Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…
Chương 391
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Dung Từ đang định tìm chỗ dừng xe xem là điện thoại của ai thì Phong Cảnh Tâm gọi điện thoại tới cho cô.Dung Từ vừa bắt máy, giọng nói của Phong Đình Thâm đã vang lên ở đầu dây bên kia: “Là anh đây. Hình như anh để quên điện thoại trên xe em.”Dung Từ nhạt giọng nói: “Lát nữa tôi gửi định vị cho anh, anh qua lấy.”“Được.”Dung Từ tìm một chỗ đỗ xe, gửi định vị đi được vài phút thì Phong Đình Thâm mới tới.Phong Cảnh Tâm đã ngủ rồi, người xuống xe chỉ có Phong Đình Thâm.Anh nhận lấy chiếc điện thoại Dung Từ đưa qua: “Cảm ơn.”Dung Từ giọng điệu thản nhiên: “Không cần.”Dứt lời, cửa kính xe nâng lên, đang định rời đi, Phong Đình Thâm bỗng nhiên nói: “Hai ngày nữa anh lại phải đi công tác một chuyến nhưng sẽ cố gắng về sớm nhất có thể.”Dung Từ khựng lại.Thời gian hòa giải ly hôn của bọn họ sắp kết thúc rồi.Cô biết anh nói vậy là muốn bảo cô rằng chưa chắc anh đã kịp về đúng ngày kết thúc kỳ hạn hòa giải nhưng cũng sẽ không kéo dài quá lâu.Lần trước kết thúc thời gian hòa giải mà không ly hôn được, cả hai đều có trách nhiệm, vì vậy, hiện tại nghe Phong Đình Thâm nói những lời này, cô cũng không nói ra được lời nào lạnh lùng, chỉ đáp: “Biết rồi.”Nói xong, cô lái xe rời đi.Vì gia đình bốn người nhà Dung Xưởng Thịnh có sắp xếp khác nên chiều hôm sau, Dung Từ cùng Úc Mặc Huân và hai người bạn của anh ta còn cả Sở Tử Lam - người vừa kết thúc công việc về nước hai ngày nay - cùng nhau xuất phát đi cắm trại.Hôm qua Cố Diên nói hôm nay người đến đây cắm trại chắc sẽ khá đông, quả nhiên không sai. Khi bọn họ đến nơi, trên bãi đất đã dựng không ít lều trại, không khí khá náo nhiệt.Cố Diên đến sớm hơn bọn họ, thấy bọn họ tới thì đi lại gần: “Mọi người đến rồi à?”Sở Tử Lam nhìn thấy Cố Diên, mắt sáng lên, ghé vào tai Dung Từ nói: “Ồ quao, đại soái ca nha, các cậu quen nhau à?”Dung Từ gật đầu, đang định nói chuyện thì một giọng nói bỗng chen ngang: “Úc tổng.”Dung Từ nghe thấy tiếng, quay đầu lại thì bắt gặp đôi mắt thâm sâu của Quý Khuynh Việt.Cố Diên nhìn thấy Quý Khuynh Việt, sắc mặt lập tức lạnh xuống.Anh ta không ngờ Quý Khuynh Việt vậy mà cũng đến.Tại sao Quý Khuynh Việt lại đến, trong lòng Úc Mặc Huân hiểu rõ mồn một.Anh ta khẽ ho một tiếng, cười nói: “Hóa ra là Quý thiếu, thật trùng hợp.”Quý Khuynh Việt cười cười, ánh mắt lại rơi trên người Dung Từ: “Dung Từ đã lâu không gặp.”Dung Từ: “... Đã lâu không gặp.”Sở Tử Lam trong nháy mắt đã hiểu ra điều gì đó, vẻ mặt hóng hớt ghé tai Dung Từ cười nói: “Cho nên Quý Khuynh Việt vậy mà lại vì cậu mà đến à? Hai người... từ bao giờ thế—”Dung Từ nhíu mày, nói: “Không có, đừng nói linh tinh.”Sở Tử Lam cười cười, bộ dạng “tớ hiểu mà”.Cố Diên và Quý Khuynh Việt đều đi cùng bạn bè, nhóm người bọn họ hàn huyên với nhau một lúc, thấy Dung Từ và Úc Mặc Huân chuẩn bị dựng lều, Cố Diên và Quý Khuynh Việt gần như đồng thanh nói với Dung Từ: “Tôi giúp em.”Sở Tử Lam: “!!!”Tâm tư của Quý Khuynh Việt thì Dung Từ biết nhưng tâm tư của Cố Diên thì Dung Từ không rõ.
Dung Từ đang định tìm chỗ dừng xe xem là điện thoại của ai thì Phong Cảnh Tâm gọi điện thoại tới cho cô.
Dung Từ vừa bắt máy, giọng nói của Phong Đình Thâm đã vang lên ở đầu dây bên kia: “Là anh đây. Hình như anh để quên điện thoại trên xe em.”
Dung Từ nhạt giọng nói: “Lát nữa tôi gửi định vị cho anh, anh qua lấy.”
“Được.”
Dung Từ tìm một chỗ đỗ xe, gửi định vị đi được vài phút thì Phong Đình Thâm mới tới.
Phong Cảnh Tâm đã ngủ rồi, người xuống xe chỉ có Phong Đình Thâm.
Anh nhận lấy chiếc điện thoại Dung Từ đưa qua: “Cảm ơn.”
Dung Từ giọng điệu thản nhiên: “Không cần.”
Dứt lời, cửa kính xe nâng lên, đang định rời đi, Phong Đình Thâm bỗng nhiên nói: “Hai ngày nữa anh lại phải đi công tác một chuyến nhưng sẽ cố gắng về sớm nhất có thể.”
Dung Từ khựng lại.
Thời gian hòa giải ly hôn của bọn họ sắp kết thúc rồi.
Cô biết anh nói vậy là muốn bảo cô rằng chưa chắc anh đã kịp về đúng ngày kết thúc kỳ hạn hòa giải nhưng cũng sẽ không kéo dài quá lâu.
Lần trước kết thúc thời gian hòa giải mà không ly hôn được, cả hai đều có trách nhiệm, vì vậy, hiện tại nghe Phong Đình Thâm nói những lời này, cô cũng không nói ra được lời nào lạnh lùng, chỉ đáp: “Biết rồi.”
Nói xong, cô lái xe rời đi.
Vì gia đình bốn người nhà Dung Xưởng Thịnh có sắp xếp khác nên chiều hôm sau, Dung Từ cùng Úc Mặc Huân và hai người bạn của anh ta còn cả Sở Tử Lam - người vừa kết thúc công việc về nước hai ngày nay - cùng nhau xuất phát đi cắm trại.
Hôm qua Cố Diên nói hôm nay người đến đây cắm trại chắc sẽ khá đông, quả nhiên không sai. Khi bọn họ đến nơi, trên bãi đất đã dựng không ít lều trại, không khí khá náo nhiệt.
Cố Diên đến sớm hơn bọn họ, thấy bọn họ tới thì đi lại gần: “Mọi người đến rồi à?”
Sở Tử Lam nhìn thấy Cố Diên, mắt sáng lên, ghé vào tai Dung Từ nói: “Ồ quao, đại soái ca nha, các cậu quen nhau à?”
Dung Từ gật đầu, đang định nói chuyện thì một giọng nói bỗng chen ngang: “Úc tổng.”
Dung Từ nghe thấy tiếng, quay đầu lại thì bắt gặp đôi mắt thâm sâu của Quý Khuynh Việt.
Cố Diên nhìn thấy Quý Khuynh Việt, sắc mặt lập tức lạnh xuống.
Anh ta không ngờ Quý Khuynh Việt vậy mà cũng đến.
Tại sao Quý Khuynh Việt lại đến, trong lòng Úc Mặc Huân hiểu rõ mồn một.
Anh ta khẽ ho một tiếng, cười nói: “Hóa ra là Quý thiếu, thật trùng hợp.”
Quý Khuynh Việt cười cười, ánh mắt lại rơi trên người Dung Từ: “Dung Từ đã lâu không gặp.”
Dung Từ: “... Đã lâu không gặp.”
Sở Tử Lam trong nháy mắt đã hiểu ra điều gì đó, vẻ mặt hóng hớt ghé tai Dung Từ cười nói: “Cho nên Quý Khuynh Việt vậy mà lại vì cậu mà đến à? Hai người... từ bao giờ thế—”
Dung Từ nhíu mày, nói: “Không có, đừng nói linh tinh.”
Sở Tử Lam cười cười, bộ dạng “tớ hiểu mà”.
Cố Diên và Quý Khuynh Việt đều đi cùng bạn bè, nhóm người bọn họ hàn huyên với nhau một lúc, thấy Dung Từ và Úc Mặc Huân chuẩn bị dựng lều, Cố Diên và Quý Khuynh Việt gần như đồng thanh nói với Dung Từ: “Tôi giúp em.”
Sở Tử Lam: “!!!”
Tâm tư của Quý Khuynh Việt thì Dung Từ biết nhưng tâm tư của Cố Diên thì Dung Từ không rõ.
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Dung Từ đang định tìm chỗ dừng xe xem là điện thoại của ai thì Phong Cảnh Tâm gọi điện thoại tới cho cô.Dung Từ vừa bắt máy, giọng nói của Phong Đình Thâm đã vang lên ở đầu dây bên kia: “Là anh đây. Hình như anh để quên điện thoại trên xe em.”Dung Từ nhạt giọng nói: “Lát nữa tôi gửi định vị cho anh, anh qua lấy.”“Được.”Dung Từ tìm một chỗ đỗ xe, gửi định vị đi được vài phút thì Phong Đình Thâm mới tới.Phong Cảnh Tâm đã ngủ rồi, người xuống xe chỉ có Phong Đình Thâm.Anh nhận lấy chiếc điện thoại Dung Từ đưa qua: “Cảm ơn.”Dung Từ giọng điệu thản nhiên: “Không cần.”Dứt lời, cửa kính xe nâng lên, đang định rời đi, Phong Đình Thâm bỗng nhiên nói: “Hai ngày nữa anh lại phải đi công tác một chuyến nhưng sẽ cố gắng về sớm nhất có thể.”Dung Từ khựng lại.Thời gian hòa giải ly hôn của bọn họ sắp kết thúc rồi.Cô biết anh nói vậy là muốn bảo cô rằng chưa chắc anh đã kịp về đúng ngày kết thúc kỳ hạn hòa giải nhưng cũng sẽ không kéo dài quá lâu.Lần trước kết thúc thời gian hòa giải mà không ly hôn được, cả hai đều có trách nhiệm, vì vậy, hiện tại nghe Phong Đình Thâm nói những lời này, cô cũng không nói ra được lời nào lạnh lùng, chỉ đáp: “Biết rồi.”Nói xong, cô lái xe rời đi.Vì gia đình bốn người nhà Dung Xưởng Thịnh có sắp xếp khác nên chiều hôm sau, Dung Từ cùng Úc Mặc Huân và hai người bạn của anh ta còn cả Sở Tử Lam - người vừa kết thúc công việc về nước hai ngày nay - cùng nhau xuất phát đi cắm trại.Hôm qua Cố Diên nói hôm nay người đến đây cắm trại chắc sẽ khá đông, quả nhiên không sai. Khi bọn họ đến nơi, trên bãi đất đã dựng không ít lều trại, không khí khá náo nhiệt.Cố Diên đến sớm hơn bọn họ, thấy bọn họ tới thì đi lại gần: “Mọi người đến rồi à?”Sở Tử Lam nhìn thấy Cố Diên, mắt sáng lên, ghé vào tai Dung Từ nói: “Ồ quao, đại soái ca nha, các cậu quen nhau à?”Dung Từ gật đầu, đang định nói chuyện thì một giọng nói bỗng chen ngang: “Úc tổng.”Dung Từ nghe thấy tiếng, quay đầu lại thì bắt gặp đôi mắt thâm sâu của Quý Khuynh Việt.Cố Diên nhìn thấy Quý Khuynh Việt, sắc mặt lập tức lạnh xuống.Anh ta không ngờ Quý Khuynh Việt vậy mà cũng đến.Tại sao Quý Khuynh Việt lại đến, trong lòng Úc Mặc Huân hiểu rõ mồn một.Anh ta khẽ ho một tiếng, cười nói: “Hóa ra là Quý thiếu, thật trùng hợp.”Quý Khuynh Việt cười cười, ánh mắt lại rơi trên người Dung Từ: “Dung Từ đã lâu không gặp.”Dung Từ: “... Đã lâu không gặp.”Sở Tử Lam trong nháy mắt đã hiểu ra điều gì đó, vẻ mặt hóng hớt ghé tai Dung Từ cười nói: “Cho nên Quý Khuynh Việt vậy mà lại vì cậu mà đến à? Hai người... từ bao giờ thế—”Dung Từ nhíu mày, nói: “Không có, đừng nói linh tinh.”Sở Tử Lam cười cười, bộ dạng “tớ hiểu mà”.Cố Diên và Quý Khuynh Việt đều đi cùng bạn bè, nhóm người bọn họ hàn huyên với nhau một lúc, thấy Dung Từ và Úc Mặc Huân chuẩn bị dựng lều, Cố Diên và Quý Khuynh Việt gần như đồng thanh nói với Dung Từ: “Tôi giúp em.”Sở Tử Lam: “!!!”Tâm tư của Quý Khuynh Việt thì Dung Từ biết nhưng tâm tư của Cố Diên thì Dung Từ không rõ.