Đêm lạnh lẽo rợn người, trời đất mịt mù. Gió lớn gào thét, tuyết lớn tung bay. Một đôi lồng đèn đỏ phát ra ánh sáng yếu ớt, phủ một lớp bạc tuyết, treo lơ lửng trên cao, lắc lư như sắp rơi xuống. Nơi đầu hẻm vắng lặng, một cỗ xe ngựa từ ngõ Tây chạy tới, lảo đảo trong gió tuyết rồi dừng lại trước phủ Khánh Quốc Công. Vết bánh xe kéo dài sau đó chẳng mấy chốc đã bị tuyết phủ kín. Người đánh xe ép sát nón đấu lạp rồi nhảy xuống, đôi giày vải bùn nhão in lại một chuỗi dấu bẩn trên nền tuyết trắng dày. Vòng cửa bị gõ vang. Mành xe được vén lên. Gió lạnh lẫn tuyết bắn vào mặt nữ tử trong xe, tựa như kim châm, không chút nể tình đâm vào đôi má trắng nõn mịn màng của nàng, làm đông cứng đôi mắt vẫn còn sưng đỏ. Cái lạnh thấu xương len lỏi từ cổ áo thấm vào, lan khắp cơ thể, khiến trái tim vốn đã sợ hãi càng thêm co rút lại. Tỳ nữ của phủ Khánh Quốc Công là Huệ Tình nhảy xuống xe trước, vén mành xe chờ nàng. “Giang cô nương, mời.” Gió lớn thổi tới, tay Giang Mạt đang giữ lấy cổ áo vô thức…
Tác giả: