Tác giả:

Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…

Chương 300

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Công ty còn việc gấp, Lâm Lập Hải bị một cuộc điện thoại gọi đi.Sắc mặt Lâm Vu không tốt lắm, Tôn Nguyệt Thanh đoán ngoài việc bị Dung Từ tỏa sáng hôm nay làm cho choáng váng, chắc cô ta còn gặp chuyện gì khác.Bà ta hỏi: “Trong buổi ra mắt, thái độ của Đình Thâm đối với Dung Từ thế nào?”Lâm Vu cụp mắt: “Tán thưởng.”Sắc mặt Tôn Nguyệt Thanh dần trầm xuống.Trước đây Phong Đình Thâm luôn phớt lờ Dung Từ, Dung Từ trong mắt anh chẳng có gì đáng nói.Anh chưa bao giờ tỏ ra tán thưởng Dung Từ.Nhưng bây giờ...“Những công nghệ Dung Từ nói trong buổi ra mắt, con có nghĩ thực sự là do nó làm ra không?”Bà ta và Phong Đình Thâm tiếp xúc không nhiều nhưng bình thường nghe con gái kể, bà ta biết Phong Đình Thâm cũng am hiểu kỹ thuật và anh luôn tôn trọng nhân viên kỹ thuật.Nếu Dung Từ thực sự có thực lực như vậy, việc Phong Đình Thâm trở nên tán thưởng Dung Từ cũng là chuyện bình thường.Lâm Vu chưa kịp nói gì, Tôn Lệ Dao đã vội vã lên tiếng: “Chắc chắn không phải của nó rồi, nó chỉ là cử nhân đại học, làm gì có thực lực đó? Chắc chắn là Úc Mặc Huân...”Nhưng cô ta chưa nói hết câu, Lâm Vu đã nói: “Chắc là vậy.”Tôn Lệ Dao kinh ngạc trố mắt: “Sao có thể chứ? Sao nó có thể...”Nhưng Dung Từ năm xưa đã từng nhảy cóc ba lớp để vào đại học, hơn nữa trường đại học cô theo học còn là Đại học A top 1 trong nước.Tuy năm xưa Lâm Vu cũng nhảy cóc vào đại học, trường đại học cô ta học cũng là trường danh tiếng trong nước nhưng sự thật là không thể so sánh với Đại học A.Nói cách khác, nếu Dung Từ muốn nghiên cứu gì đó, cô hoàn toàn có nền tảng.Vì vậy, dù không muốn thừa nhận, Lâm Vu cũng cảm thấy dù là bài luận văn trước đó hay những công nghệ Dung Từ nói trong buổi ra mắt hôm nay, rất có khả năng đều là thành quả của chính Dung Từ.Tôn Nguyệt Thanh cũng nghĩ đến điều này.Năm xưa, sự xuất sắc trong học tập của Dung Từ thực ra đã từng gây áp lực rất lớn cho Lâm Vu.Lâm Vu nắm chặt tay, nói: “Nếu không phải là của cô ta, cô ta dám công khai chiếm làm của riêng như vậy sao?”Tôn Lệ Dao không đồng ý, nói: “Nó mặt dày như thế, có gì mà không dám?”Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu chủ động phớt lờ lời cô ta.Lâm Vu mím môi, nói: “Chỉ là con không hiểu...”Dung Từ tuy từng nhảy cóc ba lớp vào đại học nhưng thời đại học cô thực sự không có thành tựu gì, sau đó tốt nghiệp đại học liền kết hôn sinh con, sau này còn vào làm việc ở Tập đoàn Phong Thị.Trong tình huống như vậy, làm sao Dung Từ có thể sở hữu kiến thức nghiên cứu khoa học phong phú đến thế?Tôn Nguyệt Thanh cũng nghĩ đến điểm này.Biết con gái đang băn khoăn điều gì, sau khi đuổi khéo Tôn Lệ Dao đi, Tôn Nguyệt Thanh nói:“Dù thực lực của Dung Từ là thật nhưng tình cảm sâu đậm giữa con và Đình Thâm cũng không phải dễ dàng thay đổi, hơn nữa, con cũng đâu phải không có ưu điểm nên Tiểu Vu à, con đừng lo lắng quá.”Không lo lắng sao?Lâm Vu cụp mắt, không nói gì.Tuy sau khi buổi ra mắt kết thúc, Phong Đình Thâm nhanh chóng trở lại bình thường, thái độ với cô ta vẫn tốt như xưa nhưng trong lòng anh đối với Dung Từ có thực sự dửng dưng như những gì anh thể hiện không?Nhớ lại thời gian trước, Phong Đình Thâm đặc biệt thu thập những bài luận văn mà Dung Từ giới thiệu khi giải thích nội dung kỹ thuật cho nhân viên kỹ thuật của Phong Thị, cô ta cảm thấy như mắc xương cá trong cổ họng.Thấy Lâm Vu như vậy, Tôn Nguyệt Thanh bỗng nhận ra dường như còn chuyện gì đó bà ta chưa biết.Bà ta khựng lại, hỏi: “Còn xảy ra chuyện gì khác nữa sao?”

Công ty còn việc gấp, Lâm Lập Hải bị một cuộc điện thoại gọi đi.

Sắc mặt Lâm Vu không tốt lắm, Tôn Nguyệt Thanh đoán ngoài việc bị Dung Từ tỏa sáng hôm nay làm cho choáng váng, chắc cô ta còn gặp chuyện gì khác.

Bà ta hỏi: “Trong buổi ra mắt, thái độ của Đình Thâm đối với Dung Từ thế nào?”

Lâm Vu cụp mắt: “Tán thưởng.”

Sắc mặt Tôn Nguyệt Thanh dần trầm xuống.

Trước đây Phong Đình Thâm luôn phớt lờ Dung Từ, Dung Từ trong mắt anh chẳng có gì đáng nói.

Anh chưa bao giờ tỏ ra tán thưởng Dung Từ.

Nhưng bây giờ...

“Những công nghệ Dung Từ nói trong buổi ra mắt, con có nghĩ thực sự là do nó làm ra không?”

Bà ta và Phong Đình Thâm tiếp xúc không nhiều nhưng bình thường nghe con gái kể, bà ta biết Phong Đình Thâm cũng am hiểu kỹ thuật và anh luôn tôn trọng nhân viên kỹ thuật.

Nếu Dung Từ thực sự có thực lực như vậy, việc Phong Đình Thâm trở nên tán thưởng Dung Từ cũng là chuyện bình thường.

Lâm Vu chưa kịp nói gì, Tôn Lệ Dao đã vội vã lên tiếng: “Chắc chắn không phải của nó rồi, nó chỉ là cử nhân đại học, làm gì có thực lực đó? Chắc chắn là Úc Mặc Huân...”

Nhưng cô ta chưa nói hết câu, Lâm Vu đã nói: “Chắc là vậy.”

Tôn Lệ Dao kinh ngạc trố mắt: “Sao có thể chứ? Sao nó có thể...”

Nhưng Dung Từ năm xưa đã từng nhảy cóc ba lớp để vào đại học, hơn nữa trường đại học cô theo học còn là Đại học A top 1 trong nước.

Tuy năm xưa Lâm Vu cũng nhảy cóc vào đại học, trường đại học cô ta học cũng là trường danh tiếng trong nước nhưng sự thật là không thể so sánh với Đại học A.

Nói cách khác, nếu Dung Từ muốn nghiên cứu gì đó, cô hoàn toàn có nền tảng.

Vì vậy, dù không muốn thừa nhận, Lâm Vu cũng cảm thấy dù là bài luận văn trước đó hay những công nghệ Dung Từ nói trong buổi ra mắt hôm nay, rất có khả năng đều là thành quả của chính Dung Từ.

Tôn Nguyệt Thanh cũng nghĩ đến điều này.

Năm xưa, sự xuất sắc trong học tập của Dung Từ thực ra đã từng gây áp lực rất lớn cho Lâm Vu.

Lâm Vu nắm chặt tay, nói: “Nếu không phải là của cô ta, cô ta dám công khai chiếm làm của riêng như vậy sao?”

Tôn Lệ Dao không đồng ý, nói: “Nó mặt dày như thế, có gì mà không dám?”

Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu chủ động phớt lờ lời cô ta.

Lâm Vu mím môi, nói: “Chỉ là con không hiểu...”

Dung Từ tuy từng nhảy cóc ba lớp vào đại học nhưng thời đại học cô thực sự không có thành tựu gì, sau đó tốt nghiệp đại học liền kết hôn sinh con, sau này còn vào làm việc ở Tập đoàn Phong Thị.

Trong tình huống như vậy, làm sao Dung Từ có thể sở hữu kiến thức nghiên cứu khoa học phong phú đến thế?

Tôn Nguyệt Thanh cũng nghĩ đến điểm này.

Biết con gái đang băn khoăn điều gì, sau khi đuổi khéo Tôn Lệ Dao đi, Tôn Nguyệt Thanh nói:

“Dù thực lực của Dung Từ là thật nhưng tình cảm sâu đậm giữa con và Đình Thâm cũng không phải dễ dàng thay đổi, hơn nữa, con cũng đâu phải không có ưu điểm nên Tiểu Vu à, con đừng lo lắng quá.”

Không lo lắng sao?

Lâm Vu cụp mắt, không nói gì.

Tuy sau khi buổi ra mắt kết thúc, Phong Đình Thâm nhanh chóng trở lại bình thường, thái độ với cô ta vẫn tốt như xưa nhưng trong lòng anh đối với Dung Từ có thực sự dửng dưng như những gì anh thể hiện không?

Nhớ lại thời gian trước, Phong Đình Thâm đặc biệt thu thập những bài luận văn mà Dung Từ giới thiệu khi giải thích nội dung kỹ thuật cho nhân viên kỹ thuật của Phong Thị, cô ta cảm thấy như mắc xương cá trong cổ họng.

Thấy Lâm Vu như vậy, Tôn Nguyệt Thanh bỗng nhận ra dường như còn chuyện gì đó bà ta chưa biết.

Bà ta khựng lại, hỏi: “Còn xảy ra chuyện gì khác nữa sao?”

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Công ty còn việc gấp, Lâm Lập Hải bị một cuộc điện thoại gọi đi.Sắc mặt Lâm Vu không tốt lắm, Tôn Nguyệt Thanh đoán ngoài việc bị Dung Từ tỏa sáng hôm nay làm cho choáng váng, chắc cô ta còn gặp chuyện gì khác.Bà ta hỏi: “Trong buổi ra mắt, thái độ của Đình Thâm đối với Dung Từ thế nào?”Lâm Vu cụp mắt: “Tán thưởng.”Sắc mặt Tôn Nguyệt Thanh dần trầm xuống.Trước đây Phong Đình Thâm luôn phớt lờ Dung Từ, Dung Từ trong mắt anh chẳng có gì đáng nói.Anh chưa bao giờ tỏ ra tán thưởng Dung Từ.Nhưng bây giờ...“Những công nghệ Dung Từ nói trong buổi ra mắt, con có nghĩ thực sự là do nó làm ra không?”Bà ta và Phong Đình Thâm tiếp xúc không nhiều nhưng bình thường nghe con gái kể, bà ta biết Phong Đình Thâm cũng am hiểu kỹ thuật và anh luôn tôn trọng nhân viên kỹ thuật.Nếu Dung Từ thực sự có thực lực như vậy, việc Phong Đình Thâm trở nên tán thưởng Dung Từ cũng là chuyện bình thường.Lâm Vu chưa kịp nói gì, Tôn Lệ Dao đã vội vã lên tiếng: “Chắc chắn không phải của nó rồi, nó chỉ là cử nhân đại học, làm gì có thực lực đó? Chắc chắn là Úc Mặc Huân...”Nhưng cô ta chưa nói hết câu, Lâm Vu đã nói: “Chắc là vậy.”Tôn Lệ Dao kinh ngạc trố mắt: “Sao có thể chứ? Sao nó có thể...”Nhưng Dung Từ năm xưa đã từng nhảy cóc ba lớp để vào đại học, hơn nữa trường đại học cô theo học còn là Đại học A top 1 trong nước.Tuy năm xưa Lâm Vu cũng nhảy cóc vào đại học, trường đại học cô ta học cũng là trường danh tiếng trong nước nhưng sự thật là không thể so sánh với Đại học A.Nói cách khác, nếu Dung Từ muốn nghiên cứu gì đó, cô hoàn toàn có nền tảng.Vì vậy, dù không muốn thừa nhận, Lâm Vu cũng cảm thấy dù là bài luận văn trước đó hay những công nghệ Dung Từ nói trong buổi ra mắt hôm nay, rất có khả năng đều là thành quả của chính Dung Từ.Tôn Nguyệt Thanh cũng nghĩ đến điều này.Năm xưa, sự xuất sắc trong học tập của Dung Từ thực ra đã từng gây áp lực rất lớn cho Lâm Vu.Lâm Vu nắm chặt tay, nói: “Nếu không phải là của cô ta, cô ta dám công khai chiếm làm của riêng như vậy sao?”Tôn Lệ Dao không đồng ý, nói: “Nó mặt dày như thế, có gì mà không dám?”Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu chủ động phớt lờ lời cô ta.Lâm Vu mím môi, nói: “Chỉ là con không hiểu...”Dung Từ tuy từng nhảy cóc ba lớp vào đại học nhưng thời đại học cô thực sự không có thành tựu gì, sau đó tốt nghiệp đại học liền kết hôn sinh con, sau này còn vào làm việc ở Tập đoàn Phong Thị.Trong tình huống như vậy, làm sao Dung Từ có thể sở hữu kiến thức nghiên cứu khoa học phong phú đến thế?Tôn Nguyệt Thanh cũng nghĩ đến điểm này.Biết con gái đang băn khoăn điều gì, sau khi đuổi khéo Tôn Lệ Dao đi, Tôn Nguyệt Thanh nói:“Dù thực lực của Dung Từ là thật nhưng tình cảm sâu đậm giữa con và Đình Thâm cũng không phải dễ dàng thay đổi, hơn nữa, con cũng đâu phải không có ưu điểm nên Tiểu Vu à, con đừng lo lắng quá.”Không lo lắng sao?Lâm Vu cụp mắt, không nói gì.Tuy sau khi buổi ra mắt kết thúc, Phong Đình Thâm nhanh chóng trở lại bình thường, thái độ với cô ta vẫn tốt như xưa nhưng trong lòng anh đối với Dung Từ có thực sự dửng dưng như những gì anh thể hiện không?Nhớ lại thời gian trước, Phong Đình Thâm đặc biệt thu thập những bài luận văn mà Dung Từ giới thiệu khi giải thích nội dung kỹ thuật cho nhân viên kỹ thuật của Phong Thị, cô ta cảm thấy như mắc xương cá trong cổ họng.Thấy Lâm Vu như vậy, Tôn Nguyệt Thanh bỗng nhận ra dường như còn chuyện gì đó bà ta chưa biết.Bà ta khựng lại, hỏi: “Còn xảy ra chuyện gì khác nữa sao?”

Chương 300