Tác giả:

Khi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ…

Chương 406

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Lên xe, khi Phong Cảnh Tâm chui vào lòng cô, cô thấy Phong Đình Thâm quay đầu lại hỏi: “Lát nữa có kế hoạch gì không?”Dung Từ còn chưa kịp nói gì, Phong Cảnh Tâm đã ngẩng đầu lên từ trong lòng cô nói: “Đúng rồi ạ, mẹ ơi nếu mẹ rảnh thì lát nữa ăn cơm xong, chúng ta đi chơi được không?”“Mẹ...”Dung Từ vừa định mở miệng, Phong Cảnh Tâm đã nũng nịu ngắt lời: “Đi mà đi mà, mẹ đồng ý đi mà.”Dung Từ: “... Được.”Nửa tiếng sau, bọn họ đến nhà hàng.Xuống xe, bọn họ vừa bước vào trong nhà hàng thì chạm mặt Tôn Nguyệt Thanh và Lâm lão thái thái.Tôn Nguyệt Thanh và Lâm lão thái thái nhìn thấy ba người bọn họ đều ngẩn ra.Tôn Nguyệt Thanh và Lâm lão thái thái lên tiếng trước: “Đình Thâm.”Phong Đình Thâm gật đầu đáp lại.Dung Từ nhìn thấy hai người họ, chỉ liếc qua một cái rồi dời mắt đi, bước chân không dừng, tiếp tục đi về phía trước.Phong Cảnh Tâm không quen biết đám người Tôn Nguyệt Thanh, bình thường ở bên ngoài cũng có không ít người chủ động chào hỏi Phong Đình Thâm, cô bé cũng không để ý lắm, đi theo bước chân của Dung Từ.Tôn Nguyệt Thanh và Lâm lão thái thái cũng không quá để ý đến Dung Từ và Phong Cảnh Tâm.Bọn họ đang định mở miệng nói chuyện thì Phong Cảnh Tâm thấy Phong Đình Thâm chưa đi theo, quay đầu gọi anh: “Ba ơi nhanh lên.”Phong Đình Thâm cười đáp: “Được.”Nói xong, anh không nói thêm gì nữa, gật đầu chào Tôn Nguyệt Thanh và Lâm lão thái thái một lần nữa rồi xoay người rời đi.Tôn Nguyệt Thanh và Lâm lão thái thái ngẩn người, tuy nhiên, bọn họ chưa kịp phản ứng thì người hẹn ăn cơm cùng đã đến: “Ngại quá để hai người đợi lâu rồi.”Tôn Nguyệt Thanh và Lâm lão thái thái thu hồi tầm mắt, cười nói: “Không sao, chúng tôi cũng vừa đến, phòng bao đã chuẩn bị xong rồi, chúng ta lên lầu thôi.”Tôn Nguyệt Thanh và Lâm lão thái thái cười nói chuyện phiếm với người nọ, sau khi vào phòng bao rất nhanh đã gọi món.Hơn một tiếng sau, bọn họ kết thúc bữa ăn, tiễn bạn xuống lầu, khi đi ra bãi đậu xe thì nhìn thấy Phong Đình Thâm, Dung Từ và cả Phong Cảnh Tâm đang đi ngay phía trước.Trông bọn họ có vẻ cũng vừa ăn cơm xong.Tuy nhiên, khoảng cách hơi xa nên nhóm Phong Đình Thâm và Dung Từ chắc là không để ý đến bọn họ.Tôn Nguyệt Thanh và Lâm lão thái thái cũng không quá để ý, khi bọn họ định thu hồi tầm mắt thì lại thấy Phong Đình Thâm đi trước mở cửa xe cho Dung Từ.Động tác ân cần này được thực hiện vô cùng tự nhiên.Thấy cảnh này, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm lão thái thái dừng bước.Lúc trước khi gặp Dung Từ và Phong Đình Thâm, bọn họ thực ra đã tinh ý nhận ra Phong Đình Thâm đứng bên cạnh Dung Từ chứ không phải bên cạnh Phong Cảnh Tâm.Lúc đó, Phong Đình Thâm còn nghiêng đầu cười nói với Dung Từ.Vì có lòng tin vào tình cảm của Phong Đình Thâm và Lâm Vu nên lúc đó bọn họ không để ý lắm.Nhưng vừa rồi, Phong Đình Thâm vẫn đứng bên cạnh Dung Từ.Nếu Phong Đình Thâm thực sự ghét Dung Từ như trước đây thì bất kể vì lý do gì, anh cũng nên để Phong Cảnh Tâm đi giữa anh và Dung Từ mới phải.Nếu nói những điều đó bọn họ vừa rồi có thể bỏ qua thì việc ba người cùng lên một chiếc xe, hơn nữa sự ân cần của Phong Đình Thâm đối với Dung Từ hoàn toàn khác xa so với trước kia.Nhìn thấy cảnh này khiến bọn họ không thể không nghĩ đến một chuyện.Đó chính là kỳ hạn phán quyết ly hôn của Phong Đình Thâm và Dung Từ đã đến nhưng Phong Đình Thâm lại không lập tức đi nhận giấy chứng nhận ly hôn với Dung Từ.Về chuyện này, trước đó bọn họ thực sự không nghĩ nhiều.Nhưng mà...Họ chợt nhớ ra, thời gian gần đây, Phong Đình Thâm không những ít qua lại với họ mà ngay cả số lần gặp mặt Lâm Vu cũng không nhiều.Trước đây bọn họ đều cho rằng Phong Đình Thâm bận rộn công việc.Nhưng bây giờ...Bạn của họ thấy hai người nhìn chằm chằm vào mấy người lạ, bèn hỏi: “Họ là ai thế? Người quen của hai người à?”

Lên xe, khi Phong Cảnh Tâm chui vào lòng cô, cô thấy Phong Đình Thâm quay đầu lại hỏi: “Lát nữa có kế hoạch gì không?”

Dung Từ còn chưa kịp nói gì, Phong Cảnh Tâm đã ngẩng đầu lên từ trong lòng cô nói: “Đúng rồi ạ, mẹ ơi nếu mẹ rảnh thì lát nữa ăn cơm xong, chúng ta đi chơi được không?”

“Mẹ...”

Dung Từ vừa định mở miệng, Phong Cảnh Tâm đã nũng nịu ngắt lời: “Đi mà đi mà, mẹ đồng ý đi mà.”

Dung Từ: “... Được.”

Nửa tiếng sau, bọn họ đến nhà hàng.

Xuống xe, bọn họ vừa bước vào trong nhà hàng thì chạm mặt Tôn Nguyệt Thanh và Lâm lão thái thái.

Tôn Nguyệt Thanh và Lâm lão thái thái nhìn thấy ba người bọn họ đều ngẩn ra.

Tôn Nguyệt Thanh và Lâm lão thái thái lên tiếng trước: “Đình Thâm.”

Phong Đình Thâm gật đầu đáp lại.

Dung Từ nhìn thấy hai người họ, chỉ liếc qua một cái rồi dời mắt đi, bước chân không dừng, tiếp tục đi về phía trước.

Phong Cảnh Tâm không quen biết đám người Tôn Nguyệt Thanh, bình thường ở bên ngoài cũng có không ít người chủ động chào hỏi Phong Đình Thâm, cô bé cũng không để ý lắm, đi theo bước chân của Dung Từ.

Tôn Nguyệt Thanh và Lâm lão thái thái cũng không quá để ý đến Dung Từ và Phong Cảnh Tâm.

Bọn họ đang định mở miệng nói chuyện thì Phong Cảnh Tâm thấy Phong Đình Thâm chưa đi theo, quay đầu gọi anh: “Ba ơi nhanh lên.”

Phong Đình Thâm cười đáp: “Được.”

Nói xong, anh không nói thêm gì nữa, gật đầu chào Tôn Nguyệt Thanh và Lâm lão thái thái một lần nữa rồi xoay người rời đi.

Tôn Nguyệt Thanh và Lâm lão thái thái ngẩn người, tuy nhiên, bọn họ chưa kịp phản ứng thì người hẹn ăn cơm cùng đã đến: “Ngại quá để hai người đợi lâu rồi.”

Tôn Nguyệt Thanh và Lâm lão thái thái thu hồi tầm mắt, cười nói: “Không sao, chúng tôi cũng vừa đến, phòng bao đã chuẩn bị xong rồi, chúng ta lên lầu thôi.”

Tôn Nguyệt Thanh và Lâm lão thái thái cười nói chuyện phiếm với người nọ, sau khi vào phòng bao rất nhanh đã gọi món.

Hơn một tiếng sau, bọn họ kết thúc bữa ăn, tiễn bạn xuống lầu, khi đi ra bãi đậu xe thì nhìn thấy Phong Đình Thâm, Dung Từ và cả Phong Cảnh Tâm đang đi ngay phía trước.

Trông bọn họ có vẻ cũng vừa ăn cơm xong.

Tuy nhiên, khoảng cách hơi xa nên nhóm Phong Đình Thâm và Dung Từ chắc là không để ý đến bọn họ.

Tôn Nguyệt Thanh và Lâm lão thái thái cũng không quá để ý, khi bọn họ định thu hồi tầm mắt thì lại thấy Phong Đình Thâm đi trước mở cửa xe cho Dung Từ.

Động tác ân cần này được thực hiện vô cùng tự nhiên.

Thấy cảnh này, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm lão thái thái dừng bước.

Lúc trước khi gặp Dung Từ và Phong Đình Thâm, bọn họ thực ra đã tinh ý nhận ra Phong Đình Thâm đứng bên cạnh Dung Từ chứ không phải bên cạnh Phong Cảnh Tâm.

Lúc đó, Phong Đình Thâm còn nghiêng đầu cười nói với Dung Từ.

Vì có lòng tin vào tình cảm của Phong Đình Thâm và Lâm Vu nên lúc đó bọn họ không để ý lắm.

Nhưng vừa rồi, Phong Đình Thâm vẫn đứng bên cạnh Dung Từ.

Nếu Phong Đình Thâm thực sự ghét Dung Từ như trước đây thì bất kể vì lý do gì, anh cũng nên để Phong Cảnh Tâm đi giữa anh và Dung Từ mới phải.

Nếu nói những điều đó bọn họ vừa rồi có thể bỏ qua thì việc ba người cùng lên một chiếc xe, hơn nữa sự ân cần của Phong Đình Thâm đối với Dung Từ hoàn toàn khác xa so với trước kia.

Nhìn thấy cảnh này khiến bọn họ không thể không nghĩ đến một chuyện.

Đó chính là kỳ hạn phán quyết ly hôn của Phong Đình Thâm và Dung Từ đã đến nhưng Phong Đình Thâm lại không lập tức đi nhận giấy chứng nhận ly hôn với Dung Từ.

Về chuyện này, trước đó bọn họ thực sự không nghĩ nhiều.

Nhưng mà...

Họ chợt nhớ ra, thời gian gần đây, Phong Đình Thâm không những ít qua lại với họ mà ngay cả số lần gặp mặt Lâm Vu cũng không nhiều.

Trước đây bọn họ đều cho rằng Phong Đình Thâm bận rộn công việc.

Nhưng bây giờ...

Bạn của họ thấy hai người nhìn chằm chằm vào mấy người lạ, bèn hỏi: “Họ là ai thế? Người quen của hai người à?”

Phong Tổng, Phu Nhân Muốn Ly Hôn Từ Lâu RồiTác giả: Vân Trung MịchTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngKhi Dung Từ đặt chân đến sân bay nước A thì trời đã về khuya, đồng hồ điểm hơn chín giờ tối. Hôm nay là sinh nhật cô. Mở điện thoại lên, cô nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp và bạn bè nhưng phía Phong Đình Thâm lại bặt vô âm tín, chẳng có lấy một tin nhắn. Nụ cười trên môi Dung Từ nhạt dần. Về đến biệt thự đã là hơn mười giờ đêm. Dì Lưu nhìn thấy cô thì sững sờ giây lát: “Phu nhân, ngài... sao ngài lại tới đây?” “Đình Thâm và Tâm Tâm đâu rồi dì?” “Tiên sinh vẫn chưa về còn tiểu thư đang chơi trong phòng ạ.” Dung Từ đưa hành lý cho dì Lưu rồi bước lên lầu. Cô thấy con gái đang mặc bộ đồ ngủ nhỏ nhắn, ngồi chăm chú trước chiếc bàn con, hí hoáy làm gì đó vô cùng tập trung, đến mức có người bước vào phòng cũng chẳng hề hay biết. “Tâm Tâm?” Phong Cảnh Tâm nghe tiếng lập tức quay đầu lại, vui vẻ reo lên: “Mẹ!” Thế nhưng ngay sau đó cô bé lại quay ngoắt đi, tiếp tục nghịch những món đồ trên tay. Dung Từ bước đến ôm con gái vào lòng nhưng chưa kịp thơm má con thì đã bị đẩy ra: “Mẹ… Lên xe, khi Phong Cảnh Tâm chui vào lòng cô, cô thấy Phong Đình Thâm quay đầu lại hỏi: “Lát nữa có kế hoạch gì không?”Dung Từ còn chưa kịp nói gì, Phong Cảnh Tâm đã ngẩng đầu lên từ trong lòng cô nói: “Đúng rồi ạ, mẹ ơi nếu mẹ rảnh thì lát nữa ăn cơm xong, chúng ta đi chơi được không?”“Mẹ...”Dung Từ vừa định mở miệng, Phong Cảnh Tâm đã nũng nịu ngắt lời: “Đi mà đi mà, mẹ đồng ý đi mà.”Dung Từ: “... Được.”Nửa tiếng sau, bọn họ đến nhà hàng.Xuống xe, bọn họ vừa bước vào trong nhà hàng thì chạm mặt Tôn Nguyệt Thanh và Lâm lão thái thái.Tôn Nguyệt Thanh và Lâm lão thái thái nhìn thấy ba người bọn họ đều ngẩn ra.Tôn Nguyệt Thanh và Lâm lão thái thái lên tiếng trước: “Đình Thâm.”Phong Đình Thâm gật đầu đáp lại.Dung Từ nhìn thấy hai người họ, chỉ liếc qua một cái rồi dời mắt đi, bước chân không dừng, tiếp tục đi về phía trước.Phong Cảnh Tâm không quen biết đám người Tôn Nguyệt Thanh, bình thường ở bên ngoài cũng có không ít người chủ động chào hỏi Phong Đình Thâm, cô bé cũng không để ý lắm, đi theo bước chân của Dung Từ.Tôn Nguyệt Thanh và Lâm lão thái thái cũng không quá để ý đến Dung Từ và Phong Cảnh Tâm.Bọn họ đang định mở miệng nói chuyện thì Phong Cảnh Tâm thấy Phong Đình Thâm chưa đi theo, quay đầu gọi anh: “Ba ơi nhanh lên.”Phong Đình Thâm cười đáp: “Được.”Nói xong, anh không nói thêm gì nữa, gật đầu chào Tôn Nguyệt Thanh và Lâm lão thái thái một lần nữa rồi xoay người rời đi.Tôn Nguyệt Thanh và Lâm lão thái thái ngẩn người, tuy nhiên, bọn họ chưa kịp phản ứng thì người hẹn ăn cơm cùng đã đến: “Ngại quá để hai người đợi lâu rồi.”Tôn Nguyệt Thanh và Lâm lão thái thái thu hồi tầm mắt, cười nói: “Không sao, chúng tôi cũng vừa đến, phòng bao đã chuẩn bị xong rồi, chúng ta lên lầu thôi.”Tôn Nguyệt Thanh và Lâm lão thái thái cười nói chuyện phiếm với người nọ, sau khi vào phòng bao rất nhanh đã gọi món.Hơn một tiếng sau, bọn họ kết thúc bữa ăn, tiễn bạn xuống lầu, khi đi ra bãi đậu xe thì nhìn thấy Phong Đình Thâm, Dung Từ và cả Phong Cảnh Tâm đang đi ngay phía trước.Trông bọn họ có vẻ cũng vừa ăn cơm xong.Tuy nhiên, khoảng cách hơi xa nên nhóm Phong Đình Thâm và Dung Từ chắc là không để ý đến bọn họ.Tôn Nguyệt Thanh và Lâm lão thái thái cũng không quá để ý, khi bọn họ định thu hồi tầm mắt thì lại thấy Phong Đình Thâm đi trước mở cửa xe cho Dung Từ.Động tác ân cần này được thực hiện vô cùng tự nhiên.Thấy cảnh này, Tôn Nguyệt Thanh và Lâm lão thái thái dừng bước.Lúc trước khi gặp Dung Từ và Phong Đình Thâm, bọn họ thực ra đã tinh ý nhận ra Phong Đình Thâm đứng bên cạnh Dung Từ chứ không phải bên cạnh Phong Cảnh Tâm.Lúc đó, Phong Đình Thâm còn nghiêng đầu cười nói với Dung Từ.Vì có lòng tin vào tình cảm của Phong Đình Thâm và Lâm Vu nên lúc đó bọn họ không để ý lắm.Nhưng vừa rồi, Phong Đình Thâm vẫn đứng bên cạnh Dung Từ.Nếu Phong Đình Thâm thực sự ghét Dung Từ như trước đây thì bất kể vì lý do gì, anh cũng nên để Phong Cảnh Tâm đi giữa anh và Dung Từ mới phải.Nếu nói những điều đó bọn họ vừa rồi có thể bỏ qua thì việc ba người cùng lên một chiếc xe, hơn nữa sự ân cần của Phong Đình Thâm đối với Dung Từ hoàn toàn khác xa so với trước kia.Nhìn thấy cảnh này khiến bọn họ không thể không nghĩ đến một chuyện.Đó chính là kỳ hạn phán quyết ly hôn của Phong Đình Thâm và Dung Từ đã đến nhưng Phong Đình Thâm lại không lập tức đi nhận giấy chứng nhận ly hôn với Dung Từ.Về chuyện này, trước đó bọn họ thực sự không nghĩ nhiều.Nhưng mà...Họ chợt nhớ ra, thời gian gần đây, Phong Đình Thâm không những ít qua lại với họ mà ngay cả số lần gặp mặt Lâm Vu cũng không nhiều.Trước đây bọn họ đều cho rằng Phong Đình Thâm bận rộn công việc.Nhưng bây giờ...Bạn của họ thấy hai người nhìn chằm chằm vào mấy người lạ, bèn hỏi: “Họ là ai thế? Người quen của hai người à?”

Chương 406