Tác giả:

Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…

Chương 185

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Sau tiệc mừng thọ bà cụ Phong, tin tức Phong Đình Thâm đã kết hôn và có một cô con gái sáu tuổi nhanh chóng lan truyền khắp giới thượng lưu thủ đô.Lâm Vu có rất nhiều người theo đuổi.Dù biết cô ta đã ở bên Phong Đình Thâm nhưng nhiều người đàn ông vẫn không chịu bỏ cuộc.Biết Phong Đình Thâm thực sự đã kết hôn và có con gái, những người thầm thương trộm nhớ Lâm Vu đều cảm thấy xót xa và tủi thân thay cho cô ta.Sáng hôm sau tiệc mừng thọ, không ít người đã tìm đến Tấn Độ, cố gắng thuyết phục Lâm Vu rời bỏ Phong Đình Thâm.Nhờ tổng giám đốc Chương và mọi người ra mặt giúp đỡ, Lâm Vu mới được “giải cứu”.Chuyện này nhanh chóng lan truyền khắp công ty Tấn Độ.Một nhân viên không kìm được cảm thán: “Tuy hôm Valentine đã được chứng kiến độ nổi tiếng của giám đốc Lâm nhưng không ngờ lại điên cuồng đến mức này.”“Chứ còn gì nữa.”Tấn Độ ai cũng biết Phong Đình Thâm và Lâm Vu tình cảm rất tốt.Nhưng mọi người thực sự không biết Phong Đình Thâm đã kết hôn và có con.Có người không nhịn được tò mò hỏi: “Giám đốc Lâm, Phong tổng... thực sự đã kết hôn và có con gái ạ?”Lâm Vu cười đáp: “Đúng vậy.”Thấy Lâm Vu có vẻ hoàn toàn không để bụng, người đó lại hỏi: “Vậy cô...”Lâm Vu cười: “Chúng tôi sống chung rất tốt, Tâm Tâm rất quấn tôi, quan hệ giữa chúng tôi rất tốt.”Đang là giờ làm việc, mọi người bàn tán một lúc rồi giải tán.Khoảng năm giờ chiều, Lâm Vu vẫn đang xử lý công việc.Lúc này, Phong Cảnh Tâm chạy ào tới: “Dì Vu Vu!”Lâm Vu cười ôm chầm lấy cô bé: “Tâm Tâm của chúng ta đến rồi à?”Phong Cảnh Tâm: “Vâng ạ!”“Dì chưa làm xong việc, Tâm Tâm ngồi đợi dì mười phút nhé, mười phút nữa chúng ta sang Phong Thị tìm ba con.”Phong Cảnh Tâm ngoan ngoãn nói: “Vâng ạ!”Khi Phong Cảnh Tâm vừa chạy vào, nhân viên Tấn Độ còn đang đoán xem cô bé là con ai.Nhìn cảnh này còn gì mà không hiểu nữa?Hơn nữa, Phong Cảnh Tâm và Phong Đình Thâm trông rất giống nhau.Sáng nay Lâm Vu nói cô ta và con gái Phong Đình Thâm sống chung rất tốt, cô bé rất quấn cô ta, một số người thực ra không tin.Nhưng giờ thấy Phong Cảnh Tâm gặp Lâm Vu vui vẻ như vậy, niềm vui trong mắt cô bé không thể giấu được.Đến nước này, ai cũng nhận ra Lâm Vu không hề nói quá, cô ta thực sự rất được lòng con gái Phong Đình Thâm.Mọi người đều bảo mẹ kế khó làm.Tuy Phong Đình Thâm và Lâm Vu chưa kết hôn.Nhưng chắc cũng sắp rồi nhỉ?Thấy vậy, có người không kìm được khen ngợi: “Giám đốc Lâm, đến trẻ con cũng bị sức hút của cô chinh phục, cô giỏi thật đấy!”Lâm Vu cười bất lực: “Đâu có khoa trương như mọi người nói? Là do tính cách Tâm Tâm rất tốt, chúng tôi hòa hợp được là kết quả nỗ lực của cả hai, không thể quy hết công lao cho tôi được.”Mọi người nhìn Phong Cảnh Tâm, có người khen: “Con gái Phong tổng xinh thật đấy, lớn lên chắc chắn là đại mỹ nhân.”“Chứ còn gì nữa.”Mọi người nhìn Phong Cảnh Tâm thì thầm bàn tán, không hiểu sao nhìn lâu lại thấy Phong Cảnh Tâm ngoài giống Phong Đình Thâm ra, trông còn quen quen như đã gặp ở đâu rồi.Ngoài ra, nhìn Phong Cảnh Tâm, mọi người cũng không khỏi tò mò, người phụ nữ nào kết hợp với Phong Đình Thâm mới sinh ra được đứa con xinh đẹp thế này...Tò mò thì tò mò nhưng cũng không tiện hỏi nhiều.Hơn hai mươi phút sau, Lâm Vu giải quyết xong công việc, nói với Phong Cảnh Tâm: “Tâm Tâm, dì xong rồi, chúng ta đi tìm ba con nhé.”Phong Cảnh Tâm đeo ba lô lên, vui vẻ nắm tay Lâm Vu: “Vâng ạ!”Lâm Vu dịu dàng nhắc: “Tâm Tâm, chào tạm biệt các anh chị đi con.”Phong Cảnh Tâm vẫy tay với mọi người: “Em chào các anh chị ạ.”Phong Cảnh Tâm xinh xắn dễ thương, vừa mở lời, mọi người liền vội vàng đáp lại: “Tạm biệt em, rảnh nhớ ghé chơi nhé.”Phong Cảnh Tâm: “Vâng ạ.”Nhìn theo bóng lưng hai người rời đi, tổng giám đốc Chương nói:“Biết những người qua đường như chúng ta và đám vệ tinh đang nhăm nhe của giám đốc Lâm không tin cô ấy hạnh phúc bên Phong tổng, Phong tổng liền cho con gái đến tìm giám đốc Lâm để dập tắt tin đồn, phải nói là Phong tổng thực sự rất để tâm đến chuyện của giám đốc Lâm.”“Chứ còn gì nữa, giám đốc Lâm hạnh phúc thật đấy.”

Sau tiệc mừng thọ bà cụ Phong, tin tức Phong Đình Thâm đã kết hôn và có một cô con gái sáu tuổi nhanh chóng lan truyền khắp giới thượng lưu thủ đô.

Lâm Vu có rất nhiều người theo đuổi.

Dù biết cô ta đã ở bên Phong Đình Thâm nhưng nhiều người đàn ông vẫn không chịu bỏ cuộc.

Biết Phong Đình Thâm thực sự đã kết hôn và có con gái, những người thầm thương trộm nhớ Lâm Vu đều cảm thấy xót xa và tủi thân thay cho cô ta.

Sáng hôm sau tiệc mừng thọ, không ít người đã tìm đến Tấn Độ, cố gắng thuyết phục Lâm Vu rời bỏ Phong Đình Thâm.

Nhờ tổng giám đốc Chương và mọi người ra mặt giúp đỡ, Lâm Vu mới được “giải cứu”.

Chuyện này nhanh chóng lan truyền khắp công ty Tấn Độ.

Một nhân viên không kìm được cảm thán: “Tuy hôm Valentine đã được chứng kiến độ nổi tiếng của giám đốc Lâm nhưng không ngờ lại điên cuồng đến mức này.”

“Chứ còn gì nữa.”

Tấn Độ ai cũng biết Phong Đình Thâm và Lâm Vu tình cảm rất tốt.

Nhưng mọi người thực sự không biết Phong Đình Thâm đã kết hôn và có con.

Có người không nhịn được tò mò hỏi: “Giám đốc Lâm, Phong tổng... thực sự đã kết hôn và có con gái ạ?”

Lâm Vu cười đáp: “Đúng vậy.”

Thấy Lâm Vu có vẻ hoàn toàn không để bụng, người đó lại hỏi: “Vậy cô...”

Lâm Vu cười: “Chúng tôi sống chung rất tốt, Tâm Tâm rất quấn tôi, quan hệ giữa chúng tôi rất tốt.”

Đang là giờ làm việc, mọi người bàn tán một lúc rồi giải tán.

Khoảng năm giờ chiều, Lâm Vu vẫn đang xử lý công việc.

Lúc này, Phong Cảnh Tâm chạy ào tới: “Dì Vu Vu!”

Lâm Vu cười ôm chầm lấy cô bé: “Tâm Tâm của chúng ta đến rồi à?”

Phong Cảnh Tâm: “Vâng ạ!”

“Dì chưa làm xong việc, Tâm Tâm ngồi đợi dì mười phút nhé, mười phút nữa chúng ta sang Phong Thị tìm ba con.”

Phong Cảnh Tâm ngoan ngoãn nói: “Vâng ạ!”

Khi Phong Cảnh Tâm vừa chạy vào, nhân viên Tấn Độ còn đang đoán xem cô bé là con ai.

Nhìn cảnh này còn gì mà không hiểu nữa?

Hơn nữa, Phong Cảnh Tâm và Phong Đình Thâm trông rất giống nhau.

Sáng nay Lâm Vu nói cô ta và con gái Phong Đình Thâm sống chung rất tốt, cô bé rất quấn cô ta, một số người thực ra không tin.

Nhưng giờ thấy Phong Cảnh Tâm gặp Lâm Vu vui vẻ như vậy, niềm vui trong mắt cô bé không thể giấu được.

Đến nước này, ai cũng nhận ra Lâm Vu không hề nói quá, cô ta thực sự rất được lòng con gái Phong Đình Thâm.

Mọi người đều bảo mẹ kế khó làm.

Tuy Phong Đình Thâm và Lâm Vu chưa kết hôn.

Nhưng chắc cũng sắp rồi nhỉ?

Thấy vậy, có người không kìm được khen ngợi: “Giám đốc Lâm, đến trẻ con cũng bị sức hút của cô chinh phục, cô giỏi thật đấy!”

Lâm Vu cười bất lực: “Đâu có khoa trương như mọi người nói? Là do tính cách Tâm Tâm rất tốt, chúng tôi hòa hợp được là kết quả nỗ lực của cả hai, không thể quy hết công lao cho tôi được.”

Mọi người nhìn Phong Cảnh Tâm, có người khen: “Con gái Phong tổng xinh thật đấy, lớn lên chắc chắn là đại mỹ nhân.”

“Chứ còn gì nữa.”

Mọi người nhìn Phong Cảnh Tâm thì thầm bàn tán, không hiểu sao nhìn lâu lại thấy Phong Cảnh Tâm ngoài giống Phong Đình Thâm ra, trông còn quen quen như đã gặp ở đâu rồi.

Ngoài ra, nhìn Phong Cảnh Tâm, mọi người cũng không khỏi tò mò, người phụ nữ nào kết hợp với Phong Đình Thâm mới sinh ra được đứa con xinh đẹp thế này...

Tò mò thì tò mò nhưng cũng không tiện hỏi nhiều.

Hơn hai mươi phút sau, Lâm Vu giải quyết xong công việc, nói với Phong Cảnh Tâm: “Tâm Tâm, dì xong rồi, chúng ta đi tìm ba con nhé.”

Phong Cảnh Tâm đeo ba lô lên, vui vẻ nắm tay Lâm Vu: “Vâng ạ!”

Lâm Vu dịu dàng nhắc: “Tâm Tâm, chào tạm biệt các anh chị đi con.”

Phong Cảnh Tâm vẫy tay với mọi người: “Em chào các anh chị ạ.”

Phong Cảnh Tâm xinh xắn dễ thương, vừa mở lời, mọi người liền vội vàng đáp lại: “Tạm biệt em, rảnh nhớ ghé chơi nhé.”

Phong Cảnh Tâm: “Vâng ạ.”

Nhìn theo bóng lưng hai người rời đi, tổng giám đốc Chương nói:

“Biết những người qua đường như chúng ta và đám vệ tinh đang nhăm nhe của giám đốc Lâm không tin cô ấy hạnh phúc bên Phong tổng, Phong tổng liền cho con gái đến tìm giám đốc Lâm để dập tắt tin đồn, phải nói là Phong tổng thực sự rất để tâm đến chuyện của giám đốc Lâm.”

“Chứ còn gì nữa, giám đốc Lâm hạnh phúc thật đấy.”

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Sau tiệc mừng thọ bà cụ Phong, tin tức Phong Đình Thâm đã kết hôn và có một cô con gái sáu tuổi nhanh chóng lan truyền khắp giới thượng lưu thủ đô.Lâm Vu có rất nhiều người theo đuổi.Dù biết cô ta đã ở bên Phong Đình Thâm nhưng nhiều người đàn ông vẫn không chịu bỏ cuộc.Biết Phong Đình Thâm thực sự đã kết hôn và có con gái, những người thầm thương trộm nhớ Lâm Vu đều cảm thấy xót xa và tủi thân thay cho cô ta.Sáng hôm sau tiệc mừng thọ, không ít người đã tìm đến Tấn Độ, cố gắng thuyết phục Lâm Vu rời bỏ Phong Đình Thâm.Nhờ tổng giám đốc Chương và mọi người ra mặt giúp đỡ, Lâm Vu mới được “giải cứu”.Chuyện này nhanh chóng lan truyền khắp công ty Tấn Độ.Một nhân viên không kìm được cảm thán: “Tuy hôm Valentine đã được chứng kiến độ nổi tiếng của giám đốc Lâm nhưng không ngờ lại điên cuồng đến mức này.”“Chứ còn gì nữa.”Tấn Độ ai cũng biết Phong Đình Thâm và Lâm Vu tình cảm rất tốt.Nhưng mọi người thực sự không biết Phong Đình Thâm đã kết hôn và có con.Có người không nhịn được tò mò hỏi: “Giám đốc Lâm, Phong tổng... thực sự đã kết hôn và có con gái ạ?”Lâm Vu cười đáp: “Đúng vậy.”Thấy Lâm Vu có vẻ hoàn toàn không để bụng, người đó lại hỏi: “Vậy cô...”Lâm Vu cười: “Chúng tôi sống chung rất tốt, Tâm Tâm rất quấn tôi, quan hệ giữa chúng tôi rất tốt.”Đang là giờ làm việc, mọi người bàn tán một lúc rồi giải tán.Khoảng năm giờ chiều, Lâm Vu vẫn đang xử lý công việc.Lúc này, Phong Cảnh Tâm chạy ào tới: “Dì Vu Vu!”Lâm Vu cười ôm chầm lấy cô bé: “Tâm Tâm của chúng ta đến rồi à?”Phong Cảnh Tâm: “Vâng ạ!”“Dì chưa làm xong việc, Tâm Tâm ngồi đợi dì mười phút nhé, mười phút nữa chúng ta sang Phong Thị tìm ba con.”Phong Cảnh Tâm ngoan ngoãn nói: “Vâng ạ!”Khi Phong Cảnh Tâm vừa chạy vào, nhân viên Tấn Độ còn đang đoán xem cô bé là con ai.Nhìn cảnh này còn gì mà không hiểu nữa?Hơn nữa, Phong Cảnh Tâm và Phong Đình Thâm trông rất giống nhau.Sáng nay Lâm Vu nói cô ta và con gái Phong Đình Thâm sống chung rất tốt, cô bé rất quấn cô ta, một số người thực ra không tin.Nhưng giờ thấy Phong Cảnh Tâm gặp Lâm Vu vui vẻ như vậy, niềm vui trong mắt cô bé không thể giấu được.Đến nước này, ai cũng nhận ra Lâm Vu không hề nói quá, cô ta thực sự rất được lòng con gái Phong Đình Thâm.Mọi người đều bảo mẹ kế khó làm.Tuy Phong Đình Thâm và Lâm Vu chưa kết hôn.Nhưng chắc cũng sắp rồi nhỉ?Thấy vậy, có người không kìm được khen ngợi: “Giám đốc Lâm, đến trẻ con cũng bị sức hút của cô chinh phục, cô giỏi thật đấy!”Lâm Vu cười bất lực: “Đâu có khoa trương như mọi người nói? Là do tính cách Tâm Tâm rất tốt, chúng tôi hòa hợp được là kết quả nỗ lực của cả hai, không thể quy hết công lao cho tôi được.”Mọi người nhìn Phong Cảnh Tâm, có người khen: “Con gái Phong tổng xinh thật đấy, lớn lên chắc chắn là đại mỹ nhân.”“Chứ còn gì nữa.”Mọi người nhìn Phong Cảnh Tâm thì thầm bàn tán, không hiểu sao nhìn lâu lại thấy Phong Cảnh Tâm ngoài giống Phong Đình Thâm ra, trông còn quen quen như đã gặp ở đâu rồi.Ngoài ra, nhìn Phong Cảnh Tâm, mọi người cũng không khỏi tò mò, người phụ nữ nào kết hợp với Phong Đình Thâm mới sinh ra được đứa con xinh đẹp thế này...Tò mò thì tò mò nhưng cũng không tiện hỏi nhiều.Hơn hai mươi phút sau, Lâm Vu giải quyết xong công việc, nói với Phong Cảnh Tâm: “Tâm Tâm, dì xong rồi, chúng ta đi tìm ba con nhé.”Phong Cảnh Tâm đeo ba lô lên, vui vẻ nắm tay Lâm Vu: “Vâng ạ!”Lâm Vu dịu dàng nhắc: “Tâm Tâm, chào tạm biệt các anh chị đi con.”Phong Cảnh Tâm vẫy tay với mọi người: “Em chào các anh chị ạ.”Phong Cảnh Tâm xinh xắn dễ thương, vừa mở lời, mọi người liền vội vàng đáp lại: “Tạm biệt em, rảnh nhớ ghé chơi nhé.”Phong Cảnh Tâm: “Vâng ạ.”Nhìn theo bóng lưng hai người rời đi, tổng giám đốc Chương nói:“Biết những người qua đường như chúng ta và đám vệ tinh đang nhăm nhe của giám đốc Lâm không tin cô ấy hạnh phúc bên Phong tổng, Phong tổng liền cho con gái đến tìm giám đốc Lâm để dập tắt tin đồn, phải nói là Phong tổng thực sự rất để tâm đến chuyện của giám đốc Lâm.”“Chứ còn gì nữa, giám đốc Lâm hạnh phúc thật đấy.”

Chương 185