Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…
Chương 405
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Không đợi Dung Từ nói, Phong Đình Thâm đã lên tiếng: “Bây giờ em đang ở đâu? Anh qua đón em?”“Không cần.” Dung Từ còn tưởng hai cha con đang ở bên ngoài, nghe thấy họ bảo cô qua chỗ ở của họ, cô nói với Phong Đình Thâm: “Anh đưa điện thoại cho Tâm Tâm.”Phong Đình Thâm không hỏi nhiều, đưa điện thoại cho Phong Cảnh Tâm.Phong Cảnh Tâm: “Mẹ ạ?”Dung Từ nói: “Xin lỗi Tâm Tâm, mẹ đột xuất có việc, có thể không qua nghe con đánh trống được rồi, đợi lần sau, mẹ rảnh...”Khuôn mặt nhỏ nhắn của Phong Cảnh Tâm lập tức xụ xuống, bĩu môi không nói gì.Dung Từ biết con bé chắc chắn là không vui.Cô chần chừ một chút nhưng cô thực sự không muốn qua bên đó nữa nên cuối cùng vẫn không mềm lòng, nói: “Xin lỗi Tâm Tâm, mẹ...”“Nếu đã có việc thì cứ làm việc của em trước đi.” Lúc này, Phong Đình Thâm chen vào, nói xong lại hỏi cô: “Trưa nay rảnh không? Nếu rảnh thì cùng đi ăn bữa cơm?”Dung Từ biết, Phong Đình Thâm đề nghị lát nữa cùng ăn cơm là vì không muốn Phong Cảnh Tâm buồn.So với việc đến chỗ Phong Đình Thâm, ra ngoài ăn cơm quả thực khiến cô dễ chấp nhận hơn một chút.Ngập ngừng hai giây, cô mới mở miệng: “Rảnh.”“Vậy quyết định thế nhé! Lần này mẹ không được đổi ý nữa đâu đấy.”Dung Từ vừa dứt lời, Phong Cảnh Tâm liền vui vẻ trở lại.“Ừ, mẹ biết rồi.”Dung Từ lại trò chuyện với Phong Cảnh Tâm thêm vài câu rồi mới cúp điện thoại.Hơn nửa tiếng sau, cô đang đọc sách trong phòng thì điện thoại bỗng vang lên tiếng báo tin nhắn.Cô cầm điện thoại lên xem mới phát hiện Phong Đình Thâm gửi cho cô một đoạn video.Thấy người trong video là Phong Cảnh Tâm, Dung Từ liền mở ra xem.Mở đầu video là cảnh Phong Cảnh Tâm đang ngồi trước bộ trống jazz nói chuyện với thầy giáo, ống kính cách họ khá xa nên video chắc là do Phong Đình Thâm quay trộm.Phong Cảnh Tâm và thầy dạy trống trò chuyện một lát rồi bắt đầu tiếp tục tập trống.Dung Từ xem hết video, cảm thấy Phong Cảnh Tâm quả thực đã bắt được nhịp điệu, có vẻ thực sự rất khá.Lúc này, Phong Đình Thâm lại gửi tin nhắn tới: [Xem xong chưa?]Dung Từ: [... Ừ.]Khựng lại một chút, cô không nhịn được nhắn thêm một tin: [Quả thực rất khá.]Gửi tin nhắn xong, nhớ tới chuyện ly hôn của bọn họ, Dung Từ đang soạn tin nhắn hỏi anh về chuyện này thì Phong Đình Thâm lại gửi một tin nhắn thoại tới, Dung Từ bèn mở ra nghe trước.Mở ra mới phát hiện bên kia truyền đến giọng nói của Phong Cảnh Tâm.Chắc là Phong Đình Thâm đã nói với con bé chuyện cô khen ngợi nó.Giọng điệu Phong Cảnh Tâm vô cùng vui vẻ: [Mẹ ơi, thầy giáo cũng khen con rất có năng khiếu, đợi khi nào thành thạo rồi, con sẽ học thêm mấy bài nữa, đến lúc đó sẽ bảo ba quay cho mẹ xem!]Dung Từ không ngờ anh sẽ trực tiếp đưa điện thoại cho Phong Cảnh Tâm xem, cô liền xóa đi tin nhắn vừa soạn.Một lúc sau, Phong Cảnh Tâm lại tiếp tục đi luyện đàn.Phong Đình Thâm cũng không nhắn tin cho cô nữa.Mãi đến gần trưa, Phong Đình Thâm mới gửi tin nhắn tới: [Muốn ăn gì? Tâm Tâm nói nghe theo em.]Dung Từ: [Anh để Tâm Tâm chọn đi.]Phong Đình Thâm: [Được.]Vài phút sau, Phong Đình Thâm gửi một địa chỉ qua, đồng thời nói: [Bây giờ bọn anh qua đón em.]Dung Từ đang định nói không cần, tin nhắn của Phong Đình Thâm lại gửi tới: [Tâm Tâm kiên quyết đòi đi.]Tay Dung Từ khựng lại, xóa đi những chữ trong khung chat.[Biết rồi.]Hơn nửa tiếng sau, Phong Đình Thâm và Phong Cảnh Tâm đến nơi.Phong Đình Thâm xuống xe mở cửa cho cô.Bước chân Dung Từ khựng lại, im lặng lên xe.
Không đợi Dung Từ nói, Phong Đình Thâm đã lên tiếng: “Bây giờ em đang ở đâu? Anh qua đón em?”
“Không cần.” Dung Từ còn tưởng hai cha con đang ở bên ngoài, nghe thấy họ bảo cô qua chỗ ở của họ, cô nói với Phong Đình Thâm: “Anh đưa điện thoại cho Tâm Tâm.”
Phong Đình Thâm không hỏi nhiều, đưa điện thoại cho Phong Cảnh Tâm.
Phong Cảnh Tâm: “Mẹ ạ?”
Dung Từ nói: “Xin lỗi Tâm Tâm, mẹ đột xuất có việc, có thể không qua nghe con đánh trống được rồi, đợi lần sau, mẹ rảnh...”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Phong Cảnh Tâm lập tức xụ xuống, bĩu môi không nói gì.
Dung Từ biết con bé chắc chắn là không vui.
Cô chần chừ một chút nhưng cô thực sự không muốn qua bên đó nữa nên cuối cùng vẫn không mềm lòng, nói: “Xin lỗi Tâm Tâm, mẹ...”
“Nếu đã có việc thì cứ làm việc của em trước đi.” Lúc này, Phong Đình Thâm chen vào, nói xong lại hỏi cô: “Trưa nay rảnh không? Nếu rảnh thì cùng đi ăn bữa cơm?”
Dung Từ biết, Phong Đình Thâm đề nghị lát nữa cùng ăn cơm là vì không muốn Phong Cảnh Tâm buồn.
So với việc đến chỗ Phong Đình Thâm, ra ngoài ăn cơm quả thực khiến cô dễ chấp nhận hơn một chút.
Ngập ngừng hai giây, cô mới mở miệng: “Rảnh.”
“Vậy quyết định thế nhé! Lần này mẹ không được đổi ý nữa đâu đấy.”
Dung Từ vừa dứt lời, Phong Cảnh Tâm liền vui vẻ trở lại.
“Ừ, mẹ biết rồi.”
Dung Từ lại trò chuyện với Phong Cảnh Tâm thêm vài câu rồi mới cúp điện thoại.
Hơn nửa tiếng sau, cô đang đọc sách trong phòng thì điện thoại bỗng vang lên tiếng báo tin nhắn.
Cô cầm điện thoại lên xem mới phát hiện Phong Đình Thâm gửi cho cô một đoạn video.
Thấy người trong video là Phong Cảnh Tâm, Dung Từ liền mở ra xem.
Mở đầu video là cảnh Phong Cảnh Tâm đang ngồi trước bộ trống jazz nói chuyện với thầy giáo, ống kính cách họ khá xa nên video chắc là do Phong Đình Thâm quay trộm.
Phong Cảnh Tâm và thầy dạy trống trò chuyện một lát rồi bắt đầu tiếp tục tập trống.
Dung Từ xem hết video, cảm thấy Phong Cảnh Tâm quả thực đã bắt được nhịp điệu, có vẻ thực sự rất khá.
Lúc này, Phong Đình Thâm lại gửi tin nhắn tới: [Xem xong chưa?]
Dung Từ: [... Ừ.]
Khựng lại một chút, cô không nhịn được nhắn thêm một tin: [Quả thực rất khá.]
Gửi tin nhắn xong, nhớ tới chuyện ly hôn của bọn họ, Dung Từ đang soạn tin nhắn hỏi anh về chuyện này thì Phong Đình Thâm lại gửi một tin nhắn thoại tới, Dung Từ bèn mở ra nghe trước.
Mở ra mới phát hiện bên kia truyền đến giọng nói của Phong Cảnh Tâm.
Chắc là Phong Đình Thâm đã nói với con bé chuyện cô khen ngợi nó.
Giọng điệu Phong Cảnh Tâm vô cùng vui vẻ: [Mẹ ơi, thầy giáo cũng khen con rất có năng khiếu, đợi khi nào thành thạo rồi, con sẽ học thêm mấy bài nữa, đến lúc đó sẽ bảo ba quay cho mẹ xem!]
Dung Từ không ngờ anh sẽ trực tiếp đưa điện thoại cho Phong Cảnh Tâm xem, cô liền xóa đi tin nhắn vừa soạn.
Một lúc sau, Phong Cảnh Tâm lại tiếp tục đi luyện đàn.
Phong Đình Thâm cũng không nhắn tin cho cô nữa.
Mãi đến gần trưa, Phong Đình Thâm mới gửi tin nhắn tới: [Muốn ăn gì? Tâm Tâm nói nghe theo em.]
Dung Từ: [Anh để Tâm Tâm chọn đi.]
Phong Đình Thâm: [Được.]
Vài phút sau, Phong Đình Thâm gửi một địa chỉ qua, đồng thời nói: [Bây giờ bọn anh qua đón em.]
Dung Từ đang định nói không cần, tin nhắn của Phong Đình Thâm lại gửi tới: [Tâm Tâm kiên quyết đòi đi.]
Tay Dung Từ khựng lại, xóa đi những chữ trong khung chat.
[Biết rồi.]
Hơn nửa tiếng sau, Phong Đình Thâm và Phong Cảnh Tâm đến nơi.
Phong Đình Thâm xuống xe mở cửa cho cô.
Bước chân Dung Từ khựng lại, im lặng lên xe.
Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Không đợi Dung Từ nói, Phong Đình Thâm đã lên tiếng: “Bây giờ em đang ở đâu? Anh qua đón em?”“Không cần.” Dung Từ còn tưởng hai cha con đang ở bên ngoài, nghe thấy họ bảo cô qua chỗ ở của họ, cô nói với Phong Đình Thâm: “Anh đưa điện thoại cho Tâm Tâm.”Phong Đình Thâm không hỏi nhiều, đưa điện thoại cho Phong Cảnh Tâm.Phong Cảnh Tâm: “Mẹ ạ?”Dung Từ nói: “Xin lỗi Tâm Tâm, mẹ đột xuất có việc, có thể không qua nghe con đánh trống được rồi, đợi lần sau, mẹ rảnh...”Khuôn mặt nhỏ nhắn của Phong Cảnh Tâm lập tức xụ xuống, bĩu môi không nói gì.Dung Từ biết con bé chắc chắn là không vui.Cô chần chừ một chút nhưng cô thực sự không muốn qua bên đó nữa nên cuối cùng vẫn không mềm lòng, nói: “Xin lỗi Tâm Tâm, mẹ...”“Nếu đã có việc thì cứ làm việc của em trước đi.” Lúc này, Phong Đình Thâm chen vào, nói xong lại hỏi cô: “Trưa nay rảnh không? Nếu rảnh thì cùng đi ăn bữa cơm?”Dung Từ biết, Phong Đình Thâm đề nghị lát nữa cùng ăn cơm là vì không muốn Phong Cảnh Tâm buồn.So với việc đến chỗ Phong Đình Thâm, ra ngoài ăn cơm quả thực khiến cô dễ chấp nhận hơn một chút.Ngập ngừng hai giây, cô mới mở miệng: “Rảnh.”“Vậy quyết định thế nhé! Lần này mẹ không được đổi ý nữa đâu đấy.”Dung Từ vừa dứt lời, Phong Cảnh Tâm liền vui vẻ trở lại.“Ừ, mẹ biết rồi.”Dung Từ lại trò chuyện với Phong Cảnh Tâm thêm vài câu rồi mới cúp điện thoại.Hơn nửa tiếng sau, cô đang đọc sách trong phòng thì điện thoại bỗng vang lên tiếng báo tin nhắn.Cô cầm điện thoại lên xem mới phát hiện Phong Đình Thâm gửi cho cô một đoạn video.Thấy người trong video là Phong Cảnh Tâm, Dung Từ liền mở ra xem.Mở đầu video là cảnh Phong Cảnh Tâm đang ngồi trước bộ trống jazz nói chuyện với thầy giáo, ống kính cách họ khá xa nên video chắc là do Phong Đình Thâm quay trộm.Phong Cảnh Tâm và thầy dạy trống trò chuyện một lát rồi bắt đầu tiếp tục tập trống.Dung Từ xem hết video, cảm thấy Phong Cảnh Tâm quả thực đã bắt được nhịp điệu, có vẻ thực sự rất khá.Lúc này, Phong Đình Thâm lại gửi tin nhắn tới: [Xem xong chưa?]Dung Từ: [... Ừ.]Khựng lại một chút, cô không nhịn được nhắn thêm một tin: [Quả thực rất khá.]Gửi tin nhắn xong, nhớ tới chuyện ly hôn của bọn họ, Dung Từ đang soạn tin nhắn hỏi anh về chuyện này thì Phong Đình Thâm lại gửi một tin nhắn thoại tới, Dung Từ bèn mở ra nghe trước.Mở ra mới phát hiện bên kia truyền đến giọng nói của Phong Cảnh Tâm.Chắc là Phong Đình Thâm đã nói với con bé chuyện cô khen ngợi nó.Giọng điệu Phong Cảnh Tâm vô cùng vui vẻ: [Mẹ ơi, thầy giáo cũng khen con rất có năng khiếu, đợi khi nào thành thạo rồi, con sẽ học thêm mấy bài nữa, đến lúc đó sẽ bảo ba quay cho mẹ xem!]Dung Từ không ngờ anh sẽ trực tiếp đưa điện thoại cho Phong Cảnh Tâm xem, cô liền xóa đi tin nhắn vừa soạn.Một lúc sau, Phong Cảnh Tâm lại tiếp tục đi luyện đàn.Phong Đình Thâm cũng không nhắn tin cho cô nữa.Mãi đến gần trưa, Phong Đình Thâm mới gửi tin nhắn tới: [Muốn ăn gì? Tâm Tâm nói nghe theo em.]Dung Từ: [Anh để Tâm Tâm chọn đi.]Phong Đình Thâm: [Được.]Vài phút sau, Phong Đình Thâm gửi một địa chỉ qua, đồng thời nói: [Bây giờ bọn anh qua đón em.]Dung Từ đang định nói không cần, tin nhắn của Phong Đình Thâm lại gửi tới: [Tâm Tâm kiên quyết đòi đi.]Tay Dung Từ khựng lại, xóa đi những chữ trong khung chat.[Biết rồi.]Hơn nửa tiếng sau, Phong Đình Thâm và Phong Cảnh Tâm đến nơi.Phong Đình Thâm xuống xe mở cửa cho cô.Bước chân Dung Từ khựng lại, im lặng lên xe.