Tác giả:

Nếu có ai hỏi Lâm Vãn Ý rằng, trong đời này cô từng làm chuyện gì ngu xuẩn nhất, cô sẽ không do dự mà trả lời: “Đọc truyện xuyên đêm rồi vừa đọc vừa mắng nữ phụ.” Và kết quả là — xuyên thẳng vào chính nữ phụ đó. Lâm Vãn Ý tỉnh lại trong một cơn đau đầu muốn nổ tung. Mùi trầm hương nhàn nhạt, rèm lụa rủ xuống mềm mại, ánh nắng xuyên qua cửa sổ chạm lên giường gỗ chạm rồng phượng tinh xảo. Cô còn chưa kịp mở mắt đã nghe thấy tiếng khóc nức nở bên tai. “Điện hạ, người cuối cùng cũng tỉnh rồi! Trời ơi, nô tỳ tưởng người không qua khỏi nữa…” Điện… hạ? Lâm Vãn Ý mở mắt. Trước mặt cô là một tiểu cung nữ khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, mặt mũi thanh tú, nước mắt giàn giụa, quỳ sụp xuống đất như thể chỉ cần cô nhúc nhích một chút là sẽ lại ngất đi lần nữa. Cô còn chưa kịp tiêu hóa tình huống thì một luồng ký ức như thác lũ ập thẳng vào đầu. Hoàng triều Đại Hạ. Hoàng đế còn sống. Trưởng Công Chúa — Thẩm Chiêu Dương. Lâm Vãn Ý: “……” Cô im lặng mất ba giây. Ba giây sau, trong đầu chỉ có một suy…

Truyện chữ