Tác giả:

Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…

Chương 240

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Tham gia Hội nghị Trí tuệ Nhân tạo Quốc tế xong, hai ba ngày sau, Dung Từ tan làm buổi tối liền đến khách sạn dự tiệc cưới của cháu trai mợ.Đến khách sạn, Dung Từ vào thang máy, khi cửa thang máy sắp đóng lại, cô bỗng nghe thấy tiếng ai đó gọi: “Đợi một chút.”Người đến vừa nói vừa đưa tay chặn cửa thang máy.Khi nhìn rõ người đến, ánh mắt Dung Từ lóe lên.Lâm Triệt thấy người trong thang máy là Dung Từ cũng khá ngạc nhiên.Cậu ta và Dung Từ tuy chỉ gặp nhau vài lần, lần gặp gần nhất cũng đã cách đây hai ba tháng.Nhưng cậu ta vẫn nhớ Dung Từ.Cậu ta gật đầu với Dung Từ, lúc này, bà cụ Lâm cũng xuất hiện ở cửa thang máy.Thấy cô, bà cụ Lâm cũng hơi ngạc nhiên.Nhưng rất nhanh bà ta dời mắt đi như không quen biết cô, bước vào thang máy.Lâm Triệt định bấm tầng nhưng phát hiện nút tầng 18 đã sáng đèn.Trong mắt cậu ta, Dung Từ cũng coi như người quen, cậu ta cười quay đầu lại định nói chuyện với Dung Từ, Dung Từ nhận ra ý định của cậu ta, lạnh lùng quay mặt đi chỗ khác.Lâm Triệt sững sờ.Thái độ từ chối nói chuyện của Dung Từ quá rõ ràng, Lâm Triệt đành thôi.Lâm Triệt thân thiết khoác vai bà cụ Lâm, bà cụ cười, vỗ nhẹ vào tay cậu ta.Dung Từ đứng bên cạnh nhìn, im lặng không nói gì.Thang máy nhanh chóng đến tầng 18.Cửa thang máy vừa mở ra, bên ngoài đã vang lên tiếng ồn ào náo nhiệt.Dung Từ đi theo sau bà cụ Lâm và Lâm Triệt ra khỏi thang máy, mới phát hiện sảnh tầng 18 chật kín người, Lâm Lập Hải và Tôn Nguyệt Thanh đều ăn mặc sang trọng, đứng cạnh bàn tiếp tân đón khách đến dự tiệc mừng thọ bà cụ Lâm.Đúng vậy, hôm nay là sinh nhật bảy mươi tuổi của bà cụ Lâm.Dung Từ gặp bà ta trong thang máy, thấy bà ta ăn mặc lộng lẫy quý phái, gần như lập tức nhớ ra hôm nay là sinh nhật bà ta.Bà cụ Lâm vừa xuất hiện đã có người chú ý và lập tức đón tiếp: “Kìa, chủ nhân bữa tiệc hôm nay đến rồi.”Cũng có người nhìn thấy Dung Từ đi phía sau bà ta.Thấy cô dung mạo xuất chúng, dáng vẻ đoan trang, người đó mắt sáng lên, nói:“Lão phu nhân, đây là cháu gái của bà phải không? Ây da, thảo nào có thể khiến tài năng trẻ xuất sắc nhất thủ đô mê mệt, xinh đẹp thật đấy, nhìn cũng có vài phần thần thái của bà năm xưa, bà đúng là có phúc mà.”Dung Từ muốn rời đi ngay lập tức nhưng người vây quanh ở đây quá đông, cô không thể lách qua họ mà đi ngay được.Nhóm Lâm Lập Hải và người nhà họ Tôn đang đứng cách đó không xa.Thấy Dung Từ cùng bà cụ Lâm và Lâm Triệt xuất hiện cùng lúc, họ đều khá ngạc nhiên.Trong thoáng chốc, họ còn tưởng bà cụ Lâm mời Dung Từ đến dự tiệc mừng thọ.Nhưng chuyện đó sao có thể chứ?Nghĩ đến đây, họ nhanh chóng nhận ra Dung Từ chắc là đến dự tiệc cưới ở sảnh bên cạnh.Sảnh bên cạnh cũng có thang máy riêng nhưng người lần đầu đến khách sạn này không rõ bố cục, có một số người đi nhầm.Tình huống như vậy nãy giờ cũng đã xảy ra vài lần rồi.Nghe người kia nói cô có thần thái của bà cụ Lâm thời trẻ, Dung Từ lập tức lạnh mặt, đang định mở miệng thì bà cụ Lâm đã nhạt giọng nói: “Mọi người nhận nhầm rồi, cô ta không phải cháu gái tôi, tôi không quen cô ta.”Khi bà cụ Lâm vừa dứt lời, Phong Đình Thâm và Lâm Vu cũng vừa bước ra từ một thang máy khác.Có người nhìn thấy Lâm Vu, lập tức nhận ra cô ta, nói: “Ây da, các người nhìn kiểu gì thế? Đây mới là cháu gái của lão phu nhân.”Mọi người đổ dồn ánh mắt về phía Lâm Vu và Phong Đình Thâm.Thấy hai người họ trai tài gái sắc, đứng cạnh nhau rất xứng đôi, cộng thêm thân phận của họ, khách khứa xung quanh vội cười khen ngợi:“Ây da, không hổ là học trò của bậc thầy khoa học, khí chất này người thường đúng là không so bì được.”“Chứ còn gì nữa.”Nhậm Kích Phong, Kỳ Dục Minh cũng có mặt.Họ không biết ân oán giữa Dung Từ và nhà họ Lâm, nhà họ Tôn, nghe bà cụ Lâm nói khách nhận nhầm người cũng không có phản ứng gì.Lâm Lập Hải và Lâm Lập Lan nghe thấy cũng không ai lên tiếng nói đỡ cho Dung Từ.Tôn Lệ Dao nhìn thấy cảnh này, trong lòng vô cùng hả hê.Giản Niệm muốn nói gì đó nhưng đông người như vậy cô ta cũng không dám mở miệng, cúi đầu xuống.Lúc này, bà cụ Dung cùng Dung Tầm, Dung Vân Hạc cũng bước ra từ thang máy.“Chị họ?”Vừa ra khỏi thang máy đã thấy đông người như vậy, Dung Tầm và Dung Vân Hạc chưa kịp phản ứng thì đã nhìn thấy Dung Từ đang định rời đi ở cách đó không xa.Dung Từ nghe tiếng Dung Vân Hạc, quay đầu lại thì thấy bà ngoại và các em.Rất nhanh, Dung Vân Hạc và bà cụ Dung cũng nhìn thấy Phong Đình Thâm.Nhưng bà cụ Dung đồng thời cũng nhìn thấy nhóm Lâm Lập Hải, Tôn Nguyệt Thanh và bà cụ Lâm.Dung Từ mím môi, quay người đi về phía bà cụ Dung, đỡ bà nói: “Bà ngoại, tiệc cưới ở bên kia ạ.”Sinh nhật lần này của bà cụ Lâm cũng mời một số người thân và quyền quý ở thành phố Y.Trong số những người này, có một số người biết ân oán giữa nhà họ Lâm và nhà họ Dung.Tuy họ đã lâu không gặp bà cụ Dung nhưng vừa nhìn thấy bà, họ lập tức nhận ra ngay.Nghe Dung Từ gọi bà cụ Dung là bà ngoại lại thấy Dung Từ trạc tuổi hai mươi lăm hai mươi sáu, họ cũng nhanh chóng đoán ra cô gái xinh đẹp trước mắt này chắc là người cháu gái khác của bà cụ Lâm.Chỉ là cô cháu gái này của bà cụ Lâm, sau khi con trai bà ta ly hôn với người vợ đầu, chưa từng xuất hiện ở nhà họ Lâm nữa.Trước đây họ từng nghe nói sau khi con trai bà cụ Lâm kết hôn với người vợ thứ hai, bà ta cũng không nhận cô cháu gái trước nữa.Lúc đó họ còn tưởng là tin đồn.Nhìn vẻ mặt lạnh nhạt và thờ ơ của bà cụ Lâm đối với cô gái kia lúc nãy, họ hiểu ra đó dường như không phải tin đồn.Hơn nữa, người cha ruột là Lâm Lập Hải cũng có mặt ở đó nhưng ông ta lại chẳng nói một lời nào.Xem ra cũng có ý không nhận đứa con gái này.Năm xưa Lâm Lập Hải nhất quyết ly hôn với thiên kim tiểu thư nhà họ Dung môn đăng hộ đối để cưới một cô gái nhà nghèo, những người như họ thực ra đều cảm thấy đầu óc ông ta có vấn đề.

Tham gia Hội nghị Trí tuệ Nhân tạo Quốc tế xong, hai ba ngày sau, Dung Từ tan làm buổi tối liền đến khách sạn dự tiệc cưới của cháu trai mợ.

Đến khách sạn, Dung Từ vào thang máy, khi cửa thang máy sắp đóng lại, cô bỗng nghe thấy tiếng ai đó gọi: “Đợi một chút.”

Người đến vừa nói vừa đưa tay chặn cửa thang máy.

Khi nhìn rõ người đến, ánh mắt Dung Từ lóe lên.

Lâm Triệt thấy người trong thang máy là Dung Từ cũng khá ngạc nhiên.

Cậu ta và Dung Từ tuy chỉ gặp nhau vài lần, lần gặp gần nhất cũng đã cách đây hai ba tháng.

Nhưng cậu ta vẫn nhớ Dung Từ.

Cậu ta gật đầu với Dung Từ, lúc này, bà cụ Lâm cũng xuất hiện ở cửa thang máy.

Thấy cô, bà cụ Lâm cũng hơi ngạc nhiên.

Nhưng rất nhanh bà ta dời mắt đi như không quen biết cô, bước vào thang máy.

Lâm Triệt định bấm tầng nhưng phát hiện nút tầng 18 đã sáng đèn.

Trong mắt cậu ta, Dung Từ cũng coi như người quen, cậu ta cười quay đầu lại định nói chuyện với Dung Từ, Dung Từ nhận ra ý định của cậu ta, lạnh lùng quay mặt đi chỗ khác.

Lâm Triệt sững sờ.

Thái độ từ chối nói chuyện của Dung Từ quá rõ ràng, Lâm Triệt đành thôi.

Lâm Triệt thân thiết khoác vai bà cụ Lâm, bà cụ cười, vỗ nhẹ vào tay cậu ta.

Dung Từ đứng bên cạnh nhìn, im lặng không nói gì.

Thang máy nhanh chóng đến tầng 18.

Cửa thang máy vừa mở ra, bên ngoài đã vang lên tiếng ồn ào náo nhiệt.

Dung Từ đi theo sau bà cụ Lâm và Lâm Triệt ra khỏi thang máy, mới phát hiện sảnh tầng 18 chật kín người, Lâm Lập Hải và Tôn Nguyệt Thanh đều ăn mặc sang trọng, đứng cạnh bàn tiếp tân đón khách đến dự tiệc mừng thọ bà cụ Lâm.

Đúng vậy, hôm nay là sinh nhật bảy mươi tuổi của bà cụ Lâm.

Dung Từ gặp bà ta trong thang máy, thấy bà ta ăn mặc lộng lẫy quý phái, gần như lập tức nhớ ra hôm nay là sinh nhật bà ta.

Bà cụ Lâm vừa xuất hiện đã có người chú ý và lập tức đón tiếp: “Kìa, chủ nhân bữa tiệc hôm nay đến rồi.”

Cũng có người nhìn thấy Dung Từ đi phía sau bà ta.

Thấy cô dung mạo xuất chúng, dáng vẻ đoan trang, người đó mắt sáng lên, nói:

“Lão phu nhân, đây là cháu gái của bà phải không? Ây da, thảo nào có thể khiến tài năng trẻ xuất sắc nhất thủ đô mê mệt, xinh đẹp thật đấy, nhìn cũng có vài phần thần thái của bà năm xưa, bà đúng là có phúc mà.”

Dung Từ muốn rời đi ngay lập tức nhưng người vây quanh ở đây quá đông, cô không thể lách qua họ mà đi ngay được.

Nhóm Lâm Lập Hải và người nhà họ Tôn đang đứng cách đó không xa.

Thấy Dung Từ cùng bà cụ Lâm và Lâm Triệt xuất hiện cùng lúc, họ đều khá ngạc nhiên.

Trong thoáng chốc, họ còn tưởng bà cụ Lâm mời Dung Từ đến dự tiệc mừng thọ.

Nhưng chuyện đó sao có thể chứ?

Nghĩ đến đây, họ nhanh chóng nhận ra Dung Từ chắc là đến dự tiệc cưới ở sảnh bên cạnh.

Sảnh bên cạnh cũng có thang máy riêng nhưng người lần đầu đến khách sạn này không rõ bố cục, có một số người đi nhầm.

Tình huống như vậy nãy giờ cũng đã xảy ra vài lần rồi.

Nghe người kia nói cô có thần thái của bà cụ Lâm thời trẻ, Dung Từ lập tức lạnh mặt, đang định mở miệng thì bà cụ Lâm đã nhạt giọng nói: “Mọi người nhận nhầm rồi, cô ta không phải cháu gái tôi, tôi không quen cô ta.”

Khi bà cụ Lâm vừa dứt lời, Phong Đình Thâm và Lâm Vu cũng vừa bước ra từ một thang máy khác.

Có người nhìn thấy Lâm Vu, lập tức nhận ra cô ta, nói: “Ây da, các người nhìn kiểu gì thế? Đây mới là cháu gái của lão phu nhân.”

Mọi người đổ dồn ánh mắt về phía Lâm Vu và Phong Đình Thâm.

Thấy hai người họ trai tài gái sắc, đứng cạnh nhau rất xứng đôi, cộng thêm thân phận của họ, khách khứa xung quanh vội cười khen ngợi:

“Ây da, không hổ là học trò của bậc thầy khoa học, khí chất này người thường đúng là không so bì được.”

“Chứ còn gì nữa.”

Nhậm Kích Phong, Kỳ Dục Minh cũng có mặt.

Họ không biết ân oán giữa Dung Từ và nhà họ Lâm, nhà họ Tôn, nghe bà cụ Lâm nói khách nhận nhầm người cũng không có phản ứng gì.

Lâm Lập Hải và Lâm Lập Lan nghe thấy cũng không ai lên tiếng nói đỡ cho Dung Từ.

Tôn Lệ Dao nhìn thấy cảnh này, trong lòng vô cùng hả hê.

Giản Niệm muốn nói gì đó nhưng đông người như vậy cô ta cũng không dám mở miệng, cúi đầu xuống.

Lúc này, bà cụ Dung cùng Dung Tầm, Dung Vân Hạc cũng bước ra từ thang máy.

“Chị họ?”

Vừa ra khỏi thang máy đã thấy đông người như vậy, Dung Tầm và Dung Vân Hạc chưa kịp phản ứng thì đã nhìn thấy Dung Từ đang định rời đi ở cách đó không xa.

Dung Từ nghe tiếng Dung Vân Hạc, quay đầu lại thì thấy bà ngoại và các em.

Rất nhanh, Dung Vân Hạc và bà cụ Dung cũng nhìn thấy Phong Đình Thâm.

Nhưng bà cụ Dung đồng thời cũng nhìn thấy nhóm Lâm Lập Hải, Tôn Nguyệt Thanh và bà cụ Lâm.

Dung Từ mím môi, quay người đi về phía bà cụ Dung, đỡ bà nói: “Bà ngoại, tiệc cưới ở bên kia ạ.”

Sinh nhật lần này của bà cụ Lâm cũng mời một số người thân và quyền quý ở thành phố Y.

Trong số những người này, có một số người biết ân oán giữa nhà họ Lâm và nhà họ Dung.

Tuy họ đã lâu không gặp bà cụ Dung nhưng vừa nhìn thấy bà, họ lập tức nhận ra ngay.

Nghe Dung Từ gọi bà cụ Dung là bà ngoại lại thấy Dung Từ trạc tuổi hai mươi lăm hai mươi sáu, họ cũng nhanh chóng đoán ra cô gái xinh đẹp trước mắt này chắc là người cháu gái khác của bà cụ Lâm.

Chỉ là cô cháu gái này của bà cụ Lâm, sau khi con trai bà ta ly hôn với người vợ đầu, chưa từng xuất hiện ở nhà họ Lâm nữa.

Trước đây họ từng nghe nói sau khi con trai bà cụ Lâm kết hôn với người vợ thứ hai, bà ta cũng không nhận cô cháu gái trước nữa.

Lúc đó họ còn tưởng là tin đồn.

Nhìn vẻ mặt lạnh nhạt và thờ ơ của bà cụ Lâm đối với cô gái kia lúc nãy, họ hiểu ra đó dường như không phải tin đồn.

Hơn nữa, người cha ruột là Lâm Lập Hải cũng có mặt ở đó nhưng ông ta lại chẳng nói một lời nào.

Xem ra cũng có ý không nhận đứa con gái này.

Năm xưa Lâm Lập Hải nhất quyết ly hôn với thiên kim tiểu thư nhà họ Dung môn đăng hộ đối để cưới một cô gái nhà nghèo, những người như họ thực ra đều cảm thấy đầu óc ông ta có vấn đề.

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Tham gia Hội nghị Trí tuệ Nhân tạo Quốc tế xong, hai ba ngày sau, Dung Từ tan làm buổi tối liền đến khách sạn dự tiệc cưới của cháu trai mợ.Đến khách sạn, Dung Từ vào thang máy, khi cửa thang máy sắp đóng lại, cô bỗng nghe thấy tiếng ai đó gọi: “Đợi một chút.”Người đến vừa nói vừa đưa tay chặn cửa thang máy.Khi nhìn rõ người đến, ánh mắt Dung Từ lóe lên.Lâm Triệt thấy người trong thang máy là Dung Từ cũng khá ngạc nhiên.Cậu ta và Dung Từ tuy chỉ gặp nhau vài lần, lần gặp gần nhất cũng đã cách đây hai ba tháng.Nhưng cậu ta vẫn nhớ Dung Từ.Cậu ta gật đầu với Dung Từ, lúc này, bà cụ Lâm cũng xuất hiện ở cửa thang máy.Thấy cô, bà cụ Lâm cũng hơi ngạc nhiên.Nhưng rất nhanh bà ta dời mắt đi như không quen biết cô, bước vào thang máy.Lâm Triệt định bấm tầng nhưng phát hiện nút tầng 18 đã sáng đèn.Trong mắt cậu ta, Dung Từ cũng coi như người quen, cậu ta cười quay đầu lại định nói chuyện với Dung Từ, Dung Từ nhận ra ý định của cậu ta, lạnh lùng quay mặt đi chỗ khác.Lâm Triệt sững sờ.Thái độ từ chối nói chuyện của Dung Từ quá rõ ràng, Lâm Triệt đành thôi.Lâm Triệt thân thiết khoác vai bà cụ Lâm, bà cụ cười, vỗ nhẹ vào tay cậu ta.Dung Từ đứng bên cạnh nhìn, im lặng không nói gì.Thang máy nhanh chóng đến tầng 18.Cửa thang máy vừa mở ra, bên ngoài đã vang lên tiếng ồn ào náo nhiệt.Dung Từ đi theo sau bà cụ Lâm và Lâm Triệt ra khỏi thang máy, mới phát hiện sảnh tầng 18 chật kín người, Lâm Lập Hải và Tôn Nguyệt Thanh đều ăn mặc sang trọng, đứng cạnh bàn tiếp tân đón khách đến dự tiệc mừng thọ bà cụ Lâm.Đúng vậy, hôm nay là sinh nhật bảy mươi tuổi của bà cụ Lâm.Dung Từ gặp bà ta trong thang máy, thấy bà ta ăn mặc lộng lẫy quý phái, gần như lập tức nhớ ra hôm nay là sinh nhật bà ta.Bà cụ Lâm vừa xuất hiện đã có người chú ý và lập tức đón tiếp: “Kìa, chủ nhân bữa tiệc hôm nay đến rồi.”Cũng có người nhìn thấy Dung Từ đi phía sau bà ta.Thấy cô dung mạo xuất chúng, dáng vẻ đoan trang, người đó mắt sáng lên, nói:“Lão phu nhân, đây là cháu gái của bà phải không? Ây da, thảo nào có thể khiến tài năng trẻ xuất sắc nhất thủ đô mê mệt, xinh đẹp thật đấy, nhìn cũng có vài phần thần thái của bà năm xưa, bà đúng là có phúc mà.”Dung Từ muốn rời đi ngay lập tức nhưng người vây quanh ở đây quá đông, cô không thể lách qua họ mà đi ngay được.Nhóm Lâm Lập Hải và người nhà họ Tôn đang đứng cách đó không xa.Thấy Dung Từ cùng bà cụ Lâm và Lâm Triệt xuất hiện cùng lúc, họ đều khá ngạc nhiên.Trong thoáng chốc, họ còn tưởng bà cụ Lâm mời Dung Từ đến dự tiệc mừng thọ.Nhưng chuyện đó sao có thể chứ?Nghĩ đến đây, họ nhanh chóng nhận ra Dung Từ chắc là đến dự tiệc cưới ở sảnh bên cạnh.Sảnh bên cạnh cũng có thang máy riêng nhưng người lần đầu đến khách sạn này không rõ bố cục, có một số người đi nhầm.Tình huống như vậy nãy giờ cũng đã xảy ra vài lần rồi.Nghe người kia nói cô có thần thái của bà cụ Lâm thời trẻ, Dung Từ lập tức lạnh mặt, đang định mở miệng thì bà cụ Lâm đã nhạt giọng nói: “Mọi người nhận nhầm rồi, cô ta không phải cháu gái tôi, tôi không quen cô ta.”Khi bà cụ Lâm vừa dứt lời, Phong Đình Thâm và Lâm Vu cũng vừa bước ra từ một thang máy khác.Có người nhìn thấy Lâm Vu, lập tức nhận ra cô ta, nói: “Ây da, các người nhìn kiểu gì thế? Đây mới là cháu gái của lão phu nhân.”Mọi người đổ dồn ánh mắt về phía Lâm Vu và Phong Đình Thâm.Thấy hai người họ trai tài gái sắc, đứng cạnh nhau rất xứng đôi, cộng thêm thân phận của họ, khách khứa xung quanh vội cười khen ngợi:“Ây da, không hổ là học trò của bậc thầy khoa học, khí chất này người thường đúng là không so bì được.”“Chứ còn gì nữa.”Nhậm Kích Phong, Kỳ Dục Minh cũng có mặt.Họ không biết ân oán giữa Dung Từ và nhà họ Lâm, nhà họ Tôn, nghe bà cụ Lâm nói khách nhận nhầm người cũng không có phản ứng gì.Lâm Lập Hải và Lâm Lập Lan nghe thấy cũng không ai lên tiếng nói đỡ cho Dung Từ.Tôn Lệ Dao nhìn thấy cảnh này, trong lòng vô cùng hả hê.Giản Niệm muốn nói gì đó nhưng đông người như vậy cô ta cũng không dám mở miệng, cúi đầu xuống.Lúc này, bà cụ Dung cùng Dung Tầm, Dung Vân Hạc cũng bước ra từ thang máy.“Chị họ?”Vừa ra khỏi thang máy đã thấy đông người như vậy, Dung Tầm và Dung Vân Hạc chưa kịp phản ứng thì đã nhìn thấy Dung Từ đang định rời đi ở cách đó không xa.Dung Từ nghe tiếng Dung Vân Hạc, quay đầu lại thì thấy bà ngoại và các em.Rất nhanh, Dung Vân Hạc và bà cụ Dung cũng nhìn thấy Phong Đình Thâm.Nhưng bà cụ Dung đồng thời cũng nhìn thấy nhóm Lâm Lập Hải, Tôn Nguyệt Thanh và bà cụ Lâm.Dung Từ mím môi, quay người đi về phía bà cụ Dung, đỡ bà nói: “Bà ngoại, tiệc cưới ở bên kia ạ.”Sinh nhật lần này của bà cụ Lâm cũng mời một số người thân và quyền quý ở thành phố Y.Trong số những người này, có một số người biết ân oán giữa nhà họ Lâm và nhà họ Dung.Tuy họ đã lâu không gặp bà cụ Dung nhưng vừa nhìn thấy bà, họ lập tức nhận ra ngay.Nghe Dung Từ gọi bà cụ Dung là bà ngoại lại thấy Dung Từ trạc tuổi hai mươi lăm hai mươi sáu, họ cũng nhanh chóng đoán ra cô gái xinh đẹp trước mắt này chắc là người cháu gái khác của bà cụ Lâm.Chỉ là cô cháu gái này của bà cụ Lâm, sau khi con trai bà ta ly hôn với người vợ đầu, chưa từng xuất hiện ở nhà họ Lâm nữa.Trước đây họ từng nghe nói sau khi con trai bà cụ Lâm kết hôn với người vợ thứ hai, bà ta cũng không nhận cô cháu gái trước nữa.Lúc đó họ còn tưởng là tin đồn.Nhìn vẻ mặt lạnh nhạt và thờ ơ của bà cụ Lâm đối với cô gái kia lúc nãy, họ hiểu ra đó dường như không phải tin đồn.Hơn nữa, người cha ruột là Lâm Lập Hải cũng có mặt ở đó nhưng ông ta lại chẳng nói một lời nào.Xem ra cũng có ý không nhận đứa con gái này.Năm xưa Lâm Lập Hải nhất quyết ly hôn với thiên kim tiểu thư nhà họ Dung môn đăng hộ đối để cưới một cô gái nhà nghèo, những người như họ thực ra đều cảm thấy đầu óc ông ta có vấn đề.

Chương 240