Tác giả:

Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…

Chương 299

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… “Tiểu Từ hiểu về động cơ, hiểu về chip ư? Chuyện này sao có thể?”Trước đây bài luận văn Dung Từ công bố gây chấn động, Lâm Lập Hải đến nay vẫn không tin đó là do Dung Từ viết.Bây giờ Tôn Nguyệt Thanh lại nói với ông ta, Dung Từ rất giỏi về động cơ và chip?Chuyện này sao có thể chứ?Tôn Nguyệt Thanh cụp mắt.Có thể hay không, lên mạng xem là biết.Một lát sau, xem xong nội dung phát biểu của Dung Từ tại buổi ra mắt của Kiệt Hiệu, trái tim Tôn Nguyệt Thanh dần chìm xuống.Lâm Lập Hải thì vẫn không dám tin.Lúc này, Tôn Lệ Dao tức giận nói trong điện thoại: “Nó cố tình đấy, trước đây nó ngáng đường dự án giao thông của công ty dượng thì thôi đi, giờ nó còn định phá công ty của chị nữa!”Điều này, Lâm Lập Hải và Tôn Nguyệt Thanh cũng nhận ra.Bất kể những đột phá công nghệ trong buổi ra mắt có thực sự là của Dung Từ như mọi người thấy hay không nhưng sự thật là buổi ra mắt của Kiệt Hiệu sẽ giáng một đòn chí mạng vào Tấn Độ!Tuy nhiên, họ chưa kịp nói gì thì Tôn Lệ Dao lại vô cùng lo lắng nói:“Giờ phải làm sao đây? Hiện tại mọi người đều nói thị trường xe không người lái sau này e là sẽ bị Kiệt Hiệu chiếm quá nửa, công ty của chị hiện tại chẳng có sức cạnh tranh gì cả...”Tuy Kiệt Hiệu hiện tại trông có vẻ rất lợi hại nhưng...Tôn Nguyệt Thanh buông lỏng bàn tay đang nắm chặt, giọng điệu vẫn mang vài phần bình thản không để tâm, nói:“Lĩnh vực công nghệ thay đổi từng ngày, hôm nay công ty nhà này có đột phá kỹ thuật thì ngày mai công ty nhà khác lại có sức cạnh tranh lớn hơn. Hiện tại xe không người lái trên toàn thế giới vẫn chưa được coi là chính thức đưa ra thị trường, chúng ta vẫn còn thời gian. Sông có khúc người có lúc, đợi đến khi xe thực sự đưa ra thị trường, ai có sức cạnh tranh hơn thì bây giờ kết luận vẫn còn quá sớm.”Lời Tôn Nguyệt Thanh nói quả thực có lý.Tuy nhiên, công ty công nghệ do Lâm Lập Hải sáng lập bao năm qua vẫn chưa đạt được đột phá nào mang tính cạnh tranh về kỹ thuật, ông ta hiểu rất rõ để sản phẩm chiếm ưu thế về kỹ thuật không phải chuyện dễ dàng.Dù sao thì, nếu đột phá kỹ thuật dễ dàng như vậy thì cả trong và ngoài nước đã chẳng tồn tại những gã khổng lồ công nghệ nào cả.Cái gọi là đột phá kỹ thuật, quan trọng nhất chính là chiếm được tiên cơ.Hơn nữa, đột phá kỹ thuật lần này của Kiệt Hiệu không chỉ ở một khía cạnh mà là nhiều khía cạnh và những kỹ thuật họ đột phá còn mang tính toàn cầu.Các doanh nghiệp khác muốn ngước nhìn hay đuổi kịp Kiệt Hiệu, ít thì cần một hai năm, nhiều thì mười mấy hai mươi năm.Và đến khi họ cảm thấy mình đã bắt kịp, thị trường đã sớm không còn chỗ cho họ nữa.Lâm Lập Hải trong lòng không yên, ông ta nói: “Chuyện này, không biết Đình Thâm nghĩ thế nào.”Tôn Nguyệt Thanh biết ông ta có ý muốn liên hệ với con gái.Bà ta nhạt giọng nói: “Hai đứa còn việc quan trọng phải giải quyết, có chuyện gì cũng đợi Tiểu Vu và nó xong việc rồi hẵng nói.”Lâm Lập Hải: “Được.”Cũng chỉ đành thế thôi.Lâm Vu ăn cơm xong với Phong Đình Thâm và tổng giám đốc Trương liền về nhà.Tuy trong thời gian ăn cơm với tổng giám đốc Trương người nhà không liên lạc với cô ta nhưng cô ta biết chuyện của Kiệt Hiệu và Dung Từ người nhà chắc chắn đã biết.Về đến nhà, quả nhiên cô ta thấy bố mẹ và Tôn Lệ Dao đều ở đó.Không đợi họ mở lời, cô ta đã hỏi trước: “Mọi chuyện mọi người đều biết rồi ạ?”“Ừ.” Tôn Nguyệt Thanh nói: “Chuyện này, Đình Thâm nói thế nào?”Lâm Vu ngồi xuống, lắc đầu: “Đình Thâm chẳng nói gì cả.”Tôn Nguyệt Thanh đang bưng tách trà khựng lại: “Ý con là sao?”Lâm Vu nói: “Về buổi ra mắt lần này của Kiệt Hiệu, anh ấy chẳng nói gì với con cả.”Phong Đình Thâm cũng không đưa ra bất kỳ bình luận nào về buổi ra mắt hôm nay của Kiệt Hiệu.Dù là về Dung Từ, hay tương lai của Kiệt Hiệu, tất cả đều không.Tôn Nguyệt Thanh lại khựng lại.Lâm Lập Hải và Tôn Lệ Dao đều sững sờ.Phản ứng này không giống tác phong bình thường của Phong Đình Thâm.Buổi ra mắt của Kiệt Hiệu vừa tung ra, tác động đối với Tấn Độ là cực lớn.Nếu là trước đây, Phong Đình Thâm chắc chắn sẽ an ủi Lâm Vu, bảo cô ta đừng vội, sau đó phân tích cặn kẽ với cô ta về ý nghĩa của những đột phá kỹ thuật mà Kiệt Hiệu đạt được lần này ở cả khía cạnh kỹ thuật, thị trường và kinh doanh sau đó bàn bạc xem họ phải làm gì tiếp theo để vượt qua khó khăn hiện tại.Nhưng anh lại chẳng nói gì cả.

“Tiểu Từ hiểu về động cơ, hiểu về chip ư? Chuyện này sao có thể?”

Trước đây bài luận văn Dung Từ công bố gây chấn động, Lâm Lập Hải đến nay vẫn không tin đó là do Dung Từ viết.

Bây giờ Tôn Nguyệt Thanh lại nói với ông ta, Dung Từ rất giỏi về động cơ và chip?

Chuyện này sao có thể chứ?

Tôn Nguyệt Thanh cụp mắt.

Có thể hay không, lên mạng xem là biết.

Một lát sau, xem xong nội dung phát biểu của Dung Từ tại buổi ra mắt của Kiệt Hiệu, trái tim Tôn Nguyệt Thanh dần chìm xuống.

Lâm Lập Hải thì vẫn không dám tin.

Lúc này, Tôn Lệ Dao tức giận nói trong điện thoại: “Nó cố tình đấy, trước đây nó ngáng đường dự án giao thông của công ty dượng thì thôi đi, giờ nó còn định phá công ty của chị nữa!”

Điều này, Lâm Lập Hải và Tôn Nguyệt Thanh cũng nhận ra.

Bất kể những đột phá công nghệ trong buổi ra mắt có thực sự là của Dung Từ như mọi người thấy hay không nhưng sự thật là buổi ra mắt của Kiệt Hiệu sẽ giáng một đòn chí mạng vào Tấn Độ!

Tuy nhiên, họ chưa kịp nói gì thì Tôn Lệ Dao lại vô cùng lo lắng nói:

“Giờ phải làm sao đây? Hiện tại mọi người đều nói thị trường xe không người lái sau này e là sẽ bị Kiệt Hiệu chiếm quá nửa, công ty của chị hiện tại chẳng có sức cạnh tranh gì cả...”

Tuy Kiệt Hiệu hiện tại trông có vẻ rất lợi hại nhưng...

Tôn Nguyệt Thanh buông lỏng bàn tay đang nắm chặt, giọng điệu vẫn mang vài phần bình thản không để tâm, nói:

“Lĩnh vực công nghệ thay đổi từng ngày, hôm nay công ty nhà này có đột phá kỹ thuật thì ngày mai công ty nhà khác lại có sức cạnh tranh lớn hơn. Hiện tại xe không người lái trên toàn thế giới vẫn chưa được coi là chính thức đưa ra thị trường, chúng ta vẫn còn thời gian. Sông có khúc người có lúc, đợi đến khi xe thực sự đưa ra thị trường, ai có sức cạnh tranh hơn thì bây giờ kết luận vẫn còn quá sớm.”

Lời Tôn Nguyệt Thanh nói quả thực có lý.

Tuy nhiên, công ty công nghệ do Lâm Lập Hải sáng lập bao năm qua vẫn chưa đạt được đột phá nào mang tính cạnh tranh về kỹ thuật, ông ta hiểu rất rõ để sản phẩm chiếm ưu thế về kỹ thuật không phải chuyện dễ dàng.

Dù sao thì, nếu đột phá kỹ thuật dễ dàng như vậy thì cả trong và ngoài nước đã chẳng tồn tại những gã khổng lồ công nghệ nào cả.

Cái gọi là đột phá kỹ thuật, quan trọng nhất chính là chiếm được tiên cơ.

Hơn nữa, đột phá kỹ thuật lần này của Kiệt Hiệu không chỉ ở một khía cạnh mà là nhiều khía cạnh và những kỹ thuật họ đột phá còn mang tính toàn cầu.

Các doanh nghiệp khác muốn ngước nhìn hay đuổi kịp Kiệt Hiệu, ít thì cần một hai năm, nhiều thì mười mấy hai mươi năm.

Và đến khi họ cảm thấy mình đã bắt kịp, thị trường đã sớm không còn chỗ cho họ nữa.

Lâm Lập Hải trong lòng không yên, ông ta nói: “Chuyện này, không biết Đình Thâm nghĩ thế nào.”

Tôn Nguyệt Thanh biết ông ta có ý muốn liên hệ với con gái.

Bà ta nhạt giọng nói: “Hai đứa còn việc quan trọng phải giải quyết, có chuyện gì cũng đợi Tiểu Vu và nó xong việc rồi hẵng nói.”

Lâm Lập Hải: “Được.”

Cũng chỉ đành thế thôi.

Lâm Vu ăn cơm xong với Phong Đình Thâm và tổng giám đốc Trương liền về nhà.

Tuy trong thời gian ăn cơm với tổng giám đốc Trương người nhà không liên lạc với cô ta nhưng cô ta biết chuyện của Kiệt Hiệu và Dung Từ người nhà chắc chắn đã biết.

Về đến nhà, quả nhiên cô ta thấy bố mẹ và Tôn Lệ Dao đều ở đó.

Không đợi họ mở lời, cô ta đã hỏi trước: “Mọi chuyện mọi người đều biết rồi ạ?”

“Ừ.” Tôn Nguyệt Thanh nói: “Chuyện này, Đình Thâm nói thế nào?”

Lâm Vu ngồi xuống, lắc đầu: “Đình Thâm chẳng nói gì cả.”

Tôn Nguyệt Thanh đang bưng tách trà khựng lại: “Ý con là sao?”

Lâm Vu nói: “Về buổi ra mắt lần này của Kiệt Hiệu, anh ấy chẳng nói gì với con cả.”

Phong Đình Thâm cũng không đưa ra bất kỳ bình luận nào về buổi ra mắt hôm nay của Kiệt Hiệu.

Dù là về Dung Từ, hay tương lai của Kiệt Hiệu, tất cả đều không.

Tôn Nguyệt Thanh lại khựng lại.

Lâm Lập Hải và Tôn Lệ Dao đều sững sờ.

Phản ứng này không giống tác phong bình thường của Phong Đình Thâm.

Buổi ra mắt của Kiệt Hiệu vừa tung ra, tác động đối với Tấn Độ là cực lớn.

Nếu là trước đây, Phong Đình Thâm chắc chắn sẽ an ủi Lâm Vu, bảo cô ta đừng vội, sau đó phân tích cặn kẽ với cô ta về ý nghĩa của những đột phá kỹ thuật mà Kiệt Hiệu đạt được lần này ở cả khía cạnh kỹ thuật, thị trường và kinh doanh sau đó bàn bạc xem họ phải làm gì tiếp theo để vượt qua khó khăn hiện tại.

Nhưng anh lại chẳng nói gì cả.

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… “Tiểu Từ hiểu về động cơ, hiểu về chip ư? Chuyện này sao có thể?”Trước đây bài luận văn Dung Từ công bố gây chấn động, Lâm Lập Hải đến nay vẫn không tin đó là do Dung Từ viết.Bây giờ Tôn Nguyệt Thanh lại nói với ông ta, Dung Từ rất giỏi về động cơ và chip?Chuyện này sao có thể chứ?Tôn Nguyệt Thanh cụp mắt.Có thể hay không, lên mạng xem là biết.Một lát sau, xem xong nội dung phát biểu của Dung Từ tại buổi ra mắt của Kiệt Hiệu, trái tim Tôn Nguyệt Thanh dần chìm xuống.Lâm Lập Hải thì vẫn không dám tin.Lúc này, Tôn Lệ Dao tức giận nói trong điện thoại: “Nó cố tình đấy, trước đây nó ngáng đường dự án giao thông của công ty dượng thì thôi đi, giờ nó còn định phá công ty của chị nữa!”Điều này, Lâm Lập Hải và Tôn Nguyệt Thanh cũng nhận ra.Bất kể những đột phá công nghệ trong buổi ra mắt có thực sự là của Dung Từ như mọi người thấy hay không nhưng sự thật là buổi ra mắt của Kiệt Hiệu sẽ giáng một đòn chí mạng vào Tấn Độ!Tuy nhiên, họ chưa kịp nói gì thì Tôn Lệ Dao lại vô cùng lo lắng nói:“Giờ phải làm sao đây? Hiện tại mọi người đều nói thị trường xe không người lái sau này e là sẽ bị Kiệt Hiệu chiếm quá nửa, công ty của chị hiện tại chẳng có sức cạnh tranh gì cả...”Tuy Kiệt Hiệu hiện tại trông có vẻ rất lợi hại nhưng...Tôn Nguyệt Thanh buông lỏng bàn tay đang nắm chặt, giọng điệu vẫn mang vài phần bình thản không để tâm, nói:“Lĩnh vực công nghệ thay đổi từng ngày, hôm nay công ty nhà này có đột phá kỹ thuật thì ngày mai công ty nhà khác lại có sức cạnh tranh lớn hơn. Hiện tại xe không người lái trên toàn thế giới vẫn chưa được coi là chính thức đưa ra thị trường, chúng ta vẫn còn thời gian. Sông có khúc người có lúc, đợi đến khi xe thực sự đưa ra thị trường, ai có sức cạnh tranh hơn thì bây giờ kết luận vẫn còn quá sớm.”Lời Tôn Nguyệt Thanh nói quả thực có lý.Tuy nhiên, công ty công nghệ do Lâm Lập Hải sáng lập bao năm qua vẫn chưa đạt được đột phá nào mang tính cạnh tranh về kỹ thuật, ông ta hiểu rất rõ để sản phẩm chiếm ưu thế về kỹ thuật không phải chuyện dễ dàng.Dù sao thì, nếu đột phá kỹ thuật dễ dàng như vậy thì cả trong và ngoài nước đã chẳng tồn tại những gã khổng lồ công nghệ nào cả.Cái gọi là đột phá kỹ thuật, quan trọng nhất chính là chiếm được tiên cơ.Hơn nữa, đột phá kỹ thuật lần này của Kiệt Hiệu không chỉ ở một khía cạnh mà là nhiều khía cạnh và những kỹ thuật họ đột phá còn mang tính toàn cầu.Các doanh nghiệp khác muốn ngước nhìn hay đuổi kịp Kiệt Hiệu, ít thì cần một hai năm, nhiều thì mười mấy hai mươi năm.Và đến khi họ cảm thấy mình đã bắt kịp, thị trường đã sớm không còn chỗ cho họ nữa.Lâm Lập Hải trong lòng không yên, ông ta nói: “Chuyện này, không biết Đình Thâm nghĩ thế nào.”Tôn Nguyệt Thanh biết ông ta có ý muốn liên hệ với con gái.Bà ta nhạt giọng nói: “Hai đứa còn việc quan trọng phải giải quyết, có chuyện gì cũng đợi Tiểu Vu và nó xong việc rồi hẵng nói.”Lâm Lập Hải: “Được.”Cũng chỉ đành thế thôi.Lâm Vu ăn cơm xong với Phong Đình Thâm và tổng giám đốc Trương liền về nhà.Tuy trong thời gian ăn cơm với tổng giám đốc Trương người nhà không liên lạc với cô ta nhưng cô ta biết chuyện của Kiệt Hiệu và Dung Từ người nhà chắc chắn đã biết.Về đến nhà, quả nhiên cô ta thấy bố mẹ và Tôn Lệ Dao đều ở đó.Không đợi họ mở lời, cô ta đã hỏi trước: “Mọi chuyện mọi người đều biết rồi ạ?”“Ừ.” Tôn Nguyệt Thanh nói: “Chuyện này, Đình Thâm nói thế nào?”Lâm Vu ngồi xuống, lắc đầu: “Đình Thâm chẳng nói gì cả.”Tôn Nguyệt Thanh đang bưng tách trà khựng lại: “Ý con là sao?”Lâm Vu nói: “Về buổi ra mắt lần này của Kiệt Hiệu, anh ấy chẳng nói gì với con cả.”Phong Đình Thâm cũng không đưa ra bất kỳ bình luận nào về buổi ra mắt hôm nay của Kiệt Hiệu.Dù là về Dung Từ, hay tương lai của Kiệt Hiệu, tất cả đều không.Tôn Nguyệt Thanh lại khựng lại.Lâm Lập Hải và Tôn Lệ Dao đều sững sờ.Phản ứng này không giống tác phong bình thường của Phong Đình Thâm.Buổi ra mắt của Kiệt Hiệu vừa tung ra, tác động đối với Tấn Độ là cực lớn.Nếu là trước đây, Phong Đình Thâm chắc chắn sẽ an ủi Lâm Vu, bảo cô ta đừng vội, sau đó phân tích cặn kẽ với cô ta về ý nghĩa của những đột phá kỹ thuật mà Kiệt Hiệu đạt được lần này ở cả khía cạnh kỹ thuật, thị trường và kinh doanh sau đó bàn bạc xem họ phải làm gì tiếp theo để vượt qua khó khăn hiện tại.Nhưng anh lại chẳng nói gì cả.

Chương 299