Tác giả:

Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…

Chương 348

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Nghe đến đây, Dung Từ mới hiểu ra hôm qua Phong Đình Thâm vội vã rời đi là vì Lâm Vu.Cô đã sớm biết cũng sớm quen với sự quan tâm Phong Đình Thâm dành cho Lâm Vu.Cô cũng biết Tôn Lệ Dao cố ý nói những lời này cho cô nghe.Cô mặt không cảm xúc lướt qua nhóm Tôn Lệ Dao, bước vào thang máy trước.Nhìn thấy tầng lầu Dung Từ bấm, nhóm Tôn Lệ Dao và bà cụ Tôn mới nhận ra Dung Từ đến bệnh viện thăm bà cụ Phong.Chuyện bà cụ Phong ốm họ đều biết.Tuy họ không có cơ hội đích thân đến bệnh viện thăm bà cụ Phong nhưng họ biết bà cụ Phong cũng nằm viện ở bệnh viện này.Biết là một chuyện nhưng bà cụ Phong cụ thể nằm phòng nào thì họ không rõ, vì thế tối qua họ còn đặc biệt lén lút nhờ người dò hỏi.Cho nên nhìn thấy tầng lầu Dung Từ đến, nhóm Tôn Lệ Dao lập tức hiểu ra Dung Từ đến bệnh viện thăm bà cụ Phong.Người nhà họ Tôn và nhà họ Lâm thực ra chưa từng gặp bà cụ Phong.Họ đã dò hỏi được số phòng bệnh của bà cụ, thực tế để tránh làm bà cụ phật ý, họ rất cẩn trọng, không dám mạo muội đến trước mặt bà.Nhìn thấy người họ muốn gặp mà mãi không gặp được, Dung Từ lại có thể tùy tiện gặp mặt, trong lòng Tôn Nguyệt Thanh và bà cụ Tôn lập tức khó chịu.Tôn Lệ Dao càng trừng mắt nhìn Dung Từ dữ tợn hơn.Trong thang máy có người khác, cô ta không lập tức mở miệng châm chọc.Ra khỏi thang máy, cô ta mới nghiến răng nói nhỏ: “Nó và anh rể sắp ly hôn rồi còn cứ sán đến trước mặt bà cụ, đúng là không biết xấu hổ!”Nói xong, không biết nghĩ đến điều gì, cô ta lại bảo: “Nó bám lấy bà cụ Phong như vậy, chắc chắn là để nói xấu sau lưng khiến người nhà anh rể ghét bỏ chị họ!”Tôn Nguyệt Thanh và bà cụ Tôn cũng nghĩ như vậy.Nghĩ đến việc lần này bà cụ Tôn ốm nặng như thế mà nhà họ Phong vẫn không cho phép Phong Đình Thâm đưa con gái mình đến trước mặt bà cụ để làm tròn đạo hiếu, ánh mắt Tôn Nguyệt Thanh lập tức lạnh đi vài phần.Ở một diễn biến khác.Bà cụ Phong vừa kiểm tra xong, thấy Dung Từ đến thì rất vui.Dung Từ vừa nói chuyện với bà cụ Phong, vừa cắm bó hoa mang đến vào lọ trên chiếc bàn tròn nhỏ cạnh cửa sổ.Cắm hoa xong, cô liếc xuống dưới lầu, nhìn thấy bóng dáng Phong Đình Thâm ở bãi đậu xe.Cô chỉ liếc một cái rồi nhanh chóng thu hồi tầm mắt, quay lại ngồi cạnh bà cụ nói chuyện.Tinh thần bà cụ Phong vẫn chưa tốt lắm.Bà nằm viện cũng được một thời gian rồi, trong thời gian nằm viện, tuy luôn có người đến thăm nhưng bà vẫn thấy buồn chán.Thấy Dung Từ đến, bà cứ ríu rít kéo Dung Từ nói chuyện.Thấy bà cụ như vậy, Dung Từ nán lại bệnh viện thêm một lúc với bà.Bà cụ Phong cũng biết Dung Từ còn phải đi làm, tuy không nỡ nhưng sau khi kéo Dung Từ nói chuyện được gần nửa tiếng, bà vẫn nói:“Tiểu Từ, bà không làm mất thời gian của cháu nữa, cháu đi làm đi, rảnh thì nhớ đến thăm bà nhiều hơn là được.”Dung Từ xem giờ, thấy quả thực cũng muộn rồi, đang định đáp lời thì nghe thấy tiếng mở cửa.Cô quay đầu nhìn lại.Là Phong Đình Thâm.Thấy anh, cô mới chợt nhớ ra Phong Đình Thâm đến bệnh viện chắc cũng được nửa tiếng rồi.Nhưng đến giờ anh mới lên thăm bà cụ.Nghĩ đến Lâm Vu đang nằm viện dưới lầu, Dung Từ lập tức hiểu ra lý do.Cô đang định thu hồi tầm mắt thì Phong Đình Thâm chủ động chào cô: “Đến rồi à?”Dung Từ nhạt giọng “ừ” một tiếng sau đó quay lại chào tạm biệt bà cụ Phong.Phong Đình Thâm nghe vậy, mở miệng nói: “Về nhanh thế?”Bà cụ Phong nghe vậy hừ một tiếng, nói: “Nhanh cái gì mà nhanh, Tiểu Từ đến được hơn nửa tiếng rồi, cháu tưởng ai cũng như cháu à? Muộn thế này mới đến.”Dung Từ không tiếp lời Phong Đình Thâm, chào tạm biệt bà cụ Phong lần nữa rồi quay người rời đi.Trước khi đi, cô nghe thấy bà cụ Phong nói với Phong Đình Thâm: “May mà vừa nãy Tiểu Từ ở lại nói chuyện với bà hơn nửa tiếng cho đỡ buồn, giờ cháu đến rồi thì ở lại nói chuyện với bà thêm một lúc đi.”Trước khi bước hẳn ra khỏi phòng bệnh, cô nghe thấy Phong Đình Thâm nói với bà cụ: “Lát nữa cháu phải đi công tác, vài phút nữa cháu phải ra sân bay rồi ạ.”Có thời gian ở bên Lâm Vu nhưng lại không có thời gian ở bên bà cụ?Phong Đình Thâm làm vậy không phải vì anh không quan tâm đến bà cụ Phong.Ngược lại, quen biết Phong Đình Thâm bao nhiêu năm, Dung Từ biết Phong Đình Thâm rất quan tâm đến bà cụ.Chỉ là trong khoảng thời gian có hạn, anh dành phần lớn thời gian cho Lâm Vu, chẳng qua là vì anh cũng vô cùng để tâm đến Lâm Vu mà thôi.

Nghe đến đây, Dung Từ mới hiểu ra hôm qua Phong Đình Thâm vội vã rời đi là vì Lâm Vu.

Cô đã sớm biết cũng sớm quen với sự quan tâm Phong Đình Thâm dành cho Lâm Vu.

Cô cũng biết Tôn Lệ Dao cố ý nói những lời này cho cô nghe.

Cô mặt không cảm xúc lướt qua nhóm Tôn Lệ Dao, bước vào thang máy trước.

Nhìn thấy tầng lầu Dung Từ bấm, nhóm Tôn Lệ Dao và bà cụ Tôn mới nhận ra Dung Từ đến bệnh viện thăm bà cụ Phong.

Chuyện bà cụ Phong ốm họ đều biết.

Tuy họ không có cơ hội đích thân đến bệnh viện thăm bà cụ Phong nhưng họ biết bà cụ Phong cũng nằm viện ở bệnh viện này.

Biết là một chuyện nhưng bà cụ Phong cụ thể nằm phòng nào thì họ không rõ, vì thế tối qua họ còn đặc biệt lén lút nhờ người dò hỏi.

Cho nên nhìn thấy tầng lầu Dung Từ đến, nhóm Tôn Lệ Dao lập tức hiểu ra Dung Từ đến bệnh viện thăm bà cụ Phong.

Người nhà họ Tôn và nhà họ Lâm thực ra chưa từng gặp bà cụ Phong.

Họ đã dò hỏi được số phòng bệnh của bà cụ, thực tế để tránh làm bà cụ phật ý, họ rất cẩn trọng, không dám mạo muội đến trước mặt bà.

Nhìn thấy người họ muốn gặp mà mãi không gặp được, Dung Từ lại có thể tùy tiện gặp mặt, trong lòng Tôn Nguyệt Thanh và bà cụ Tôn lập tức khó chịu.

Tôn Lệ Dao càng trừng mắt nhìn Dung Từ dữ tợn hơn.

Trong thang máy có người khác, cô ta không lập tức mở miệng châm chọc.

Ra khỏi thang máy, cô ta mới nghiến răng nói nhỏ: “Nó và anh rể sắp ly hôn rồi còn cứ sán đến trước mặt bà cụ, đúng là không biết xấu hổ!”

Nói xong, không biết nghĩ đến điều gì, cô ta lại bảo: “Nó bám lấy bà cụ Phong như vậy, chắc chắn là để nói xấu sau lưng khiến người nhà anh rể ghét bỏ chị họ!”

Tôn Nguyệt Thanh và bà cụ Tôn cũng nghĩ như vậy.

Nghĩ đến việc lần này bà cụ Tôn ốm nặng như thế mà nhà họ Phong vẫn không cho phép Phong Đình Thâm đưa con gái mình đến trước mặt bà cụ để làm tròn đạo hiếu, ánh mắt Tôn Nguyệt Thanh lập tức lạnh đi vài phần.

Ở một diễn biến khác.

Bà cụ Phong vừa kiểm tra xong, thấy Dung Từ đến thì rất vui.

Dung Từ vừa nói chuyện với bà cụ Phong, vừa cắm bó hoa mang đến vào lọ trên chiếc bàn tròn nhỏ cạnh cửa sổ.

Cắm hoa xong, cô liếc xuống dưới lầu, nhìn thấy bóng dáng Phong Đình Thâm ở bãi đậu xe.

Cô chỉ liếc một cái rồi nhanh chóng thu hồi tầm mắt, quay lại ngồi cạnh bà cụ nói chuyện.

Tinh thần bà cụ Phong vẫn chưa tốt lắm.

Bà nằm viện cũng được một thời gian rồi, trong thời gian nằm viện, tuy luôn có người đến thăm nhưng bà vẫn thấy buồn chán.

Thấy Dung Từ đến, bà cứ ríu rít kéo Dung Từ nói chuyện.

Thấy bà cụ như vậy, Dung Từ nán lại bệnh viện thêm một lúc với bà.

Bà cụ Phong cũng biết Dung Từ còn phải đi làm, tuy không nỡ nhưng sau khi kéo Dung Từ nói chuyện được gần nửa tiếng, bà vẫn nói:

“Tiểu Từ, bà không làm mất thời gian của cháu nữa, cháu đi làm đi, rảnh thì nhớ đến thăm bà nhiều hơn là được.”

Dung Từ xem giờ, thấy quả thực cũng muộn rồi, đang định đáp lời thì nghe thấy tiếng mở cửa.

Cô quay đầu nhìn lại.

Là Phong Đình Thâm.

Thấy anh, cô mới chợt nhớ ra Phong Đình Thâm đến bệnh viện chắc cũng được nửa tiếng rồi.

Nhưng đến giờ anh mới lên thăm bà cụ.

Nghĩ đến Lâm Vu đang nằm viện dưới lầu, Dung Từ lập tức hiểu ra lý do.

Cô đang định thu hồi tầm mắt thì Phong Đình Thâm chủ động chào cô: “Đến rồi à?”

Dung Từ nhạt giọng “ừ” một tiếng sau đó quay lại chào tạm biệt bà cụ Phong.

Phong Đình Thâm nghe vậy, mở miệng nói: “Về nhanh thế?”

Bà cụ Phong nghe vậy hừ một tiếng, nói: “Nhanh cái gì mà nhanh, Tiểu Từ đến được hơn nửa tiếng rồi, cháu tưởng ai cũng như cháu à? Muộn thế này mới đến.”

Dung Từ không tiếp lời Phong Đình Thâm, chào tạm biệt bà cụ Phong lần nữa rồi quay người rời đi.

Trước khi đi, cô nghe thấy bà cụ Phong nói với Phong Đình Thâm: “May mà vừa nãy Tiểu Từ ở lại nói chuyện với bà hơn nửa tiếng cho đỡ buồn, giờ cháu đến rồi thì ở lại nói chuyện với bà thêm một lúc đi.”

Trước khi bước hẳn ra khỏi phòng bệnh, cô nghe thấy Phong Đình Thâm nói với bà cụ: “Lát nữa cháu phải đi công tác, vài phút nữa cháu phải ra sân bay rồi ạ.”

Có thời gian ở bên Lâm Vu nhưng lại không có thời gian ở bên bà cụ?

Phong Đình Thâm làm vậy không phải vì anh không quan tâm đến bà cụ Phong.

Ngược lại, quen biết Phong Đình Thâm bao nhiêu năm, Dung Từ biết Phong Đình Thâm rất quan tâm đến bà cụ.

Chỉ là trong khoảng thời gian có hạn, anh dành phần lớn thời gian cho Lâm Vu, chẳng qua là vì anh cũng vô cùng để tâm đến Lâm Vu mà thôi.

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Nghe đến đây, Dung Từ mới hiểu ra hôm qua Phong Đình Thâm vội vã rời đi là vì Lâm Vu.Cô đã sớm biết cũng sớm quen với sự quan tâm Phong Đình Thâm dành cho Lâm Vu.Cô cũng biết Tôn Lệ Dao cố ý nói những lời này cho cô nghe.Cô mặt không cảm xúc lướt qua nhóm Tôn Lệ Dao, bước vào thang máy trước.Nhìn thấy tầng lầu Dung Từ bấm, nhóm Tôn Lệ Dao và bà cụ Tôn mới nhận ra Dung Từ đến bệnh viện thăm bà cụ Phong.Chuyện bà cụ Phong ốm họ đều biết.Tuy họ không có cơ hội đích thân đến bệnh viện thăm bà cụ Phong nhưng họ biết bà cụ Phong cũng nằm viện ở bệnh viện này.Biết là một chuyện nhưng bà cụ Phong cụ thể nằm phòng nào thì họ không rõ, vì thế tối qua họ còn đặc biệt lén lút nhờ người dò hỏi.Cho nên nhìn thấy tầng lầu Dung Từ đến, nhóm Tôn Lệ Dao lập tức hiểu ra Dung Từ đến bệnh viện thăm bà cụ Phong.Người nhà họ Tôn và nhà họ Lâm thực ra chưa từng gặp bà cụ Phong.Họ đã dò hỏi được số phòng bệnh của bà cụ, thực tế để tránh làm bà cụ phật ý, họ rất cẩn trọng, không dám mạo muội đến trước mặt bà.Nhìn thấy người họ muốn gặp mà mãi không gặp được, Dung Từ lại có thể tùy tiện gặp mặt, trong lòng Tôn Nguyệt Thanh và bà cụ Tôn lập tức khó chịu.Tôn Lệ Dao càng trừng mắt nhìn Dung Từ dữ tợn hơn.Trong thang máy có người khác, cô ta không lập tức mở miệng châm chọc.Ra khỏi thang máy, cô ta mới nghiến răng nói nhỏ: “Nó và anh rể sắp ly hôn rồi còn cứ sán đến trước mặt bà cụ, đúng là không biết xấu hổ!”Nói xong, không biết nghĩ đến điều gì, cô ta lại bảo: “Nó bám lấy bà cụ Phong như vậy, chắc chắn là để nói xấu sau lưng khiến người nhà anh rể ghét bỏ chị họ!”Tôn Nguyệt Thanh và bà cụ Tôn cũng nghĩ như vậy.Nghĩ đến việc lần này bà cụ Tôn ốm nặng như thế mà nhà họ Phong vẫn không cho phép Phong Đình Thâm đưa con gái mình đến trước mặt bà cụ để làm tròn đạo hiếu, ánh mắt Tôn Nguyệt Thanh lập tức lạnh đi vài phần.Ở một diễn biến khác.Bà cụ Phong vừa kiểm tra xong, thấy Dung Từ đến thì rất vui.Dung Từ vừa nói chuyện với bà cụ Phong, vừa cắm bó hoa mang đến vào lọ trên chiếc bàn tròn nhỏ cạnh cửa sổ.Cắm hoa xong, cô liếc xuống dưới lầu, nhìn thấy bóng dáng Phong Đình Thâm ở bãi đậu xe.Cô chỉ liếc một cái rồi nhanh chóng thu hồi tầm mắt, quay lại ngồi cạnh bà cụ nói chuyện.Tinh thần bà cụ Phong vẫn chưa tốt lắm.Bà nằm viện cũng được một thời gian rồi, trong thời gian nằm viện, tuy luôn có người đến thăm nhưng bà vẫn thấy buồn chán.Thấy Dung Từ đến, bà cứ ríu rít kéo Dung Từ nói chuyện.Thấy bà cụ như vậy, Dung Từ nán lại bệnh viện thêm một lúc với bà.Bà cụ Phong cũng biết Dung Từ còn phải đi làm, tuy không nỡ nhưng sau khi kéo Dung Từ nói chuyện được gần nửa tiếng, bà vẫn nói:“Tiểu Từ, bà không làm mất thời gian của cháu nữa, cháu đi làm đi, rảnh thì nhớ đến thăm bà nhiều hơn là được.”Dung Từ xem giờ, thấy quả thực cũng muộn rồi, đang định đáp lời thì nghe thấy tiếng mở cửa.Cô quay đầu nhìn lại.Là Phong Đình Thâm.Thấy anh, cô mới chợt nhớ ra Phong Đình Thâm đến bệnh viện chắc cũng được nửa tiếng rồi.Nhưng đến giờ anh mới lên thăm bà cụ.Nghĩ đến Lâm Vu đang nằm viện dưới lầu, Dung Từ lập tức hiểu ra lý do.Cô đang định thu hồi tầm mắt thì Phong Đình Thâm chủ động chào cô: “Đến rồi à?”Dung Từ nhạt giọng “ừ” một tiếng sau đó quay lại chào tạm biệt bà cụ Phong.Phong Đình Thâm nghe vậy, mở miệng nói: “Về nhanh thế?”Bà cụ Phong nghe vậy hừ một tiếng, nói: “Nhanh cái gì mà nhanh, Tiểu Từ đến được hơn nửa tiếng rồi, cháu tưởng ai cũng như cháu à? Muộn thế này mới đến.”Dung Từ không tiếp lời Phong Đình Thâm, chào tạm biệt bà cụ Phong lần nữa rồi quay người rời đi.Trước khi đi, cô nghe thấy bà cụ Phong nói với Phong Đình Thâm: “May mà vừa nãy Tiểu Từ ở lại nói chuyện với bà hơn nửa tiếng cho đỡ buồn, giờ cháu đến rồi thì ở lại nói chuyện với bà thêm một lúc đi.”Trước khi bước hẳn ra khỏi phòng bệnh, cô nghe thấy Phong Đình Thâm nói với bà cụ: “Lát nữa cháu phải đi công tác, vài phút nữa cháu phải ra sân bay rồi ạ.”Có thời gian ở bên Lâm Vu nhưng lại không có thời gian ở bên bà cụ?Phong Đình Thâm làm vậy không phải vì anh không quan tâm đến bà cụ Phong.Ngược lại, quen biết Phong Đình Thâm bao nhiêu năm, Dung Từ biết Phong Đình Thâm rất quan tâm đến bà cụ.Chỉ là trong khoảng thời gian có hạn, anh dành phần lớn thời gian cho Lâm Vu, chẳng qua là vì anh cũng vô cùng để tâm đến Lâm Vu mà thôi.

Chương 348