Tác giả:

Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…

Chương 349

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Thứ Năm, Dung Từ không cùng Phong Cảnh Tâm đi tỉnh ngoài tham gia thi đấu, Phong Cảnh Tâm không giận, chỉ làm nũng bắt cô sau khi thi đấu và tham gia hoạt động xong về phải đưa cô bé đi chơi.Không chịu nổi sự nhõng nhẽo van nài của con gái, Dung Từ đồng ý.Hai ba ngày nay cô bận việc, không đến bệnh viện thăm bà cụ Phong.Sáng thứ Sáu, Dung Từ mới lại đến bệnh viện một chuyến.Dưới lầu bệnh viện, cô nhìn thấy Lâm Vu đầu quấn băng gạc đang đi dạo.Cô ta đang cầm điện thoại gọi điện: “Dì đỡ nhiều rồi, Tâm Tâm con ở bên ngoài cứ tập trung thi đấu là được, không cần lo lắng cho dì quá đâu.”Dứt lời, cô ta ngẩng đầu thấy Dung Từ thì lạnh lùng dời mắt đi chỗ khác.Không biết đầu dây bên kia nói gì, cô ta tiếp tục nói:“Có kết quả thi đấu gọi điện cho dì ngay lập tức á? Haha, được thôi, dì cũng sẽ canh điện thoại trong khoảng thời gian đó, tuyệt đối không bỏ lỡ cuộc gọi của Tâm Tâm đâu. Sắp đến giờ tập hợp rồi, con đi tập hợp với các thầy cô đi, cố lên nhé.”Hiện tại thực ra chưa đến tám giờ sáng.Phong Cảnh Tâm vẫn như trước đây, ngày nào cũng gọi điện cho Lâm Vu từ sáng sớm.Dung Từ nghe vậy, vẻ mặt bình thản lướt qua Lâm Vu, bước vào thang máy.Vào phòng bệnh, Dung Từ mới biết bà cụ Phong chê phòng bệnh quá bí bách nên cũng xuống lầu đi dạo rồi.Dung Từ đặt bó hoa tươi xuống, quay người xuống lầu.Khi đến vườn hoa bệnh viện, Dung Từ nhìn thấy nhóm Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu.Đồng thời, cô cũng nhìn thấy bà cụ Phong.Tuy nhiên, bà cụ Phong không ở cùng họ.Bà cụ Phong chắc không biết Lâm Vu cũng nằm viện nên không để ý đến nhóm Lâm Vu và Tôn Nguyệt Thanh.Ngược lại nhóm Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu lúc này đang nhìn về hướng bà cụ Phong.Thấy Dung Từ, Lâm Vu và Tôn Nguyệt Thanh thu hồi tầm mắt, quay người đi về phía khác.Khi Dung Từ đến gần, bà cụ Phong mới nhận ra cô đã đến.Trên mặt bà cụ lập tức nở nụ cười: “Tiểu Từ của chúng ta đến rồi à?”“Bà nội.”Tuy nhóm Lâm Vu đã đi xa nhưng nụ cười trên mặt bà cụ Phong họ vẫn nhìn thấy rõ mồn một.Vừa nãy họ quả thực có ý định đến chào hỏi bà cụ Phong, tuy nhiên, nghe nói lần này bà cụ Phong đổ bệnh đột ngột, không chịu được kích động, họ liền bỏ ý định đó.Việc bà cụ Phong thích Dung Từ như vậy, Tôn Nguyệt Thanh lại không để tâm, nói: “Nghe nói bà cụ không quản được Đình Thâm, bà cụ có thích nó đến mấy thì Đình Thâm chẳng phải vẫn muốn ly hôn với nó sao?”Tương tự, dù bà cụ không thích họ nhưng nếu Phong Đình Thâm kiên quyết muốn cưới con gái bà ta, bà cụ dù có giận đến mấy chắc cũng chẳng ngăn được.Hơn nữa, lần này bà cụ đổ bệnh đột ngột, nghe nói nếu đưa đến bệnh viện muộn mười mấy phút thì đã không cứu được rồi.Bà cụ bệnh nặng như vậy mà Phong Đình Thâm cũng không nói vì bà cụ mà không ly hôn với Dung Từ.Bà cụ Phong cũng không dùng bệnh tật để ép Phong Đình Thâm không được ly hôn.Điều này chứng tỏ, bà cụ Phong đã ngầm đồng ý cho họ ly hôn, thậm chí đã chuẩn bị sẵn tâm lý để Phong Đình Thâm cưới con gái bà ta về nhà rồi.Tôn Nguyệt Thanh: “Cho nên đừng vội.”Qua sự cố lần này, cô ta hiểu ra Phong Đình Thâm quan tâm đến cô ta hơn cô ta tưởng.Trong lòng cô ta yên tâm hơn chút cũng không còn vội vàng như trước nữa.Chỉ là thấy bà cụ Phong thích Dung Từ mà không thích mình, trong lòng cô ta có chút khó chịu mà thôi.Tuy nhiên, cô ta và Phong Đình Thâm cuối cùng sẽ thế nào hoàn toàn phụ thuộc vào ý muốn của Phong Đình Thâm đã bà cụ Phong không thể thực sự ngăn cản cô ta và Phong Đình Thâm đến với nhau, cô ta hà tất phải quá để tâm đến cách nhìn của bà cụ?Nghĩ đến đây, việc bà cụ Phong hay người nhà họ Phong có thích mình hay không, Lâm Vu lập tức không còn để tâm nữa.

Thứ Năm, Dung Từ không cùng Phong Cảnh Tâm đi tỉnh ngoài tham gia thi đấu, Phong Cảnh Tâm không giận, chỉ làm nũng bắt cô sau khi thi đấu và tham gia hoạt động xong về phải đưa cô bé đi chơi.

Không chịu nổi sự nhõng nhẽo van nài của con gái, Dung Từ đồng ý.

Hai ba ngày nay cô bận việc, không đến bệnh viện thăm bà cụ Phong.

Sáng thứ Sáu, Dung Từ mới lại đến bệnh viện một chuyến.

Dưới lầu bệnh viện, cô nhìn thấy Lâm Vu đầu quấn băng gạc đang đi dạo.

Cô ta đang cầm điện thoại gọi điện: “Dì đỡ nhiều rồi, Tâm Tâm con ở bên ngoài cứ tập trung thi đấu là được, không cần lo lắng cho dì quá đâu.”

Dứt lời, cô ta ngẩng đầu thấy Dung Từ thì lạnh lùng dời mắt đi chỗ khác.

Không biết đầu dây bên kia nói gì, cô ta tiếp tục nói:

“Có kết quả thi đấu gọi điện cho dì ngay lập tức á? Haha, được thôi, dì cũng sẽ canh điện thoại trong khoảng thời gian đó, tuyệt đối không bỏ lỡ cuộc gọi của Tâm Tâm đâu. Sắp đến giờ tập hợp rồi, con đi tập hợp với các thầy cô đi, cố lên nhé.”

Hiện tại thực ra chưa đến tám giờ sáng.

Phong Cảnh Tâm vẫn như trước đây, ngày nào cũng gọi điện cho Lâm Vu từ sáng sớm.

Dung Từ nghe vậy, vẻ mặt bình thản lướt qua Lâm Vu, bước vào thang máy.

Vào phòng bệnh, Dung Từ mới biết bà cụ Phong chê phòng bệnh quá bí bách nên cũng xuống lầu đi dạo rồi.

Dung Từ đặt bó hoa tươi xuống, quay người xuống lầu.

Khi đến vườn hoa bệnh viện, Dung Từ nhìn thấy nhóm Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu.

Đồng thời, cô cũng nhìn thấy bà cụ Phong.

Tuy nhiên, bà cụ Phong không ở cùng họ.

Bà cụ Phong chắc không biết Lâm Vu cũng nằm viện nên không để ý đến nhóm Lâm Vu và Tôn Nguyệt Thanh.

Ngược lại nhóm Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu lúc này đang nhìn về hướng bà cụ Phong.

Thấy Dung Từ, Lâm Vu và Tôn Nguyệt Thanh thu hồi tầm mắt, quay người đi về phía khác.

Khi Dung Từ đến gần, bà cụ Phong mới nhận ra cô đã đến.

Trên mặt bà cụ lập tức nở nụ cười: “Tiểu Từ của chúng ta đến rồi à?”

“Bà nội.”

Tuy nhóm Lâm Vu đã đi xa nhưng nụ cười trên mặt bà cụ Phong họ vẫn nhìn thấy rõ mồn một.

Vừa nãy họ quả thực có ý định đến chào hỏi bà cụ Phong, tuy nhiên, nghe nói lần này bà cụ Phong đổ bệnh đột ngột, không chịu được kích động, họ liền bỏ ý định đó.

Việc bà cụ Phong thích Dung Từ như vậy, Tôn Nguyệt Thanh lại không để tâm, nói: “Nghe nói bà cụ không quản được Đình Thâm, bà cụ có thích nó đến mấy thì Đình Thâm chẳng phải vẫn muốn ly hôn với nó sao?”

Tương tự, dù bà cụ không thích họ nhưng nếu Phong Đình Thâm kiên quyết muốn cưới con gái bà ta, bà cụ dù có giận đến mấy chắc cũng chẳng ngăn được.

Hơn nữa, lần này bà cụ đổ bệnh đột ngột, nghe nói nếu đưa đến bệnh viện muộn mười mấy phút thì đã không cứu được rồi.

Bà cụ bệnh nặng như vậy mà Phong Đình Thâm cũng không nói vì bà cụ mà không ly hôn với Dung Từ.

Bà cụ Phong cũng không dùng bệnh tật để ép Phong Đình Thâm không được ly hôn.

Điều này chứng tỏ, bà cụ Phong đã ngầm đồng ý cho họ ly hôn, thậm chí đã chuẩn bị sẵn tâm lý để Phong Đình Thâm cưới con gái bà ta về nhà rồi.

Tôn Nguyệt Thanh: “Cho nên đừng vội.”

Qua sự cố lần này, cô ta hiểu ra Phong Đình Thâm quan tâm đến cô ta hơn cô ta tưởng.

Trong lòng cô ta yên tâm hơn chút cũng không còn vội vàng như trước nữa.

Chỉ là thấy bà cụ Phong thích Dung Từ mà không thích mình, trong lòng cô ta có chút khó chịu mà thôi.

Tuy nhiên, cô ta và Phong Đình Thâm cuối cùng sẽ thế nào hoàn toàn phụ thuộc vào ý muốn của Phong Đình Thâm đã bà cụ Phong không thể thực sự ngăn cản cô ta và Phong Đình Thâm đến với nhau, cô ta hà tất phải quá để tâm đến cách nhìn của bà cụ?

Nghĩ đến đây, việc bà cụ Phong hay người nhà họ Phong có thích mình hay không, Lâm Vu lập tức không còn để tâm nữa.

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Thứ Năm, Dung Từ không cùng Phong Cảnh Tâm đi tỉnh ngoài tham gia thi đấu, Phong Cảnh Tâm không giận, chỉ làm nũng bắt cô sau khi thi đấu và tham gia hoạt động xong về phải đưa cô bé đi chơi.Không chịu nổi sự nhõng nhẽo van nài của con gái, Dung Từ đồng ý.Hai ba ngày nay cô bận việc, không đến bệnh viện thăm bà cụ Phong.Sáng thứ Sáu, Dung Từ mới lại đến bệnh viện một chuyến.Dưới lầu bệnh viện, cô nhìn thấy Lâm Vu đầu quấn băng gạc đang đi dạo.Cô ta đang cầm điện thoại gọi điện: “Dì đỡ nhiều rồi, Tâm Tâm con ở bên ngoài cứ tập trung thi đấu là được, không cần lo lắng cho dì quá đâu.”Dứt lời, cô ta ngẩng đầu thấy Dung Từ thì lạnh lùng dời mắt đi chỗ khác.Không biết đầu dây bên kia nói gì, cô ta tiếp tục nói:“Có kết quả thi đấu gọi điện cho dì ngay lập tức á? Haha, được thôi, dì cũng sẽ canh điện thoại trong khoảng thời gian đó, tuyệt đối không bỏ lỡ cuộc gọi của Tâm Tâm đâu. Sắp đến giờ tập hợp rồi, con đi tập hợp với các thầy cô đi, cố lên nhé.”Hiện tại thực ra chưa đến tám giờ sáng.Phong Cảnh Tâm vẫn như trước đây, ngày nào cũng gọi điện cho Lâm Vu từ sáng sớm.Dung Từ nghe vậy, vẻ mặt bình thản lướt qua Lâm Vu, bước vào thang máy.Vào phòng bệnh, Dung Từ mới biết bà cụ Phong chê phòng bệnh quá bí bách nên cũng xuống lầu đi dạo rồi.Dung Từ đặt bó hoa tươi xuống, quay người xuống lầu.Khi đến vườn hoa bệnh viện, Dung Từ nhìn thấy nhóm Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu.Đồng thời, cô cũng nhìn thấy bà cụ Phong.Tuy nhiên, bà cụ Phong không ở cùng họ.Bà cụ Phong chắc không biết Lâm Vu cũng nằm viện nên không để ý đến nhóm Lâm Vu và Tôn Nguyệt Thanh.Ngược lại nhóm Tôn Nguyệt Thanh và Lâm Vu lúc này đang nhìn về hướng bà cụ Phong.Thấy Dung Từ, Lâm Vu và Tôn Nguyệt Thanh thu hồi tầm mắt, quay người đi về phía khác.Khi Dung Từ đến gần, bà cụ Phong mới nhận ra cô đã đến.Trên mặt bà cụ lập tức nở nụ cười: “Tiểu Từ của chúng ta đến rồi à?”“Bà nội.”Tuy nhóm Lâm Vu đã đi xa nhưng nụ cười trên mặt bà cụ Phong họ vẫn nhìn thấy rõ mồn một.Vừa nãy họ quả thực có ý định đến chào hỏi bà cụ Phong, tuy nhiên, nghe nói lần này bà cụ Phong đổ bệnh đột ngột, không chịu được kích động, họ liền bỏ ý định đó.Việc bà cụ Phong thích Dung Từ như vậy, Tôn Nguyệt Thanh lại không để tâm, nói: “Nghe nói bà cụ không quản được Đình Thâm, bà cụ có thích nó đến mấy thì Đình Thâm chẳng phải vẫn muốn ly hôn với nó sao?”Tương tự, dù bà cụ không thích họ nhưng nếu Phong Đình Thâm kiên quyết muốn cưới con gái bà ta, bà cụ dù có giận đến mấy chắc cũng chẳng ngăn được.Hơn nữa, lần này bà cụ đổ bệnh đột ngột, nghe nói nếu đưa đến bệnh viện muộn mười mấy phút thì đã không cứu được rồi.Bà cụ bệnh nặng như vậy mà Phong Đình Thâm cũng không nói vì bà cụ mà không ly hôn với Dung Từ.Bà cụ Phong cũng không dùng bệnh tật để ép Phong Đình Thâm không được ly hôn.Điều này chứng tỏ, bà cụ Phong đã ngầm đồng ý cho họ ly hôn, thậm chí đã chuẩn bị sẵn tâm lý để Phong Đình Thâm cưới con gái bà ta về nhà rồi.Tôn Nguyệt Thanh: “Cho nên đừng vội.”Qua sự cố lần này, cô ta hiểu ra Phong Đình Thâm quan tâm đến cô ta hơn cô ta tưởng.Trong lòng cô ta yên tâm hơn chút cũng không còn vội vàng như trước nữa.Chỉ là thấy bà cụ Phong thích Dung Từ mà không thích mình, trong lòng cô ta có chút khó chịu mà thôi.Tuy nhiên, cô ta và Phong Đình Thâm cuối cùng sẽ thế nào hoàn toàn phụ thuộc vào ý muốn của Phong Đình Thâm đã bà cụ Phong không thể thực sự ngăn cản cô ta và Phong Đình Thâm đến với nhau, cô ta hà tất phải quá để tâm đến cách nhìn của bà cụ?Nghĩ đến đây, việc bà cụ Phong hay người nhà họ Phong có thích mình hay không, Lâm Vu lập tức không còn để tâm nữa.

Chương 349