Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…
Chương 119
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Dung Từ đang xem lại ván cờ của họ, nghe vậy, trong lòng khẽ động.Đúng lúc này, cô nghe thấy Lâm Vu nói: “Ông Tần, xem xong hai người đánh cờ, cháu cũng muốn thử một chút, chỉ là năng lực cháu có hạn, muốn thắng Đình Thâm e là...”“Không sao không sao, vừa nãy ông chỉ nói đùa thôi.” Ông Tần cười: “Đã thích thì cứ chơi đi.”Lâm Vu đang định đồng ý thì có người cười nói: “Cô Lâm mà ra trận thì thắng thua thật sự khó nói đấy, ha ha.”“Chứ còn gì nữa, Phong tổng đánh cờ có giỏi đến mấy nhưng khi đối đầu với cô Lâm mà thắng thật thì về nhà e là phải quỳ vỏ sầu riêng mất thôi?”Người đó vừa dứt lời, mọi người xung quanh đều cười rộ lên.Ông Tần không biết Lâm Vu và Phong Đình Thâm còn có mối quan hệ này.Nghe đến đây, thấy Lâm Vu xinh đẹp, phóng khoáng tự tin, trông quả thực rất xứng đôi với Phong Đình Thâm.Ông cười, nhìn Phong Đình Thâm trêu chọc: “Ồ? Vậy thì ông phải rửa mắt mà xem, xem thằng nhóc này trước mặt bạn gái có còn giữ được vẻ ung dung tự tại như lúc đánh cờ với ông già này không.”Trở thành tâm điểm chú ý, Lâm Vu cũng không hề e ngại, nói với Phong Đình Thâm: “Em không phải là người không chịu thua được, chúng ta cứ thi đấu bình thường thôi.”Khuôn mặt tuấn tú của Phong Đình Thâm nở một nụ cười nhạt: “Được.”Có người thấy vậy không kìm được nói: “Chưa bắt đầu đánh đã bắt đầu phát 'cẩu lương' rồi.”“Phát 'cẩu lương' thì phát 'cẩu lương', cô Lâm là tiến sĩ tốt nghiệp trường đại học top đầu thế giới đấy, cô ấy dám nói vậy thì thực lực chắc chắn không tệ đâu.”Ông Tần trước đó không biết Lâm Vu, nghe vậy liền nói: “Hóa ra cô bé cũng là tiến sĩ à.” Lại nói với Phong Đình Thâm: “Mắt nhìn người khá đấy.”Úc Mặc Huân nghe mà trợn mắt.Lúc nãy anh định hỏi Dung Từ có muốn lên thử không.Nhưng chưa kịp nói gì thì bị Lâm Vu cắt ngang.Giờ nhìn cảnh này, anh thấy ngứa mắt, bĩu môi lẩm bẩm: “Muốn đánh thì đánh đi, nói lắm thế làm gì?”Giọng anh rất nhỏ nhưng Dung Từ và Hạ Trường Bách vẫn nghe thấy.Dung Từ mỉm cười.Hạ Trường Bách nhìn Dung Từ, thấy vẻ mặt cô bình thản, không vui không buồn, trong lòng cũng yên tâm phần nào.Lúc này, Phong Đình Thâm và Lâm Vu cuối cùng cũng bắt đầu ván cờ.Dung Từ nhận ra Lâm Vu quả thực biết đánh cờ.Cũng không phải trình độ sơ cấp.Chỉ là...Xem một lúc, Dung Từ thu hồi tầm mắt.Úc Mặc Huân xem một lúc, không biết nhận ra điều gì mà lại trợn mắt lần nữa, cảm thấy không thể ở lại đây thêm một giây phút nào nữa.Thấy Dung Từ dường như cũng không còn hứng thú xem tiếp, anh hỏi: “Về hành lang ngồi nghỉ chút, ăn gì đó không?”Dung Từ lắc đầu: “Không cần đâu, đợi thêm chút nữa.”Hạ Trường Bách để ý thấy Dung Từ không còn chú tâm vào bàn cờ sớm hơn cả Úc Mặc Huân.Lúc nãy Phong Đình Thâm và ông Tần đánh cờ, anh ta thấy Dung Từ luôn rất chăm chú.Giờ đến lượt Phong Đình Thâm và Lâm Vu, cô chỉ xem một lúc rồi dời mắt đi, không quan tâm nữa.Tuy Phong Đình Thâm và Lâm Vu đánh cũng có qua có lại.Nhưng anh ta nhận ra trình độ cờ của Lâm Vu so với ông Tần vẫn kém một bậc, huống hồ là so với Phong Đình Thâm.Nhưng cũng đã rất khá rồi.Phản ứng này của Dung Từ...“Cũng tàm tạm.”Lúc này, giọng thầy Quý bỗng vang lên bên cạnh.Ông và Quý Khuynh Việt đến từ lúc nào, giờ đang đứng cạnh ông Tần.Ông Tần cười: “Đúng là cũng tàm tạm.”Nói xong, ông Tần lại hỏi: “Ông không đi vẽ tranh đi, qua đây làm gì?”“Chẳng phải sợ ông bảo tôi tiếp đãi không chu đáo nên đặc biệt qua xem sao?”“Đi đi đi, lo việc của ông đi, đừng làm phiền tôi xem cờ.”Nhưng thầy Quý không đi.Người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn nghe ông Tần và thầy Quý khen Lâm Vu, ai nấy đều tươi cười rạng rỡ.Rất nhiều người có mặt ở đây đều biết Lâm Vu.Đối với Lâm Vu, không ít người vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị.Dù sao thì Lâm Vu vừa có nhan sắc vừa có học vấn, giờ lại nhờ tài đánh cờ mà lọt vào mắt xanh của thầy Quý và ông Tần.Hơn nữa, nhờ sức hút của bản thân, được Phong Đình Thâm yêu chiều mà giúp nhà họ Lâm và nhà họ Tôn một bước lên mây.Con gái như thế này, ai mà chẳng muốn?Có người không kìm được ngưỡng mộ nói với người nhà họ Lâm: “Lão phu nhân, tổng giám đốc Lâm, phu nhân Lâm, mọi người đúng là sinh được cô cháu gái, cô con gái tốt thật đấy.”“Đúng vậy đúng vậy.”Người khác phụ họa xong, không nhịn được hỏi thăm:“Không biết mọi người dạy dỗ con cái thế nào mà giỏi giang xuất sắc thế này? Đều là chỗ bạn bè cả, lão phu nhân, phu nhân Lâm chia sẻ chút kinh nghiệm cho chúng tôi với.”Người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn nhanh chóng bị mấy bà vợ hào môn vây quanh.Lâm Vu được nhiều người ngưỡng mộ, Hướng Như Phương cũng thấy thơm lây.Bà ta nhìn về phía Dung Từ đang đứng đằng xa, cười đắc ý thì thầm với Tôn Nguyệt Thanh: “So với Tiểu Vu, con bé đó đúng là chỉ có nước đứng sang một bên.”Tôn Nguyệt Thanh mặt lạnh tanh, dường như không vui khi bà ta so sánh con gái mình với Dung Từ.Bà cụ Lâm và Lâm Lập Hải cũng nghe thấy lời Hướng Như Phương.Họ cũng nhìn về phía Dung Từ.Tiểu Vu quả thực về mọi mặt đều hơn Dung Từ.Nghĩ đến đây, họ lại nhìn về phía Lâm Vu, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng và yêu thương.Đúng lúc này, Lâm Vu đứng dậy, nói với ông Tần: “Xin lỗi, cháu thua rồi.”Ông Tần cười hiền hậu: “Thua cũng không sao đã rất giỏi rồi, dù sao thì không phải ai cũng là thằng nhóc nhà họ Phong. Người trẻ tuổi học giỏi lại đánh cờ hay như cháu, giờ hiếm lắm.”Nghe ông Tần khen, Lâm Vu cười: “Ông quá khen rồi ạ.”Ông Tần lại hỏi: “Có muốn đánh nữa không?”Lâm Vu cười lắc đầu: “Múa rìu qua mắt thợ một lần là đủ rồi, nhường cơ hội cho người khác ạ.”Ông Tần nghe vậy lại hỏi: “Còn ai muốn thử không?”Xung quanh im lặng như tờ.Hạ Trường Bách thấy vậy nhìn sang Phong Đình Thâm, lúc này mới phát hiện Phong Đình Thâm đang mân mê quân cờ trên tay cũng đang nhìn mình.Đúng lúc này, Dung Từ bước lên một bước, nhìn Phong Đình Thâm nói: “Đánh với tôi một ván nhé?”
Dung Từ đang xem lại ván cờ của họ, nghe vậy, trong lòng khẽ động.
Đúng lúc này, cô nghe thấy Lâm Vu nói: “Ông Tần, xem xong hai người đánh cờ, cháu cũng muốn thử một chút, chỉ là năng lực cháu có hạn, muốn thắng Đình Thâm e là...”
“Không sao không sao, vừa nãy ông chỉ nói đùa thôi.” Ông Tần cười: “Đã thích thì cứ chơi đi.”
Lâm Vu đang định đồng ý thì có người cười nói: “Cô Lâm mà ra trận thì thắng thua thật sự khó nói đấy, ha ha.”
“Chứ còn gì nữa, Phong tổng đánh cờ có giỏi đến mấy nhưng khi đối đầu với cô Lâm mà thắng thật thì về nhà e là phải quỳ vỏ sầu riêng mất thôi?”
Người đó vừa dứt lời, mọi người xung quanh đều cười rộ lên.
Ông Tần không biết Lâm Vu và Phong Đình Thâm còn có mối quan hệ này.
Nghe đến đây, thấy Lâm Vu xinh đẹp, phóng khoáng tự tin, trông quả thực rất xứng đôi với Phong Đình Thâm.
Ông cười, nhìn Phong Đình Thâm trêu chọc: “Ồ? Vậy thì ông phải rửa mắt mà xem, xem thằng nhóc này trước mặt bạn gái có còn giữ được vẻ ung dung tự tại như lúc đánh cờ với ông già này không.”
Trở thành tâm điểm chú ý, Lâm Vu cũng không hề e ngại, nói với Phong Đình Thâm: “Em không phải là người không chịu thua được, chúng ta cứ thi đấu bình thường thôi.”
Khuôn mặt tuấn tú của Phong Đình Thâm nở một nụ cười nhạt: “Được.”
Có người thấy vậy không kìm được nói: “Chưa bắt đầu đánh đã bắt đầu phát 'cẩu lương' rồi.”
“Phát 'cẩu lương' thì phát 'cẩu lương', cô Lâm là tiến sĩ tốt nghiệp trường đại học top đầu thế giới đấy, cô ấy dám nói vậy thì thực lực chắc chắn không tệ đâu.”
Ông Tần trước đó không biết Lâm Vu, nghe vậy liền nói: “Hóa ra cô bé cũng là tiến sĩ à.” Lại nói với Phong Đình Thâm: “Mắt nhìn người khá đấy.”
Úc Mặc Huân nghe mà trợn mắt.
Lúc nãy anh định hỏi Dung Từ có muốn lên thử không.
Nhưng chưa kịp nói gì thì bị Lâm Vu cắt ngang.
Giờ nhìn cảnh này, anh thấy ngứa mắt, bĩu môi lẩm bẩm: “Muốn đánh thì đánh đi, nói lắm thế làm gì?”
Giọng anh rất nhỏ nhưng Dung Từ và Hạ Trường Bách vẫn nghe thấy.
Dung Từ mỉm cười.
Hạ Trường Bách nhìn Dung Từ, thấy vẻ mặt cô bình thản, không vui không buồn, trong lòng cũng yên tâm phần nào.
Lúc này, Phong Đình Thâm và Lâm Vu cuối cùng cũng bắt đầu ván cờ.
Dung Từ nhận ra Lâm Vu quả thực biết đánh cờ.
Cũng không phải trình độ sơ cấp.
Chỉ là...
Xem một lúc, Dung Từ thu hồi tầm mắt.
Úc Mặc Huân xem một lúc, không biết nhận ra điều gì mà lại trợn mắt lần nữa, cảm thấy không thể ở lại đây thêm một giây phút nào nữa.
Thấy Dung Từ dường như cũng không còn hứng thú xem tiếp, anh hỏi: “Về hành lang ngồi nghỉ chút, ăn gì đó không?”
Dung Từ lắc đầu: “Không cần đâu, đợi thêm chút nữa.”
Hạ Trường Bách để ý thấy Dung Từ không còn chú tâm vào bàn cờ sớm hơn cả Úc Mặc Huân.
Lúc nãy Phong Đình Thâm và ông Tần đánh cờ, anh ta thấy Dung Từ luôn rất chăm chú.
Giờ đến lượt Phong Đình Thâm và Lâm Vu, cô chỉ xem một lúc rồi dời mắt đi, không quan tâm nữa.
Tuy Phong Đình Thâm và Lâm Vu đánh cũng có qua có lại.
Nhưng anh ta nhận ra trình độ cờ của Lâm Vu so với ông Tần vẫn kém một bậc, huống hồ là so với Phong Đình Thâm.
Nhưng cũng đã rất khá rồi.
Phản ứng này của Dung Từ...
“Cũng tàm tạm.”
Lúc này, giọng thầy Quý bỗng vang lên bên cạnh.
Ông và Quý Khuynh Việt đến từ lúc nào, giờ đang đứng cạnh ông Tần.
Ông Tần cười: “Đúng là cũng tàm tạm.”
Nói xong, ông Tần lại hỏi: “Ông không đi vẽ tranh đi, qua đây làm gì?”
“Chẳng phải sợ ông bảo tôi tiếp đãi không chu đáo nên đặc biệt qua xem sao?”
“Đi đi đi, lo việc của ông đi, đừng làm phiền tôi xem cờ.”
Nhưng thầy Quý không đi.
Người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn nghe ông Tần và thầy Quý khen Lâm Vu, ai nấy đều tươi cười rạng rỡ.
Rất nhiều người có mặt ở đây đều biết Lâm Vu.
Đối với Lâm Vu, không ít người vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị.
Dù sao thì Lâm Vu vừa có nhan sắc vừa có học vấn, giờ lại nhờ tài đánh cờ mà lọt vào mắt xanh của thầy Quý và ông Tần.
Hơn nữa, nhờ sức hút của bản thân, được Phong Đình Thâm yêu chiều mà giúp nhà họ Lâm và nhà họ Tôn một bước lên mây.
Con gái như thế này, ai mà chẳng muốn?
Có người không kìm được ngưỡng mộ nói với người nhà họ Lâm: “Lão phu nhân, tổng giám đốc Lâm, phu nhân Lâm, mọi người đúng là sinh được cô cháu gái, cô con gái tốt thật đấy.”
“Đúng vậy đúng vậy.”
Người khác phụ họa xong, không nhịn được hỏi thăm:
“Không biết mọi người dạy dỗ con cái thế nào mà giỏi giang xuất sắc thế này? Đều là chỗ bạn bè cả, lão phu nhân, phu nhân Lâm chia sẻ chút kinh nghiệm cho chúng tôi với.”
Người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn nhanh chóng bị mấy bà vợ hào môn vây quanh.
Lâm Vu được nhiều người ngưỡng mộ, Hướng Như Phương cũng thấy thơm lây.
Bà ta nhìn về phía Dung Từ đang đứng đằng xa, cười đắc ý thì thầm với Tôn Nguyệt Thanh: “So với Tiểu Vu, con bé đó đúng là chỉ có nước đứng sang một bên.”
Tôn Nguyệt Thanh mặt lạnh tanh, dường như không vui khi bà ta so sánh con gái mình với Dung Từ.
Bà cụ Lâm và Lâm Lập Hải cũng nghe thấy lời Hướng Như Phương.
Họ cũng nhìn về phía Dung Từ.
Tiểu Vu quả thực về mọi mặt đều hơn Dung Từ.
Nghĩ đến đây, họ lại nhìn về phía Lâm Vu, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng và yêu thương.
Đúng lúc này, Lâm Vu đứng dậy, nói với ông Tần: “Xin lỗi, cháu thua rồi.”
Ông Tần cười hiền hậu: “Thua cũng không sao đã rất giỏi rồi, dù sao thì không phải ai cũng là thằng nhóc nhà họ Phong. Người trẻ tuổi học giỏi lại đánh cờ hay như cháu, giờ hiếm lắm.”
Nghe ông Tần khen, Lâm Vu cười: “Ông quá khen rồi ạ.”
Ông Tần lại hỏi: “Có muốn đánh nữa không?”
Lâm Vu cười lắc đầu: “Múa rìu qua mắt thợ một lần là đủ rồi, nhường cơ hội cho người khác ạ.”
Ông Tần nghe vậy lại hỏi: “Còn ai muốn thử không?”
Xung quanh im lặng như tờ.
Hạ Trường Bách thấy vậy nhìn sang Phong Đình Thâm, lúc này mới phát hiện Phong Đình Thâm đang mân mê quân cờ trên tay cũng đang nhìn mình.
Đúng lúc này, Dung Từ bước lên một bước, nhìn Phong Đình Thâm nói: “Đánh với tôi một ván nhé?”
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Dung Từ đang xem lại ván cờ của họ, nghe vậy, trong lòng khẽ động.Đúng lúc này, cô nghe thấy Lâm Vu nói: “Ông Tần, xem xong hai người đánh cờ, cháu cũng muốn thử một chút, chỉ là năng lực cháu có hạn, muốn thắng Đình Thâm e là...”“Không sao không sao, vừa nãy ông chỉ nói đùa thôi.” Ông Tần cười: “Đã thích thì cứ chơi đi.”Lâm Vu đang định đồng ý thì có người cười nói: “Cô Lâm mà ra trận thì thắng thua thật sự khó nói đấy, ha ha.”“Chứ còn gì nữa, Phong tổng đánh cờ có giỏi đến mấy nhưng khi đối đầu với cô Lâm mà thắng thật thì về nhà e là phải quỳ vỏ sầu riêng mất thôi?”Người đó vừa dứt lời, mọi người xung quanh đều cười rộ lên.Ông Tần không biết Lâm Vu và Phong Đình Thâm còn có mối quan hệ này.Nghe đến đây, thấy Lâm Vu xinh đẹp, phóng khoáng tự tin, trông quả thực rất xứng đôi với Phong Đình Thâm.Ông cười, nhìn Phong Đình Thâm trêu chọc: “Ồ? Vậy thì ông phải rửa mắt mà xem, xem thằng nhóc này trước mặt bạn gái có còn giữ được vẻ ung dung tự tại như lúc đánh cờ với ông già này không.”Trở thành tâm điểm chú ý, Lâm Vu cũng không hề e ngại, nói với Phong Đình Thâm: “Em không phải là người không chịu thua được, chúng ta cứ thi đấu bình thường thôi.”Khuôn mặt tuấn tú của Phong Đình Thâm nở một nụ cười nhạt: “Được.”Có người thấy vậy không kìm được nói: “Chưa bắt đầu đánh đã bắt đầu phát 'cẩu lương' rồi.”“Phát 'cẩu lương' thì phát 'cẩu lương', cô Lâm là tiến sĩ tốt nghiệp trường đại học top đầu thế giới đấy, cô ấy dám nói vậy thì thực lực chắc chắn không tệ đâu.”Ông Tần trước đó không biết Lâm Vu, nghe vậy liền nói: “Hóa ra cô bé cũng là tiến sĩ à.” Lại nói với Phong Đình Thâm: “Mắt nhìn người khá đấy.”Úc Mặc Huân nghe mà trợn mắt.Lúc nãy anh định hỏi Dung Từ có muốn lên thử không.Nhưng chưa kịp nói gì thì bị Lâm Vu cắt ngang.Giờ nhìn cảnh này, anh thấy ngứa mắt, bĩu môi lẩm bẩm: “Muốn đánh thì đánh đi, nói lắm thế làm gì?”Giọng anh rất nhỏ nhưng Dung Từ và Hạ Trường Bách vẫn nghe thấy.Dung Từ mỉm cười.Hạ Trường Bách nhìn Dung Từ, thấy vẻ mặt cô bình thản, không vui không buồn, trong lòng cũng yên tâm phần nào.Lúc này, Phong Đình Thâm và Lâm Vu cuối cùng cũng bắt đầu ván cờ.Dung Từ nhận ra Lâm Vu quả thực biết đánh cờ.Cũng không phải trình độ sơ cấp.Chỉ là...Xem một lúc, Dung Từ thu hồi tầm mắt.Úc Mặc Huân xem một lúc, không biết nhận ra điều gì mà lại trợn mắt lần nữa, cảm thấy không thể ở lại đây thêm một giây phút nào nữa.Thấy Dung Từ dường như cũng không còn hứng thú xem tiếp, anh hỏi: “Về hành lang ngồi nghỉ chút, ăn gì đó không?”Dung Từ lắc đầu: “Không cần đâu, đợi thêm chút nữa.”Hạ Trường Bách để ý thấy Dung Từ không còn chú tâm vào bàn cờ sớm hơn cả Úc Mặc Huân.Lúc nãy Phong Đình Thâm và ông Tần đánh cờ, anh ta thấy Dung Từ luôn rất chăm chú.Giờ đến lượt Phong Đình Thâm và Lâm Vu, cô chỉ xem một lúc rồi dời mắt đi, không quan tâm nữa.Tuy Phong Đình Thâm và Lâm Vu đánh cũng có qua có lại.Nhưng anh ta nhận ra trình độ cờ của Lâm Vu so với ông Tần vẫn kém một bậc, huống hồ là so với Phong Đình Thâm.Nhưng cũng đã rất khá rồi.Phản ứng này của Dung Từ...“Cũng tàm tạm.”Lúc này, giọng thầy Quý bỗng vang lên bên cạnh.Ông và Quý Khuynh Việt đến từ lúc nào, giờ đang đứng cạnh ông Tần.Ông Tần cười: “Đúng là cũng tàm tạm.”Nói xong, ông Tần lại hỏi: “Ông không đi vẽ tranh đi, qua đây làm gì?”“Chẳng phải sợ ông bảo tôi tiếp đãi không chu đáo nên đặc biệt qua xem sao?”“Đi đi đi, lo việc của ông đi, đừng làm phiền tôi xem cờ.”Nhưng thầy Quý không đi.Người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn nghe ông Tần và thầy Quý khen Lâm Vu, ai nấy đều tươi cười rạng rỡ.Rất nhiều người có mặt ở đây đều biết Lâm Vu.Đối với Lâm Vu, không ít người vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị.Dù sao thì Lâm Vu vừa có nhan sắc vừa có học vấn, giờ lại nhờ tài đánh cờ mà lọt vào mắt xanh của thầy Quý và ông Tần.Hơn nữa, nhờ sức hút của bản thân, được Phong Đình Thâm yêu chiều mà giúp nhà họ Lâm và nhà họ Tôn một bước lên mây.Con gái như thế này, ai mà chẳng muốn?Có người không kìm được ngưỡng mộ nói với người nhà họ Lâm: “Lão phu nhân, tổng giám đốc Lâm, phu nhân Lâm, mọi người đúng là sinh được cô cháu gái, cô con gái tốt thật đấy.”“Đúng vậy đúng vậy.”Người khác phụ họa xong, không nhịn được hỏi thăm:“Không biết mọi người dạy dỗ con cái thế nào mà giỏi giang xuất sắc thế này? Đều là chỗ bạn bè cả, lão phu nhân, phu nhân Lâm chia sẻ chút kinh nghiệm cho chúng tôi với.”Người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn nhanh chóng bị mấy bà vợ hào môn vây quanh.Lâm Vu được nhiều người ngưỡng mộ, Hướng Như Phương cũng thấy thơm lây.Bà ta nhìn về phía Dung Từ đang đứng đằng xa, cười đắc ý thì thầm với Tôn Nguyệt Thanh: “So với Tiểu Vu, con bé đó đúng là chỉ có nước đứng sang một bên.”Tôn Nguyệt Thanh mặt lạnh tanh, dường như không vui khi bà ta so sánh con gái mình với Dung Từ.Bà cụ Lâm và Lâm Lập Hải cũng nghe thấy lời Hướng Như Phương.Họ cũng nhìn về phía Dung Từ.Tiểu Vu quả thực về mọi mặt đều hơn Dung Từ.Nghĩ đến đây, họ lại nhìn về phía Lâm Vu, ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng và yêu thương.Đúng lúc này, Lâm Vu đứng dậy, nói với ông Tần: “Xin lỗi, cháu thua rồi.”Ông Tần cười hiền hậu: “Thua cũng không sao đã rất giỏi rồi, dù sao thì không phải ai cũng là thằng nhóc nhà họ Phong. Người trẻ tuổi học giỏi lại đánh cờ hay như cháu, giờ hiếm lắm.”Nghe ông Tần khen, Lâm Vu cười: “Ông quá khen rồi ạ.”Ông Tần lại hỏi: “Có muốn đánh nữa không?”Lâm Vu cười lắc đầu: “Múa rìu qua mắt thợ một lần là đủ rồi, nhường cơ hội cho người khác ạ.”Ông Tần nghe vậy lại hỏi: “Còn ai muốn thử không?”Xung quanh im lặng như tờ.Hạ Trường Bách thấy vậy nhìn sang Phong Đình Thâm, lúc này mới phát hiện Phong Đình Thâm đang mân mê quân cờ trên tay cũng đang nhìn mình.Đúng lúc này, Dung Từ bước lên một bước, nhìn Phong Đình Thâm nói: “Đánh với tôi một ván nhé?”