Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…
Chương 390
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Dung Từ không ngờ anh sẽ chủ động nắm tay mình, không khỏi có chút kinh ngạc.Tuy nhiên, cô cũng không nghĩ nhiều, gạt tay anh ra, nhạt giọng nói: “Tôi tự đi được.”Dứt lời, cô cũng không nhìn anh, tự mình đi về phía ghế sofa trước.Phong Đình Thâm bị cô đối xử lạnh nhạt như vậy cũng không tức giận, cười một cái, sau khi cô ngồi xuống, anh cũng ngồi xuống bên cạnh cô.Ghế sofa quanh bàn trà khá lớn, chỗ ngồi cũng nhiều, thấy Phong Đình Thâm chỗ nào cũng không ngồi mà cứ nhất quyết ngồi xuống bên cạnh mình, Dung Từ khựng lại nhưng cũng không nói gì, vừa uống trà vừa ngẩng đầu nhìn về phía Phong Cảnh Tâm đang thử nhạc cụ.Phong Đình Thâm cũng bưng ly lên uống một ngụm trà.Đặt ly trà xuống, anh không nhìn Phong Cảnh Tâm mà nhìn sang Dung Từ, đang định mở miệng thì lúc này, điện thoại của Dung Từ vang lên tiếng báo tin nhắn.Dung Từ liếc mắt nhìn là tin nhắn Cố Diên gửi cho cô.Cố Diên gửi một đoạn video trước, sau đó lại gửi thêm một tin nhắn bổ sung:[Chuyên gia nói đây là trận mưa sao băng ba mươi năm mới gặp một lần, nghe nói ngày mai khá nhiều người sẽ qua bên đó cắm trại tiện thể đợi mưa sao băng, tôi và bạn tôi chắc cũng sẽ qua đó, không biết cô và Úc tổng có hứng thú với mấy cái này không?]Dung Từ cũng đã một thời gian không cùng người nhà hay bạn bè ra ngoài vui chơi, có ngắm được mưa sao băng hay không là chuyện phụ, ra ngoài tụ tập cảm nhận bầu không khí náo nhiệt cũng khá tốt.Dung Từ xem xong, đang định trả lời thì thấy Phong Đình Thâm dường như cũng đang nghiêng đầu nhìn vào điện thoại của cô.Cô khựng lại, nghiêng đầu nhìn Phong Đình Thâm.Phong Đình Thâm thấy cô nhìn sang, trên mặt lại chẳng có chút gì là ngượng ngùng, anh cười nhạt thu hồi tầm mắt, thuận tay châm thêm chút trà cho cô.Dung Từ: “...”Phong Đình Thâm ngồi gần như sát vào cô, cho dù anh không cố ý nghiêng đầu, chắc cũng có thể nhìn thấy nội dung trên điện thoại của cô.Dung Từ không nói gì nhưng lại dịch người ra, ngồi xa hơn một chút rồi mới trả lời tin nhắn của Cố Diên: [Tôi cũng khá hứng thú.]Lúc này, Cố Diên lại gửi tin nhắn tới, Dung Từ đang định trả lời thì điện thoại lại có tin nhắn mới.Lần này không phải Cố Diên gửi tới mà là Quý Khuynh Việt.Quý Khuynh Việt: [Đã lâu không gặp.]Dung Từ vừa xem xong, Quý Khuynh Việt lại gửi thêm một tin: [Ngày mai rảnh không, cùng đi chơi nhé?]Dung Từ nhìn màn hình, chần chừ hai giây rồi trả lời: [Xin lỗi, ngày mai tôi có kế hoạch rồi.]Quý Khuynh Việt dường như không tức giận, nhìn thấy tin nhắn của cô, rất nhanh đã trả lời: [Không sao, vậy để lần sau tôi hỏi lại.]Dung Từ: “...”Cố Diên lại gửi hai tin nhắn tới, Dung Từ tán gẫu với Cố Diên thêm vài câu rồi đặt điện thoại xuống.Phong Đình Thâm từ lúc đầu nhìn điện thoại cô hai lần xong thì không nhìn nữa cũng không cố ý kéo gần khoảng cách giữa bọn họ lại. Thấy cô đặt điện thoại xuống, anh cười nói: “Nói chuyện xong rồi à?”Dung Từ bưng ly nước lên uống, không để ý đến anh.Phong Đình Thâm cũng không giận.Phong Cảnh Tâm chưa từng học trống jazz, sau khi thử đơn giản vài cái đã xác định được muốn mua bộ nào.Phong Đình Thâm thấy con bé đã quyết định xong, ngay lập tức quẹt thẻ mua cho con.Thanh toán xong, Dung Từ muốn đi về.Phong Cảnh Tâm thực ra muốn Dung Từ cùng về với hai cha con nhưng đều bị Dung Từ lấy cớ ngày mai có việc để từ chối.
Dung Từ không ngờ anh sẽ chủ động nắm tay mình, không khỏi có chút kinh ngạc.
Tuy nhiên, cô cũng không nghĩ nhiều, gạt tay anh ra, nhạt giọng nói: “Tôi tự đi được.”
Dứt lời, cô cũng không nhìn anh, tự mình đi về phía ghế sofa trước.
Phong Đình Thâm bị cô đối xử lạnh nhạt như vậy cũng không tức giận, cười một cái, sau khi cô ngồi xuống, anh cũng ngồi xuống bên cạnh cô.
Ghế sofa quanh bàn trà khá lớn, chỗ ngồi cũng nhiều, thấy Phong Đình Thâm chỗ nào cũng không ngồi mà cứ nhất quyết ngồi xuống bên cạnh mình, Dung Từ khựng lại nhưng cũng không nói gì, vừa uống trà vừa ngẩng đầu nhìn về phía Phong Cảnh Tâm đang thử nhạc cụ.
Phong Đình Thâm cũng bưng ly lên uống một ngụm trà.
Đặt ly trà xuống, anh không nhìn Phong Cảnh Tâm mà nhìn sang Dung Từ, đang định mở miệng thì lúc này, điện thoại của Dung Từ vang lên tiếng báo tin nhắn.
Dung Từ liếc mắt nhìn là tin nhắn Cố Diên gửi cho cô.
Cố Diên gửi một đoạn video trước, sau đó lại gửi thêm một tin nhắn bổ sung:
[Chuyên gia nói đây là trận mưa sao băng ba mươi năm mới gặp một lần, nghe nói ngày mai khá nhiều người sẽ qua bên đó cắm trại tiện thể đợi mưa sao băng, tôi và bạn tôi chắc cũng sẽ qua đó, không biết cô và Úc tổng có hứng thú với mấy cái này không?]
Dung Từ cũng đã một thời gian không cùng người nhà hay bạn bè ra ngoài vui chơi, có ngắm được mưa sao băng hay không là chuyện phụ, ra ngoài tụ tập cảm nhận bầu không khí náo nhiệt cũng khá tốt.
Dung Từ xem xong, đang định trả lời thì thấy Phong Đình Thâm dường như cũng đang nghiêng đầu nhìn vào điện thoại của cô.
Cô khựng lại, nghiêng đầu nhìn Phong Đình Thâm.
Phong Đình Thâm thấy cô nhìn sang, trên mặt lại chẳng có chút gì là ngượng ngùng, anh cười nhạt thu hồi tầm mắt, thuận tay châm thêm chút trà cho cô.
Dung Từ: “...”
Phong Đình Thâm ngồi gần như sát vào cô, cho dù anh không cố ý nghiêng đầu, chắc cũng có thể nhìn thấy nội dung trên điện thoại của cô.
Dung Từ không nói gì nhưng lại dịch người ra, ngồi xa hơn một chút rồi mới trả lời tin nhắn của Cố Diên: [Tôi cũng khá hứng thú.]
Lúc này, Cố Diên lại gửi tin nhắn tới, Dung Từ đang định trả lời thì điện thoại lại có tin nhắn mới.
Lần này không phải Cố Diên gửi tới mà là Quý Khuynh Việt.
Quý Khuynh Việt: [Đã lâu không gặp.]
Dung Từ vừa xem xong, Quý Khuynh Việt lại gửi thêm một tin: [Ngày mai rảnh không, cùng đi chơi nhé?]
Dung Từ nhìn màn hình, chần chừ hai giây rồi trả lời: [Xin lỗi, ngày mai tôi có kế hoạch rồi.]
Quý Khuynh Việt dường như không tức giận, nhìn thấy tin nhắn của cô, rất nhanh đã trả lời: [Không sao, vậy để lần sau tôi hỏi lại.]
Dung Từ: “...”
Cố Diên lại gửi hai tin nhắn tới, Dung Từ tán gẫu với Cố Diên thêm vài câu rồi đặt điện thoại xuống.
Phong Đình Thâm từ lúc đầu nhìn điện thoại cô hai lần xong thì không nhìn nữa cũng không cố ý kéo gần khoảng cách giữa bọn họ lại. Thấy cô đặt điện thoại xuống, anh cười nói: “Nói chuyện xong rồi à?”
Dung Từ bưng ly nước lên uống, không để ý đến anh.
Phong Đình Thâm cũng không giận.
Phong Cảnh Tâm chưa từng học trống jazz, sau khi thử đơn giản vài cái đã xác định được muốn mua bộ nào.
Phong Đình Thâm thấy con bé đã quyết định xong, ngay lập tức quẹt thẻ mua cho con.
Thanh toán xong, Dung Từ muốn đi về.
Phong Cảnh Tâm thực ra muốn Dung Từ cùng về với hai cha con nhưng đều bị Dung Từ lấy cớ ngày mai có việc để từ chối.
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Dung Từ không ngờ anh sẽ chủ động nắm tay mình, không khỏi có chút kinh ngạc.Tuy nhiên, cô cũng không nghĩ nhiều, gạt tay anh ra, nhạt giọng nói: “Tôi tự đi được.”Dứt lời, cô cũng không nhìn anh, tự mình đi về phía ghế sofa trước.Phong Đình Thâm bị cô đối xử lạnh nhạt như vậy cũng không tức giận, cười một cái, sau khi cô ngồi xuống, anh cũng ngồi xuống bên cạnh cô.Ghế sofa quanh bàn trà khá lớn, chỗ ngồi cũng nhiều, thấy Phong Đình Thâm chỗ nào cũng không ngồi mà cứ nhất quyết ngồi xuống bên cạnh mình, Dung Từ khựng lại nhưng cũng không nói gì, vừa uống trà vừa ngẩng đầu nhìn về phía Phong Cảnh Tâm đang thử nhạc cụ.Phong Đình Thâm cũng bưng ly lên uống một ngụm trà.Đặt ly trà xuống, anh không nhìn Phong Cảnh Tâm mà nhìn sang Dung Từ, đang định mở miệng thì lúc này, điện thoại của Dung Từ vang lên tiếng báo tin nhắn.Dung Từ liếc mắt nhìn là tin nhắn Cố Diên gửi cho cô.Cố Diên gửi một đoạn video trước, sau đó lại gửi thêm một tin nhắn bổ sung:[Chuyên gia nói đây là trận mưa sao băng ba mươi năm mới gặp một lần, nghe nói ngày mai khá nhiều người sẽ qua bên đó cắm trại tiện thể đợi mưa sao băng, tôi và bạn tôi chắc cũng sẽ qua đó, không biết cô và Úc tổng có hứng thú với mấy cái này không?]Dung Từ cũng đã một thời gian không cùng người nhà hay bạn bè ra ngoài vui chơi, có ngắm được mưa sao băng hay không là chuyện phụ, ra ngoài tụ tập cảm nhận bầu không khí náo nhiệt cũng khá tốt.Dung Từ xem xong, đang định trả lời thì thấy Phong Đình Thâm dường như cũng đang nghiêng đầu nhìn vào điện thoại của cô.Cô khựng lại, nghiêng đầu nhìn Phong Đình Thâm.Phong Đình Thâm thấy cô nhìn sang, trên mặt lại chẳng có chút gì là ngượng ngùng, anh cười nhạt thu hồi tầm mắt, thuận tay châm thêm chút trà cho cô.Dung Từ: “...”Phong Đình Thâm ngồi gần như sát vào cô, cho dù anh không cố ý nghiêng đầu, chắc cũng có thể nhìn thấy nội dung trên điện thoại của cô.Dung Từ không nói gì nhưng lại dịch người ra, ngồi xa hơn một chút rồi mới trả lời tin nhắn của Cố Diên: [Tôi cũng khá hứng thú.]Lúc này, Cố Diên lại gửi tin nhắn tới, Dung Từ đang định trả lời thì điện thoại lại có tin nhắn mới.Lần này không phải Cố Diên gửi tới mà là Quý Khuynh Việt.Quý Khuynh Việt: [Đã lâu không gặp.]Dung Từ vừa xem xong, Quý Khuynh Việt lại gửi thêm một tin: [Ngày mai rảnh không, cùng đi chơi nhé?]Dung Từ nhìn màn hình, chần chừ hai giây rồi trả lời: [Xin lỗi, ngày mai tôi có kế hoạch rồi.]Quý Khuynh Việt dường như không tức giận, nhìn thấy tin nhắn của cô, rất nhanh đã trả lời: [Không sao, vậy để lần sau tôi hỏi lại.]Dung Từ: “...”Cố Diên lại gửi hai tin nhắn tới, Dung Từ tán gẫu với Cố Diên thêm vài câu rồi đặt điện thoại xuống.Phong Đình Thâm từ lúc đầu nhìn điện thoại cô hai lần xong thì không nhìn nữa cũng không cố ý kéo gần khoảng cách giữa bọn họ lại. Thấy cô đặt điện thoại xuống, anh cười nói: “Nói chuyện xong rồi à?”Dung Từ bưng ly nước lên uống, không để ý đến anh.Phong Đình Thâm cũng không giận.Phong Cảnh Tâm chưa từng học trống jazz, sau khi thử đơn giản vài cái đã xác định được muốn mua bộ nào.Phong Đình Thâm thấy con bé đã quyết định xong, ngay lập tức quẹt thẻ mua cho con.Thanh toán xong, Dung Từ muốn đi về.Phong Cảnh Tâm thực ra muốn Dung Từ cùng về với hai cha con nhưng đều bị Dung Từ lấy cớ ngày mai có việc để từ chối.