Tác giả:

Tháng Chạp năm 2003, tuyết ở huyện Bình Nguyên rơi thật dày. “Mẹ, sao mẹ lại trộm đồ?” Bao tải than trên vai Trịnh Mỹ Linh bỗng nhiên nặng trĩu, đè sống lưng bà cong xuống. Bà không quay đầu lại, chỉ im lặng đặt mạnh bao than xuống cạnh lò sưởi. “Mẹ, sao mẹ lại trộm đồ?” Cục xà phòng to bằng móng tay trượt qua kẽ ngón tay bà, tuột đi mấy lần bà mới miễn cưỡng chộp lại được. Nước than đen ngòm xoáy tròn chảy xuống cống thoát nước, giống như một con rắn đen nhỏ chui tọt xuống dưới. Lửa trong lò nổ một tiếng lép bép, b.ắ.n ra tia lửa nhỏ. Giọng nói của con bé chín tuổi vẫn dán c.h.ặ.t vào sau gáy bà, còn buốt hơn cả gió bấc: “Bà nội bảo, trộm than sớm muộn gì cũng bị cảnh sát còng tay.” Tiếng còi tàu hỏa từ xa kéo dài một hồi, sàn nhà rung lên bần bật như có luồng điện chạy từ lòng bàn chân lên đến tim. Đợi động tĩnh kia hoàn toàn dứt hẳn, sống lưng đang căng cứng của Trịnh Mỹ Linh mới chùng xuống. Khi cởi bộ đồ lao động ra, vụn than rơi lả tả xuống đất. Bà quay đầu nhìn con gái, con bé…

Chương 78

Tái Hôn Lúc Tuổi Ngũ TuầnTác giả: Khuyết DanhTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngTháng Chạp năm 2003, tuyết ở huyện Bình Nguyên rơi thật dày. “Mẹ, sao mẹ lại trộm đồ?” Bao tải than trên vai Trịnh Mỹ Linh bỗng nhiên nặng trĩu, đè sống lưng bà cong xuống. Bà không quay đầu lại, chỉ im lặng đặt mạnh bao than xuống cạnh lò sưởi. “Mẹ, sao mẹ lại trộm đồ?” Cục xà phòng to bằng móng tay trượt qua kẽ ngón tay bà, tuột đi mấy lần bà mới miễn cưỡng chộp lại được. Nước than đen ngòm xoáy tròn chảy xuống cống thoát nước, giống như một con rắn đen nhỏ chui tọt xuống dưới. Lửa trong lò nổ một tiếng lép bép, b.ắ.n ra tia lửa nhỏ. Giọng nói của con bé chín tuổi vẫn dán c.h.ặ.t vào sau gáy bà, còn buốt hơn cả gió bấc: “Bà nội bảo, trộm than sớm muộn gì cũng bị cảnh sát còng tay.” Tiếng còi tàu hỏa từ xa kéo dài một hồi, sàn nhà rung lên bần bật như có luồng điện chạy từ lòng bàn chân lên đến tim. Đợi động tĩnh kia hoàn toàn dứt hẳn, sống lưng đang căng cứng của Trịnh Mỹ Linh mới chùng xuống. Khi cởi bộ đồ lao động ra, vụn than rơi lả tả xuống đất. Bà quay đầu nhìn con gái, con bé… Rèm cửa kéo không kín, nắng sớm thấu vào, nhàn nhạt rải trên ga trải giường.Lâm Tuyết Cầu tỉnh sớm hơn anh một chút. Cô nghiêng người, nhìn anh ngủ say, tóc trên trán rối loạn, trên người bị cô cào ra những vệt đỏ, qua một đêm vẫn chưa biến mất.Cánh tay anh tự nhiên đặt trên eo cô, như là đã ở nơi này rất nhiều năm, sớm coi chiếc giường này là tổ của mình, một chút cũng không phòng vệ.Lâm Tuyết Cầu chống đầu nhìn anh vài giây, Viên Tinh Hỏa tựa hồ cảm giác được ánh nhìn của cô, không mở mắt, khóe miệng lại chậm rãi nhếch lên.Lâm Tuyết Cầu nhéo nhéo mũi anh: “Sao không dậy nấu cơm? Anh không phải rất ngang ngược sao?”Viên Tinh Hỏa như cũ không mở mắt, giơ tay ôm lấy cô: “Ngang ngược không nổi nữa.”Lâm Tuyết Cầu vừa mới trở mình, anh lại từ phía sau dán tới, tay ôm lại eo cô, thanh âm mang theo chút khàn khàn mới tỉnh ngủ, dán bên tai cô hỏi: “Tối hôm qua KPI đạt chuẩn không?”Lâm Tuyết Cầu nén cười, giơ tay đập anh một cái: “Đừng khoe khoang.”Mặt anh vùi vào sau gáy cô, rầu rĩ nói: “Không khoe khoang, chính là còn muốn tăng ca nữa.”Ánh mặt trời vừa vặn, nóng bỏng lại lan tràn.Những cuối tuần sau đó, Viên Tinh Hỏa luôn mang theo Lâm Tuyết Cầu đi loanh quanh khắp Bắc Kinh.Đi theo anh, chỗ nào cũng giống như sân sau nhà anh. Chỗ nào có nước đậu xanh không khó uống, chỗ nào chân tường ngõ nhỏ có thể chụp ra ánh sáng đẹp nhất, những khu phố cô không quen, anh đều thuộc như lòng bàn tay.Lâm Tuyết Cầu nhịn không được hỏi: “Sao anh rành Bắc Kinh thế? Em ở đây bao nhiêu năm cũng chưa đi qua mấy chỗ này.”Viên Tinh Hỏa vừa mua kem que cho cô, vừa đương nhiên nói: “Nơi em ở, anh khẳng định phải rành. Lại nói, mấy chỗ này anh đều đề cử cho em rồi mà. Tự em không đi thôi.”Anh l.i.ế.m hai miếng kem, lại liếc nhìn cô một cái: “Anh tới tìm em rủ đi cùng, em cũng không đi.” 

Rèm cửa kéo không kín, nắng sớm thấu vào, nhàn nhạt rải trên ga trải giường.

Lâm Tuyết Cầu tỉnh sớm hơn anh một chút. Cô nghiêng người, nhìn anh ngủ say, tóc trên trán rối loạn, trên người bị cô cào ra những vệt đỏ, qua một đêm vẫn chưa biến mất.

Cánh tay anh tự nhiên đặt trên eo cô, như là đã ở nơi này rất nhiều năm, sớm coi chiếc giường này là tổ của mình, một chút cũng không phòng vệ.

Lâm Tuyết Cầu chống đầu nhìn anh vài giây, Viên Tinh Hỏa tựa hồ cảm giác được ánh nhìn của cô, không mở mắt, khóe miệng lại chậm rãi nhếch lên.

Lâm Tuyết Cầu nhéo nhéo mũi anh: “Sao không dậy nấu cơm? Anh không phải rất ngang ngược sao?”

Viên Tinh Hỏa như cũ không mở mắt, giơ tay ôm lấy cô: “Ngang ngược không nổi nữa.”

Lâm Tuyết Cầu vừa mới trở mình, anh lại từ phía sau dán tới, tay ôm lại eo cô, thanh âm mang theo chút khàn khàn mới tỉnh ngủ, dán bên tai cô hỏi: “Tối hôm qua KPI đạt chuẩn không?”

Lâm Tuyết Cầu nén cười, giơ tay đập anh một cái: “Đừng khoe khoang.”

Mặt anh vùi vào sau gáy cô, rầu rĩ nói: “Không khoe khoang, chính là còn muốn tăng ca nữa.”

Ánh mặt trời vừa vặn, nóng bỏng lại lan tràn.

Những cuối tuần sau đó, Viên Tinh Hỏa luôn mang theo Lâm Tuyết Cầu đi loanh quanh khắp Bắc Kinh.

Đi theo anh, chỗ nào cũng giống như sân sau nhà anh. Chỗ nào có nước đậu xanh không khó uống, chỗ nào chân tường ngõ nhỏ có thể chụp ra ánh sáng đẹp nhất, những khu phố cô không quen, anh đều thuộc như lòng bàn tay.

Lâm Tuyết Cầu nhịn không được hỏi: “Sao anh rành Bắc Kinh thế? Em ở đây bao nhiêu năm cũng chưa đi qua mấy chỗ này.”

Viên Tinh Hỏa vừa mua kem que cho cô, vừa đương nhiên nói: “Nơi em ở, anh khẳng định phải rành. Lại nói, mấy chỗ này anh đều đề cử cho em rồi mà. Tự em không đi thôi.”

Anh l.i.ế.m hai miếng kem, lại liếc nhìn cô một cái: “Anh tới tìm em rủ đi cùng, em cũng không đi.”

 

Tái Hôn Lúc Tuổi Ngũ TuầnTác giả: Khuyết DanhTruyện Ngôn Tình, Truyện Nữ CườngTháng Chạp năm 2003, tuyết ở huyện Bình Nguyên rơi thật dày. “Mẹ, sao mẹ lại trộm đồ?” Bao tải than trên vai Trịnh Mỹ Linh bỗng nhiên nặng trĩu, đè sống lưng bà cong xuống. Bà không quay đầu lại, chỉ im lặng đặt mạnh bao than xuống cạnh lò sưởi. “Mẹ, sao mẹ lại trộm đồ?” Cục xà phòng to bằng móng tay trượt qua kẽ ngón tay bà, tuột đi mấy lần bà mới miễn cưỡng chộp lại được. Nước than đen ngòm xoáy tròn chảy xuống cống thoát nước, giống như một con rắn đen nhỏ chui tọt xuống dưới. Lửa trong lò nổ một tiếng lép bép, b.ắ.n ra tia lửa nhỏ. Giọng nói của con bé chín tuổi vẫn dán c.h.ặ.t vào sau gáy bà, còn buốt hơn cả gió bấc: “Bà nội bảo, trộm than sớm muộn gì cũng bị cảnh sát còng tay.” Tiếng còi tàu hỏa từ xa kéo dài một hồi, sàn nhà rung lên bần bật như có luồng điện chạy từ lòng bàn chân lên đến tim. Đợi động tĩnh kia hoàn toàn dứt hẳn, sống lưng đang căng cứng của Trịnh Mỹ Linh mới chùng xuống. Khi cởi bộ đồ lao động ra, vụn than rơi lả tả xuống đất. Bà quay đầu nhìn con gái, con bé… Rèm cửa kéo không kín, nắng sớm thấu vào, nhàn nhạt rải trên ga trải giường.Lâm Tuyết Cầu tỉnh sớm hơn anh một chút. Cô nghiêng người, nhìn anh ngủ say, tóc trên trán rối loạn, trên người bị cô cào ra những vệt đỏ, qua một đêm vẫn chưa biến mất.Cánh tay anh tự nhiên đặt trên eo cô, như là đã ở nơi này rất nhiều năm, sớm coi chiếc giường này là tổ của mình, một chút cũng không phòng vệ.Lâm Tuyết Cầu chống đầu nhìn anh vài giây, Viên Tinh Hỏa tựa hồ cảm giác được ánh nhìn của cô, không mở mắt, khóe miệng lại chậm rãi nhếch lên.Lâm Tuyết Cầu nhéo nhéo mũi anh: “Sao không dậy nấu cơm? Anh không phải rất ngang ngược sao?”Viên Tinh Hỏa như cũ không mở mắt, giơ tay ôm lấy cô: “Ngang ngược không nổi nữa.”Lâm Tuyết Cầu vừa mới trở mình, anh lại từ phía sau dán tới, tay ôm lại eo cô, thanh âm mang theo chút khàn khàn mới tỉnh ngủ, dán bên tai cô hỏi: “Tối hôm qua KPI đạt chuẩn không?”Lâm Tuyết Cầu nén cười, giơ tay đập anh một cái: “Đừng khoe khoang.”Mặt anh vùi vào sau gáy cô, rầu rĩ nói: “Không khoe khoang, chính là còn muốn tăng ca nữa.”Ánh mặt trời vừa vặn, nóng bỏng lại lan tràn.Những cuối tuần sau đó, Viên Tinh Hỏa luôn mang theo Lâm Tuyết Cầu đi loanh quanh khắp Bắc Kinh.Đi theo anh, chỗ nào cũng giống như sân sau nhà anh. Chỗ nào có nước đậu xanh không khó uống, chỗ nào chân tường ngõ nhỏ có thể chụp ra ánh sáng đẹp nhất, những khu phố cô không quen, anh đều thuộc như lòng bàn tay.Lâm Tuyết Cầu nhịn không được hỏi: “Sao anh rành Bắc Kinh thế? Em ở đây bao nhiêu năm cũng chưa đi qua mấy chỗ này.”Viên Tinh Hỏa vừa mua kem que cho cô, vừa đương nhiên nói: “Nơi em ở, anh khẳng định phải rành. Lại nói, mấy chỗ này anh đều đề cử cho em rồi mà. Tự em không đi thôi.”Anh l.i.ế.m hai miếng kem, lại liếc nhìn cô một cái: “Anh tới tìm em rủ đi cùng, em cũng không đi.” 

Chương 78