Tác giả:

Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…

Chương 186

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Dung Từ, Úc Mặc Huân và tổng giám đốc Toàn của Tấn Độ có một nhóm chat chung.Chuyện xảy ra hôm nay quá chấn động, tổng giám đốc Toàn không kìm nén được tâm hồn hóng hớt, ngay lập tức chia sẻ tin tức nóng hổi này cho họ.Về việc Lâm Vu có bao nhiêu người theo đuổi, họ điên cuồng vì cô ta đến mức nào, Dung Từ và Úc Mặc Huân thực sự không quan tâm lắm.Buổi chiều, nghe tổng giám đốc Toàn kể: “Con gái Phong tổng đến công ty tìm giám đốc Lâm, trước đó giám đốc Lâm nói cô ấy và con gái Phong tổng rất hợp nhau, nhiều người không tin, giờ thấy con gái Phong tổng chúng tôi mới biết, hóa ra con bé thực sự rất thích cô ấy”, ngón tay Dung Từ đang gõ phím bỗng khựng lại.Không phải vì cô đau lòng khi biết Phong Cảnh Tâm thân thiết với Lâm Vu.Cô chỉ chợt nghĩ, nếu chuyện Lâm Vu và Phong Cảnh Tâm tình cảm tốt đẹp lan truyền ra ngoài, e rằng chuyện này sẽ không giấu được cậu và bà ngoại nữa.Dù cô đã sớm lường trước sẽ có ngày này nhưng...Úc Mặc Huân nhìn sắc mặt cô cũng đoán được cô đang nghĩ gì.Anh cười khẩy, vẻ không quan tâm:“Sự tồn tại của Phong Cảnh Tâm sở dĩ lan truyền nhanh như vậy là do Phong Đình Thâm có sức ảnh hưởng lớn nhưng Lâm Vu là cái thá gì? Cô ta cùng lắm chỉ là vật đính kèm của Phong Đình Thâm, ngoài nhân viên Tấn Độ và đám vệ tinh của cô ta ra, trong giới này ai quan tâm cô ta và con gái Phong Đình Thâm sống chung thế nào?”Nói đến đây, Úc Mặc Huân bỗng cười:“Nếu người khác biết em cũng là học trò của thầy, biết CUAP và hai dự án phát triển gần đây của công ty đều do em làm ra và em mới chính là mẹ ruột của con gái Phong Đình Thâm, đó mới thực sự là tin tức chấn động cả giới thượng lưu còn chuyện Lâm Vu, cái nhân vật tép riu này làm mẹ kế thế nào... phì!”Tâm trạng Dung Từ thực ra khá bình thản.Chỉ là...Cô ngập ngừng một chút rồi nói: “Chuyện Phong Cảnh Tâm thân thiết với Lâm Vu, chắc cậu và bà ngoại đã đoán được rồi.”Họ chắc là sợ hỏi đến sẽ làm cô thêm đau lòng nên giả vờ như không biết mà thôi.Úc Mặc Huân cũng nghĩ vậy.Anh vỗ nhẹ vai cô an ủi: “Họ chuẩn bị tâm lý trước cũng là chuyện tốt, họ không nói gì chứng tỏ trong lòng họ, so với Phong Cảnh Tâm, họ coi trọng em hơn, em sống tốt mới là điều quan trọng nhất.”Dung Từ cười: “Ừ, em biết.”Nhắc đến chuyện này, Dung Từ nghĩ đến tiến độ ly hôn của cô và Phong Đình Thâm.Nói thật, lúc ký vào thỏa thuận ly hôn Phong Đình Thâm đưa, cô tưởng họ sẽ sớm ly hôn thôi.Không ngờ kéo dài đến tận mấy tháng.Trước đó hỏi Phong Đình Thâm bao nhiêu lần anh đều bảo sắp rồi nhưng...Vì biết trong chuyện ly hôn này Phong Đình Thâm còn vội hơn cô nên cô cứ yên tâm đợi thông báo của anh.Nhưng bây giờ...Nghĩ đến đây, cô gọi điện cho Bùi Tự Thần, hỏi về tiến độ ly hôn.Bùi Tự Thần mỗi tuần đều giúp cô hỏi thăm tiến độ một lần, giờ nghe Dung Từ hỏi, anh nói: “Mai là lịch hẹn trao đổi của tôi với luật sư bên Phong Đình Thâm, có câu trả lời tôi sẽ liên lạc với cô nhé?”“Được.”Dung Từ nói xong, khựng lại một chút rồi bình thản nói tiếp:“Nếu câu trả lời vẫn không rõ ràng như cũ, anh cứ nói với luật sư bên đó là tôi có thể chọn ra đi tay trắng, những thứ Phong Đình Thâm chia cho tôi tôi không cần nữa, anh bảo anh ta nhanh chóng soạn thỏa thuận ly hôn mới để tôi ký.”

Dung Từ, Úc Mặc Huân và tổng giám đốc Toàn của Tấn Độ có một nhóm chat chung.

Chuyện xảy ra hôm nay quá chấn động, tổng giám đốc Toàn không kìm nén được tâm hồn hóng hớt, ngay lập tức chia sẻ tin tức nóng hổi này cho họ.

Về việc Lâm Vu có bao nhiêu người theo đuổi, họ điên cuồng vì cô ta đến mức nào, Dung Từ và Úc Mặc Huân thực sự không quan tâm lắm.

Buổi chiều, nghe tổng giám đốc Toàn kể: “Con gái Phong tổng đến công ty tìm giám đốc Lâm, trước đó giám đốc Lâm nói cô ấy và con gái Phong tổng rất hợp nhau, nhiều người không tin, giờ thấy con gái Phong tổng chúng tôi mới biết, hóa ra con bé thực sự rất thích cô ấy”, ngón tay Dung Từ đang gõ phím bỗng khựng lại.

Không phải vì cô đau lòng khi biết Phong Cảnh Tâm thân thiết với Lâm Vu.

Cô chỉ chợt nghĩ, nếu chuyện Lâm Vu và Phong Cảnh Tâm tình cảm tốt đẹp lan truyền ra ngoài, e rằng chuyện này sẽ không giấu được cậu và bà ngoại nữa.

Dù cô đã sớm lường trước sẽ có ngày này nhưng...

Úc Mặc Huân nhìn sắc mặt cô cũng đoán được cô đang nghĩ gì.

Anh cười khẩy, vẻ không quan tâm:

“Sự tồn tại của Phong Cảnh Tâm sở dĩ lan truyền nhanh như vậy là do Phong Đình Thâm có sức ảnh hưởng lớn nhưng Lâm Vu là cái thá gì? Cô ta cùng lắm chỉ là vật đính kèm của Phong Đình Thâm, ngoài nhân viên Tấn Độ và đám vệ tinh của cô ta ra, trong giới này ai quan tâm cô ta và con gái Phong Đình Thâm sống chung thế nào?”

Nói đến đây, Úc Mặc Huân bỗng cười:

“Nếu người khác biết em cũng là học trò của thầy, biết CUAP và hai dự án phát triển gần đây của công ty đều do em làm ra và em mới chính là mẹ ruột của con gái Phong Đình Thâm, đó mới thực sự là tin tức chấn động cả giới thượng lưu còn chuyện Lâm Vu, cái nhân vật tép riu này làm mẹ kế thế nào... phì!”

Tâm trạng Dung Từ thực ra khá bình thản.

Chỉ là...

Cô ngập ngừng một chút rồi nói: “Chuyện Phong Cảnh Tâm thân thiết với Lâm Vu, chắc cậu và bà ngoại đã đoán được rồi.”

Họ chắc là sợ hỏi đến sẽ làm cô thêm đau lòng nên giả vờ như không biết mà thôi.

Úc Mặc Huân cũng nghĩ vậy.

Anh vỗ nhẹ vai cô an ủi: “Họ chuẩn bị tâm lý trước cũng là chuyện tốt, họ không nói gì chứng tỏ trong lòng họ, so với Phong Cảnh Tâm, họ coi trọng em hơn, em sống tốt mới là điều quan trọng nhất.”

Dung Từ cười: “Ừ, em biết.”

Nhắc đến chuyện này, Dung Từ nghĩ đến tiến độ ly hôn của cô và Phong Đình Thâm.

Nói thật, lúc ký vào thỏa thuận ly hôn Phong Đình Thâm đưa, cô tưởng họ sẽ sớm ly hôn thôi.

Không ngờ kéo dài đến tận mấy tháng.

Trước đó hỏi Phong Đình Thâm bao nhiêu lần anh đều bảo sắp rồi nhưng...

Vì biết trong chuyện ly hôn này Phong Đình Thâm còn vội hơn cô nên cô cứ yên tâm đợi thông báo của anh.

Nhưng bây giờ...

Nghĩ đến đây, cô gọi điện cho Bùi Tự Thần, hỏi về tiến độ ly hôn.

Bùi Tự Thần mỗi tuần đều giúp cô hỏi thăm tiến độ một lần, giờ nghe Dung Từ hỏi, anh nói: “Mai là lịch hẹn trao đổi của tôi với luật sư bên Phong Đình Thâm, có câu trả lời tôi sẽ liên lạc với cô nhé?”

“Được.”

Dung Từ nói xong, khựng lại một chút rồi bình thản nói tiếp:

“Nếu câu trả lời vẫn không rõ ràng như cũ, anh cứ nói với luật sư bên đó là tôi có thể chọn ra đi tay trắng, những thứ Phong Đình Thâm chia cho tôi tôi không cần nữa, anh bảo anh ta nhanh chóng soạn thỏa thuận ly hôn mới để tôi ký.”

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Dung Từ, Úc Mặc Huân và tổng giám đốc Toàn của Tấn Độ có một nhóm chat chung.Chuyện xảy ra hôm nay quá chấn động, tổng giám đốc Toàn không kìm nén được tâm hồn hóng hớt, ngay lập tức chia sẻ tin tức nóng hổi này cho họ.Về việc Lâm Vu có bao nhiêu người theo đuổi, họ điên cuồng vì cô ta đến mức nào, Dung Từ và Úc Mặc Huân thực sự không quan tâm lắm.Buổi chiều, nghe tổng giám đốc Toàn kể: “Con gái Phong tổng đến công ty tìm giám đốc Lâm, trước đó giám đốc Lâm nói cô ấy và con gái Phong tổng rất hợp nhau, nhiều người không tin, giờ thấy con gái Phong tổng chúng tôi mới biết, hóa ra con bé thực sự rất thích cô ấy”, ngón tay Dung Từ đang gõ phím bỗng khựng lại.Không phải vì cô đau lòng khi biết Phong Cảnh Tâm thân thiết với Lâm Vu.Cô chỉ chợt nghĩ, nếu chuyện Lâm Vu và Phong Cảnh Tâm tình cảm tốt đẹp lan truyền ra ngoài, e rằng chuyện này sẽ không giấu được cậu và bà ngoại nữa.Dù cô đã sớm lường trước sẽ có ngày này nhưng...Úc Mặc Huân nhìn sắc mặt cô cũng đoán được cô đang nghĩ gì.Anh cười khẩy, vẻ không quan tâm:“Sự tồn tại của Phong Cảnh Tâm sở dĩ lan truyền nhanh như vậy là do Phong Đình Thâm có sức ảnh hưởng lớn nhưng Lâm Vu là cái thá gì? Cô ta cùng lắm chỉ là vật đính kèm của Phong Đình Thâm, ngoài nhân viên Tấn Độ và đám vệ tinh của cô ta ra, trong giới này ai quan tâm cô ta và con gái Phong Đình Thâm sống chung thế nào?”Nói đến đây, Úc Mặc Huân bỗng cười:“Nếu người khác biết em cũng là học trò của thầy, biết CUAP và hai dự án phát triển gần đây của công ty đều do em làm ra và em mới chính là mẹ ruột của con gái Phong Đình Thâm, đó mới thực sự là tin tức chấn động cả giới thượng lưu còn chuyện Lâm Vu, cái nhân vật tép riu này làm mẹ kế thế nào... phì!”Tâm trạng Dung Từ thực ra khá bình thản.Chỉ là...Cô ngập ngừng một chút rồi nói: “Chuyện Phong Cảnh Tâm thân thiết với Lâm Vu, chắc cậu và bà ngoại đã đoán được rồi.”Họ chắc là sợ hỏi đến sẽ làm cô thêm đau lòng nên giả vờ như không biết mà thôi.Úc Mặc Huân cũng nghĩ vậy.Anh vỗ nhẹ vai cô an ủi: “Họ chuẩn bị tâm lý trước cũng là chuyện tốt, họ không nói gì chứng tỏ trong lòng họ, so với Phong Cảnh Tâm, họ coi trọng em hơn, em sống tốt mới là điều quan trọng nhất.”Dung Từ cười: “Ừ, em biết.”Nhắc đến chuyện này, Dung Từ nghĩ đến tiến độ ly hôn của cô và Phong Đình Thâm.Nói thật, lúc ký vào thỏa thuận ly hôn Phong Đình Thâm đưa, cô tưởng họ sẽ sớm ly hôn thôi.Không ngờ kéo dài đến tận mấy tháng.Trước đó hỏi Phong Đình Thâm bao nhiêu lần anh đều bảo sắp rồi nhưng...Vì biết trong chuyện ly hôn này Phong Đình Thâm còn vội hơn cô nên cô cứ yên tâm đợi thông báo của anh.Nhưng bây giờ...Nghĩ đến đây, cô gọi điện cho Bùi Tự Thần, hỏi về tiến độ ly hôn.Bùi Tự Thần mỗi tuần đều giúp cô hỏi thăm tiến độ một lần, giờ nghe Dung Từ hỏi, anh nói: “Mai là lịch hẹn trao đổi của tôi với luật sư bên Phong Đình Thâm, có câu trả lời tôi sẽ liên lạc với cô nhé?”“Được.”Dung Từ nói xong, khựng lại một chút rồi bình thản nói tiếp:“Nếu câu trả lời vẫn không rõ ràng như cũ, anh cứ nói với luật sư bên đó là tôi có thể chọn ra đi tay trắng, những thứ Phong Đình Thâm chia cho tôi tôi không cần nữa, anh bảo anh ta nhanh chóng soạn thỏa thuận ly hôn mới để tôi ký.”

Chương 186