Tác giả:

Nếu có ai hỏi Lâm Vãn Ý rằng, trong đời này cô từng làm chuyện gì ngu xuẩn nhất, cô sẽ không do dự mà trả lời: “Đọc truyện xuyên đêm rồi vừa đọc vừa mắng nữ phụ.” Và kết quả là — xuyên thẳng vào chính nữ phụ đó. Lâm Vãn Ý tỉnh lại trong một cơn đau đầu muốn nổ tung. Mùi trầm hương nhàn nhạt, rèm lụa rủ xuống mềm mại, ánh nắng xuyên qua cửa sổ chạm lên giường gỗ chạm rồng phượng tinh xảo. Cô còn chưa kịp mở mắt đã nghe thấy tiếng khóc nức nở bên tai. “Điện hạ, người cuối cùng cũng tỉnh rồi! Trời ơi, nô tỳ tưởng người không qua khỏi nữa…” Điện… hạ? Lâm Vãn Ý mở mắt. Trước mặt cô là một tiểu cung nữ khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, mặt mũi thanh tú, nước mắt giàn giụa, quỳ sụp xuống đất như thể chỉ cần cô nhúc nhích một chút là sẽ lại ngất đi lần nữa. Cô còn chưa kịp tiêu hóa tình huống thì một luồng ký ức như thác lũ ập thẳng vào đầu. Hoàng triều Đại Hạ. Hoàng đế còn sống. Trưởng Công Chúa — Thẩm Chiêu Dương. Lâm Vãn Ý: “……” Cô im lặng mất ba giây. Ba giây sau, trong đầu chỉ có một suy…

Chương 25

Xuyên Thành Trưởng Công Chúa, Ta Trực Tiếp Tranh NgôiTác giả: Chúc AnhTruyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngNếu có ai hỏi Lâm Vãn Ý rằng, trong đời này cô từng làm chuyện gì ngu xuẩn nhất, cô sẽ không do dự mà trả lời: “Đọc truyện xuyên đêm rồi vừa đọc vừa mắng nữ phụ.” Và kết quả là — xuyên thẳng vào chính nữ phụ đó. Lâm Vãn Ý tỉnh lại trong một cơn đau đầu muốn nổ tung. Mùi trầm hương nhàn nhạt, rèm lụa rủ xuống mềm mại, ánh nắng xuyên qua cửa sổ chạm lên giường gỗ chạm rồng phượng tinh xảo. Cô còn chưa kịp mở mắt đã nghe thấy tiếng khóc nức nở bên tai. “Điện hạ, người cuối cùng cũng tỉnh rồi! Trời ơi, nô tỳ tưởng người không qua khỏi nữa…” Điện… hạ? Lâm Vãn Ý mở mắt. Trước mặt cô là một tiểu cung nữ khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, mặt mũi thanh tú, nước mắt giàn giụa, quỳ sụp xuống đất như thể chỉ cần cô nhúc nhích một chút là sẽ lại ngất đi lần nữa. Cô còn chưa kịp tiêu hóa tình huống thì một luồng ký ức như thác lũ ập thẳng vào đầu. Hoàng triều Đại Hạ. Hoàng đế còn sống. Trưởng Công Chúa — Thẩm Chiêu Dương. Lâm Vãn Ý: “……” Cô im lặng mất ba giây. Ba giây sau, trong đầu chỉ có một suy… Sau tang lễ Hoàng hậu, hoàng cung chìm trong trạng thái nửa tang, nửa chính.Cờ trắng treo trên tường cung, nhưng điện Thừa Thiên vẫn sáng đèn mỗi đêm.Bởi quốc gia không thể ngừng lại để đau buồn.Hoàng đế ngã bệnh.Không phải bệnh nặng đột ngột, mà là kiểu bệnh của người đã chống đỡ quá lâu.Tấu chương bắt đầu chuyển thẳng đến Trường Dương Cung.Không qua trung gian.Không cần phê chú của Hoàng đế.Triều đình đã quen.Và chính sự quen này, khiến không ít người rùng mình.Ngày thứ mười sau tang lễ, Hoàng đế triệu Thẩm Chiêu Dương vào tẩm điện.Không nghi lễ.Không nội giám đứng hầu đông.Chỉ có hai cha con.Hoàng đế nằm tựa trên giường, gương mặt gầy đi rõ rệt.“Chiêu Dương,” ông nói, “con biết trẫm gọi con tới vì chuyện gì.”“Thần nữ biết.”“Con không hỏi?” ông cười nhẹ.“Nếu hỏi,” nàng đáp, “thì phụ hoàng đã không cần gọi con.”Hoàng đế bật cười khẽ, rồi ho.Một lúc sau, ông mới nói.“Trẫm muốn truyền vị.”Câu nói rơi xuống rất nhẹ.Nhưng lại nặng như núi.Trong khoảnh khắc ấy, Thẩm Chiêu Dương không cúi đầu.Cũng không quỳ.Nàng đứng yên.“Nhưng,” Hoàng đế nhìn nàng, “con còn chưa xưng.”“Chưa cần,” nàng đáp.Hoàng đế sững lại.“Vì sao?”“Vì thiên hạ,” nàng nói chậm rãi, “chưa gọi.”Cùng lúc đó, trong triều, một liên minh ngầm bắt đầu hình thành.Không lấy danh nghĩa phản đối nữ nhân.Bởi ai cũng biết, lấy cớ đó lúc này chỉ tự sát.Họ chọn một con đường khác.“Chính thống.”Một nhóm đại thần dâng sớ chung.“Nhiếp Chính quyền cao,”“Hoàng thượng bệnh,”“Nhưng lễ chế không thể đảo lộn.”“Xin lập Thái t.ử.”Không nói ai.Chỉ nói “lập”.Đây là đòn hiểm.Bởi nếu lập Thái t.ử, dù là ai, cũng sẽ kéo quyền lực khỏi tay nàng.Nếu không lập, nàng sẽ bị coi là cản trở chính thống.Cả triều dậy sóng.Buổi nghị hôm đó căng như dây đàn.Một vị đại thần bước ra.“Điện hạ,” ông nói, “thần không phản đối người.”“Nhưng quốc gia cần danh.”“Danh không rõ,” ông ngẩng đầu, “quyền không yên.”Thẩm Chiêu Dương nhìn ông.“Vậy theo khanh,” nàng hỏi, “danh là gì?”“Danh là Thái t.ử,” ông đáp.“Vậy nếu,” nàng hỏi tiếp, “Thái t.ử không đủ năng lực?”“Danh sẽ giữ được quốc sao?”Vị đại thần nghẹn lời.“Danh không giữ quốc,” nàng nói rõ ràng, “người giữ quốc.”“Nếu người đó đủ mạnh,” nàng nhìn khắp điện, “danh sẽ tự đến.”Không khí trong điện đặc quánh.Lời này, gần như là tuyên ngôn.Tin tức này truyền ra ngoài.Dân gian bắt đầu bàn luận.“Nhiếp Chính không xưng, là chờ.”“Chờ ai gọi?”“Chờ thiên hạ.”Cũng có lời khác.“Nhiếp Chính không xưng, là sợ.”Hai luồng ý kiến va chạm.Không ai biết.Nhưng chính sự mập mờ ấy, khiến quyền lực của nàng vừa mạnh, vừa nguy hiểm.Đêm đó, Cố Hoài vào điện muộn.Vết thương cũ còn đau khi trở trời.“Điện hạ,” hắn nói, “liên minh kia đang thử ép người.”“Ta biết.”“Nếu họ tiếp tục,” hắn hạ giọng, “họ sẽ dựng một ‘người chính thống’.”“Không cần thật,” hắn nhìn nàng, “chỉ cần danh.”Thẩm Chiêu Dương gật đầu.“Cho nên,” nàng nói, “ta phải cho thiên hạ thấy.”“Không có ta,” nàng đặt tay lên bản đồ, “danh sẽ sụp.”Sáng hôm sau, một chiếu lệnh được ban ra.Không phải chiếu xưng vị.Không phải chiếu lập Thái t.ử.Mà là chiếu cải cách.Ba điều.Thứ nhất, giảm thuế hai châu bị hạn năm trước.Thứ hai, mở kho lương dự trữ phát chẩn.Thứ ba, cải tổ Quân Lệnh Ty, đặt chế độ luân phiên giám sát giữa văn và võ.Chiếu vừa ban.Triều đình choáng váng.Bởi đây là việc chỉ có Hoàng đế chính thức mới dám làm.Nhưng nàng làm.Và không ai cản được.Ba ngày sau, dân hai châu quỳ dài trước nha môn, dập đầu tạ ân.Tin truyền khắp nơi.“Không xưng vị mà làm được việc vua.”“Vậy cần gì xưng?”Câu nói ấy lan đi như gió.Liên minh trong triều bắt đầu lung lay.Bởi họ nhận ra.Danh họ đang giữ, không thắng được thực.Trong thiên lao, Tam hoàng t.ử nghe tin.Hắn cười rất lâu.“Ngươi thật độc,” hắn lẩm bẩm.“Không cần ngai vàng.”“Ngai vàng tự chạy tới.”Đêm đó, Hoàng đế gọi Thẩm Chiêu Dương lần nữa.“Con còn chờ gì?” ông hỏi.“Chờ,” nàng đáp, “một lời.”“Từ ai?”“Từ thiên hạ.”Hoàng đế nhìn nàng.Rất lâu.Rồi ông gật đầu.“Vậy,” ông nói, “trẫm chờ cùng con.”Ngoài điện, trăng tròn.Không ai xưng đế.Nhưng cả thiên hạ đều đang gọi một cái tên trong lòng.Ngai vàng ở đó.Chỉ là chưa đặt tên    

Sau tang lễ Hoàng hậu, hoàng cung chìm trong trạng thái nửa tang, nửa chính.

Cờ trắng treo trên tường cung, nhưng điện Thừa Thiên vẫn sáng đèn mỗi đêm.

Bởi quốc gia không thể ngừng lại để đau buồn.

Hoàng đế ngã bệnh.

Không phải bệnh nặng đột ngột, mà là kiểu bệnh của người đã chống đỡ quá lâu.

Tấu chương bắt đầu chuyển thẳng đến Trường Dương Cung.

Không qua trung gian.

Không cần phê chú của Hoàng đế.

Triều đình đã quen.

Và chính sự quen này, khiến không ít người rùng mình.

Ngày thứ mười sau tang lễ, Hoàng đế triệu Thẩm Chiêu Dương vào tẩm điện.

Không nghi lễ.

Không nội giám đứng hầu đông.

Chỉ có hai cha con.

Hoàng đế nằm tựa trên giường, gương mặt gầy đi rõ rệt.

“Chiêu Dương,” ông nói, “con biết trẫm gọi con tới vì chuyện gì.”

“Thần nữ biết.”

“Con không hỏi?” ông cười nhẹ.

“Nếu hỏi,” nàng đáp, “thì phụ hoàng đã không cần gọi con.”

Hoàng đế bật cười khẽ, rồi ho.

Một lúc sau, ông mới nói.

“Trẫm muốn truyền vị.”

Câu nói rơi xuống rất nhẹ.

Nhưng lại nặng như núi.

Trong khoảnh khắc ấy, Thẩm Chiêu Dương không cúi đầu.

Cũng không quỳ.

Nàng đứng yên.

“Nhưng,” Hoàng đế nhìn nàng, “con còn chưa xưng.”

“Chưa cần,” nàng đáp.

Hoàng đế sững lại.

“Vì sao?”

“Vì thiên hạ,” nàng nói chậm rãi, “chưa gọi.”

Cùng lúc đó, trong triều, một liên minh ngầm bắt đầu hình thành.

Không lấy danh nghĩa phản đối nữ nhân.

Bởi ai cũng biết, lấy cớ đó lúc này chỉ tự sát.

Họ chọn một con đường khác.

“Chính thống.”

Một nhóm đại thần dâng sớ chung.

“Nhiếp Chính quyền cao,”

“Hoàng thượng bệnh,”

“Nhưng lễ chế không thể đảo lộn.”

“Xin lập Thái t.ử.”

Không nói ai.

Chỉ nói “lập”.

Đây là đòn hiểm.

Bởi nếu lập Thái t.ử, dù là ai, cũng sẽ kéo quyền lực khỏi tay nàng.

Nếu không lập, nàng sẽ bị coi là cản trở chính thống.

Cả triều dậy sóng.

Buổi nghị hôm đó căng như dây đàn.

Một vị đại thần bước ra.

“Điện hạ,” ông nói, “thần không phản đối người.”

“Nhưng quốc gia cần danh.”

“Danh không rõ,” ông ngẩng đầu, “quyền không yên.”

Thẩm Chiêu Dương nhìn ông.

“Vậy theo khanh,” nàng hỏi, “danh là gì?”

“Danh là Thái t.ử,” ông đáp.

“Vậy nếu,” nàng hỏi tiếp, “Thái t.ử không đủ năng lực?”

“Danh sẽ giữ được quốc sao?”

Vị đại thần nghẹn lời.

“Danh không giữ quốc,” nàng nói rõ ràng, “người giữ quốc.”

“Nếu người đó đủ mạnh,” nàng nhìn khắp điện, “danh sẽ tự đến.”

Không khí trong điện đặc quánh.

Lời này, gần như là tuyên ngôn.

Tin tức này truyền ra ngoài.

Dân gian bắt đầu bàn luận.

“Nhiếp Chính không xưng, là chờ.”

“Chờ ai gọi?”

“Chờ thiên hạ.”

Cũng có lời khác.

“Nhiếp Chính không xưng, là sợ.”

Hai luồng ý kiến va chạm.

Không ai biết.

Nhưng chính sự mập mờ ấy, khiến quyền lực của nàng vừa mạnh, vừa nguy hiểm.

Đêm đó, Cố Hoài vào điện muộn.

Vết thương cũ còn đau khi trở trời.

“Điện hạ,” hắn nói, “liên minh kia đang thử ép người.”

“Ta biết.”

“Nếu họ tiếp tục,” hắn hạ giọng, “họ sẽ dựng một ‘người chính thống’.”

“Không cần thật,” hắn nhìn nàng, “chỉ cần danh.”

Thẩm Chiêu Dương gật đầu.

“Cho nên,” nàng nói, “ta phải cho thiên hạ thấy.”

“Không có ta,” nàng đặt tay lên bản đồ, “danh sẽ sụp.”

Sáng hôm sau, một chiếu lệnh được ban ra.

Không phải chiếu xưng vị.

Không phải chiếu lập Thái t.ử.

Mà là chiếu cải cách.

Ba điều.

Thứ nhất, giảm thuế hai châu bị hạn năm trước.

Thứ hai, mở kho lương dự trữ phát chẩn.

Thứ ba, cải tổ Quân Lệnh Ty, đặt chế độ luân phiên giám sát giữa văn và võ.

Chiếu vừa ban.

Triều đình choáng váng.

Bởi đây là việc chỉ có Hoàng đế chính thức mới dám làm.

Nhưng nàng làm.

Và không ai cản được.

Ba ngày sau, dân hai châu quỳ dài trước nha môn, dập đầu tạ ân.

Tin truyền khắp nơi.

“Không xưng vị mà làm được việc vua.”

“Vậy cần gì xưng?”

Câu nói ấy lan đi như gió.

Liên minh trong triều bắt đầu lung lay.

Bởi họ nhận ra.

Danh họ đang giữ, không thắng được thực.

Trong thiên lao, Tam hoàng t.ử nghe tin.

Hắn cười rất lâu.

“Ngươi thật độc,” hắn lẩm bẩm.

“Không cần ngai vàng.”

“Ngai vàng tự chạy tới.”

Đêm đó, Hoàng đế gọi Thẩm Chiêu Dương lần nữa.

“Con còn chờ gì?” ông hỏi.

“Chờ,” nàng đáp, “một lời.”

“Từ ai?”

“Từ thiên hạ.”

Hoàng đế nhìn nàng.

Rất lâu.

Rồi ông gật đầu.

“Vậy,” ông nói, “trẫm chờ cùng con.”

Ngoài điện, trăng tròn.

Không ai xưng đế.

Nhưng cả thiên hạ đều đang gọi một cái tên trong lòng.

Ngai vàng ở đó.

Chỉ là chưa đặt tên
 
 

Xuyên Thành Trưởng Công Chúa, Ta Trực Tiếp Tranh NgôiTác giả: Chúc AnhTruyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngNếu có ai hỏi Lâm Vãn Ý rằng, trong đời này cô từng làm chuyện gì ngu xuẩn nhất, cô sẽ không do dự mà trả lời: “Đọc truyện xuyên đêm rồi vừa đọc vừa mắng nữ phụ.” Và kết quả là — xuyên thẳng vào chính nữ phụ đó. Lâm Vãn Ý tỉnh lại trong một cơn đau đầu muốn nổ tung. Mùi trầm hương nhàn nhạt, rèm lụa rủ xuống mềm mại, ánh nắng xuyên qua cửa sổ chạm lên giường gỗ chạm rồng phượng tinh xảo. Cô còn chưa kịp mở mắt đã nghe thấy tiếng khóc nức nở bên tai. “Điện hạ, người cuối cùng cũng tỉnh rồi! Trời ơi, nô tỳ tưởng người không qua khỏi nữa…” Điện… hạ? Lâm Vãn Ý mở mắt. Trước mặt cô là một tiểu cung nữ khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, mặt mũi thanh tú, nước mắt giàn giụa, quỳ sụp xuống đất như thể chỉ cần cô nhúc nhích một chút là sẽ lại ngất đi lần nữa. Cô còn chưa kịp tiêu hóa tình huống thì một luồng ký ức như thác lũ ập thẳng vào đầu. Hoàng triều Đại Hạ. Hoàng đế còn sống. Trưởng Công Chúa — Thẩm Chiêu Dương. Lâm Vãn Ý: “……” Cô im lặng mất ba giây. Ba giây sau, trong đầu chỉ có một suy… Sau tang lễ Hoàng hậu, hoàng cung chìm trong trạng thái nửa tang, nửa chính.Cờ trắng treo trên tường cung, nhưng điện Thừa Thiên vẫn sáng đèn mỗi đêm.Bởi quốc gia không thể ngừng lại để đau buồn.Hoàng đế ngã bệnh.Không phải bệnh nặng đột ngột, mà là kiểu bệnh của người đã chống đỡ quá lâu.Tấu chương bắt đầu chuyển thẳng đến Trường Dương Cung.Không qua trung gian.Không cần phê chú của Hoàng đế.Triều đình đã quen.Và chính sự quen này, khiến không ít người rùng mình.Ngày thứ mười sau tang lễ, Hoàng đế triệu Thẩm Chiêu Dương vào tẩm điện.Không nghi lễ.Không nội giám đứng hầu đông.Chỉ có hai cha con.Hoàng đế nằm tựa trên giường, gương mặt gầy đi rõ rệt.“Chiêu Dương,” ông nói, “con biết trẫm gọi con tới vì chuyện gì.”“Thần nữ biết.”“Con không hỏi?” ông cười nhẹ.“Nếu hỏi,” nàng đáp, “thì phụ hoàng đã không cần gọi con.”Hoàng đế bật cười khẽ, rồi ho.Một lúc sau, ông mới nói.“Trẫm muốn truyền vị.”Câu nói rơi xuống rất nhẹ.Nhưng lại nặng như núi.Trong khoảnh khắc ấy, Thẩm Chiêu Dương không cúi đầu.Cũng không quỳ.Nàng đứng yên.“Nhưng,” Hoàng đế nhìn nàng, “con còn chưa xưng.”“Chưa cần,” nàng đáp.Hoàng đế sững lại.“Vì sao?”“Vì thiên hạ,” nàng nói chậm rãi, “chưa gọi.”Cùng lúc đó, trong triều, một liên minh ngầm bắt đầu hình thành.Không lấy danh nghĩa phản đối nữ nhân.Bởi ai cũng biết, lấy cớ đó lúc này chỉ tự sát.Họ chọn một con đường khác.“Chính thống.”Một nhóm đại thần dâng sớ chung.“Nhiếp Chính quyền cao,”“Hoàng thượng bệnh,”“Nhưng lễ chế không thể đảo lộn.”“Xin lập Thái t.ử.”Không nói ai.Chỉ nói “lập”.Đây là đòn hiểm.Bởi nếu lập Thái t.ử, dù là ai, cũng sẽ kéo quyền lực khỏi tay nàng.Nếu không lập, nàng sẽ bị coi là cản trở chính thống.Cả triều dậy sóng.Buổi nghị hôm đó căng như dây đàn.Một vị đại thần bước ra.“Điện hạ,” ông nói, “thần không phản đối người.”“Nhưng quốc gia cần danh.”“Danh không rõ,” ông ngẩng đầu, “quyền không yên.”Thẩm Chiêu Dương nhìn ông.“Vậy theo khanh,” nàng hỏi, “danh là gì?”“Danh là Thái t.ử,” ông đáp.“Vậy nếu,” nàng hỏi tiếp, “Thái t.ử không đủ năng lực?”“Danh sẽ giữ được quốc sao?”Vị đại thần nghẹn lời.“Danh không giữ quốc,” nàng nói rõ ràng, “người giữ quốc.”“Nếu người đó đủ mạnh,” nàng nhìn khắp điện, “danh sẽ tự đến.”Không khí trong điện đặc quánh.Lời này, gần như là tuyên ngôn.Tin tức này truyền ra ngoài.Dân gian bắt đầu bàn luận.“Nhiếp Chính không xưng, là chờ.”“Chờ ai gọi?”“Chờ thiên hạ.”Cũng có lời khác.“Nhiếp Chính không xưng, là sợ.”Hai luồng ý kiến va chạm.Không ai biết.Nhưng chính sự mập mờ ấy, khiến quyền lực của nàng vừa mạnh, vừa nguy hiểm.Đêm đó, Cố Hoài vào điện muộn.Vết thương cũ còn đau khi trở trời.“Điện hạ,” hắn nói, “liên minh kia đang thử ép người.”“Ta biết.”“Nếu họ tiếp tục,” hắn hạ giọng, “họ sẽ dựng một ‘người chính thống’.”“Không cần thật,” hắn nhìn nàng, “chỉ cần danh.”Thẩm Chiêu Dương gật đầu.“Cho nên,” nàng nói, “ta phải cho thiên hạ thấy.”“Không có ta,” nàng đặt tay lên bản đồ, “danh sẽ sụp.”Sáng hôm sau, một chiếu lệnh được ban ra.Không phải chiếu xưng vị.Không phải chiếu lập Thái t.ử.Mà là chiếu cải cách.Ba điều.Thứ nhất, giảm thuế hai châu bị hạn năm trước.Thứ hai, mở kho lương dự trữ phát chẩn.Thứ ba, cải tổ Quân Lệnh Ty, đặt chế độ luân phiên giám sát giữa văn và võ.Chiếu vừa ban.Triều đình choáng váng.Bởi đây là việc chỉ có Hoàng đế chính thức mới dám làm.Nhưng nàng làm.Và không ai cản được.Ba ngày sau, dân hai châu quỳ dài trước nha môn, dập đầu tạ ân.Tin truyền khắp nơi.“Không xưng vị mà làm được việc vua.”“Vậy cần gì xưng?”Câu nói ấy lan đi như gió.Liên minh trong triều bắt đầu lung lay.Bởi họ nhận ra.Danh họ đang giữ, không thắng được thực.Trong thiên lao, Tam hoàng t.ử nghe tin.Hắn cười rất lâu.“Ngươi thật độc,” hắn lẩm bẩm.“Không cần ngai vàng.”“Ngai vàng tự chạy tới.”Đêm đó, Hoàng đế gọi Thẩm Chiêu Dương lần nữa.“Con còn chờ gì?” ông hỏi.“Chờ,” nàng đáp, “một lời.”“Từ ai?”“Từ thiên hạ.”Hoàng đế nhìn nàng.Rất lâu.Rồi ông gật đầu.“Vậy,” ông nói, “trẫm chờ cùng con.”Ngoài điện, trăng tròn.Không ai xưng đế.Nhưng cả thiên hạ đều đang gọi một cái tên trong lòng.Ngai vàng ở đó.Chỉ là chưa đặt tên    

Chương 25