Tác giả:

Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…

Chương 241

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Những người đến từ thành phố Y sau khi nhận ra bà cụ Dung, thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn đều không mở miệng nói gì thì lập tức hiểu ý rằng nhà họ Lâm không muốn chuyện quá khứ giữa họ và nhà họ Dung bị bàn tán rầm rộ.Thấy vậy, những người đó dù nhận ra bà cụ Dung nhưng cũng không ai chủ động chào hỏi bà.Có người thậm chí còn dời sự chú ý sang Lâm Vu và Lâm Triệt, trước mặt Dung Từ và bà cụ Dung, khen ngợi bà cụ Lâm đầy vẻ nịnh nọt:“Lão phu nhân, cặp cháu trai cháu gái này của bà, dù là ngoại hình hay các phương diện khác đều xuất sắc như vậy, bà đúng là có phúc thật đấy.”Hai chị em Lâm Vu và Lâm Triệt quả thực là niềm kiêu hãnh của bà ta và nhà họ Lâm.Bà cụ Lâm không thèm liếc nhìn Dung Từ thêm cái nào nữa.Nghe vậy, bà ta nhìn Lâm Triệt và Lâm Vu với ánh mắt đầy yêu thương, cười nói: “Đâu có...”Bà cụ Lâm nói gì tiếp theo Dung Từ không nghe rõ, vì cô và bà cụ Dung cùng mọi người đã lướt qua đám đông, đi xa rồi.Về phần Phong Đình Thâm từ cái nhìn đầu tiên lúc nãy, cô đã không còn quan tâm đến anh nữa.Nhậm Kích Phong và Kỳ Dục Minh cũng không ngờ Dung Từ lại xuất hiện ở đây trùng hợp như vậy còn rơi vào tình huống khó xử khi bị nhận nhầm là Lâm Vu.Họ nhìn theo bóng lưng Dung Từ rời đi.Lúc này, thư ký của Hạ Trường Bách ôm hộp quà đi tới, trao quà cho bà cụ Lâm.Biết Hạ Trường Bách không có thời gian đích thân đến dự tiệc mừng thọ, cả nhà họ Lâm và nhà họ Tôn đều khá thất vọng.Trong đó, so với nhà họ Lâm, nhà họ Tôn càng thất vọng hơn.Ngoài thất vọng, họ còn khá sốt ruột.Dù sao thì thời gian trước Tôn Lệ Dao vừa gây họa, Hướng Như Phương và bà cụ Tôn đều vô cùng hy vọng Tôn Lệ Dao và Hạ Trường Bách có thể thành đôi để cứu vãn tình thế sa sút hiện tại.Không ngờ, hôm nay Hạ Trường Bách lại không đích thân đến.Kỳ Dục Minh khi biết Hạ Trường Bách không có thời gian đến cũng khá ngạc nhiên.Trước đó anh ta không nghe nói hôm nay Hạ Trường Bách có việc gì đặc biệt cả.Lâm Vu cũng không ngờ hôm nay Hạ Trường Bách lại vắng mặt.Cô ta không khỏi cau mày.Phong Đình Thâm đứng bên cạnh thì không có phản ứng gì đặc biệt.Ở một diễn biến khác.Dung Từ và nhóm bà cụ Dung đến sảnh tiệc cưới, ngồi xuống chưa được bao lâu thì điện thoại cô reo.Là Phong Cảnh Tâm gọi.Dung Từ vốn định không nghe nhưng bà cụ Dung ngồi cạnh nhìn thấy cuộc gọi của Phong Cảnh Tâm, nhớ lại việc Phong Đình Thâm và Lâm Vu cùng xuất hiện ở tiệc mừng thọ bà cụ Lâm mà không thấy bóng dáng Phong Cảnh Tâm đâu, bà đoán có lẽ Phong Cảnh Tâm bị Phong Đình Thâm để ở nhà một mình.Bà xót chắt ngoại, giục Dung Từ mau nghe máy.Điều bà cụ Dung nghĩ đến, Dung Từ đương nhiên cũng nghĩ tới.Không tiện không nghe điện thoại của Phong Cảnh Tâm trước mặt bà ngoại, Dung Từ đành đứng dậy, tìm một nơi tương đối yên tĩnh để nghe máy.Phong Cảnh Tâm rất vui vì Dung Từ có thời gian nghe điện thoại của mình.Cô bé vội nói: “Mẹ ơi, Chủ nhật là Ngày của Mẹ, con có chuẩn bị quà cho mẹ đấy, Chủ nhật con sang tìm mẹ nhé?”Ngày của Mẹ đúng là một ngày đặc biệt.Dung Từ im lặng một lát rồi mới đáp: “Được.”Sau đó, cô hỏi: “Con đang ở nhà một mình à?”Phong Cảnh Tâm nghe vậy đáp: “Vâng ạ, ba vẫn chưa về.”Dung Từ nghe xong không nói gì.Nói ra thì, Phong Cảnh Tâm thực chất cũng là chắt ngoại của bà cụ Lâm.Lâm Vu tự nhận đối xử chân thành với Phong Cảnh Tâm nhưng ngay cả sinh nhật bà cụ Lâm cũng không hề nghĩ đến việc đưa con bé đi cùng.Đây là dáng vẻ của sự yêu thương thật lòng sao?Đạo lý đơn giản như vậy, Phong Đình Thâm không nhìn thấu à?Tuy nhiên, với tình cảm Phong Đình Thâm dành cho Lâm Vu, chỉ cần Lâm Vu tìm một cái cớ đơn giản, chắc anh cũng sẽ vô điều kiện tin tưởng cô ta thôi nhỉ?

Những người đến từ thành phố Y sau khi nhận ra bà cụ Dung, thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn đều không mở miệng nói gì thì lập tức hiểu ý rằng nhà họ Lâm không muốn chuyện quá khứ giữa họ và nhà họ Dung bị bàn tán rầm rộ.

Thấy vậy, những người đó dù nhận ra bà cụ Dung nhưng cũng không ai chủ động chào hỏi bà.

Có người thậm chí còn dời sự chú ý sang Lâm Vu và Lâm Triệt, trước mặt Dung Từ và bà cụ Dung, khen ngợi bà cụ Lâm đầy vẻ nịnh nọt:

“Lão phu nhân, cặp cháu trai cháu gái này của bà, dù là ngoại hình hay các phương diện khác đều xuất sắc như vậy, bà đúng là có phúc thật đấy.”

Hai chị em Lâm Vu và Lâm Triệt quả thực là niềm kiêu hãnh của bà ta và nhà họ Lâm.

Bà cụ Lâm không thèm liếc nhìn Dung Từ thêm cái nào nữa.

Nghe vậy, bà ta nhìn Lâm Triệt và Lâm Vu với ánh mắt đầy yêu thương, cười nói: “Đâu có...”

Bà cụ Lâm nói gì tiếp theo Dung Từ không nghe rõ, vì cô và bà cụ Dung cùng mọi người đã lướt qua đám đông, đi xa rồi.

Về phần Phong Đình Thâm từ cái nhìn đầu tiên lúc nãy, cô đã không còn quan tâm đến anh nữa.

Nhậm Kích Phong và Kỳ Dục Minh cũng không ngờ Dung Từ lại xuất hiện ở đây trùng hợp như vậy còn rơi vào tình huống khó xử khi bị nhận nhầm là Lâm Vu.

Họ nhìn theo bóng lưng Dung Từ rời đi.

Lúc này, thư ký của Hạ Trường Bách ôm hộp quà đi tới, trao quà cho bà cụ Lâm.

Biết Hạ Trường Bách không có thời gian đích thân đến dự tiệc mừng thọ, cả nhà họ Lâm và nhà họ Tôn đều khá thất vọng.

Trong đó, so với nhà họ Lâm, nhà họ Tôn càng thất vọng hơn.

Ngoài thất vọng, họ còn khá sốt ruột.

Dù sao thì thời gian trước Tôn Lệ Dao vừa gây họa, Hướng Như Phương và bà cụ Tôn đều vô cùng hy vọng Tôn Lệ Dao và Hạ Trường Bách có thể thành đôi để cứu vãn tình thế sa sút hiện tại.

Không ngờ, hôm nay Hạ Trường Bách lại không đích thân đến.

Kỳ Dục Minh khi biết Hạ Trường Bách không có thời gian đến cũng khá ngạc nhiên.

Trước đó anh ta không nghe nói hôm nay Hạ Trường Bách có việc gì đặc biệt cả.

Lâm Vu cũng không ngờ hôm nay Hạ Trường Bách lại vắng mặt.

Cô ta không khỏi cau mày.

Phong Đình Thâm đứng bên cạnh thì không có phản ứng gì đặc biệt.

Ở một diễn biến khác.

Dung Từ và nhóm bà cụ Dung đến sảnh tiệc cưới, ngồi xuống chưa được bao lâu thì điện thoại cô reo.

Là Phong Cảnh Tâm gọi.

Dung Từ vốn định không nghe nhưng bà cụ Dung ngồi cạnh nhìn thấy cuộc gọi của Phong Cảnh Tâm, nhớ lại việc Phong Đình Thâm và Lâm Vu cùng xuất hiện ở tiệc mừng thọ bà cụ Lâm mà không thấy bóng dáng Phong Cảnh Tâm đâu, bà đoán có lẽ Phong Cảnh Tâm bị Phong Đình Thâm để ở nhà một mình.

Bà xót chắt ngoại, giục Dung Từ mau nghe máy.

Điều bà cụ Dung nghĩ đến, Dung Từ đương nhiên cũng nghĩ tới.

Không tiện không nghe điện thoại của Phong Cảnh Tâm trước mặt bà ngoại, Dung Từ đành đứng dậy, tìm một nơi tương đối yên tĩnh để nghe máy.

Phong Cảnh Tâm rất vui vì Dung Từ có thời gian nghe điện thoại của mình.

Cô bé vội nói: “Mẹ ơi, Chủ nhật là Ngày của Mẹ, con có chuẩn bị quà cho mẹ đấy, Chủ nhật con sang tìm mẹ nhé?”

Ngày của Mẹ đúng là một ngày đặc biệt.

Dung Từ im lặng một lát rồi mới đáp: “Được.”

Sau đó, cô hỏi: “Con đang ở nhà một mình à?”

Phong Cảnh Tâm nghe vậy đáp: “Vâng ạ, ba vẫn chưa về.”

Dung Từ nghe xong không nói gì.

Nói ra thì, Phong Cảnh Tâm thực chất cũng là chắt ngoại của bà cụ Lâm.

Lâm Vu tự nhận đối xử chân thành với Phong Cảnh Tâm nhưng ngay cả sinh nhật bà cụ Lâm cũng không hề nghĩ đến việc đưa con bé đi cùng.

Đây là dáng vẻ của sự yêu thương thật lòng sao?

Đạo lý đơn giản như vậy, Phong Đình Thâm không nhìn thấu à?

Tuy nhiên, với tình cảm Phong Đình Thâm dành cho Lâm Vu, chỉ cần Lâm Vu tìm một cái cớ đơn giản, chắc anh cũng sẽ vô điều kiện tin tưởng cô ta thôi nhỉ?

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Những người đến từ thành phố Y sau khi nhận ra bà cụ Dung, thấy người nhà họ Lâm và nhà họ Tôn đều không mở miệng nói gì thì lập tức hiểu ý rằng nhà họ Lâm không muốn chuyện quá khứ giữa họ và nhà họ Dung bị bàn tán rầm rộ.Thấy vậy, những người đó dù nhận ra bà cụ Dung nhưng cũng không ai chủ động chào hỏi bà.Có người thậm chí còn dời sự chú ý sang Lâm Vu và Lâm Triệt, trước mặt Dung Từ và bà cụ Dung, khen ngợi bà cụ Lâm đầy vẻ nịnh nọt:“Lão phu nhân, cặp cháu trai cháu gái này của bà, dù là ngoại hình hay các phương diện khác đều xuất sắc như vậy, bà đúng là có phúc thật đấy.”Hai chị em Lâm Vu và Lâm Triệt quả thực là niềm kiêu hãnh của bà ta và nhà họ Lâm.Bà cụ Lâm không thèm liếc nhìn Dung Từ thêm cái nào nữa.Nghe vậy, bà ta nhìn Lâm Triệt và Lâm Vu với ánh mắt đầy yêu thương, cười nói: “Đâu có...”Bà cụ Lâm nói gì tiếp theo Dung Từ không nghe rõ, vì cô và bà cụ Dung cùng mọi người đã lướt qua đám đông, đi xa rồi.Về phần Phong Đình Thâm từ cái nhìn đầu tiên lúc nãy, cô đã không còn quan tâm đến anh nữa.Nhậm Kích Phong và Kỳ Dục Minh cũng không ngờ Dung Từ lại xuất hiện ở đây trùng hợp như vậy còn rơi vào tình huống khó xử khi bị nhận nhầm là Lâm Vu.Họ nhìn theo bóng lưng Dung Từ rời đi.Lúc này, thư ký của Hạ Trường Bách ôm hộp quà đi tới, trao quà cho bà cụ Lâm.Biết Hạ Trường Bách không có thời gian đích thân đến dự tiệc mừng thọ, cả nhà họ Lâm và nhà họ Tôn đều khá thất vọng.Trong đó, so với nhà họ Lâm, nhà họ Tôn càng thất vọng hơn.Ngoài thất vọng, họ còn khá sốt ruột.Dù sao thì thời gian trước Tôn Lệ Dao vừa gây họa, Hướng Như Phương và bà cụ Tôn đều vô cùng hy vọng Tôn Lệ Dao và Hạ Trường Bách có thể thành đôi để cứu vãn tình thế sa sút hiện tại.Không ngờ, hôm nay Hạ Trường Bách lại không đích thân đến.Kỳ Dục Minh khi biết Hạ Trường Bách không có thời gian đến cũng khá ngạc nhiên.Trước đó anh ta không nghe nói hôm nay Hạ Trường Bách có việc gì đặc biệt cả.Lâm Vu cũng không ngờ hôm nay Hạ Trường Bách lại vắng mặt.Cô ta không khỏi cau mày.Phong Đình Thâm đứng bên cạnh thì không có phản ứng gì đặc biệt.Ở một diễn biến khác.Dung Từ và nhóm bà cụ Dung đến sảnh tiệc cưới, ngồi xuống chưa được bao lâu thì điện thoại cô reo.Là Phong Cảnh Tâm gọi.Dung Từ vốn định không nghe nhưng bà cụ Dung ngồi cạnh nhìn thấy cuộc gọi của Phong Cảnh Tâm, nhớ lại việc Phong Đình Thâm và Lâm Vu cùng xuất hiện ở tiệc mừng thọ bà cụ Lâm mà không thấy bóng dáng Phong Cảnh Tâm đâu, bà đoán có lẽ Phong Cảnh Tâm bị Phong Đình Thâm để ở nhà một mình.Bà xót chắt ngoại, giục Dung Từ mau nghe máy.Điều bà cụ Dung nghĩ đến, Dung Từ đương nhiên cũng nghĩ tới.Không tiện không nghe điện thoại của Phong Cảnh Tâm trước mặt bà ngoại, Dung Từ đành đứng dậy, tìm một nơi tương đối yên tĩnh để nghe máy.Phong Cảnh Tâm rất vui vì Dung Từ có thời gian nghe điện thoại của mình.Cô bé vội nói: “Mẹ ơi, Chủ nhật là Ngày của Mẹ, con có chuẩn bị quà cho mẹ đấy, Chủ nhật con sang tìm mẹ nhé?”Ngày của Mẹ đúng là một ngày đặc biệt.Dung Từ im lặng một lát rồi mới đáp: “Được.”Sau đó, cô hỏi: “Con đang ở nhà một mình à?”Phong Cảnh Tâm nghe vậy đáp: “Vâng ạ, ba vẫn chưa về.”Dung Từ nghe xong không nói gì.Nói ra thì, Phong Cảnh Tâm thực chất cũng là chắt ngoại của bà cụ Lâm.Lâm Vu tự nhận đối xử chân thành với Phong Cảnh Tâm nhưng ngay cả sinh nhật bà cụ Lâm cũng không hề nghĩ đến việc đưa con bé đi cùng.Đây là dáng vẻ của sự yêu thương thật lòng sao?Đạo lý đơn giản như vậy, Phong Đình Thâm không nhìn thấu à?Tuy nhiên, với tình cảm Phong Đình Thâm dành cho Lâm Vu, chỉ cần Lâm Vu tìm một cái cớ đơn giản, chắc anh cũng sẽ vô điều kiện tin tưởng cô ta thôi nhỉ?

Chương 241