Tác giả:

Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…

Chương 118

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Một lát sau, thầy Quý chào mọi người rồi đi theo hành lang vào khu vực riêng tư.Nhóm Dung Từ, Úc Mặc Huân, Phong Đình Thâm, Hạ Trường Bách, nhà họ Lâm và nhà họ Tôn cũng cùng vào trong.Người vào trong khá đông nên sự hiện diện của người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn không có gì quá lạc lõng.Mọi người ngồi xuống sân và hành lang dài, người giúp việc mang trà và bánh ngọt lên.Thầy Quý và bà cụ Dung trò chuyện rất vui vẻ.Ngoài bà cụ Dung, thầy Quý còn có hai người bạn cũng có chút am hiểu về quốc họa.Trò chuyện đến cao hứng, thầy Quý và hai người bạn quyết định vẽ tranh ngay tại chỗ, đồng thời mời bà cụ Dung cùng tham gia.Tiếp đó, thầy Quý sai Quý Khuynh Việt: “Khuynh Việt, vào thư phòng lấy bút mực giấy nghiên ra đây giúp ông.”Quý Khuynh Việt: “Vâng ạ.”Vẽ xong, thầy Quý hết lời khen ngợi bức tranh của bà cụ Dung.Thầy Quý, bà cụ Dung và những người khác lại tiếp tục đàm đạo về tranh.Dung Từ và Úc Mặc Huân không ngồi chen vào làm phiền họ mà ngồi ở hành lang uống trà ăn bánh.Vị trí của Dung Từ cách khá xa nhóm nhà họ Lâm và nhà họ Tôn.Giữa họ thậm chí không có sự giao tiếp bằng mắt.Ngoài những người biết chuyện, chẳng ai biết họ có quen biết nhau.Về phần Phong Đình Thâm, anh ngồi cùng Lâm Vu, Hạ Trường Bách, Kỳ Dục Minh, Nhậm Kích Phong.Nhóm này đều cùng trang lứa.Lại là người trong giới thượng lưu, ngồi cùng nhau giao lưu là chuyện bình thường.Thấy Dung Từ và Úc Mặc Huân ngồi riêng một góc, có vẻ muốn giữ khoảng cách với họ, Quý Khuynh Việt hạ giọng hỏi Nhậm Kích Phong: “Nhóm Úc Mặc Huân vẫn chưa làm hòa với các cậu à?”Chẳng phải bảo đã hợp tác rồi sao?Dù chưa hoàn toàn làm hòa thì quan hệ cũng phải dịu đi rồi chứ?Sao giờ nhìn vẫn giống như hồi ở bữa tiệc thế này?Nhậm Kích Phong nhìn về phía Úc Mặc Huân cách đó không xa, ngẫm nghĩ một chút rồi nói: “Úc Mặc Huân và Phong Đình Thâm dường như cũng không hợp nhau lắm.”Quý Khuynh Việt nghe vậy khá ngạc nhiên.Trước đây anh ta chưa từng nghe nói giữa họ có ân oán gì.Anh ta lập tức đoán có thể là do Dung Từ và Lâm Vu.Nhưng vừa nghĩ đến đây, anh ta dừng lại, không định tìm hiểu quá sâu chuyện riêng tư của người khác.Quý Khuynh Việt không thiên vị ai, trò chuyện với nhóm Phong Đình Thâm một lúc rồi qua tiếp đãi Úc Mặc Huân và Dung Từ: “Hôm nay khách đến đông hơn dự kiến, có gì tiếp đãi không chu đáo mong hai vị bỏ qua cho.”Thái độ của Úc Mặc Huân đối với Quý Khuynh Việt vẫn rất tốt: “Là chúng tôi không mời mà đến, thiếu gia Quý đừng khách sáo.”Ông Tần là bạn thân của thầy Quý nhưng ông không hiểu về tranh, hôm nay đến chỉ để ủng hộ bạn.Thầy Quý thấy mình không tiếp đãi được ông, bèn bảo Quý Khuynh Việt mang bàn cờ và bộ trà cụ ra, tìm người đánh cờ uống trà cùng ông Tần.Quý Khuynh Việt xin lỗi Dung Từ và Úc Mặc Huân rồi đi lo việc.Ông Tần ngồi xuống, bốc một nắm quân cờ, nhìn sang người bạn già ông Lý.Ông Lý bực bội nói: “Lần nào cũng không thắng nổi ông, ông tìm người khác đi.”Ông Tần nhìn Quý Khuynh Việt: “Khuynh Việt hôm nay chắc bận rồi.”“Vâng ạ.”Dù sao cũng có nhiều khách khứa phải tiếp đãi.Quý Hoàn Anh cũng có việc phải xử lý.Nếu anh ta ngồi xuống đánh cờ, bỏ mặc khách khứa thì thật không phải phép.“Hay là tìm một người trẻ tuổi khác?” Ông Tần nói.Ông Tần có biết Phong Đình Thâm.Phong Đình Thâm thông minh từ nhỏ, nổi tiếng trong giới.Ông nhìn về phía Phong Đình Thâm: “Thằng nhóc nhà họ Phong cũng biết đánh cờ phải không? Không biết hôm nay có phiền đánh với ông già này một ván không?”Phong Đình Thâm đặt cốc nước xuống, khách sáo nói: “Được đánh cờ với ông Tần là vinh hạnh của cháu.”Phong Đình Thâm đi tới, ngồi xuống đối diện ông Tần, nói: “Vậy xin ông Tần chỉ giáo.”Lâm Vu, Hạ Trường Bách và những người khác đều vây quanh xem cờ.Dung Từ và Úc Mặc Huân cũng đi tới.Nhưng họ đứng sau lưng ông Tần.Lâm Vu, Hạ Trường Bách đều biết đánh cờ.Thấy Dung Từ đến xem có vẻ chăm chú, dường như cũng biết đánh cờ, Hạ Trường Bách đi về phía họ.Anh ta hỏi Dung Từ: “Biết đánh cờ à?”Dung Từ: “Biết một chút.”Úc Mặc Huân: “...”Không phải biết một chút mà là biết “rất nhiều chút” mới đúng.Nhưng anh không nói gì.Có lẽ do chưa quen lối đánh của nhau.Ban đầu nước cờ của ông Tần và Phong Đình Thâm đều khá mơ hồ.Nhưng dần dần, có lẽ đã nắm được tính cách của đối phương, ông Tần thiên về tấn công.Còn Phong Đình Thâm, anh vừa hóa giải thế tấn công của ông Tần, vừa tìm đường đi mới cho mình.Trông có vẻ Phong Đình Thâm hơi chật vật.Thực tế thì...Dung Từ xem một lúc, ánh mắt ngày càng tập trung.Úc Mặc Huân cũng hiểu cờ, một lúc sau, anh hỏi Dung Từ: “Em nghĩ ai sẽ thắng?”Dung Từ nói: “Khó nói lắm.”Lâm Vu và Kỳ Dục Minh đứng cách Dung Từ không xa.Nghe câu trả lời lấp lửng của Dung Từ, họ cảm thấy cô nói cũng như không.Nhưng Úc Mặc Huân biết cô còn ý chưa nói hết, chỉ là không tiện nói ra.Dung Từ quả thực thấy khó nói.Bởi vì Phong Đình Thâm trông có vẻ thường xuyên rơi vào thế hạ phong.Nhưng thực tế anh luôn tìm được cơ hội lật ngược tình thế.Hoặc có thể nói, có khả năng anh đang giăng bẫy để ông Tần đi theo nước cờ của mình.

Một lát sau, thầy Quý chào mọi người rồi đi theo hành lang vào khu vực riêng tư.

Nhóm Dung Từ, Úc Mặc Huân, Phong Đình Thâm, Hạ Trường Bách, nhà họ Lâm và nhà họ Tôn cũng cùng vào trong.

Người vào trong khá đông nên sự hiện diện của người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn không có gì quá lạc lõng.

Mọi người ngồi xuống sân và hành lang dài, người giúp việc mang trà và bánh ngọt lên.

Thầy Quý và bà cụ Dung trò chuyện rất vui vẻ.

Ngoài bà cụ Dung, thầy Quý còn có hai người bạn cũng có chút am hiểu về quốc họa.

Trò chuyện đến cao hứng, thầy Quý và hai người bạn quyết định vẽ tranh ngay tại chỗ, đồng thời mời bà cụ Dung cùng tham gia.

Tiếp đó, thầy Quý sai Quý Khuynh Việt: “Khuynh Việt, vào thư phòng lấy bút mực giấy nghiên ra đây giúp ông.”

Quý Khuynh Việt: “Vâng ạ.”

Vẽ xong, thầy Quý hết lời khen ngợi bức tranh của bà cụ Dung.

Thầy Quý, bà cụ Dung và những người khác lại tiếp tục đàm đạo về tranh.

Dung Từ và Úc Mặc Huân không ngồi chen vào làm phiền họ mà ngồi ở hành lang uống trà ăn bánh.

Vị trí của Dung Từ cách khá xa nhóm nhà họ Lâm và nhà họ Tôn.

Giữa họ thậm chí không có sự giao tiếp bằng mắt.

Ngoài những người biết chuyện, chẳng ai biết họ có quen biết nhau.

Về phần Phong Đình Thâm, anh ngồi cùng Lâm Vu, Hạ Trường Bách, Kỳ Dục Minh, Nhậm Kích Phong.

Nhóm này đều cùng trang lứa.

Lại là người trong giới thượng lưu, ngồi cùng nhau giao lưu là chuyện bình thường.

Thấy Dung Từ và Úc Mặc Huân ngồi riêng một góc, có vẻ muốn giữ khoảng cách với họ, Quý Khuynh Việt hạ giọng hỏi Nhậm Kích Phong: “Nhóm Úc Mặc Huân vẫn chưa làm hòa với các cậu à?”

Chẳng phải bảo đã hợp tác rồi sao?

Dù chưa hoàn toàn làm hòa thì quan hệ cũng phải dịu đi rồi chứ?

Sao giờ nhìn vẫn giống như hồi ở bữa tiệc thế này?

Nhậm Kích Phong nhìn về phía Úc Mặc Huân cách đó không xa, ngẫm nghĩ một chút rồi nói: “Úc Mặc Huân và Phong Đình Thâm dường như cũng không hợp nhau lắm.”

Quý Khuynh Việt nghe vậy khá ngạc nhiên.

Trước đây anh ta chưa từng nghe nói giữa họ có ân oán gì.

Anh ta lập tức đoán có thể là do Dung Từ và Lâm Vu.

Nhưng vừa nghĩ đến đây, anh ta dừng lại, không định tìm hiểu quá sâu chuyện riêng tư của người khác.

Quý Khuynh Việt không thiên vị ai, trò chuyện với nhóm Phong Đình Thâm một lúc rồi qua tiếp đãi Úc Mặc Huân và Dung Từ: “Hôm nay khách đến đông hơn dự kiến, có gì tiếp đãi không chu đáo mong hai vị bỏ qua cho.”

Thái độ của Úc Mặc Huân đối với Quý Khuynh Việt vẫn rất tốt: “Là chúng tôi không mời mà đến, thiếu gia Quý đừng khách sáo.”

Ông Tần là bạn thân của thầy Quý nhưng ông không hiểu về tranh, hôm nay đến chỉ để ủng hộ bạn.

Thầy Quý thấy mình không tiếp đãi được ông, bèn bảo Quý Khuynh Việt mang bàn cờ và bộ trà cụ ra, tìm người đánh cờ uống trà cùng ông Tần.

Quý Khuynh Việt xin lỗi Dung Từ và Úc Mặc Huân rồi đi lo việc.

Ông Tần ngồi xuống, bốc một nắm quân cờ, nhìn sang người bạn già ông Lý.

Ông Lý bực bội nói: “Lần nào cũng không thắng nổi ông, ông tìm người khác đi.”

Ông Tần nhìn Quý Khuynh Việt: “Khuynh Việt hôm nay chắc bận rồi.”

“Vâng ạ.”

Dù sao cũng có nhiều khách khứa phải tiếp đãi.

Quý Hoàn Anh cũng có việc phải xử lý.

Nếu anh ta ngồi xuống đánh cờ, bỏ mặc khách khứa thì thật không phải phép.

“Hay là tìm một người trẻ tuổi khác?” Ông Tần nói.

Ông Tần có biết Phong Đình Thâm.

Phong Đình Thâm thông minh từ nhỏ, nổi tiếng trong giới.

Ông nhìn về phía Phong Đình Thâm: “Thằng nhóc nhà họ Phong cũng biết đánh cờ phải không? Không biết hôm nay có phiền đánh với ông già này một ván không?”

Phong Đình Thâm đặt cốc nước xuống, khách sáo nói: “Được đánh cờ với ông Tần là vinh hạnh của cháu.”

Phong Đình Thâm đi tới, ngồi xuống đối diện ông Tần, nói: “Vậy xin ông Tần chỉ giáo.”

Lâm Vu, Hạ Trường Bách và những người khác đều vây quanh xem cờ.

Dung Từ và Úc Mặc Huân cũng đi tới.

Nhưng họ đứng sau lưng ông Tần.

Lâm Vu, Hạ Trường Bách đều biết đánh cờ.

Thấy Dung Từ đến xem có vẻ chăm chú, dường như cũng biết đánh cờ, Hạ Trường Bách đi về phía họ.

Anh ta hỏi Dung Từ: “Biết đánh cờ à?”

Dung Từ: “Biết một chút.”

Úc Mặc Huân: “...”

Không phải biết một chút mà là biết “rất nhiều chút” mới đúng.

Nhưng anh không nói gì.

Có lẽ do chưa quen lối đánh của nhau.

Ban đầu nước cờ của ông Tần và Phong Đình Thâm đều khá mơ hồ.

Nhưng dần dần, có lẽ đã nắm được tính cách của đối phương, ông Tần thiên về tấn công.

Còn Phong Đình Thâm, anh vừa hóa giải thế tấn công của ông Tần, vừa tìm đường đi mới cho mình.

Trông có vẻ Phong Đình Thâm hơi chật vật.

Thực tế thì...

Dung Từ xem một lúc, ánh mắt ngày càng tập trung.

Úc Mặc Huân cũng hiểu cờ, một lúc sau, anh hỏi Dung Từ: “Em nghĩ ai sẽ thắng?”

Dung Từ nói: “Khó nói lắm.”

Lâm Vu và Kỳ Dục Minh đứng cách Dung Từ không xa.

Nghe câu trả lời lấp lửng của Dung Từ, họ cảm thấy cô nói cũng như không.

Nhưng Úc Mặc Huân biết cô còn ý chưa nói hết, chỉ là không tiện nói ra.

Dung Từ quả thực thấy khó nói.

Bởi vì Phong Đình Thâm trông có vẻ thường xuyên rơi vào thế hạ phong.

Nhưng thực tế anh luôn tìm được cơ hội lật ngược tình thế.

Hoặc có thể nói, có khả năng anh đang giăng bẫy để ông Tần đi theo nước cờ của mình.

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Một lát sau, thầy Quý chào mọi người rồi đi theo hành lang vào khu vực riêng tư.Nhóm Dung Từ, Úc Mặc Huân, Phong Đình Thâm, Hạ Trường Bách, nhà họ Lâm và nhà họ Tôn cũng cùng vào trong.Người vào trong khá đông nên sự hiện diện của người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn không có gì quá lạc lõng.Mọi người ngồi xuống sân và hành lang dài, người giúp việc mang trà và bánh ngọt lên.Thầy Quý và bà cụ Dung trò chuyện rất vui vẻ.Ngoài bà cụ Dung, thầy Quý còn có hai người bạn cũng có chút am hiểu về quốc họa.Trò chuyện đến cao hứng, thầy Quý và hai người bạn quyết định vẽ tranh ngay tại chỗ, đồng thời mời bà cụ Dung cùng tham gia.Tiếp đó, thầy Quý sai Quý Khuynh Việt: “Khuynh Việt, vào thư phòng lấy bút mực giấy nghiên ra đây giúp ông.”Quý Khuynh Việt: “Vâng ạ.”Vẽ xong, thầy Quý hết lời khen ngợi bức tranh của bà cụ Dung.Thầy Quý, bà cụ Dung và những người khác lại tiếp tục đàm đạo về tranh.Dung Từ và Úc Mặc Huân không ngồi chen vào làm phiền họ mà ngồi ở hành lang uống trà ăn bánh.Vị trí của Dung Từ cách khá xa nhóm nhà họ Lâm và nhà họ Tôn.Giữa họ thậm chí không có sự giao tiếp bằng mắt.Ngoài những người biết chuyện, chẳng ai biết họ có quen biết nhau.Về phần Phong Đình Thâm, anh ngồi cùng Lâm Vu, Hạ Trường Bách, Kỳ Dục Minh, Nhậm Kích Phong.Nhóm này đều cùng trang lứa.Lại là người trong giới thượng lưu, ngồi cùng nhau giao lưu là chuyện bình thường.Thấy Dung Từ và Úc Mặc Huân ngồi riêng một góc, có vẻ muốn giữ khoảng cách với họ, Quý Khuynh Việt hạ giọng hỏi Nhậm Kích Phong: “Nhóm Úc Mặc Huân vẫn chưa làm hòa với các cậu à?”Chẳng phải bảo đã hợp tác rồi sao?Dù chưa hoàn toàn làm hòa thì quan hệ cũng phải dịu đi rồi chứ?Sao giờ nhìn vẫn giống như hồi ở bữa tiệc thế này?Nhậm Kích Phong nhìn về phía Úc Mặc Huân cách đó không xa, ngẫm nghĩ một chút rồi nói: “Úc Mặc Huân và Phong Đình Thâm dường như cũng không hợp nhau lắm.”Quý Khuynh Việt nghe vậy khá ngạc nhiên.Trước đây anh ta chưa từng nghe nói giữa họ có ân oán gì.Anh ta lập tức đoán có thể là do Dung Từ và Lâm Vu.Nhưng vừa nghĩ đến đây, anh ta dừng lại, không định tìm hiểu quá sâu chuyện riêng tư của người khác.Quý Khuynh Việt không thiên vị ai, trò chuyện với nhóm Phong Đình Thâm một lúc rồi qua tiếp đãi Úc Mặc Huân và Dung Từ: “Hôm nay khách đến đông hơn dự kiến, có gì tiếp đãi không chu đáo mong hai vị bỏ qua cho.”Thái độ của Úc Mặc Huân đối với Quý Khuynh Việt vẫn rất tốt: “Là chúng tôi không mời mà đến, thiếu gia Quý đừng khách sáo.”Ông Tần là bạn thân của thầy Quý nhưng ông không hiểu về tranh, hôm nay đến chỉ để ủng hộ bạn.Thầy Quý thấy mình không tiếp đãi được ông, bèn bảo Quý Khuynh Việt mang bàn cờ và bộ trà cụ ra, tìm người đánh cờ uống trà cùng ông Tần.Quý Khuynh Việt xin lỗi Dung Từ và Úc Mặc Huân rồi đi lo việc.Ông Tần ngồi xuống, bốc một nắm quân cờ, nhìn sang người bạn già ông Lý.Ông Lý bực bội nói: “Lần nào cũng không thắng nổi ông, ông tìm người khác đi.”Ông Tần nhìn Quý Khuynh Việt: “Khuynh Việt hôm nay chắc bận rồi.”“Vâng ạ.”Dù sao cũng có nhiều khách khứa phải tiếp đãi.Quý Hoàn Anh cũng có việc phải xử lý.Nếu anh ta ngồi xuống đánh cờ, bỏ mặc khách khứa thì thật không phải phép.“Hay là tìm một người trẻ tuổi khác?” Ông Tần nói.Ông Tần có biết Phong Đình Thâm.Phong Đình Thâm thông minh từ nhỏ, nổi tiếng trong giới.Ông nhìn về phía Phong Đình Thâm: “Thằng nhóc nhà họ Phong cũng biết đánh cờ phải không? Không biết hôm nay có phiền đánh với ông già này một ván không?”Phong Đình Thâm đặt cốc nước xuống, khách sáo nói: “Được đánh cờ với ông Tần là vinh hạnh của cháu.”Phong Đình Thâm đi tới, ngồi xuống đối diện ông Tần, nói: “Vậy xin ông Tần chỉ giáo.”Lâm Vu, Hạ Trường Bách và những người khác đều vây quanh xem cờ.Dung Từ và Úc Mặc Huân cũng đi tới.Nhưng họ đứng sau lưng ông Tần.Lâm Vu, Hạ Trường Bách đều biết đánh cờ.Thấy Dung Từ đến xem có vẻ chăm chú, dường như cũng biết đánh cờ, Hạ Trường Bách đi về phía họ.Anh ta hỏi Dung Từ: “Biết đánh cờ à?”Dung Từ: “Biết một chút.”Úc Mặc Huân: “...”Không phải biết một chút mà là biết “rất nhiều chút” mới đúng.Nhưng anh không nói gì.Có lẽ do chưa quen lối đánh của nhau.Ban đầu nước cờ của ông Tần và Phong Đình Thâm đều khá mơ hồ.Nhưng dần dần, có lẽ đã nắm được tính cách của đối phương, ông Tần thiên về tấn công.Còn Phong Đình Thâm, anh vừa hóa giải thế tấn công của ông Tần, vừa tìm đường đi mới cho mình.Trông có vẻ Phong Đình Thâm hơi chật vật.Thực tế thì...Dung Từ xem một lúc, ánh mắt ngày càng tập trung.Úc Mặc Huân cũng hiểu cờ, một lúc sau, anh hỏi Dung Từ: “Em nghĩ ai sẽ thắng?”Dung Từ nói: “Khó nói lắm.”Lâm Vu và Kỳ Dục Minh đứng cách Dung Từ không xa.Nghe câu trả lời lấp lửng của Dung Từ, họ cảm thấy cô nói cũng như không.Nhưng Úc Mặc Huân biết cô còn ý chưa nói hết, chỉ là không tiện nói ra.Dung Từ quả thực thấy khó nói.Bởi vì Phong Đình Thâm trông có vẻ thường xuyên rơi vào thế hạ phong.Nhưng thực tế anh luôn tìm được cơ hội lật ngược tình thế.Hoặc có thể nói, có khả năng anh đang giăng bẫy để ông Tần đi theo nước cờ của mình.

Chương 118