Tác giả:

Nếu có ai hỏi Lâm Vãn Ý rằng, trong đời này cô từng làm chuyện gì ngu xuẩn nhất, cô sẽ không do dự mà trả lời: “Đọc truyện xuyên đêm rồi vừa đọc vừa mắng nữ phụ.” Và kết quả là — xuyên thẳng vào chính nữ phụ đó. Lâm Vãn Ý tỉnh lại trong một cơn đau đầu muốn nổ tung. Mùi trầm hương nhàn nhạt, rèm lụa rủ xuống mềm mại, ánh nắng xuyên qua cửa sổ chạm lên giường gỗ chạm rồng phượng tinh xảo. Cô còn chưa kịp mở mắt đã nghe thấy tiếng khóc nức nở bên tai. “Điện hạ, người cuối cùng cũng tỉnh rồi! Trời ơi, nô tỳ tưởng người không qua khỏi nữa…” Điện… hạ? Lâm Vãn Ý mở mắt. Trước mặt cô là một tiểu cung nữ khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, mặt mũi thanh tú, nước mắt giàn giụa, quỳ sụp xuống đất như thể chỉ cần cô nhúc nhích một chút là sẽ lại ngất đi lần nữa. Cô còn chưa kịp tiêu hóa tình huống thì một luồng ký ức như thác lũ ập thẳng vào đầu. Hoàng triều Đại Hạ. Hoàng đế còn sống. Trưởng Công Chúa — Thẩm Chiêu Dương. Lâm Vãn Ý: “……” Cô im lặng mất ba giây. Ba giây sau, trong đầu chỉ có một suy…

Chương 27

Xuyên Thành Trưởng Công Chúa, Ta Trực Tiếp Tranh NgôiTác giả: Chúc AnhTruyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngNếu có ai hỏi Lâm Vãn Ý rằng, trong đời này cô từng làm chuyện gì ngu xuẩn nhất, cô sẽ không do dự mà trả lời: “Đọc truyện xuyên đêm rồi vừa đọc vừa mắng nữ phụ.” Và kết quả là — xuyên thẳng vào chính nữ phụ đó. Lâm Vãn Ý tỉnh lại trong một cơn đau đầu muốn nổ tung. Mùi trầm hương nhàn nhạt, rèm lụa rủ xuống mềm mại, ánh nắng xuyên qua cửa sổ chạm lên giường gỗ chạm rồng phượng tinh xảo. Cô còn chưa kịp mở mắt đã nghe thấy tiếng khóc nức nở bên tai. “Điện hạ, người cuối cùng cũng tỉnh rồi! Trời ơi, nô tỳ tưởng người không qua khỏi nữa…” Điện… hạ? Lâm Vãn Ý mở mắt. Trước mặt cô là một tiểu cung nữ khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, mặt mũi thanh tú, nước mắt giàn giụa, quỳ sụp xuống đất như thể chỉ cần cô nhúc nhích một chút là sẽ lại ngất đi lần nữa. Cô còn chưa kịp tiêu hóa tình huống thì một luồng ký ức như thác lũ ập thẳng vào đầu. Hoàng triều Đại Hạ. Hoàng đế còn sống. Trưởng Công Chúa — Thẩm Chiêu Dương. Lâm Vãn Ý: “……” Cô im lặng mất ba giây. Ba giây sau, trong đầu chỉ có một suy… Đại triều được triệu gấp.Không báo trước.Không chọn ngày lành.Chỉ một câu truyền ra từ nội đình:“Hoàng thượng lâm triều.”Ba chữ ấy đủ khiến cả kinh thành thức trắng.Bởi ai cũng hiểu, một người bệnh nặng nhiều tháng, đột nhiên muốn ra trước mặt văn võ bá quan, tuyệt đối không phải để nghe tấu chương thường ngày.Canh năm, trống triều vang lên.Tiếng trống nặng, chậm, từng tiếng một như đập vào tim người.Văn võ bá quan đứng kín điện Thừa Thiên.Không ai nói chuyện.Không ai dám liếc nhìn nhau.Ánh mắt của họ, dù cố giấu, vẫn vô thức hướng về một vị trí.Bên trái long ỷ.Nơi Trưởng công chúa vẫn đứng suốt hơn nửa năm qua.Hôm nay, nàng mặc triều phục màu đen thẫm.Không phải màu công chúa.Cũng chưa phải long bào.Nhưng đường thêu mây nước nơi tay áo, chỉ có người nắm đại quyền mới được dùng.Thẩm Chiêu Dương đứng thẳng.Không cúi.Không kiêu.Nhưng vững như cột đá.Hoàng đế được đỡ ra.Mỗi bước đều chậm.Mỗi bước đều nặng.Cả điện quỳ rạp.“Bệ hạ vạn tuế.”Giọng hô vang, nhưng không khí lại trầm đến lạ.Hoàng đế ngồi xuống long ỷ.Im lặng rất lâu.Lâu đến mức có người bắt đầu toát mồ hôi.Cuối cùng, ông mở miệng.“Chư khanh,” giọng ông khàn nhưng rõ, “trẫm hỏi một câu.”Không ai dám thở mạnh.“Nửa năm qua,” ông nhìn xuống, “ai đang xử lý chính sự?”Không ai đáp.Không phải vì không biết.Mà vì không ai dám nói ra trước.Hoàng đế quay đầu.Nhìn thẳng Thẩm Chiêu Dương.“Con.”Một tiếng gọi.Không xưng chức.Không xưng vị.Nhưng cả điện nghe rõ.Một vị đại thần trẻ tuổi, người từng do dự nhiều nhất, bước ra.“Bệ hạ,” hắn quỳ xuống, “Trưởng công chúa quả thực đã xử lý quốc sự, nhưng… lễ chế—”“Lễ chế,” Hoàng đế cắt lời, “có cứu được hạn châu vừa rồi không?”Vị đại thần cứng họng.“Lễ chế,” Hoàng đế tiếp, “có chặn được binh Tây Biên không?”Không.“Lễ chế,” ông gằn giọng, “có nuôi được quân, có trấn được dân?”Cả điện cúi đầu.Không ai trả lời.Bởi câu trả lời quá rõ.Hoàng đế ho khan.Một nội giám muốn bước lên đỡ, ông khoát tay.“Trẫm còn nói được.”Ông nhìn toàn triều.“Trẫm từng nghĩ,” ông nói chậm rãi, “rằng ngai vàng phải truyền cho con trai.”“Đó là thói quen.”“Nhưng thói quen,” ông ngẩng đầu, “không phải đạo lý.”Không khí trong điện như đông cứng.Hoàng đế quay sang Thẩm Chiêu Dương.“Con vì sao không xưng?”Nàng đáp ngay.“Vì thần nữ chưa được thiên hạ gọi.”Ông gật đầu.“Giờ thì sao?”Thẩm Chiêu Dương im lặng.Cả điện nhìn nàng.Một khoảnh khắc rất dài.Rồi nàng bước ra giữa điện.Không quỳ.Không hành lễ.Chỉ đứng.“Thiên hạ đã gọi,” nàng nói rõ ràng, “nhưng thần nữ chưa nhận.”Cả triều chấn động.“Vì thần nữ muốn hỏi,” ánh mắt nàng quét qua từng người, “các khanh có sẵn sàng gọi không?”Một vị lão thần run rẩy đứng dậy.Chính là người đã quỳ đầu tiên trong chương trước.Ông bước ra giữa điện.Quỳ xuống.“Thần,” giọng ông khàn đặc, “xin gọi.”Một tiếng “xin gọi” ấy, như đổ sập bức tường cuối cùng.Từng người.Từng người một.Quỳ xuống.Không ai ép.Không ai ra lệnh.Chỉ là họ hiểu.Nếu không gọi hôm nay, ngày mai cũng sẽ phải gọi.Mà gọi hôm nay, ít nhất còn giữ được thể diện.Cố Hoài đứng ở hàng võ tướng.Hắn không quỳ.Hắn rút kiếm.Cắm mũi kiếm xuống đất.Một hành động cực kỳ nguy hiểm.Nhưng hắn làm.“Quân,” hắn nói lớn, “chỉ nghe người trả lương.”“Chỉ theo người giữ quốc.”“Chỉ c.h.ế.t vì người xứng.”Hắn cúi đầu.“Thuộc hạ, xin gọi.”Toàn bộ võ tướng quỳ rạp.Điện Thừa Thiên, lần đầu tiên trong lịch sử, vang lên một danh xưng chưa từng có tiền lệ.Không phải “Hoàng đế”.Không phải “Bệ hạ”.Mà là:“Chủ thượng.”Một tiếng gọi.Rồi hàng trăm tiếng.Hoàng đế nhắm mắt.Một giọt nước mắt trượt xuống.Không phải đau.Mà là nhẹ.“Trẫm,” ông nói, giọng run nhẹ, “xin lui.”Ông đứng dậy.Tự mình bước xuống long ỷ.Từng bước.Từng bước.Mọi người nín thở.Ông dừng trước mặt Thẩm Chiêu Dương.“Ngai vàng,” ông nói, “không phải trẫm nhường.”“Là thiên hạ chọn.”Ông đặt ngọc tỷ vào tay nàng.Không tuyên chiếu.Không đọc lễ.Chỉ đặt.Ngọc lạnh.Nhưng tay nàng rất vững.Thẩm Chiêu Dương cúi đầu.Lần đầu tiên.Rất sâu.Không phải vì ngai.Mà vì trọng lượng của nó.Khi nàng ngẩng lên.Ánh mắt đã khác.Không còn là người tranh quyền.Mà là người gánh quyền.    

Đại triều được triệu gấp.

Không báo trước.

Không chọn ngày lành.

Chỉ một câu truyền ra từ nội đình:

“Hoàng thượng lâm triều.”

Ba chữ ấy đủ khiến cả kinh thành thức trắng.

Bởi ai cũng hiểu, một người bệnh nặng nhiều tháng, đột nhiên muốn ra trước mặt văn võ bá quan, tuyệt đối không phải để nghe tấu chương thường ngày.

Canh năm, trống triều vang lên.

Tiếng trống nặng, chậm, từng tiếng một như đập vào tim người.

Văn võ bá quan đứng kín điện Thừa Thiên.

Không ai nói chuyện.

Không ai dám liếc nhìn nhau.

Ánh mắt của họ, dù cố giấu, vẫn vô thức hướng về một vị trí.

Bên trái long ỷ.

Nơi Trưởng công chúa vẫn đứng suốt hơn nửa năm qua.

Hôm nay, nàng mặc triều phục màu đen thẫm.

Không phải màu công chúa.

Cũng chưa phải long bào.

Nhưng đường thêu mây nước nơi tay áo, chỉ có người nắm đại quyền mới được dùng.

Thẩm Chiêu Dương đứng thẳng.

Không cúi.

Không kiêu.

Nhưng vững như cột đá.

Hoàng đế được đỡ ra.

Mỗi bước đều chậm.

Mỗi bước đều nặng.

Cả điện quỳ rạp.

“Bệ hạ vạn tuế.”

Giọng hô vang, nhưng không khí lại trầm đến lạ.

Hoàng đế ngồi xuống long ỷ.

Im lặng rất lâu.

Lâu đến mức có người bắt đầu toát mồ hôi.

Cuối cùng, ông mở miệng.

“Chư khanh,” giọng ông khàn nhưng rõ, “trẫm hỏi một câu.”

Không ai dám thở mạnh.

“Nửa năm qua,” ông nhìn xuống, “ai đang xử lý chính sự?”

Không ai đáp.

Không phải vì không biết.

Mà vì không ai dám nói ra trước.

Hoàng đế quay đầu.

Nhìn thẳng Thẩm Chiêu Dương.

“Con.”

Một tiếng gọi.

Không xưng chức.

Không xưng vị.

Nhưng cả điện nghe rõ.

Một vị đại thần trẻ tuổi, người từng do dự nhiều nhất, bước ra.

“Bệ hạ,” hắn quỳ xuống, “Trưởng công chúa quả thực đã xử lý quốc sự, nhưng… lễ chế—”

“Lễ chế,” Hoàng đế cắt lời, “có cứu được hạn châu vừa rồi không?”

Vị đại thần cứng họng.

“Lễ chế,” Hoàng đế tiếp, “có chặn được binh Tây Biên không?”

Không.

“Lễ chế,” ông gằn giọng, “có nuôi được quân, có trấn được dân?”

Cả điện cúi đầu.

Không ai trả lời.

Bởi câu trả lời quá rõ.

Hoàng đế ho khan.

Một nội giám muốn bước lên đỡ, ông khoát tay.

“Trẫm còn nói được.”

Ông nhìn toàn triều.

“Trẫm từng nghĩ,” ông nói chậm rãi, “rằng ngai vàng phải truyền cho con trai.”

“Đó là thói quen.”

“Nhưng thói quen,” ông ngẩng đầu, “không phải đạo lý.”

Không khí trong điện như đông cứng.

Hoàng đế quay sang Thẩm Chiêu Dương.

“Con vì sao không xưng?”

Nàng đáp ngay.

“Vì thần nữ chưa được thiên hạ gọi.”

Ông gật đầu.

“Giờ thì sao?”

Thẩm Chiêu Dương im lặng.

Cả điện nhìn nàng.

Một khoảnh khắc rất dài.

Rồi nàng bước ra giữa điện.

Không quỳ.

Không hành lễ.

Chỉ đứng.

“Thiên hạ đã gọi,” nàng nói rõ ràng, “nhưng thần nữ chưa nhận.”

Cả triều chấn động.

“Vì thần nữ muốn hỏi,” ánh mắt nàng quét qua từng người, “các khanh có sẵn sàng gọi không?”

Một vị lão thần run rẩy đứng dậy.

Chính là người đã quỳ đầu tiên trong chương trước.

Ông bước ra giữa điện.

Quỳ xuống.

“Thần,” giọng ông khàn đặc, “xin gọi.”

Một tiếng “xin gọi” ấy, như đổ sập bức tường cuối cùng.

Từng người.

Từng người một.

Quỳ xuống.

Không ai ép.

Không ai ra lệnh.

Chỉ là họ hiểu.

Nếu không gọi hôm nay, ngày mai cũng sẽ phải gọi.

Mà gọi hôm nay, ít nhất còn giữ được thể diện.

Cố Hoài đứng ở hàng võ tướng.

Hắn không quỳ.

Hắn rút kiếm.

Cắm mũi kiếm xuống đất.

Một hành động cực kỳ nguy hiểm.

Nhưng hắn làm.

“Quân,” hắn nói lớn, “chỉ nghe người trả lương.”

“Chỉ theo người giữ quốc.”

“Chỉ c.h.ế.t vì người xứng.”

Hắn cúi đầu.

“Thuộc hạ, xin gọi.”

Toàn bộ võ tướng quỳ rạp.

Điện Thừa Thiên, lần đầu tiên trong lịch sử, vang lên một danh xưng chưa từng có tiền lệ.

Không phải “Hoàng đế”.

Không phải “Bệ hạ”.

Mà là:

“Chủ thượng.”

Một tiếng gọi.

Rồi hàng trăm tiếng.

Hoàng đế nhắm mắt.

Một giọt nước mắt trượt xuống.

Không phải đau.

Mà là nhẹ.

“Trẫm,” ông nói, giọng run nhẹ, “xin lui.”

Ông đứng dậy.

Tự mình bước xuống long ỷ.

Từng bước.

Từng bước.

Mọi người nín thở.

Ông dừng trước mặt Thẩm Chiêu Dương.

“Ngai vàng,” ông nói, “không phải trẫm nhường.”

“Là thiên hạ chọn.”

Ông đặt ngọc tỷ vào tay nàng.

Không tuyên chiếu.

Không đọc lễ.

Chỉ đặt.

Ngọc lạnh.

Nhưng tay nàng rất vững.

Thẩm Chiêu Dương cúi đầu.

Lần đầu tiên.

Rất sâu.

Không phải vì ngai.

Mà vì trọng lượng của nó.

Khi nàng ngẩng lên.

Ánh mắt đã khác.

Không còn là người tranh quyền.

Mà là người gánh quyền.
 
 

Xuyên Thành Trưởng Công Chúa, Ta Trực Tiếp Tranh NgôiTác giả: Chúc AnhTruyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngNếu có ai hỏi Lâm Vãn Ý rằng, trong đời này cô từng làm chuyện gì ngu xuẩn nhất, cô sẽ không do dự mà trả lời: “Đọc truyện xuyên đêm rồi vừa đọc vừa mắng nữ phụ.” Và kết quả là — xuyên thẳng vào chính nữ phụ đó. Lâm Vãn Ý tỉnh lại trong một cơn đau đầu muốn nổ tung. Mùi trầm hương nhàn nhạt, rèm lụa rủ xuống mềm mại, ánh nắng xuyên qua cửa sổ chạm lên giường gỗ chạm rồng phượng tinh xảo. Cô còn chưa kịp mở mắt đã nghe thấy tiếng khóc nức nở bên tai. “Điện hạ, người cuối cùng cũng tỉnh rồi! Trời ơi, nô tỳ tưởng người không qua khỏi nữa…” Điện… hạ? Lâm Vãn Ý mở mắt. Trước mặt cô là một tiểu cung nữ khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, mặt mũi thanh tú, nước mắt giàn giụa, quỳ sụp xuống đất như thể chỉ cần cô nhúc nhích một chút là sẽ lại ngất đi lần nữa. Cô còn chưa kịp tiêu hóa tình huống thì một luồng ký ức như thác lũ ập thẳng vào đầu. Hoàng triều Đại Hạ. Hoàng đế còn sống. Trưởng Công Chúa — Thẩm Chiêu Dương. Lâm Vãn Ý: “……” Cô im lặng mất ba giây. Ba giây sau, trong đầu chỉ có một suy… Đại triều được triệu gấp.Không báo trước.Không chọn ngày lành.Chỉ một câu truyền ra từ nội đình:“Hoàng thượng lâm triều.”Ba chữ ấy đủ khiến cả kinh thành thức trắng.Bởi ai cũng hiểu, một người bệnh nặng nhiều tháng, đột nhiên muốn ra trước mặt văn võ bá quan, tuyệt đối không phải để nghe tấu chương thường ngày.Canh năm, trống triều vang lên.Tiếng trống nặng, chậm, từng tiếng một như đập vào tim người.Văn võ bá quan đứng kín điện Thừa Thiên.Không ai nói chuyện.Không ai dám liếc nhìn nhau.Ánh mắt của họ, dù cố giấu, vẫn vô thức hướng về một vị trí.Bên trái long ỷ.Nơi Trưởng công chúa vẫn đứng suốt hơn nửa năm qua.Hôm nay, nàng mặc triều phục màu đen thẫm.Không phải màu công chúa.Cũng chưa phải long bào.Nhưng đường thêu mây nước nơi tay áo, chỉ có người nắm đại quyền mới được dùng.Thẩm Chiêu Dương đứng thẳng.Không cúi.Không kiêu.Nhưng vững như cột đá.Hoàng đế được đỡ ra.Mỗi bước đều chậm.Mỗi bước đều nặng.Cả điện quỳ rạp.“Bệ hạ vạn tuế.”Giọng hô vang, nhưng không khí lại trầm đến lạ.Hoàng đế ngồi xuống long ỷ.Im lặng rất lâu.Lâu đến mức có người bắt đầu toát mồ hôi.Cuối cùng, ông mở miệng.“Chư khanh,” giọng ông khàn nhưng rõ, “trẫm hỏi một câu.”Không ai dám thở mạnh.“Nửa năm qua,” ông nhìn xuống, “ai đang xử lý chính sự?”Không ai đáp.Không phải vì không biết.Mà vì không ai dám nói ra trước.Hoàng đế quay đầu.Nhìn thẳng Thẩm Chiêu Dương.“Con.”Một tiếng gọi.Không xưng chức.Không xưng vị.Nhưng cả điện nghe rõ.Một vị đại thần trẻ tuổi, người từng do dự nhiều nhất, bước ra.“Bệ hạ,” hắn quỳ xuống, “Trưởng công chúa quả thực đã xử lý quốc sự, nhưng… lễ chế—”“Lễ chế,” Hoàng đế cắt lời, “có cứu được hạn châu vừa rồi không?”Vị đại thần cứng họng.“Lễ chế,” Hoàng đế tiếp, “có chặn được binh Tây Biên không?”Không.“Lễ chế,” ông gằn giọng, “có nuôi được quân, có trấn được dân?”Cả điện cúi đầu.Không ai trả lời.Bởi câu trả lời quá rõ.Hoàng đế ho khan.Một nội giám muốn bước lên đỡ, ông khoát tay.“Trẫm còn nói được.”Ông nhìn toàn triều.“Trẫm từng nghĩ,” ông nói chậm rãi, “rằng ngai vàng phải truyền cho con trai.”“Đó là thói quen.”“Nhưng thói quen,” ông ngẩng đầu, “không phải đạo lý.”Không khí trong điện như đông cứng.Hoàng đế quay sang Thẩm Chiêu Dương.“Con vì sao không xưng?”Nàng đáp ngay.“Vì thần nữ chưa được thiên hạ gọi.”Ông gật đầu.“Giờ thì sao?”Thẩm Chiêu Dương im lặng.Cả điện nhìn nàng.Một khoảnh khắc rất dài.Rồi nàng bước ra giữa điện.Không quỳ.Không hành lễ.Chỉ đứng.“Thiên hạ đã gọi,” nàng nói rõ ràng, “nhưng thần nữ chưa nhận.”Cả triều chấn động.“Vì thần nữ muốn hỏi,” ánh mắt nàng quét qua từng người, “các khanh có sẵn sàng gọi không?”Một vị lão thần run rẩy đứng dậy.Chính là người đã quỳ đầu tiên trong chương trước.Ông bước ra giữa điện.Quỳ xuống.“Thần,” giọng ông khàn đặc, “xin gọi.”Một tiếng “xin gọi” ấy, như đổ sập bức tường cuối cùng.Từng người.Từng người một.Quỳ xuống.Không ai ép.Không ai ra lệnh.Chỉ là họ hiểu.Nếu không gọi hôm nay, ngày mai cũng sẽ phải gọi.Mà gọi hôm nay, ít nhất còn giữ được thể diện.Cố Hoài đứng ở hàng võ tướng.Hắn không quỳ.Hắn rút kiếm.Cắm mũi kiếm xuống đất.Một hành động cực kỳ nguy hiểm.Nhưng hắn làm.“Quân,” hắn nói lớn, “chỉ nghe người trả lương.”“Chỉ theo người giữ quốc.”“Chỉ c.h.ế.t vì người xứng.”Hắn cúi đầu.“Thuộc hạ, xin gọi.”Toàn bộ võ tướng quỳ rạp.Điện Thừa Thiên, lần đầu tiên trong lịch sử, vang lên một danh xưng chưa từng có tiền lệ.Không phải “Hoàng đế”.Không phải “Bệ hạ”.Mà là:“Chủ thượng.”Một tiếng gọi.Rồi hàng trăm tiếng.Hoàng đế nhắm mắt.Một giọt nước mắt trượt xuống.Không phải đau.Mà là nhẹ.“Trẫm,” ông nói, giọng run nhẹ, “xin lui.”Ông đứng dậy.Tự mình bước xuống long ỷ.Từng bước.Từng bước.Mọi người nín thở.Ông dừng trước mặt Thẩm Chiêu Dương.“Ngai vàng,” ông nói, “không phải trẫm nhường.”“Là thiên hạ chọn.”Ông đặt ngọc tỷ vào tay nàng.Không tuyên chiếu.Không đọc lễ.Chỉ đặt.Ngọc lạnh.Nhưng tay nàng rất vững.Thẩm Chiêu Dương cúi đầu.Lần đầu tiên.Rất sâu.Không phải vì ngai.Mà vì trọng lượng của nó.Khi nàng ngẩng lên.Ánh mắt đã khác.Không còn là người tranh quyền.Mà là người gánh quyền.    

Chương 27