Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…
Chương 205
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Lúc này, Lâm Vu trợn tròn mắt, nghi ngờ mình bị hoa mắt.Nhưng hình ảnh Dung Từ nắm tay Đan Đan và vẻ mặt cười nói của Hạ Trường Bách khi nghiêng đầu nhìn cô lại rõ ràng đến vậy.Tất cả những điều đó cho cô ta biết mình không hề hoa mắt.Cũng không phải đang nằm mơ.Dung Từ thực sự đang ở cùng Hạ Trường Bách và Đan Đan.Nhìn bầu không khí giữa ba người và việc Đan Đan được Dung Từ dắt chứ không phải Hạ Trường Bách, có thể thấy đây không phải lần đầu tiên họ đi ăn cùng nhau.Trong khoảnh khắc, một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô ta.Lẽ nào, Dung Từ chính là người “dì” mà Đan Đan nhắc đến rất nhiều lần trước đây?Nhưng... sao có thể chứ?Trong lòng cô ta cảm thấy không thể nào nhưng tâm trí lại không kìm được nhớ lại cảnh tượng Hạ Trường Bách chủ động tìm Dung Từ nói chuyện khi đến Tấn Độ họp vào năm ngoái.Còn nữa, trong mấy bữa tiệc gần đây, chỉ cần Dung Từ và Úc Mặc Huân có mặt, Hạ Trường Bách khi đến chào hỏi đều sẽ nán lại nói chuyện với họ một lúc lâu, chứ không phải chào xong là đi ngay.Trước đây cô ta còn tưởng Hạ Trường Bách chủ động nói chuyện, tỏ ra hòa nhã với Dung Từ là vì không muốn đắc tội Úc Mặc Huân.Nhưng bây giờ...Vậy là Hạ Trường Bách thực sự đã thích Dung Từ?Không.Chuyện này không thể nào.Lâm Vu đứng chôn chân tại chỗ, vẫn không dám tin.Dung Từ và Hạ Trường Bách quen nhau lâu như vậy rồi, nếu Dung Từ là mẫu người anh ta thích, anh ta đã thích cô từ lâu rồi, không thể đợi đến bây giờ.Hơn nữa, cô ta không thấy Dung Từ có điểm gì đáng để Hạ Trường Bách thích.Có lẽ là do cô ta nghĩ quá nhiều thôi.Cho dù Dung Từ là người dì kia của Đan Đan cũng không có nghĩa là Hạ Trường Bách thực sự thích cô...Thấy Lâm Vu đứng ngây ra đó, Lâm Lập Hải đi tới hỏi: “Tiểu Vu, con không sao chứ?”Lâm Vu hoàn hồn, lắc đầu: “Con không sao ạ.”“Chúng ta vào thôi.”“Vâng.”Hơn tám giờ sáng hôm sau, Hạ Trường Bách nhận được điện thoại của Dung Từ.Khi anh ta đến địa chỉ Dung Từ đưa, cô đã xách bánh kem và ôm thú bông đứng đợi ở cổng khu chung cư.Thấy anh ta đến, Dung Từ đưa bánh kem và thú bông cho anh ta.Hạ Trường Bách nhận lấy: “Làm bánh kem tốn thời gian lắm mà sáng sớm em đã làm xong rồi, chắc phải dậy từ rất sớm nhỉ?”Dung Từ quả thực đã dậy từ hơn bốn giờ sáng.Nhưng cô nói: “Tối qua ngủ sớm nên dậy sớm cũng không sao.”“Cảm ơn em.” Hạ Trường Bách cảm nhận được sự tận tâm của cô dành cho Đan Đan, nhìn khu chung cư tầm trung sau lưng cô, hỏi: “Hiện tại em đang sống ở đây à?”Trước đây anh ta chỉ biết cô đã dọn ra khỏi nhà Phong Đình Thâm.Còn dọn đi đâu thì anh ta không rõ.“Ừ.” Dung Từ nói tiếp: “Tôi đang vội nên vào trước đây.”Hạ Trường Bách: “Được.”Dung Từ quay người đi vào khu chung cư.Đợi bóng lưng cô khuất hẳn, Hạ Trường Bách mới thu hồi tầm mắt, lên xe.Vì Phong Cảnh Tâm muốn tổ chức sinh nhật cho Đan Đan nên Phong Đình Thâm đã cho người đặt phòng bao ở nhà hàng từ trước.Chiều đi học về, Đan Đan nhìn thấy bánh kem Dung Từ tự tay làm và thú bông cô mua tặng thì vô cùng vui sướng.Lúc đi nhà hàng, cô bé cũng không nỡ buông tay, nằng nặc đòi ôm con thỏ bông to gần bằng người mình theo.Khi Hạ Trường Bách và Đan Đan đến nhà hàng, nhóm Phong Đình Thâm, Lâm Vu và Phong Cảnh Tâm đều đã có mặt.Hạ Trường Bách đẩy cửa bước vào, Lâm Vu nhìn thấy con thỏ bông Đan Đan đang ôm, lập tức nhận ra đó chính là con thỏ Dung Từ ôm ở trung tâm thương mại hôm kia.Vậy nên người dì mà Đan Đan nhắc đến trước đó, thực sự chính là Dung Từ!Đan Đan rất vui vẻ, vừa vào cửa đã ôm thú bông chạy đến khoe với Phong Cảnh Tâm: “Tâm Tâm, đây là thú bông dì tớ tặng đấy, đáng yêu lắm, đẹp lắm đúng không?!”Thực ra Phong Cảnh Tâm không ghét màu hồng.Chỉ cần đẹp, đáng yêu là cô bé thích.Nghe Đan Đan vui vẻ khoe, cô bé gật đầu hưởng ứng nhiệt tình: “Đáng yêu lắm, đẹp lắm.”Nói rồi, cô bé cũng tặng món quà mình đã chuẩn bị cho Đan Đan.Cảm ơn Phong Cảnh Tâm xong, Đan Đan lại không kìm được khoe tiếp: “Dì tớ còn tự tay làm bánh kem cho tớ nữa đấy, màu xanh dương, đẹp cực kỳ luôn!”Đan Đan nói xong, háo hức nhờ Hạ Trường Bách mở bánh kem ra.Nghe Đan Đan mở miệng ra là một tiếng dì, hai tiếng dì, Kỳ Dục Minh nhướng mày trêu: “Người ta vừa làm bánh kem cho Đan Đan, vừa tặng quà, đúng là dụng tâm thật, Trường Bách, cậu còn gì để nói không?”Chỉ riêng việc Dung Từ bận rộn như vậy mà vẫn dậy sớm làm bánh kem để thực hiện lời hứa với Đan Đan, Hạ Trường Bách đã cảm nhận rõ ràng tấm lòng của cô dành cho cháu gái mình.Dù hiện tại Phong Đình Thâm và Phong Cảnh Tâm đều có mặt nhưng khi Kỳ Dục Minh nhắc đến Dung Từ, Hạ Trường Bách vẫn không kìm được nở nụ cười dịu dàng.Nếu hôm qua Lâm Vu còn chưa chắc chắn Hạ Trường Bách có thực sự thích Dung Từ hay không thì khoảnh khắc này, nhìn thấy nụ cười dịu dàng của Hạ Trường Bách khi nhắc đến Dung Từ, cô ta đã có thể khẳng định anh ta thực sự đã yêu Dung Từ!Thảo nào, thảo nào mấy tháng nay, khi cô ta gọi điện, anh ta không còn bắt máy ngay như trước nữa.Thậm chí có lúc còn không nghe máy.Trước đây cô ta cứ tưởng anh ta bận, hóa ra là...Nhưng anh ta thích Dung Từ ở điểm gì?Lâm Vu mím môi, cô ta không hiểu, Dung Từ rốt cuộc có gì đáng để anh ta thích?Ý nghĩa đằng sau nụ cười không kìm chế được của Hạ Trường Bách, Kỳ Dục Minh cũng lập tức nhận ra, anh ta “ố á” một tiếng, hỏi dồn: “Cuối cùng cậu cũng chịu thừa nhận thích người ta rồi à?”Phong Đình Thâm nhìn nụ cười của Hạ Trường Bách cũng mỉm cười.Phòng bao rất náo nhiệt.Một lúc sau, Đan Đan bắt đầu cầu nguyện.Cầu nguyện xong, Hạ Trường Bách giúp Đan Đan cắt bánh kem.Phong Cảnh Tâm là người đầu tiên được chia bánh.Cô bé nếm thử một miếng, mắt sáng lên: “Ngon quá.”Ngon y như bánh mẹ làm!Nói ra thì, cô bé cũng đã một thời gian không gặp mẹ rồi.Đến sinh nhật cô bé, chắc chắn mẹ cũng sẽ làm bánh kem cho cô bé nhỉ?Kỳ Dục Minh không thích đồ ngọt, nếm thử hai miếng cũng không nhịn được khen: “Vị ngon thật đấy, xem ra cô ấy khéo tay lắm, Trường Bách, cậu có phúc rồi.”Hạ Trường Bách nghe vậy, nụ cười hơi khựng lại, kín đáo liếc nhìn Phong Đình Thâm.Phong Đình Thâm cũng đang ăn bánh.Nhưng anh chỉ ăn từng miếng nhỏ, không nói gì.
Lúc này, Lâm Vu trợn tròn mắt, nghi ngờ mình bị hoa mắt.
Nhưng hình ảnh Dung Từ nắm tay Đan Đan và vẻ mặt cười nói của Hạ Trường Bách khi nghiêng đầu nhìn cô lại rõ ràng đến vậy.
Tất cả những điều đó cho cô ta biết mình không hề hoa mắt.
Cũng không phải đang nằm mơ.
Dung Từ thực sự đang ở cùng Hạ Trường Bách và Đan Đan.
Nhìn bầu không khí giữa ba người và việc Đan Đan được Dung Từ dắt chứ không phải Hạ Trường Bách, có thể thấy đây không phải lần đầu tiên họ đi ăn cùng nhau.
Trong khoảnh khắc, một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô ta.
Lẽ nào, Dung Từ chính là người “dì” mà Đan Đan nhắc đến rất nhiều lần trước đây?
Nhưng... sao có thể chứ?
Trong lòng cô ta cảm thấy không thể nào nhưng tâm trí lại không kìm được nhớ lại cảnh tượng Hạ Trường Bách chủ động tìm Dung Từ nói chuyện khi đến Tấn Độ họp vào năm ngoái.
Còn nữa, trong mấy bữa tiệc gần đây, chỉ cần Dung Từ và Úc Mặc Huân có mặt, Hạ Trường Bách khi đến chào hỏi đều sẽ nán lại nói chuyện với họ một lúc lâu, chứ không phải chào xong là đi ngay.
Trước đây cô ta còn tưởng Hạ Trường Bách chủ động nói chuyện, tỏ ra hòa nhã với Dung Từ là vì không muốn đắc tội Úc Mặc Huân.
Nhưng bây giờ...
Vậy là Hạ Trường Bách thực sự đã thích Dung Từ?
Không.
Chuyện này không thể nào.
Lâm Vu đứng chôn chân tại chỗ, vẫn không dám tin.
Dung Từ và Hạ Trường Bách quen nhau lâu như vậy rồi, nếu Dung Từ là mẫu người anh ta thích, anh ta đã thích cô từ lâu rồi, không thể đợi đến bây giờ.
Hơn nữa, cô ta không thấy Dung Từ có điểm gì đáng để Hạ Trường Bách thích.
Có lẽ là do cô ta nghĩ quá nhiều thôi.
Cho dù Dung Từ là người dì kia của Đan Đan cũng không có nghĩa là Hạ Trường Bách thực sự thích cô...
Thấy Lâm Vu đứng ngây ra đó, Lâm Lập Hải đi tới hỏi: “Tiểu Vu, con không sao chứ?”
Lâm Vu hoàn hồn, lắc đầu: “Con không sao ạ.”
“Chúng ta vào thôi.”
“Vâng.”
Hơn tám giờ sáng hôm sau, Hạ Trường Bách nhận được điện thoại của Dung Từ.
Khi anh ta đến địa chỉ Dung Từ đưa, cô đã xách bánh kem và ôm thú bông đứng đợi ở cổng khu chung cư.
Thấy anh ta đến, Dung Từ đưa bánh kem và thú bông cho anh ta.
Hạ Trường Bách nhận lấy: “Làm bánh kem tốn thời gian lắm mà sáng sớm em đã làm xong rồi, chắc phải dậy từ rất sớm nhỉ?”
Dung Từ quả thực đã dậy từ hơn bốn giờ sáng.
Nhưng cô nói: “Tối qua ngủ sớm nên dậy sớm cũng không sao.”
“Cảm ơn em.” Hạ Trường Bách cảm nhận được sự tận tâm của cô dành cho Đan Đan, nhìn khu chung cư tầm trung sau lưng cô, hỏi: “Hiện tại em đang sống ở đây à?”
Trước đây anh ta chỉ biết cô đã dọn ra khỏi nhà Phong Đình Thâm.
Còn dọn đi đâu thì anh ta không rõ.
“Ừ.” Dung Từ nói tiếp: “Tôi đang vội nên vào trước đây.”
Hạ Trường Bách: “Được.”
Dung Từ quay người đi vào khu chung cư.
Đợi bóng lưng cô khuất hẳn, Hạ Trường Bách mới thu hồi tầm mắt, lên xe.
Vì Phong Cảnh Tâm muốn tổ chức sinh nhật cho Đan Đan nên Phong Đình Thâm đã cho người đặt phòng bao ở nhà hàng từ trước.
Chiều đi học về, Đan Đan nhìn thấy bánh kem Dung Từ tự tay làm và thú bông cô mua tặng thì vô cùng vui sướng.
Lúc đi nhà hàng, cô bé cũng không nỡ buông tay, nằng nặc đòi ôm con thỏ bông to gần bằng người mình theo.
Khi Hạ Trường Bách và Đan Đan đến nhà hàng, nhóm Phong Đình Thâm, Lâm Vu và Phong Cảnh Tâm đều đã có mặt.
Hạ Trường Bách đẩy cửa bước vào, Lâm Vu nhìn thấy con thỏ bông Đan Đan đang ôm, lập tức nhận ra đó chính là con thỏ Dung Từ ôm ở trung tâm thương mại hôm kia.
Vậy nên người dì mà Đan Đan nhắc đến trước đó, thực sự chính là Dung Từ!
Đan Đan rất vui vẻ, vừa vào cửa đã ôm thú bông chạy đến khoe với Phong Cảnh Tâm: “Tâm Tâm, đây là thú bông dì tớ tặng đấy, đáng yêu lắm, đẹp lắm đúng không?!”
Thực ra Phong Cảnh Tâm không ghét màu hồng.
Chỉ cần đẹp, đáng yêu là cô bé thích.
Nghe Đan Đan vui vẻ khoe, cô bé gật đầu hưởng ứng nhiệt tình: “Đáng yêu lắm, đẹp lắm.”
Nói rồi, cô bé cũng tặng món quà mình đã chuẩn bị cho Đan Đan.
Cảm ơn Phong Cảnh Tâm xong, Đan Đan lại không kìm được khoe tiếp: “Dì tớ còn tự tay làm bánh kem cho tớ nữa đấy, màu xanh dương, đẹp cực kỳ luôn!”
Đan Đan nói xong, háo hức nhờ Hạ Trường Bách mở bánh kem ra.
Nghe Đan Đan mở miệng ra là một tiếng dì, hai tiếng dì, Kỳ Dục Minh nhướng mày trêu: “Người ta vừa làm bánh kem cho Đan Đan, vừa tặng quà, đúng là dụng tâm thật, Trường Bách, cậu còn gì để nói không?”
Chỉ riêng việc Dung Từ bận rộn như vậy mà vẫn dậy sớm làm bánh kem để thực hiện lời hứa với Đan Đan, Hạ Trường Bách đã cảm nhận rõ ràng tấm lòng của cô dành cho cháu gái mình.
Dù hiện tại Phong Đình Thâm và Phong Cảnh Tâm đều có mặt nhưng khi Kỳ Dục Minh nhắc đến Dung Từ, Hạ Trường Bách vẫn không kìm được nở nụ cười dịu dàng.
Nếu hôm qua Lâm Vu còn chưa chắc chắn Hạ Trường Bách có thực sự thích Dung Từ hay không thì khoảnh khắc này, nhìn thấy nụ cười dịu dàng của Hạ Trường Bách khi nhắc đến Dung Từ, cô ta đã có thể khẳng định anh ta thực sự đã yêu Dung Từ!
Thảo nào, thảo nào mấy tháng nay, khi cô ta gọi điện, anh ta không còn bắt máy ngay như trước nữa.
Thậm chí có lúc còn không nghe máy.
Trước đây cô ta cứ tưởng anh ta bận, hóa ra là...
Nhưng anh ta thích Dung Từ ở điểm gì?
Lâm Vu mím môi, cô ta không hiểu, Dung Từ rốt cuộc có gì đáng để anh ta thích?
Ý nghĩa đằng sau nụ cười không kìm chế được của Hạ Trường Bách, Kỳ Dục Minh cũng lập tức nhận ra, anh ta “ố á” một tiếng, hỏi dồn: “Cuối cùng cậu cũng chịu thừa nhận thích người ta rồi à?”
Phong Đình Thâm nhìn nụ cười của Hạ Trường Bách cũng mỉm cười.
Phòng bao rất náo nhiệt.
Một lúc sau, Đan Đan bắt đầu cầu nguyện.
Cầu nguyện xong, Hạ Trường Bách giúp Đan Đan cắt bánh kem.
Phong Cảnh Tâm là người đầu tiên được chia bánh.
Cô bé nếm thử một miếng, mắt sáng lên: “Ngon quá.”
Ngon y như bánh mẹ làm!
Nói ra thì, cô bé cũng đã một thời gian không gặp mẹ rồi.
Đến sinh nhật cô bé, chắc chắn mẹ cũng sẽ làm bánh kem cho cô bé nhỉ?
Kỳ Dục Minh không thích đồ ngọt, nếm thử hai miếng cũng không nhịn được khen: “Vị ngon thật đấy, xem ra cô ấy khéo tay lắm, Trường Bách, cậu có phúc rồi.”
Hạ Trường Bách nghe vậy, nụ cười hơi khựng lại, kín đáo liếc nhìn Phong Đình Thâm.
Phong Đình Thâm cũng đang ăn bánh.
Nhưng anh chỉ ăn từng miếng nhỏ, không nói gì.
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Lúc này, Lâm Vu trợn tròn mắt, nghi ngờ mình bị hoa mắt.Nhưng hình ảnh Dung Từ nắm tay Đan Đan và vẻ mặt cười nói của Hạ Trường Bách khi nghiêng đầu nhìn cô lại rõ ràng đến vậy.Tất cả những điều đó cho cô ta biết mình không hề hoa mắt.Cũng không phải đang nằm mơ.Dung Từ thực sự đang ở cùng Hạ Trường Bách và Đan Đan.Nhìn bầu không khí giữa ba người và việc Đan Đan được Dung Từ dắt chứ không phải Hạ Trường Bách, có thể thấy đây không phải lần đầu tiên họ đi ăn cùng nhau.Trong khoảnh khắc, một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô ta.Lẽ nào, Dung Từ chính là người “dì” mà Đan Đan nhắc đến rất nhiều lần trước đây?Nhưng... sao có thể chứ?Trong lòng cô ta cảm thấy không thể nào nhưng tâm trí lại không kìm được nhớ lại cảnh tượng Hạ Trường Bách chủ động tìm Dung Từ nói chuyện khi đến Tấn Độ họp vào năm ngoái.Còn nữa, trong mấy bữa tiệc gần đây, chỉ cần Dung Từ và Úc Mặc Huân có mặt, Hạ Trường Bách khi đến chào hỏi đều sẽ nán lại nói chuyện với họ một lúc lâu, chứ không phải chào xong là đi ngay.Trước đây cô ta còn tưởng Hạ Trường Bách chủ động nói chuyện, tỏ ra hòa nhã với Dung Từ là vì không muốn đắc tội Úc Mặc Huân.Nhưng bây giờ...Vậy là Hạ Trường Bách thực sự đã thích Dung Từ?Không.Chuyện này không thể nào.Lâm Vu đứng chôn chân tại chỗ, vẫn không dám tin.Dung Từ và Hạ Trường Bách quen nhau lâu như vậy rồi, nếu Dung Từ là mẫu người anh ta thích, anh ta đã thích cô từ lâu rồi, không thể đợi đến bây giờ.Hơn nữa, cô ta không thấy Dung Từ có điểm gì đáng để Hạ Trường Bách thích.Có lẽ là do cô ta nghĩ quá nhiều thôi.Cho dù Dung Từ là người dì kia của Đan Đan cũng không có nghĩa là Hạ Trường Bách thực sự thích cô...Thấy Lâm Vu đứng ngây ra đó, Lâm Lập Hải đi tới hỏi: “Tiểu Vu, con không sao chứ?”Lâm Vu hoàn hồn, lắc đầu: “Con không sao ạ.”“Chúng ta vào thôi.”“Vâng.”Hơn tám giờ sáng hôm sau, Hạ Trường Bách nhận được điện thoại của Dung Từ.Khi anh ta đến địa chỉ Dung Từ đưa, cô đã xách bánh kem và ôm thú bông đứng đợi ở cổng khu chung cư.Thấy anh ta đến, Dung Từ đưa bánh kem và thú bông cho anh ta.Hạ Trường Bách nhận lấy: “Làm bánh kem tốn thời gian lắm mà sáng sớm em đã làm xong rồi, chắc phải dậy từ rất sớm nhỉ?”Dung Từ quả thực đã dậy từ hơn bốn giờ sáng.Nhưng cô nói: “Tối qua ngủ sớm nên dậy sớm cũng không sao.”“Cảm ơn em.” Hạ Trường Bách cảm nhận được sự tận tâm của cô dành cho Đan Đan, nhìn khu chung cư tầm trung sau lưng cô, hỏi: “Hiện tại em đang sống ở đây à?”Trước đây anh ta chỉ biết cô đã dọn ra khỏi nhà Phong Đình Thâm.Còn dọn đi đâu thì anh ta không rõ.“Ừ.” Dung Từ nói tiếp: “Tôi đang vội nên vào trước đây.”Hạ Trường Bách: “Được.”Dung Từ quay người đi vào khu chung cư.Đợi bóng lưng cô khuất hẳn, Hạ Trường Bách mới thu hồi tầm mắt, lên xe.Vì Phong Cảnh Tâm muốn tổ chức sinh nhật cho Đan Đan nên Phong Đình Thâm đã cho người đặt phòng bao ở nhà hàng từ trước.Chiều đi học về, Đan Đan nhìn thấy bánh kem Dung Từ tự tay làm và thú bông cô mua tặng thì vô cùng vui sướng.Lúc đi nhà hàng, cô bé cũng không nỡ buông tay, nằng nặc đòi ôm con thỏ bông to gần bằng người mình theo.Khi Hạ Trường Bách và Đan Đan đến nhà hàng, nhóm Phong Đình Thâm, Lâm Vu và Phong Cảnh Tâm đều đã có mặt.Hạ Trường Bách đẩy cửa bước vào, Lâm Vu nhìn thấy con thỏ bông Đan Đan đang ôm, lập tức nhận ra đó chính là con thỏ Dung Từ ôm ở trung tâm thương mại hôm kia.Vậy nên người dì mà Đan Đan nhắc đến trước đó, thực sự chính là Dung Từ!Đan Đan rất vui vẻ, vừa vào cửa đã ôm thú bông chạy đến khoe với Phong Cảnh Tâm: “Tâm Tâm, đây là thú bông dì tớ tặng đấy, đáng yêu lắm, đẹp lắm đúng không?!”Thực ra Phong Cảnh Tâm không ghét màu hồng.Chỉ cần đẹp, đáng yêu là cô bé thích.Nghe Đan Đan vui vẻ khoe, cô bé gật đầu hưởng ứng nhiệt tình: “Đáng yêu lắm, đẹp lắm.”Nói rồi, cô bé cũng tặng món quà mình đã chuẩn bị cho Đan Đan.Cảm ơn Phong Cảnh Tâm xong, Đan Đan lại không kìm được khoe tiếp: “Dì tớ còn tự tay làm bánh kem cho tớ nữa đấy, màu xanh dương, đẹp cực kỳ luôn!”Đan Đan nói xong, háo hức nhờ Hạ Trường Bách mở bánh kem ra.Nghe Đan Đan mở miệng ra là một tiếng dì, hai tiếng dì, Kỳ Dục Minh nhướng mày trêu: “Người ta vừa làm bánh kem cho Đan Đan, vừa tặng quà, đúng là dụng tâm thật, Trường Bách, cậu còn gì để nói không?”Chỉ riêng việc Dung Từ bận rộn như vậy mà vẫn dậy sớm làm bánh kem để thực hiện lời hứa với Đan Đan, Hạ Trường Bách đã cảm nhận rõ ràng tấm lòng của cô dành cho cháu gái mình.Dù hiện tại Phong Đình Thâm và Phong Cảnh Tâm đều có mặt nhưng khi Kỳ Dục Minh nhắc đến Dung Từ, Hạ Trường Bách vẫn không kìm được nở nụ cười dịu dàng.Nếu hôm qua Lâm Vu còn chưa chắc chắn Hạ Trường Bách có thực sự thích Dung Từ hay không thì khoảnh khắc này, nhìn thấy nụ cười dịu dàng của Hạ Trường Bách khi nhắc đến Dung Từ, cô ta đã có thể khẳng định anh ta thực sự đã yêu Dung Từ!Thảo nào, thảo nào mấy tháng nay, khi cô ta gọi điện, anh ta không còn bắt máy ngay như trước nữa.Thậm chí có lúc còn không nghe máy.Trước đây cô ta cứ tưởng anh ta bận, hóa ra là...Nhưng anh ta thích Dung Từ ở điểm gì?Lâm Vu mím môi, cô ta không hiểu, Dung Từ rốt cuộc có gì đáng để anh ta thích?Ý nghĩa đằng sau nụ cười không kìm chế được của Hạ Trường Bách, Kỳ Dục Minh cũng lập tức nhận ra, anh ta “ố á” một tiếng, hỏi dồn: “Cuối cùng cậu cũng chịu thừa nhận thích người ta rồi à?”Phong Đình Thâm nhìn nụ cười của Hạ Trường Bách cũng mỉm cười.Phòng bao rất náo nhiệt.Một lúc sau, Đan Đan bắt đầu cầu nguyện.Cầu nguyện xong, Hạ Trường Bách giúp Đan Đan cắt bánh kem.Phong Cảnh Tâm là người đầu tiên được chia bánh.Cô bé nếm thử một miếng, mắt sáng lên: “Ngon quá.”Ngon y như bánh mẹ làm!Nói ra thì, cô bé cũng đã một thời gian không gặp mẹ rồi.Đến sinh nhật cô bé, chắc chắn mẹ cũng sẽ làm bánh kem cho cô bé nhỉ?Kỳ Dục Minh không thích đồ ngọt, nếm thử hai miếng cũng không nhịn được khen: “Vị ngon thật đấy, xem ra cô ấy khéo tay lắm, Trường Bách, cậu có phúc rồi.”Hạ Trường Bách nghe vậy, nụ cười hơi khựng lại, kín đáo liếc nhìn Phong Đình Thâm.Phong Đình Thâm cũng đang ăn bánh.Nhưng anh chỉ ăn từng miếng nhỏ, không nói gì.