Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…
Chương 206
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Sau khi đến căn cứ, Dung Từ lập tức bước vào trạng thái làm việc căng thẳng.Việc hoàn thiện hệ thống đối đầu người - máy cần có dữ liệu hỗ trợ.Ngày thứ hai Dung Từ đến căn cứ, nơi này lại sắp xếp một cuộc thử nghiệm đối đầu người - máy.Tối hôm đó, Dung Từ đến nhà ăn khá muộn.Khi cô đến, nhà ăn đã vắng tanh.Cô lấy cơm xong, vừa định ngồi xuống thì thấy Quý Khuynh Việt cũng vừa lấy cơm xong.Quý Khuynh Việt khựng lại, cười, đi về phía cô: “Đến bao giờ thế?”“Hôm qua.” Dung Từ nói, hỏi: “Vừa huấn luyện xong à?”“Ừ, nhiệm vụ huấn luyện năm nay khá nặng.”Các cuộc không chiến trong tương lai sẽ không còn đơn thuần là cuộc đọ sức giữa con người với nhau nữa mà là cuộc đấu trí giữa con người và máy móc.Vì vậy, việc huấn luyện và phương thức tác chiến của phi công hiện nay cũng thay đổi khá nhiều so với những năm trước.Dung Từ hỏi: “Có áp lực không?”AI sở hữu khả năng tính toán và phân tích dữ liệu mạnh mẽ, có thể nhanh chóng nhận ra điểm yếu của đối thủ và đưa ra chiến thuật tương ứng, tốc độ phản ứng và độ chính xác của nó vượt xa sức tưởng tượng của con người.Đối đầu với AI, dù anh ta đã là một phi công dày dặn kinh nghiệm và có khả năng quan sát cực kỳ nhạy bén cũng khó tránh khỏi cảm thấy áp lực.Quý Khuynh Việt cười, nói: “Có áp lực nhưng cũng thúc đẩy phi công bọn tôi không ngừng tiến bộ.”Vì công nghệ AI cũng có thể mô phỏng các môi trường chiến trường và tình huống chiến đấu phức tạp nên phi công bọn họ cũng trưởng thành hơn qua quá trình huấn luyện thực tế và toàn diện hơn.Dung Từ: “Vất vả rồi.”“Nghiên cứu viên các cô vất vả cũng chẳng kém gì bọn tôi đâu.” Nói xong, thấy cô ăn uống tuy từ tốn nhưng tốc độ không hề chậm, anh ta hỏi: “Lát nữa chắc còn phải quay lại làm việc tiếp à?”“Đúng vậy.” Nhiệm vụ Nam Trí Tri giao cho cô khá nặng, cô quả thực rất bận.Cô vừa dứt lời, thiết bị liên lạc trong tay cô reo lên.Là tin nhắn của Nam Trí Tri, bảo cô quay lại phòng Nghiên cứu Phát triển ngay lập tức.Cô đặt đũa xuống, đứng dậy ngay: “Tôi có việc phải đi trước đây, anh ăn từ từ nhé.”Quý Khuynh Việt gật đầu: “Được.”Lần này, Dung Từ rời khỏi căn cứ vào hơn mười giờ sáng Chủ nhật.Về đến nhà, mở điện thoại lên, cô phát hiện Phong Cảnh Tâm và ông cụ Ngu đều gọi cho cô.Cô chỉ gọi lại cho ông cụ Ngu.Ông cụ Ngu mắng cô vô tâm, bảo ông không liên lạc thì cô cũng chẳng biết đường đến thăm ông.Dung Từ biết mình sai, thay quần áo xong liền cầm chìa khóa xe ra ngoài.Khi xe cô chạy vào sân nhà cũ họ Ngu, cô thấy xe của Phong Đình Thâm cũng đang đậu ở đó.Dung Từ thu hồi tầm mắt, vừa xuống xe, Phong Cảnh Tâm nghe tiếng xe đã từ trong nhà lao ra, sà vào lòng cô: “Mẹ!”Dung Từ cũng đã gần một tháng không gặp con gái.Cô xoa đầu con, hỏi: “Đến bao giờ thế?”Phong Cảnh Tâm lâu không gặp cô, quả thực rất nhớ, nắm chặt tay cô không buông, vui vẻ nói: “Vừa mới đến ạ!”Dung Từ dắt tay Phong Cảnh Tâm vào nhà, vừa vào cửa đã thấy Phong Đình Thâm và ông cụ Ngu đang ngồi trên ghế sofa uống trà đạo.Lại không thấy bóng dáng Lâm Vu đâu.Thấy cô đến, ông cụ Ngu cười vẫy tay: “Tiểu Từ đến rồi à? Mau lại đây ngồi.”Phong Đình Thâm cũng nhìn về phía cô.Nhưng chỉ liếc một cái rồi thu hồi tầm mắt.Dung Từ ngồi xuống cạnh ông cụ Ngu, cất tiếng chào: “Ông Ngu.”Ông cụ Ngu cười, quan sát cô một lượt rồi cau mày: “Lại gầy đi rồi.”Ở trong căn cứ cô thường ăn uống thất thường, công việc lại bận rộn, gần đây đúng là sụt mất một hai cân.Nhưng cô chưa kịp nói gì thì thấy Phong Đình Thâm thành thục dùng nước trà nóng tráng một chiếc chén sứ, rót cho cô một chén trà đạo, đặt trước mặt cô.Dung Từ không nói gì, ngón tay gõ nhẹ hai cái lên mặt bàn trà thay lời cảm ơn.Ông cụ Ngu nói: “Mấy hôm trước có người biếu ông hai con cá sủ vàng thượng hạng, Tiểu Từ muốn ăn kiểu gì? ĐểÔng cụ Ngu thậm chí còn chẳng buồn để ý đến anh.Dung Từ nghe anh nói vậy cũng không tiếp lời.Không ai để ý, Phong Đình Thâm cũng chẳng bận tâm. Thấy chén trà của Dung Từ sắp cạn, anh cầm ấm tử sa rót thêm trà cho cô và ông cụ Ngu.Dù là uống trà hay trong bữa trưa, Dung Từ chủ yếu chỉ nói chuyện với ông cụ Ngu và Phong Cảnh Tâm.Không biết là do nhận ra cô không muốn nói chuyện với mình, hay Phong Đình Thâm cũng không muốn nói chuyện với cô.Hơn hai giờ chiều, khi chuẩn bị rời khỏi nhà họ Ngu, Dung Từ chợt nhận ra, họ ở chung một phòng gần bốn tiếng đồng hồ nhưng giữa hai người lại chẳng nói với nhau câu nào...Ông cụ Ngu đương nhiên cũng nhận ra điều này.Nhưng Phong Đình Thâm không muốn quay đầu, Dung Từ cũng đã buông bỏ tình cảm với anh. Hôm nay ông gọi họ đến cũng không phải để hàn gắn tình cảm, hai người không còn gì để nói với nhau thì ông cũng chẳng có gì để nói.Biết sắp về nhà, Phong Cảnh Tâm ngẩng đầu hỏi Dung Từ: “Mẹ ơi, hôm nay mẹ có về nhà không?” Không đợi cô trả lời, cô bé nói tiếp: “Mẹ ơi, lâu lắm rồi mẹ không về nhà.”Nghe vậy, ông cụ Ngu khựng lại, không nói gì, chỉ kín đáo thở dài.Phong Đình Thâm cũng im lặng.Dung Từ xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái, nói: “Mẹ còn có việc, không về được.”“Dạ...”Phong Cảnh Tâm rất thất vọng lại hỏi:“Vậy lát nữa mẹ về nhà bà cố ngoại hay lại phải đi công tác ạ? Trước đó con gọi điện cho mẹ không được, con đến nhà bà cố ngoại nhưng mẹ cũng không có ở đó, bà cố ngoại bảo mẹ đi công tác rồi...”Dung Từ thực sự không biết cuối tuần trước Phong Cảnh Tâm đã đến nhà họ Dung.Lát nữa cô quả thực định về nhà họ Dung ăn cơm với bà cụ Dung.Nghĩ đến việc Phong Cảnh Tâm gọi điện không được, vì nhớ cô mà tự chạy đến nhà bà ngoại, Dung Từ ngập ngừng một chút rồi nói: “Lát nữa mẹ sẽ về nhà bà cố ngoại, con có muốn đi cùng không?”“Có ạ!”Nghe Dung Từ nói vậy, Phong Cảnh Tâm mới vui lên một chút, cô bé cứ tưởng lát nữa Dung Từ lại phải đi làm.Dung Từ nhìn sang Phong Đình Thâm, anh hiểu ý cô, nói với Phong Cảnh Tâm: “Nói vậy là tối nay con cũng định ngủ ở nhà bà cố ngoại à?”Phong Cảnh Tâm: “Vâng ạ!”“Được rồi.” Phong Đình Thâm không có ý kiến gì: “Vậy chiều mai ba cho người đến trường đón con nhé.”“Không chịu đâu, mai tan học con vẫn muốn về nhà bà cố ngoại.”Phong Đình Thâm nghe vậy cười cười, nhìn Dung Từ nói: “Chuyện này con phải thương lượng với mẹ, ba không quyết định được.”Phong Cảnh Tâm ôm chân Dung Từ, ngẩng đầu nhìn cô: “Mẹ ơi, chẳng lẽ ngày mai mẹ cũng đi khỏi nhà bà cố ngoại ạ?”Dung Từ: “Ừ.”Phong Cảnh Tâm: “... Vâng ạ.”Thương lượng xong, họ nói thêm vài câu với ông cụ Ngu rồi ai nấy lên xe rời đi.Hôm sau, Dung Từ lái xe đưa Phong Cảnh Tâm đến trường rồi đến Trường Mặc làm việc.Khi vào công ty, cô lại một lần nữa chạm mặt Phong Đình Thâm và thư ký Trình Nguyên trong thang máy.Ba người đứng trong thang máy, lần này vẫn như những người xa lạ không quen biết, không ai mở lời.Sáng hôm đó, khoảng mười một giờ Phong Đình Thâm rời khỏi Trường Mặc. Sau khi anh đi, Úc Mặc Huân biết cô đã về liền qua tìm Dung Từ bàn công việc.Bàn xong việc, Dung Từ nhớ lại chuyện sáng nay gặp Phong Đình Thâm ở công ty, hỏi: “Hợp tác với Phong Thị vẫn chưa bàn xong à?”“Xong rồi nhưng có chút vấn đề trong việc phân công hợp tác, hôm nay hắn ta đến để bàn thêm một số điều khoản bổ sung.” ông bảo người làm cho.”Nâng chén trà lên, Dung Từ nhấp một ngụm, nước trà thanh mát trôi xuống cổ họng, cô đang định trả lời thì nghe Phong Đình Thâm nói: “Sao không hỏi cháu? Thiên vị thế?”
Sau khi đến căn cứ, Dung Từ lập tức bước vào trạng thái làm việc căng thẳng.
Việc hoàn thiện hệ thống đối đầu người - máy cần có dữ liệu hỗ trợ.
Ngày thứ hai Dung Từ đến căn cứ, nơi này lại sắp xếp một cuộc thử nghiệm đối đầu người - máy.
Tối hôm đó, Dung Từ đến nhà ăn khá muộn.
Khi cô đến, nhà ăn đã vắng tanh.
Cô lấy cơm xong, vừa định ngồi xuống thì thấy Quý Khuynh Việt cũng vừa lấy cơm xong.
Quý Khuynh Việt khựng lại, cười, đi về phía cô: “Đến bao giờ thế?”
“Hôm qua.” Dung Từ nói, hỏi: “Vừa huấn luyện xong à?”
“Ừ, nhiệm vụ huấn luyện năm nay khá nặng.”
Các cuộc không chiến trong tương lai sẽ không còn đơn thuần là cuộc đọ sức giữa con người với nhau nữa mà là cuộc đấu trí giữa con người và máy móc.
Vì vậy, việc huấn luyện và phương thức tác chiến của phi công hiện nay cũng thay đổi khá nhiều so với những năm trước.
Dung Từ hỏi: “Có áp lực không?”
AI sở hữu khả năng tính toán và phân tích dữ liệu mạnh mẽ, có thể nhanh chóng nhận ra điểm yếu của đối thủ và đưa ra chiến thuật tương ứng, tốc độ phản ứng và độ chính xác của nó vượt xa sức tưởng tượng của con người.
Đối đầu với AI, dù anh ta đã là một phi công dày dặn kinh nghiệm và có khả năng quan sát cực kỳ nhạy bén cũng khó tránh khỏi cảm thấy áp lực.
Quý Khuynh Việt cười, nói: “Có áp lực nhưng cũng thúc đẩy phi công bọn tôi không ngừng tiến bộ.”
Vì công nghệ AI cũng có thể mô phỏng các môi trường chiến trường và tình huống chiến đấu phức tạp nên phi công bọn họ cũng trưởng thành hơn qua quá trình huấn luyện thực tế và toàn diện hơn.
Dung Từ: “Vất vả rồi.”
“Nghiên cứu viên các cô vất vả cũng chẳng kém gì bọn tôi đâu.” Nói xong, thấy cô ăn uống tuy từ tốn nhưng tốc độ không hề chậm, anh ta hỏi: “Lát nữa chắc còn phải quay lại làm việc tiếp à?”
“Đúng vậy.” Nhiệm vụ Nam Trí Tri giao cho cô khá nặng, cô quả thực rất bận.
Cô vừa dứt lời, thiết bị liên lạc trong tay cô reo lên.
Là tin nhắn của Nam Trí Tri, bảo cô quay lại phòng Nghiên cứu Phát triển ngay lập tức.
Cô đặt đũa xuống, đứng dậy ngay: “Tôi có việc phải đi trước đây, anh ăn từ từ nhé.”
Quý Khuynh Việt gật đầu: “Được.”
Lần này, Dung Từ rời khỏi căn cứ vào hơn mười giờ sáng Chủ nhật.
Về đến nhà, mở điện thoại lên, cô phát hiện Phong Cảnh Tâm và ông cụ Ngu đều gọi cho cô.
Cô chỉ gọi lại cho ông cụ Ngu.
Ông cụ Ngu mắng cô vô tâm, bảo ông không liên lạc thì cô cũng chẳng biết đường đến thăm ông.
Dung Từ biết mình sai, thay quần áo xong liền cầm chìa khóa xe ra ngoài.
Khi xe cô chạy vào sân nhà cũ họ Ngu, cô thấy xe của Phong Đình Thâm cũng đang đậu ở đó.
Dung Từ thu hồi tầm mắt, vừa xuống xe, Phong Cảnh Tâm nghe tiếng xe đã từ trong nhà lao ra, sà vào lòng cô: “Mẹ!”
Dung Từ cũng đã gần một tháng không gặp con gái.
Cô xoa đầu con, hỏi: “Đến bao giờ thế?”
Phong Cảnh Tâm lâu không gặp cô, quả thực rất nhớ, nắm chặt tay cô không buông, vui vẻ nói: “Vừa mới đến ạ!”
Dung Từ dắt tay Phong Cảnh Tâm vào nhà, vừa vào cửa đã thấy Phong Đình Thâm và ông cụ Ngu đang ngồi trên ghế sofa uống trà đạo.
Lại không thấy bóng dáng Lâm Vu đâu.
Thấy cô đến, ông cụ Ngu cười vẫy tay: “Tiểu Từ đến rồi à? Mau lại đây ngồi.”
Phong Đình Thâm cũng nhìn về phía cô.
Nhưng chỉ liếc một cái rồi thu hồi tầm mắt.
Dung Từ ngồi xuống cạnh ông cụ Ngu, cất tiếng chào: “Ông Ngu.”
Ông cụ Ngu cười, quan sát cô một lượt rồi cau mày: “Lại gầy đi rồi.”
Ở trong căn cứ cô thường ăn uống thất thường, công việc lại bận rộn, gần đây đúng là sụt mất một hai cân.
Nhưng cô chưa kịp nói gì thì thấy Phong Đình Thâm thành thục dùng nước trà nóng tráng một chiếc chén sứ, rót cho cô một chén trà đạo, đặt trước mặt cô.
Dung Từ không nói gì, ngón tay gõ nhẹ hai cái lên mặt bàn trà thay lời cảm ơn.
Ông cụ Ngu nói: “Mấy hôm trước có người biếu ông hai con cá sủ vàng thượng hạng, Tiểu Từ muốn ăn kiểu gì? ĐểÔng cụ Ngu thậm chí còn chẳng buồn để ý đến anh.
Dung Từ nghe anh nói vậy cũng không tiếp lời.
Không ai để ý, Phong Đình Thâm cũng chẳng bận tâm. Thấy chén trà của Dung Từ sắp cạn, anh cầm ấm tử sa rót thêm trà cho cô và ông cụ Ngu.
Dù là uống trà hay trong bữa trưa, Dung Từ chủ yếu chỉ nói chuyện với ông cụ Ngu và Phong Cảnh Tâm.
Không biết là do nhận ra cô không muốn nói chuyện với mình, hay Phong Đình Thâm cũng không muốn nói chuyện với cô.
Hơn hai giờ chiều, khi chuẩn bị rời khỏi nhà họ Ngu, Dung Từ chợt nhận ra, họ ở chung một phòng gần bốn tiếng đồng hồ nhưng giữa hai người lại chẳng nói với nhau câu nào...
Ông cụ Ngu đương nhiên cũng nhận ra điều này.
Nhưng Phong Đình Thâm không muốn quay đầu, Dung Từ cũng đã buông bỏ tình cảm với anh. Hôm nay ông gọi họ đến cũng không phải để hàn gắn tình cảm, hai người không còn gì để nói với nhau thì ông cũng chẳng có gì để nói.
Biết sắp về nhà, Phong Cảnh Tâm ngẩng đầu hỏi Dung Từ: “Mẹ ơi, hôm nay mẹ có về nhà không?” Không đợi cô trả lời, cô bé nói tiếp: “Mẹ ơi, lâu lắm rồi mẹ không về nhà.”
Nghe vậy, ông cụ Ngu khựng lại, không nói gì, chỉ kín đáo thở dài.
Phong Đình Thâm cũng im lặng.
Dung Từ xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái, nói: “Mẹ còn có việc, không về được.”
“Dạ...”
Phong Cảnh Tâm rất thất vọng lại hỏi:
“Vậy lát nữa mẹ về nhà bà cố ngoại hay lại phải đi công tác ạ? Trước đó con gọi điện cho mẹ không được, con đến nhà bà cố ngoại nhưng mẹ cũng không có ở đó, bà cố ngoại bảo mẹ đi công tác rồi...”
Dung Từ thực sự không biết cuối tuần trước Phong Cảnh Tâm đã đến nhà họ Dung.
Lát nữa cô quả thực định về nhà họ Dung ăn cơm với bà cụ Dung.
Nghĩ đến việc Phong Cảnh Tâm gọi điện không được, vì nhớ cô mà tự chạy đến nhà bà ngoại, Dung Từ ngập ngừng một chút rồi nói: “Lát nữa mẹ sẽ về nhà bà cố ngoại, con có muốn đi cùng không?”
“Có ạ!”
Nghe Dung Từ nói vậy, Phong Cảnh Tâm mới vui lên một chút, cô bé cứ tưởng lát nữa Dung Từ lại phải đi làm.
Dung Từ nhìn sang Phong Đình Thâm, anh hiểu ý cô, nói với Phong Cảnh Tâm: “Nói vậy là tối nay con cũng định ngủ ở nhà bà cố ngoại à?”
Phong Cảnh Tâm: “Vâng ạ!”
“Được rồi.” Phong Đình Thâm không có ý kiến gì: “Vậy chiều mai ba cho người đến trường đón con nhé.”
“Không chịu đâu, mai tan học con vẫn muốn về nhà bà cố ngoại.”
Phong Đình Thâm nghe vậy cười cười, nhìn Dung Từ nói: “Chuyện này con phải thương lượng với mẹ, ba không quyết định được.”
Phong Cảnh Tâm ôm chân Dung Từ, ngẩng đầu nhìn cô: “Mẹ ơi, chẳng lẽ ngày mai mẹ cũng đi khỏi nhà bà cố ngoại ạ?”
Dung Từ: “Ừ.”
Phong Cảnh Tâm: “... Vâng ạ.”
Thương lượng xong, họ nói thêm vài câu với ông cụ Ngu rồi ai nấy lên xe rời đi.
Hôm sau, Dung Từ lái xe đưa Phong Cảnh Tâm đến trường rồi đến Trường Mặc làm việc.
Khi vào công ty, cô lại một lần nữa chạm mặt Phong Đình Thâm và thư ký Trình Nguyên trong thang máy.
Ba người đứng trong thang máy, lần này vẫn như những người xa lạ không quen biết, không ai mở lời.
Sáng hôm đó, khoảng mười một giờ Phong Đình Thâm rời khỏi Trường Mặc. Sau khi anh đi, Úc Mặc Huân biết cô đã về liền qua tìm Dung Từ bàn công việc.
Bàn xong việc, Dung Từ nhớ lại chuyện sáng nay gặp Phong Đình Thâm ở công ty, hỏi: “Hợp tác với Phong Thị vẫn chưa bàn xong à?”
“Xong rồi nhưng có chút vấn đề trong việc phân công hợp tác, hôm nay hắn ta đến để bàn thêm một số điều khoản bổ sung.” ông bảo người làm cho.”
Nâng chén trà lên, Dung Từ nhấp một ngụm, nước trà thanh mát trôi xuống cổ họng, cô đang định trả lời thì nghe Phong Đình Thâm nói: “Sao không hỏi cháu? Thiên vị thế?”
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Sau khi đến căn cứ, Dung Từ lập tức bước vào trạng thái làm việc căng thẳng.Việc hoàn thiện hệ thống đối đầu người - máy cần có dữ liệu hỗ trợ.Ngày thứ hai Dung Từ đến căn cứ, nơi này lại sắp xếp một cuộc thử nghiệm đối đầu người - máy.Tối hôm đó, Dung Từ đến nhà ăn khá muộn.Khi cô đến, nhà ăn đã vắng tanh.Cô lấy cơm xong, vừa định ngồi xuống thì thấy Quý Khuynh Việt cũng vừa lấy cơm xong.Quý Khuynh Việt khựng lại, cười, đi về phía cô: “Đến bao giờ thế?”“Hôm qua.” Dung Từ nói, hỏi: “Vừa huấn luyện xong à?”“Ừ, nhiệm vụ huấn luyện năm nay khá nặng.”Các cuộc không chiến trong tương lai sẽ không còn đơn thuần là cuộc đọ sức giữa con người với nhau nữa mà là cuộc đấu trí giữa con người và máy móc.Vì vậy, việc huấn luyện và phương thức tác chiến của phi công hiện nay cũng thay đổi khá nhiều so với những năm trước.Dung Từ hỏi: “Có áp lực không?”AI sở hữu khả năng tính toán và phân tích dữ liệu mạnh mẽ, có thể nhanh chóng nhận ra điểm yếu của đối thủ và đưa ra chiến thuật tương ứng, tốc độ phản ứng và độ chính xác của nó vượt xa sức tưởng tượng của con người.Đối đầu với AI, dù anh ta đã là một phi công dày dặn kinh nghiệm và có khả năng quan sát cực kỳ nhạy bén cũng khó tránh khỏi cảm thấy áp lực.Quý Khuynh Việt cười, nói: “Có áp lực nhưng cũng thúc đẩy phi công bọn tôi không ngừng tiến bộ.”Vì công nghệ AI cũng có thể mô phỏng các môi trường chiến trường và tình huống chiến đấu phức tạp nên phi công bọn họ cũng trưởng thành hơn qua quá trình huấn luyện thực tế và toàn diện hơn.Dung Từ: “Vất vả rồi.”“Nghiên cứu viên các cô vất vả cũng chẳng kém gì bọn tôi đâu.” Nói xong, thấy cô ăn uống tuy từ tốn nhưng tốc độ không hề chậm, anh ta hỏi: “Lát nữa chắc còn phải quay lại làm việc tiếp à?”“Đúng vậy.” Nhiệm vụ Nam Trí Tri giao cho cô khá nặng, cô quả thực rất bận.Cô vừa dứt lời, thiết bị liên lạc trong tay cô reo lên.Là tin nhắn của Nam Trí Tri, bảo cô quay lại phòng Nghiên cứu Phát triển ngay lập tức.Cô đặt đũa xuống, đứng dậy ngay: “Tôi có việc phải đi trước đây, anh ăn từ từ nhé.”Quý Khuynh Việt gật đầu: “Được.”Lần này, Dung Từ rời khỏi căn cứ vào hơn mười giờ sáng Chủ nhật.Về đến nhà, mở điện thoại lên, cô phát hiện Phong Cảnh Tâm và ông cụ Ngu đều gọi cho cô.Cô chỉ gọi lại cho ông cụ Ngu.Ông cụ Ngu mắng cô vô tâm, bảo ông không liên lạc thì cô cũng chẳng biết đường đến thăm ông.Dung Từ biết mình sai, thay quần áo xong liền cầm chìa khóa xe ra ngoài.Khi xe cô chạy vào sân nhà cũ họ Ngu, cô thấy xe của Phong Đình Thâm cũng đang đậu ở đó.Dung Từ thu hồi tầm mắt, vừa xuống xe, Phong Cảnh Tâm nghe tiếng xe đã từ trong nhà lao ra, sà vào lòng cô: “Mẹ!”Dung Từ cũng đã gần một tháng không gặp con gái.Cô xoa đầu con, hỏi: “Đến bao giờ thế?”Phong Cảnh Tâm lâu không gặp cô, quả thực rất nhớ, nắm chặt tay cô không buông, vui vẻ nói: “Vừa mới đến ạ!”Dung Từ dắt tay Phong Cảnh Tâm vào nhà, vừa vào cửa đã thấy Phong Đình Thâm và ông cụ Ngu đang ngồi trên ghế sofa uống trà đạo.Lại không thấy bóng dáng Lâm Vu đâu.Thấy cô đến, ông cụ Ngu cười vẫy tay: “Tiểu Từ đến rồi à? Mau lại đây ngồi.”Phong Đình Thâm cũng nhìn về phía cô.Nhưng chỉ liếc một cái rồi thu hồi tầm mắt.Dung Từ ngồi xuống cạnh ông cụ Ngu, cất tiếng chào: “Ông Ngu.”Ông cụ Ngu cười, quan sát cô một lượt rồi cau mày: “Lại gầy đi rồi.”Ở trong căn cứ cô thường ăn uống thất thường, công việc lại bận rộn, gần đây đúng là sụt mất một hai cân.Nhưng cô chưa kịp nói gì thì thấy Phong Đình Thâm thành thục dùng nước trà nóng tráng một chiếc chén sứ, rót cho cô một chén trà đạo, đặt trước mặt cô.Dung Từ không nói gì, ngón tay gõ nhẹ hai cái lên mặt bàn trà thay lời cảm ơn.Ông cụ Ngu nói: “Mấy hôm trước có người biếu ông hai con cá sủ vàng thượng hạng, Tiểu Từ muốn ăn kiểu gì? ĐểÔng cụ Ngu thậm chí còn chẳng buồn để ý đến anh.Dung Từ nghe anh nói vậy cũng không tiếp lời.Không ai để ý, Phong Đình Thâm cũng chẳng bận tâm. Thấy chén trà của Dung Từ sắp cạn, anh cầm ấm tử sa rót thêm trà cho cô và ông cụ Ngu.Dù là uống trà hay trong bữa trưa, Dung Từ chủ yếu chỉ nói chuyện với ông cụ Ngu và Phong Cảnh Tâm.Không biết là do nhận ra cô không muốn nói chuyện với mình, hay Phong Đình Thâm cũng không muốn nói chuyện với cô.Hơn hai giờ chiều, khi chuẩn bị rời khỏi nhà họ Ngu, Dung Từ chợt nhận ra, họ ở chung một phòng gần bốn tiếng đồng hồ nhưng giữa hai người lại chẳng nói với nhau câu nào...Ông cụ Ngu đương nhiên cũng nhận ra điều này.Nhưng Phong Đình Thâm không muốn quay đầu, Dung Từ cũng đã buông bỏ tình cảm với anh. Hôm nay ông gọi họ đến cũng không phải để hàn gắn tình cảm, hai người không còn gì để nói với nhau thì ông cũng chẳng có gì để nói.Biết sắp về nhà, Phong Cảnh Tâm ngẩng đầu hỏi Dung Từ: “Mẹ ơi, hôm nay mẹ có về nhà không?” Không đợi cô trả lời, cô bé nói tiếp: “Mẹ ơi, lâu lắm rồi mẹ không về nhà.”Nghe vậy, ông cụ Ngu khựng lại, không nói gì, chỉ kín đáo thở dài.Phong Đình Thâm cũng im lặng.Dung Từ xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái, nói: “Mẹ còn có việc, không về được.”“Dạ...”Phong Cảnh Tâm rất thất vọng lại hỏi:“Vậy lát nữa mẹ về nhà bà cố ngoại hay lại phải đi công tác ạ? Trước đó con gọi điện cho mẹ không được, con đến nhà bà cố ngoại nhưng mẹ cũng không có ở đó, bà cố ngoại bảo mẹ đi công tác rồi...”Dung Từ thực sự không biết cuối tuần trước Phong Cảnh Tâm đã đến nhà họ Dung.Lát nữa cô quả thực định về nhà họ Dung ăn cơm với bà cụ Dung.Nghĩ đến việc Phong Cảnh Tâm gọi điện không được, vì nhớ cô mà tự chạy đến nhà bà ngoại, Dung Từ ngập ngừng một chút rồi nói: “Lát nữa mẹ sẽ về nhà bà cố ngoại, con có muốn đi cùng không?”“Có ạ!”Nghe Dung Từ nói vậy, Phong Cảnh Tâm mới vui lên một chút, cô bé cứ tưởng lát nữa Dung Từ lại phải đi làm.Dung Từ nhìn sang Phong Đình Thâm, anh hiểu ý cô, nói với Phong Cảnh Tâm: “Nói vậy là tối nay con cũng định ngủ ở nhà bà cố ngoại à?”Phong Cảnh Tâm: “Vâng ạ!”“Được rồi.” Phong Đình Thâm không có ý kiến gì: “Vậy chiều mai ba cho người đến trường đón con nhé.”“Không chịu đâu, mai tan học con vẫn muốn về nhà bà cố ngoại.”Phong Đình Thâm nghe vậy cười cười, nhìn Dung Từ nói: “Chuyện này con phải thương lượng với mẹ, ba không quyết định được.”Phong Cảnh Tâm ôm chân Dung Từ, ngẩng đầu nhìn cô: “Mẹ ơi, chẳng lẽ ngày mai mẹ cũng đi khỏi nhà bà cố ngoại ạ?”Dung Từ: “Ừ.”Phong Cảnh Tâm: “... Vâng ạ.”Thương lượng xong, họ nói thêm vài câu với ông cụ Ngu rồi ai nấy lên xe rời đi.Hôm sau, Dung Từ lái xe đưa Phong Cảnh Tâm đến trường rồi đến Trường Mặc làm việc.Khi vào công ty, cô lại một lần nữa chạm mặt Phong Đình Thâm và thư ký Trình Nguyên trong thang máy.Ba người đứng trong thang máy, lần này vẫn như những người xa lạ không quen biết, không ai mở lời.Sáng hôm đó, khoảng mười một giờ Phong Đình Thâm rời khỏi Trường Mặc. Sau khi anh đi, Úc Mặc Huân biết cô đã về liền qua tìm Dung Từ bàn công việc.Bàn xong việc, Dung Từ nhớ lại chuyện sáng nay gặp Phong Đình Thâm ở công ty, hỏi: “Hợp tác với Phong Thị vẫn chưa bàn xong à?”“Xong rồi nhưng có chút vấn đề trong việc phân công hợp tác, hôm nay hắn ta đến để bàn thêm một số điều khoản bổ sung.” ông bảo người làm cho.”Nâng chén trà lên, Dung Từ nhấp một ngụm, nước trà thanh mát trôi xuống cổ họng, cô đang định trả lời thì nghe Phong Đình Thâm nói: “Sao không hỏi cháu? Thiên vị thế?”