểu Binh nhất quyết không chịu về, đến khi Dương Tố Trân đi làm về tìm con, Triệu Tú Mai kéo luôn cả bà ở lại ăn cơm. “Chị Dương, muộn thế này rồi về nấu cơm cũng ngại, ở lại ăn cùng bọn em cho vui. Thịt thà là đoàn trưởng Phó mang sang, em chỉ xào thêm ít rau với nấu nồi canh thôi, cơm bao no, đông vui thế này thằng Tiểu Binh nó thích lắm, chị ngồi xuống đi.” Thế là bữa cơm có thêm hai người, tổng cộng mười một miệng ăn, cả lớn cả bé. Ghế không đủ, con gái lớn nhà Triệu Tú Mai phải chạy sang hàng xóm mượn thêm. Trong nhà chật chội, mọi người bê bàn ra sân ăn, tiếng nói cười rôm rả. Không chỉ trong sân vui, ngoài ngõ cũng xôn xao. Hàng xóm láng giềng nghe tiếng cười đùa cũng sang ngó nghiêng, thấy Giang Đường bình an trở về ai cũng mừng, hỏi thăm vài câu. Có người nhiệt tình còn mang thức ăn nhà mình sang góp vui, ăn mừng kẻ xấu bị bắt, người tốt được minh oan. Con vịt hơn 3 cân được hầm trong nồi gang to, tài nghệ nấu nướng của Triệu Tú Mai đúng chuẩn Đông Bắc, ngon miễn chê. Nhưng khổ nỗi vịt chỉ có hai cái đùi, mọi người cứ nhường nhau mãi, đẩy qua đẩy lại chẳng ai dám ăn. Giang Đường nhanh trí gỡ thịt hai cái đùi ra, xé nhỏ thành từng sợi từ hai cái đùi biến thành một bát thịt xé đầy ắp, rưới thêm nước sốt đậm đà, ngon tuyệt cú mèo. Cô chia thịt xé cho bọn trẻ, thế là giải quyết xong bài toán chia đùi vịt nan giải. Triệu Tú Mai tấm tắc khen: “Sao chị không nghĩ ra nhỉ! Sao không nghĩ ra nhỉ! Ba đứa nhà chị ngày xưa cứ tranh nhau cái đùi gà, tị nạnh mẹ yêu đứa này ghét đứa kia, đau cả đầu... Đứa nào chả là con, thương đều như nhau chứ. Biết thế xé nhỏ ra thế này có phải xong chuyện không.” Giang Đường cười: “Không tranh đùi thì tranh cánh.” Cánh gà thì chịu, không xé nhỏ được. Nhà đông con là thế, đứa nào cũng muốn bố mẹ quan tâm mình nhất. Triệu Tú Mai hất hàm: “Đùi cho trẻ con rồi thì cánh phải để phần bà già này chứ còn lâu mới đến lượt chúng nó.” Câu nói đùa của chị khiến cả mâm cơm cười ồ lên. “Ha ha ha... ha ha ha...” “Đời sống ngày càng đi lên, sau này muốn ăn bao nhiêu đùi cánh chả được.” “Đúng rồi, sau này bữa nào em cũng phải ăn thịt lợn cho đã!” Bữa cơm vui vẻ kết thúc, Triều Triều và Nguyệt Nguyệt chơi mệt, ăn no nên díu cả mắt. Hôm nay tâm trạng hai đứa lên xuống thất thường, đến cuối bữa Lôi Tiểu Binh vẫn còn nhảy nhót tưng bừng thì hai anh em đã dụi mắt buồn ngủ. Phó Tư Niên bế bổng hai con lên, mỗi tay một đứa, anh khỏe như vâm nên bế nhẹ tênh. Triều Triều và Nguyệt Nguyệt gục đầu vào vai bố, mơ màng chìm vào giấc ngủ. Lôi Tiểu Binh định chạy theo thì bị Dương Tố Trân túm cổ áo: “Tiểu Binh, các bạn về ngủ rồi, nhà mình hướng này cơ mà, quay lại ngay.” Lôi Tiểu Binh bị tóm gọn, đành ngậm ngùi nhìn Phó Tư Niên bế bạn đi mất, đứng chôn chân than thở. Dương Tố Trân mặc kệ con, trong khu tập thể này thằng bé chẳng lạc đi đâu được, nó khôn ranh thế ai bắt nạt nổi còn cái tính cả thèm chóng chán kia, tí nữa có cái gì mới là lại hớn hở ngay. Quả nhiên, chớp mắt cái đã thấy Lôi Tiểu Binh ngồi xổm nhổ cỏ ven tường, chơi vui vẻ một mình. Dương Tố Trân đi chậm lại, sóng vai cùng Giang Đường, rõ ràng là có chuyện muốn nói.