Đêm lạnh lẽo rợn người, trời đất mịt mù. Gió lớn gào thét, tuyết lớn tung bay. Một đôi lồng đèn đỏ phát ra ánh sáng yếu ớt, phủ một lớp bạc tuyết, treo lơ lửng trên cao, lắc lư như sắp rơi xuống. Nơi đầu hẻm vắng lặng, một cỗ xe ngựa từ ngõ Tây chạy tới, lảo đảo trong gió tuyết rồi dừng lại trước phủ Khánh Quốc Công. Vết bánh xe kéo dài sau đó chẳng mấy chốc đã bị tuyết phủ kín. Người đánh xe ép sát nón đấu lạp rồi nhảy xuống, đôi giày vải bùn nhão in lại một chuỗi dấu bẩn trên nền tuyết trắng dày. Vòng cửa bị gõ vang. Mành xe được vén lên. Gió lạnh lẫn tuyết bắn vào mặt nữ tử trong xe, tựa như kim châm, không chút nể tình đâm vào đôi má trắng nõn mịn màng của nàng, làm đông cứng đôi mắt vẫn còn sưng đỏ. Cái lạnh thấu xương len lỏi từ cổ áo thấm vào, lan khắp cơ thể, khiến trái tim vốn đã sợ hãi càng thêm co rút lại. Tỳ nữ của phủ Khánh Quốc Công là Huệ Tình nhảy xuống xe trước, vén mành xe chờ nàng. “Giang cô nương, mời.” Gió lớn thổi tới, tay Giang Mạt đang giữ lấy cổ áo vô thức…
Chương 75: Bản vương hôm nay nhất định phải đưa nàng đi
Sau Khi Thay Gả Cho Vương Gia Mù LòaTác giả: 5:09Truyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình, Truyện Quan TrườngĐêm lạnh lẽo rợn người, trời đất mịt mù. Gió lớn gào thét, tuyết lớn tung bay. Một đôi lồng đèn đỏ phát ra ánh sáng yếu ớt, phủ một lớp bạc tuyết, treo lơ lửng trên cao, lắc lư như sắp rơi xuống. Nơi đầu hẻm vắng lặng, một cỗ xe ngựa từ ngõ Tây chạy tới, lảo đảo trong gió tuyết rồi dừng lại trước phủ Khánh Quốc Công. Vết bánh xe kéo dài sau đó chẳng mấy chốc đã bị tuyết phủ kín. Người đánh xe ép sát nón đấu lạp rồi nhảy xuống, đôi giày vải bùn nhão in lại một chuỗi dấu bẩn trên nền tuyết trắng dày. Vòng cửa bị gõ vang. Mành xe được vén lên. Gió lạnh lẫn tuyết bắn vào mặt nữ tử trong xe, tựa như kim châm, không chút nể tình đâm vào đôi má trắng nõn mịn màng của nàng, làm đông cứng đôi mắt vẫn còn sưng đỏ. Cái lạnh thấu xương len lỏi từ cổ áo thấm vào, lan khắp cơ thể, khiến trái tim vốn đã sợ hãi càng thêm co rút lại. Tỳ nữ của phủ Khánh Quốc Công là Huệ Tình nhảy xuống xe trước, vén mành xe chờ nàng. “Giang cô nương, mời.” Gió lớn thổi tới, tay Giang Mạt đang giữ lấy cổ áo vô thức… Năm xưa, trong trận Tắc Dương, người đánh cắp bản đồ hành quân và bản đồ tác chiến tên là Hàn Dũng. Hắn đã vào Phi Kỵ doanh tám năm, người như tên, dũng mãnh thiện chiến.Trần Ứng Trù xưa nay vẫn giữ nguyên tắc “nghi người thì không dùng, đã dùng thì không nghi”. Trước khi Hàn Dũng trộm đồ, hắn hoàn toàn không có bất kỳ biểu hiện bất thường nào, khiến Trần Ứng Trù không hề phòng bị.Sau khi trở về từ chiến trường, hắn cho người điều tra Hàn Dũng, nhưng vợ con của Hàn Dũng đã mất tích, tìm kiếm bấy lâu vẫn không ra tung tích. Trần Ứng Trù vẫn không thể hiểu được, hắn đối đãi với Hàn Dũng không tệ, tại sao Hàn Dũng lại phản bội hắn.Duệ Vương gào lên: “Ngươi câm miệng!” Chuyện này không phải chuyện nhỏ. Việc ám sát Trần Ứng Trù tuy là đại tội, nhưng vẫn còn đường sống; nhưng trận Tắc Dương liên quan đến vạn dân trăm họ, giang sơn xã tắc, phụ hoàng tuyệt đối sẽ không tha.“Ngươi nói năng xằng bậy! Ngươi không đưa ra được chứng cứ bổn vương sai người ám sát, lại dám thốt ra những lời lộng ngôn như vậy!”Nhớ đến những binh sĩ đã bỏ mình trong trận chiến Tắc Dương, Trần Ứng Trù cố nén phẫn nộ, bước tới trước mặt Cảnh Vương: “Nói rõ cho ta!”Cảnh Vương đứng dậy, sắc mặt bình thản, dường như đã sớm chuẩn bị tâm lý để đi chịu chết: “Người lấy trộm bản đồ hành quân và bản đồ tác chiến là Hàn Dũng. Duệ Vương dùng tính mạng vợ con hắn để uy h**p, bắt hắn ngay trong đêm đánh cắp bản đồ giao cho tướng lĩnh Nhung quốc, chính là để ngươi chết ngoài chiến trường.”Thảo nào trước đó Hàn Dũng không có bất kỳ dấu hiệu gì bất thường, thì ra tất cả xảy ra chỉ trong một đêm.Duệ Vương lại thét lớn: “Chứng cứ đâu! Ngươi đưa chứng cứ ra!”Đệ đệ này từ nhỏ đã theo hắn như cái bóng, như công cụ trút giận của hắn – muốn đánh thì đánh, muốn mắng thì mắng, chưa từng phản kháng, dường như sinh ra đã để phục vụ cho hắn.Vậy mà hắn chưa từng nhìn đệ đệ này bằng ánh mắt ngang hàng, chê bai xuất thân thấp hèn, khinh thường sự ngu dốt của hắn. Lúc vui thì ban chút lợi, lúc không vui thì đạp xuống. Có lúc, ngay cả chó cũng không bằng.Hắn chưa từng nghĩ – Cảnh Vương là huynh đệ ruột thịt của hắn, cũng là một con người, có máu có thịt, biết vui biết buồn.Thật nực cười, đây là lần đầu tiên hắn vì một con chó mà vừa tức vừa đau.“Đã không có chứng cứ, vậy chính là phỉ báng!”Duệ Vương nói lớn: “Phụ hoàng, Cảnh Vương sớm đã oán hận nhi thần, cố ý chia rẽ tình cảm giữa nhi thần và Cửu đệ. Việc xảy ra trong trận Tắc Dương, nhi thần hoàn toàn không biết gì, còn việc ám sát Cửu đệ, chính là do Cảnh Vương chủ mưu, nhân chứng còn đây, không thể chối cãi!”“Chuyện trận Tắc Dương không có chứng cứ, nhưng chuyện ám sát Cửu đệ, nhi thần có chứng!”Lúc này, từ cửa Nghị Chính điện vang lên một giọng nói. Mọi người quay đầu nhìn, thấy một tiểu thái giám đang đẩy xe lăn chậm rãi tiến vào chính điện, người ngồi trên xe chính là Khang Vương.Xe lăn dừng lại, Khang Vương nói: “Phụ hoàng, nhi thần xin làm chứng – việc ám sát Cửu đệ là do nhị ca sai thất đệ thực hiện.”Khang Vương xưa nay không tham gia chính sự, cũng hiếm khi giao thiệp với bá quan hay các hoàng tử. Nếu nói giữa Dục Vương và Duệ Vương ai thân thiết với hắn hơn, ngược lại chính là Duệ Vương – người thỉnh thoảng còn tặng nhân sâm lộc nhung.Nếu chỉ một mình Cảnh Vương ra làm chứng thì khó mà lấy làm bằng, nhưng thêm cả Khang Vương, thì Duệ Vương liền trở thành trọng nghi.Chỉ là… chúng thần không hiểu vì sao Khang Vương lại giúp Dục Vương?Trần Ứng Trù cũng vô cùng nghi hoặc, nhìn sang Khang Vương.Khang Vương gật đầu với hắn, như muốn nói: “Yên tâm.”Rồi quay sang hoàng đế, nói: “Phụ hoàng, nhị ca kiêu ngạo, từng trước mặt nhi thần và Thất đệ thốt ra – phải giết Cửu đệ bằng mọi giá.”Duệ Vương lắc đầu, mặt đầy vẻ không thể tin nổi: “Ngươi nghe được lúc nào?”Khang Vương mỉm cười nhạt: “Ta đã nói nghe được, tức là nghe được.”Duệ Vương quỳ thụp xuống: “Phụ hoàng! Nhi thần bị oan!”Hoàng đế đã sớm mất kiên nhẫn: “Đủ rồi! Giáng Duệ Vương và Cảnh Vương làm thứ dân, đời này không được đặt chân vào Thượng Kinh! Bãi triều!”“Phụ hoàng, nhi thần bị oan, phụ hoàng…”“Bệ hạ!”Giữa tiếng cầu xin của Duệ Vương, có một giọng già nua vang lên, khiến hoàng đế dừng bước quay lại.Thái phó Trịnh Nghiêu chầm chậm quỳ xuống: “Lão thần có điều muốn tâu. Tiểu nữ nhà thần từ khi gả vào Duệ Vương phủ, ngày ngày lấy lệ rửa mặt, hoàn toàn không hay biết những việc Duệ Vương đã làm. Xin bệ hạ khai ân, chuẩn cho tiểu nữ được hòa ly cùng Duệ Vương.”Theo luật triều đình, hoàng tử bị giáng chức, vương phi cũng phải đi theo, cả đời không được gặp lại người thân. Làm sao ông có thể an lòng để con gái yêu chịu cảnh ấy?Nghe Thái phó thưa chuyện, Cảnh Vương lập tức nói: “Phụ hoàng, nhi thần cả gan, cũng cầu xin phụ hoàng cho phép nhi thần và Cảnh Vương phi hòa ly. Nhi thần đã chịu nhục sống hai mươi hai năm, chỉ đến khi cưới được Cảnh Vương phi, mới cảm thấy cuộc đời có chút ý nghĩa. Nhi thần chỉ cầu một cái chết, để đổi lấy sự tự do cho Vương phi.”Bị giáng làm thứ dân, khác gì bị ban chết? Chẳng qua chỉ là sống thêm mấy ngày, sớm muộn cũng chết, chi bằng chết cho thống khoái, hà tất phải chịu thêm giày vò?Trên đời này chẳng ai thật lòng đối đãi với hắn. Đến cả Vương phi của hắn cũng chẳng phải vì yêu mà gả cho, chỉ là trong thời gian ở bên nhau, nàng khiến hắn cảm nhận được một chút ấm áp. Chính sự ấm áp ít ỏi đến đáng thương đó cũng đủ để hắn lấy mạng mình đổi lấy sự bình yên cho nàng.Trần Ứng Trù động lòng trắc ẩn: “Phụ hoàng, nữ tử vô tội, xin phụ hoàng chuẩn lời thỉnh cầu của Thái phó và Thất ca.”Hoàng đế phất tay áo: “Lão Cửu, ngươi tự quyết định đi.”Thái phó cúi lạy: “Lão thần tạ ơn thánh ân của bệ hạ.”Cảnh Vương: “Nhi thần tạ phụ hoàng khai ân.”Duệ Vương thấy hoàng đế sắp rời khỏi điện, liền gào lên: “Phụ hoàng, nhi thần bị oan! Xin phụ hoàng đừng đi! Nhi thần bị oan!”Bạn đang đọc truyện tại rừng truyện chấm comCông công bên cạnh lớn tiếng hô: “Còn không mau kéo ra ngoài!”Mọi người nối nhau rời khỏi đại điện. Thái phó cúi người hành lễ với Trần Ứng Trù: “Lão thần đa tạ vương gia đã cầu tình.”“Thái phó không cần khách sáo.”Sau khi Thái phó rời đi, Trần Ứng Trù bước đến bên Khang Vương: “Hôm nay đa tạ Lục ca làm chứng. Chỉ là đệ không hiểu, vì sao huynh lại…”Khang Vương mỉm cười: “Cửu đệ đã phục minh, tất sẽ là minh quân. Ta thì chẳng sống được bao lâu nữa, chỉ mong sau này Cửu đệ đối xử tử tế với mẫu phi của ta.”Thì ra là vậy. Bao nhiêu năm nay, hắn không từ chối quà cáp của Duệ Vương, cũng không thân thiết với ai, không kết bè, không gây thù – thì ra là đang chờ thời, chỉ để đổi lấy một lời hứa từ tân hoàng.“Lục ca cứ yên tâm. À, Bạch thần y vẫn đang ở phủ đệ của ta, hôm khác để ngài ấy chẩn mạch cho huynh.”“Không cần đâu, đa tạ đệ. Nhưng ta hiểu rõ thân thể mình, không cần phiền hà thêm.”Quả thật, Khang Vương khác hắn. Thân thể đã như chiếc bình vỡ, có cứu chữa cũng chẳng sống thêm được bao lâu.Có lẽ y cũng đã chán ghét thân xác đau yếu này, chỉ mong sớm được giải thoát.“Được, nghe huynh. Hôm khác đệ sẽ đến phủ huynh xin một chén trà.”Khang Vương gật đầu: “Lúc nào cũng hoan nghênh.”…Rời khỏi buổi thiết triều, Trần Ứng Trù không ngơi nghỉ liền đến ngay Phủ Quốc Công. Không ngờ lại bị Vệ Nhã Lan cự tuyệt ngay ngoài cửa, nói là không muốn gặp hắn.“Vương gia, tiểu nữ chỉ là giận dỗi chút thôi, vương gia chờ hai hôm nữa hẵng đến đón con bé.” Vệ Thuần đứng trước cửa phòng Vệ Nhã Lan khuyên nhủ, “Tiểu nữ vì rơi xuống nước mà kinh hãi, nửa đêm gặp ác mộng chạy khỏi phòng, không cẩn thận ngã đập đầu, tỉnh dậy thì quên rất nhiều chuyện. Hơn nữa còn bị sặc nước, cổ họng tổn thương, mấy ngày nay không nói được.”Trần Ứng Trù như bị ai bóp nghẹt ngực: “Ý ngươi là gì? Ngươi nói Lan nhi bị mất trí nhớ? Nàng quên cái gì?”Nhìn thấy ánh mắt Trần Ứng Trù đầy lo lắng, Vệ Thuần trong lòng thầm đắc ý: “Tất cả những gì xảy ra sau khi nàng thành thân với vương gia, nàng đều không nhớ.”Trần Ứng Trù sắc mặt tái nhợt, chân đứng không vững, không tự chủ được lùi một bước: “Quên rồi?”Chẳng trách ánh mắt Lan nhi nhìn hắn lại xa lạ như thế, lại còn đuổi hắn đi. Ông trời sao có thể tàn nhẫn với hắn đến vậy?“Dù quên mất quá khứ với bản vương, Lan nhi vẫn là vương phi của bản vương. Hôm nay bản vương nhất định phải đưa nàng đi!”Vệ Thuần vội ngăn: “Không được! Vương gia lúc này mà vào, chỉ khiến Lan nhi thêm sợ hãi. Xin vương gia cho lão thần vài ngày, để lão thần cùng phu nhân an ủi con bé.”Trần Ứng Trù mắt đỏ hoe, túm lấy cổ áo Vệ Thuần: “Vệ Thuần, ngươi tốt nhất đừng giở trò!”Một người luôn điềm tĩnh nghiêm trang như Dục Vương, lại có thể giữa thanh thiên bạch nhật mà túm lấy cổ áo nhạc phụ – đủ thấy hắn đã loạn đến thế nào.Nhưng Vệ Thuần không hề sợ hãi, chỉ thản nhiên nhìn hắn: “Lan nhi là con gái ruột của lão thần, vương gia như vậy, là định làm gì? Chẳng lẽ vương gia nghĩ lão thần muốn lợi dụng chính con gái mình?”Dù Giang Mạt không nói, nhưng Vệ Thuần cũng đoán được: Trần Ứng Trù cẩn trọng như vậy, nhất định đã phát hiện Giang Mạt từng lén xem danh sách, tất nhiên cũng ngờ rằng ông ta có mưu phản – chẳng qua là không có chứng cứ, tạm thời không thể làm gì.Nghĩ tới quyển danh sách ấy, Vệ Thuần càng thêm giận. Đêm đó ông đã giao nó cho người của An Thịnh Vũ, nhưng sáng nay tin báo về: Tất cả cái tên trong danh sách đều là giả.Quả đúng là “mưu không thành, còn bị thiệt”.Nhưng Trần Ứng Trù vẫn không trách Giang Mạt chuyện đó, xem ra là nỡ không xuống tay.Nghe ra ẩn ý trong lời nói của Vệ Thuần, Trần Ứng Trù buông lỏng tay, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm ông: “Hôm nay bản vương nói cho rõ – Lan nhi là người bản vương yêu thương nhất đời này, từ nay về sau, bất kể có chuyện gì xảy ra, bản vương cũng sẽ liều mạng bảo vệ nàng bình an. Ngươi muốn dừng tay hay tiếp tục, đều không liên quan đến nàng. Nể mặt Lan nhi, nếu ngươi kịp thời quay đầu, bản vương tha mạng cho ngươi. Còn không, cho dù khiến nàng đau lòng, bản vương cũng tuyệt đối không tha!”Người ta nói “vô dục tắc cương”, nhưng Vệ Thuần hiểu – Trần Ứng Trù giờ đây đã có nhược điểm. Khi trong lòng có điểm yếu, chính là trao cơ hội để người khác tổn thương mình – mà cảm giác ấy, ông hiểu rất rõ.“Vương gia cứ yên tâm. Chỉ cần vương gia đối xử tốt với Lan nhi, không chấp nhặt chuyện nàng mất trí, lão thần tuyệt đối không phụ tấm chân tình của vương gia.”Thật giả lẫn lộn, Vệ Thuần nói ra không chút do dự.Dù sao thì ông cũng đã là kẻ “cỏ đầu tường”, gió thổi hướng nào liền ngả theo hướng ấy.Trần Ứng Trù không nỡ rời mắt, nhìn về phía cửa phòng Vệ Nhã Lan, dằn lòng nói: “Được. Ba ngày, một ngày cũng không được quá.”…Chờ Trần Ứng Trù rời đi, Lưu Ánh Vinh – người vẫn trốn sau cửa – liền bước ra: “Phu quân, không ngờ Dục Vương lại si tình với nha đầu Giang Mạt đến vậy. Nếu chàng làm hắn tức giận thì phải làm sao đây?”Vệ Thuần cười lạnh: “Chính vì hắn si tình sâu nặng, nên càng phải để hắn đợi lâu một chút. Hắn vừa phục minh đã chưa kịp nói lời nào với Lan nhi, chắc chắn trong lòng rối bời, nhớ nhung không nguôi. Càng khiến hắn khó gặp được Lan nhi, thì sau này hắn càng trân trọng, càng dễ tha thứ cho nàng hơn.”
Năm xưa, trong trận Tắc Dương, người đánh cắp bản đồ hành quân và bản đồ tác chiến tên là Hàn Dũng. Hắn đã vào Phi Kỵ doanh tám năm, người như tên, dũng mãnh thiện chiến.
Trần Ứng Trù xưa nay vẫn giữ nguyên tắc “nghi người thì không dùng, đã dùng thì không nghi”. Trước khi Hàn Dũng trộm đồ, hắn hoàn toàn không có bất kỳ biểu hiện bất thường nào, khiến Trần Ứng Trù không hề phòng bị.
Sau khi trở về từ chiến trường, hắn cho người điều tra Hàn Dũng, nhưng vợ con của Hàn Dũng đã mất tích, tìm kiếm bấy lâu vẫn không ra tung tích. Trần Ứng Trù vẫn không thể hiểu được, hắn đối đãi với Hàn Dũng không tệ, tại sao Hàn Dũng lại phản bội hắn.
Duệ Vương gào lên: “Ngươi câm miệng!” Chuyện này không phải chuyện nhỏ. Việc ám sát Trần Ứng Trù tuy là đại tội, nhưng vẫn còn đường sống; nhưng trận Tắc Dương liên quan đến vạn dân trăm họ, giang sơn xã tắc, phụ hoàng tuyệt đối sẽ không tha.
“Ngươi nói năng xằng bậy! Ngươi không đưa ra được chứng cứ bổn vương sai người ám sát, lại dám thốt ra những lời lộng ngôn như vậy!”
Nhớ đến những binh sĩ đã bỏ mình trong trận chiến Tắc Dương, Trần Ứng Trù cố nén phẫn nộ, bước tới trước mặt Cảnh Vương: “Nói rõ cho ta!”
Cảnh Vương đứng dậy, sắc mặt bình thản, dường như đã sớm chuẩn bị tâm lý để đi chịu chết: “Người lấy trộm bản đồ hành quân và bản đồ tác chiến là Hàn Dũng. Duệ Vương dùng tính mạng vợ con hắn để uy h**p, bắt hắn ngay trong đêm đánh cắp bản đồ giao cho tướng lĩnh Nhung quốc, chính là để ngươi chết ngoài chiến trường.”
Thảo nào trước đó Hàn Dũng không có bất kỳ dấu hiệu gì bất thường, thì ra tất cả xảy ra chỉ trong một đêm.
Duệ Vương lại thét lớn: “Chứng cứ đâu! Ngươi đưa chứng cứ ra!”
Đệ đệ này từ nhỏ đã theo hắn như cái bóng, như công cụ trút giận của hắn – muốn đánh thì đánh, muốn mắng thì mắng, chưa từng phản kháng, dường như sinh ra đã để phục vụ cho hắn.
Vậy mà hắn chưa từng nhìn đệ đệ này bằng ánh mắt ngang hàng, chê bai xuất thân thấp hèn, khinh thường sự ngu dốt của hắn. Lúc vui thì ban chút lợi, lúc không vui thì đạp xuống. Có lúc, ngay cả chó cũng không bằng.
Hắn chưa từng nghĩ – Cảnh Vương là huynh đệ ruột thịt của hắn, cũng là một con người, có máu có thịt, biết vui biết buồn.
Thật nực cười, đây là lần đầu tiên hắn vì một con chó mà vừa tức vừa đau.
“Đã không có chứng cứ, vậy chính là phỉ báng!”
Duệ Vương nói lớn: “Phụ hoàng, Cảnh Vương sớm đã oán hận nhi thần, cố ý chia rẽ tình cảm giữa nhi thần và Cửu đệ. Việc xảy ra trong trận Tắc Dương, nhi thần hoàn toàn không biết gì, còn việc ám sát Cửu đệ, chính là do Cảnh Vương chủ mưu, nhân chứng còn đây, không thể chối cãi!”
“Chuyện trận Tắc Dương không có chứng cứ, nhưng chuyện ám sát Cửu đệ, nhi thần có chứng!”
Lúc này, từ cửa Nghị Chính điện vang lên một giọng nói. Mọi người quay đầu nhìn, thấy một tiểu thái giám đang đẩy xe lăn chậm rãi tiến vào chính điện, người ngồi trên xe chính là Khang Vương.
Xe lăn dừng lại, Khang Vương nói: “Phụ hoàng, nhi thần xin làm chứng – việc ám sát Cửu đệ là do nhị ca sai thất đệ thực hiện.”
Khang Vương xưa nay không tham gia chính sự, cũng hiếm khi giao thiệp với bá quan hay các hoàng tử. Nếu nói giữa Dục Vương và Duệ Vương ai thân thiết với hắn hơn, ngược lại chính là Duệ Vương – người thỉnh thoảng còn tặng nhân sâm lộc nhung.
Nếu chỉ một mình Cảnh Vương ra làm chứng thì khó mà lấy làm bằng, nhưng thêm cả Khang Vương, thì Duệ Vương liền trở thành trọng nghi.
Chỉ là… chúng thần không hiểu vì sao Khang Vương lại giúp Dục Vương?
Trần Ứng Trù cũng vô cùng nghi hoặc, nhìn sang Khang Vương.
Khang Vương gật đầu với hắn, như muốn nói: “Yên tâm.”
Rồi quay sang hoàng đế, nói: “Phụ hoàng, nhị ca kiêu ngạo, từng trước mặt nhi thần và Thất đệ thốt ra – phải giết Cửu đệ bằng mọi giá.”
Duệ Vương lắc đầu, mặt đầy vẻ không thể tin nổi: “Ngươi nghe được lúc nào?”
Khang Vương mỉm cười nhạt: “Ta đã nói nghe được, tức là nghe được.”
Duệ Vương quỳ thụp xuống: “Phụ hoàng! Nhi thần bị oan!”
Hoàng đế đã sớm mất kiên nhẫn: “Đủ rồi! Giáng Duệ Vương và Cảnh Vương làm thứ dân, đời này không được đặt chân vào Thượng Kinh! Bãi triều!”
“Phụ hoàng, nhi thần bị oan, phụ hoàng…”
“Bệ hạ!”
Giữa tiếng cầu xin của Duệ Vương, có một giọng già nua vang lên, khiến hoàng đế dừng bước quay lại.
Thái phó Trịnh Nghiêu chầm chậm quỳ xuống: “Lão thần có điều muốn tâu. Tiểu nữ nhà thần từ khi gả vào Duệ Vương phủ, ngày ngày lấy lệ rửa mặt, hoàn toàn không hay biết những việc Duệ Vương đã làm. Xin bệ hạ khai ân, chuẩn cho tiểu nữ được hòa ly cùng Duệ Vương.”
Theo luật triều đình, hoàng tử bị giáng chức, vương phi cũng phải đi theo, cả đời không được gặp lại người thân. Làm sao ông có thể an lòng để con gái yêu chịu cảnh ấy?
Nghe Thái phó thưa chuyện, Cảnh Vương lập tức nói: “Phụ hoàng, nhi thần cả gan, cũng cầu xin phụ hoàng cho phép nhi thần và Cảnh Vương phi hòa ly. Nhi thần đã chịu nhục sống hai mươi hai năm, chỉ đến khi cưới được Cảnh Vương phi, mới cảm thấy cuộc đời có chút ý nghĩa. Nhi thần chỉ cầu một cái chết, để đổi lấy sự tự do cho Vương phi.”
Bị giáng làm thứ dân, khác gì bị ban chết? Chẳng qua chỉ là sống thêm mấy ngày, sớm muộn cũng chết, chi bằng chết cho thống khoái, hà tất phải chịu thêm giày vò?
Trên đời này chẳng ai thật lòng đối đãi với hắn. Đến cả Vương phi của hắn cũng chẳng phải vì yêu mà gả cho, chỉ là trong thời gian ở bên nhau, nàng khiến hắn cảm nhận được một chút ấm áp. Chính sự ấm áp ít ỏi đến đáng thương đó cũng đủ để hắn lấy mạng mình đổi lấy sự bình yên cho nàng.
Trần Ứng Trù động lòng trắc ẩn: “Phụ hoàng, nữ tử vô tội, xin phụ hoàng chuẩn lời thỉnh cầu của Thái phó và Thất ca.”
Hoàng đế phất tay áo: “Lão Cửu, ngươi tự quyết định đi.”
Thái phó cúi lạy: “Lão thần tạ ơn thánh ân của bệ hạ.”
Cảnh Vương: “Nhi thần tạ phụ hoàng khai ân.”
Duệ Vương thấy hoàng đế sắp rời khỏi điện, liền gào lên: “Phụ hoàng, nhi thần bị oan! Xin phụ hoàng đừng đi! Nhi thần bị oan!”
Bạn đang đọc truyện tại rừng truyện chấm com
Công công bên cạnh lớn tiếng hô: “Còn không mau kéo ra ngoài!”
Mọi người nối nhau rời khỏi đại điện. Thái phó cúi người hành lễ với Trần Ứng Trù: “Lão thần đa tạ vương gia đã cầu tình.”
“Thái phó không cần khách sáo.”
Sau khi Thái phó rời đi, Trần Ứng Trù bước đến bên Khang Vương: “Hôm nay đa tạ Lục ca làm chứng. Chỉ là đệ không hiểu, vì sao huynh lại…”
Khang Vương mỉm cười: “Cửu đệ đã phục minh, tất sẽ là minh quân. Ta thì chẳng sống được bao lâu nữa, chỉ mong sau này Cửu đệ đối xử tử tế với mẫu phi của ta.”
Thì ra là vậy. Bao nhiêu năm nay, hắn không từ chối quà cáp của Duệ Vương, cũng không thân thiết với ai, không kết bè, không gây thù – thì ra là đang chờ thời, chỉ để đổi lấy một lời hứa từ tân hoàng.
“Lục ca cứ yên tâm. À, Bạch thần y vẫn đang ở phủ đệ của ta, hôm khác để ngài ấy chẩn mạch cho huynh.”
“Không cần đâu, đa tạ đệ. Nhưng ta hiểu rõ thân thể mình, không cần phiền hà thêm.”
Quả thật, Khang Vương khác hắn. Thân thể đã như chiếc bình vỡ, có cứu chữa cũng chẳng sống thêm được bao lâu.
Có lẽ y cũng đã chán ghét thân xác đau yếu này, chỉ mong sớm được giải thoát.
“Được, nghe huynh. Hôm khác đệ sẽ đến phủ huynh xin một chén trà.”
Khang Vương gật đầu: “Lúc nào cũng hoan nghênh.”
…
Rời khỏi buổi thiết triều, Trần Ứng Trù không ngơi nghỉ liền đến ngay Phủ Quốc Công. Không ngờ lại bị Vệ Nhã Lan cự tuyệt ngay ngoài cửa, nói là không muốn gặp hắn.
“Vương gia, tiểu nữ chỉ là giận dỗi chút thôi, vương gia chờ hai hôm nữa hẵng đến đón con bé.” Vệ Thuần đứng trước cửa phòng Vệ Nhã Lan khuyên nhủ, “Tiểu nữ vì rơi xuống nước mà kinh hãi, nửa đêm gặp ác mộng chạy khỏi phòng, không cẩn thận ngã đập đầu, tỉnh dậy thì quên rất nhiều chuyện. Hơn nữa còn bị sặc nước, cổ họng tổn thương, mấy ngày nay không nói được.”
Trần Ứng Trù như bị ai bóp nghẹt ngực: “Ý ngươi là gì? Ngươi nói Lan nhi bị mất trí nhớ? Nàng quên cái gì?”
Nhìn thấy ánh mắt Trần Ứng Trù đầy lo lắng, Vệ Thuần trong lòng thầm đắc ý: “Tất cả những gì xảy ra sau khi nàng thành thân với vương gia, nàng đều không nhớ.”
Trần Ứng Trù sắc mặt tái nhợt, chân đứng không vững, không tự chủ được lùi một bước: “Quên rồi?”
Chẳng trách ánh mắt Lan nhi nhìn hắn lại xa lạ như thế, lại còn đuổi hắn đi. Ông trời sao có thể tàn nhẫn với hắn đến vậy?
“Dù quên mất quá khứ với bản vương, Lan nhi vẫn là vương phi của bản vương. Hôm nay bản vương nhất định phải đưa nàng đi!”
Vệ Thuần vội ngăn: “Không được! Vương gia lúc này mà vào, chỉ khiến Lan nhi thêm sợ hãi. Xin vương gia cho lão thần vài ngày, để lão thần cùng phu nhân an ủi con bé.”
Trần Ứng Trù mắt đỏ hoe, túm lấy cổ áo Vệ Thuần: “Vệ Thuần, ngươi tốt nhất đừng giở trò!”
Một người luôn điềm tĩnh nghiêm trang như Dục Vương, lại có thể giữa thanh thiên bạch nhật mà túm lấy cổ áo nhạc phụ – đủ thấy hắn đã loạn đến thế nào.
Nhưng Vệ Thuần không hề sợ hãi, chỉ thản nhiên nhìn hắn: “Lan nhi là con gái ruột của lão thần, vương gia như vậy, là định làm gì? Chẳng lẽ vương gia nghĩ lão thần muốn lợi dụng chính con gái mình?”
Dù Giang Mạt không nói, nhưng Vệ Thuần cũng đoán được: Trần Ứng Trù cẩn trọng như vậy, nhất định đã phát hiện Giang Mạt từng lén xem danh sách, tất nhiên cũng ngờ rằng ông ta có mưu phản – chẳng qua là không có chứng cứ, tạm thời không thể làm gì.
Nghĩ tới quyển danh sách ấy, Vệ Thuần càng thêm giận. Đêm đó ông đã giao nó cho người của An Thịnh Vũ, nhưng sáng nay tin báo về: Tất cả cái tên trong danh sách đều là giả.
Quả đúng là “mưu không thành, còn bị thiệt”.
Nhưng Trần Ứng Trù vẫn không trách Giang Mạt chuyện đó, xem ra là nỡ không xuống tay.
Nghe ra ẩn ý trong lời nói của Vệ Thuần, Trần Ứng Trù buông lỏng tay, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm ông: “Hôm nay bản vương nói cho rõ – Lan nhi là người bản vương yêu thương nhất đời này, từ nay về sau, bất kể có chuyện gì xảy ra, bản vương cũng sẽ liều mạng bảo vệ nàng bình an. Ngươi muốn dừng tay hay tiếp tục, đều không liên quan đến nàng. Nể mặt Lan nhi, nếu ngươi kịp thời quay đầu, bản vương tha mạng cho ngươi. Còn không, cho dù khiến nàng đau lòng, bản vương cũng tuyệt đối không tha!”
Người ta nói “vô dục tắc cương”, nhưng Vệ Thuần hiểu – Trần Ứng Trù giờ đây đã có nhược điểm. Khi trong lòng có điểm yếu, chính là trao cơ hội để người khác tổn thương mình – mà cảm giác ấy, ông hiểu rất rõ.
“Vương gia cứ yên tâm. Chỉ cần vương gia đối xử tốt với Lan nhi, không chấp nhặt chuyện nàng mất trí, lão thần tuyệt đối không phụ tấm chân tình của vương gia.”
Thật giả lẫn lộn, Vệ Thuần nói ra không chút do dự.
Dù sao thì ông cũng đã là kẻ “cỏ đầu tường”, gió thổi hướng nào liền ngả theo hướng ấy.
Trần Ứng Trù không nỡ rời mắt, nhìn về phía cửa phòng Vệ Nhã Lan, dằn lòng nói: “Được. Ba ngày, một ngày cũng không được quá.”
…
Chờ Trần Ứng Trù rời đi, Lưu Ánh Vinh – người vẫn trốn sau cửa – liền bước ra: “Phu quân, không ngờ Dục Vương lại si tình với nha đầu Giang Mạt đến vậy. Nếu chàng làm hắn tức giận thì phải làm sao đây?”
Vệ Thuần cười lạnh: “Chính vì hắn si tình sâu nặng, nên càng phải để hắn đợi lâu một chút. Hắn vừa phục minh đã chưa kịp nói lời nào với Lan nhi, chắc chắn trong lòng rối bời, nhớ nhung không nguôi. Càng khiến hắn khó gặp được Lan nhi, thì sau này hắn càng trân trọng, càng dễ tha thứ cho nàng hơn.”
Sau Khi Thay Gả Cho Vương Gia Mù LòaTác giả: 5:09Truyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Ngôn Tình, Truyện Quan TrườngĐêm lạnh lẽo rợn người, trời đất mịt mù. Gió lớn gào thét, tuyết lớn tung bay. Một đôi lồng đèn đỏ phát ra ánh sáng yếu ớt, phủ một lớp bạc tuyết, treo lơ lửng trên cao, lắc lư như sắp rơi xuống. Nơi đầu hẻm vắng lặng, một cỗ xe ngựa từ ngõ Tây chạy tới, lảo đảo trong gió tuyết rồi dừng lại trước phủ Khánh Quốc Công. Vết bánh xe kéo dài sau đó chẳng mấy chốc đã bị tuyết phủ kín. Người đánh xe ép sát nón đấu lạp rồi nhảy xuống, đôi giày vải bùn nhão in lại một chuỗi dấu bẩn trên nền tuyết trắng dày. Vòng cửa bị gõ vang. Mành xe được vén lên. Gió lạnh lẫn tuyết bắn vào mặt nữ tử trong xe, tựa như kim châm, không chút nể tình đâm vào đôi má trắng nõn mịn màng của nàng, làm đông cứng đôi mắt vẫn còn sưng đỏ. Cái lạnh thấu xương len lỏi từ cổ áo thấm vào, lan khắp cơ thể, khiến trái tim vốn đã sợ hãi càng thêm co rút lại. Tỳ nữ của phủ Khánh Quốc Công là Huệ Tình nhảy xuống xe trước, vén mành xe chờ nàng. “Giang cô nương, mời.” Gió lớn thổi tới, tay Giang Mạt đang giữ lấy cổ áo vô thức… Năm xưa, trong trận Tắc Dương, người đánh cắp bản đồ hành quân và bản đồ tác chiến tên là Hàn Dũng. Hắn đã vào Phi Kỵ doanh tám năm, người như tên, dũng mãnh thiện chiến.Trần Ứng Trù xưa nay vẫn giữ nguyên tắc “nghi người thì không dùng, đã dùng thì không nghi”. Trước khi Hàn Dũng trộm đồ, hắn hoàn toàn không có bất kỳ biểu hiện bất thường nào, khiến Trần Ứng Trù không hề phòng bị.Sau khi trở về từ chiến trường, hắn cho người điều tra Hàn Dũng, nhưng vợ con của Hàn Dũng đã mất tích, tìm kiếm bấy lâu vẫn không ra tung tích. Trần Ứng Trù vẫn không thể hiểu được, hắn đối đãi với Hàn Dũng không tệ, tại sao Hàn Dũng lại phản bội hắn.Duệ Vương gào lên: “Ngươi câm miệng!” Chuyện này không phải chuyện nhỏ. Việc ám sát Trần Ứng Trù tuy là đại tội, nhưng vẫn còn đường sống; nhưng trận Tắc Dương liên quan đến vạn dân trăm họ, giang sơn xã tắc, phụ hoàng tuyệt đối sẽ không tha.“Ngươi nói năng xằng bậy! Ngươi không đưa ra được chứng cứ bổn vương sai người ám sát, lại dám thốt ra những lời lộng ngôn như vậy!”Nhớ đến những binh sĩ đã bỏ mình trong trận chiến Tắc Dương, Trần Ứng Trù cố nén phẫn nộ, bước tới trước mặt Cảnh Vương: “Nói rõ cho ta!”Cảnh Vương đứng dậy, sắc mặt bình thản, dường như đã sớm chuẩn bị tâm lý để đi chịu chết: “Người lấy trộm bản đồ hành quân và bản đồ tác chiến là Hàn Dũng. Duệ Vương dùng tính mạng vợ con hắn để uy h**p, bắt hắn ngay trong đêm đánh cắp bản đồ giao cho tướng lĩnh Nhung quốc, chính là để ngươi chết ngoài chiến trường.”Thảo nào trước đó Hàn Dũng không có bất kỳ dấu hiệu gì bất thường, thì ra tất cả xảy ra chỉ trong một đêm.Duệ Vương lại thét lớn: “Chứng cứ đâu! Ngươi đưa chứng cứ ra!”Đệ đệ này từ nhỏ đã theo hắn như cái bóng, như công cụ trút giận của hắn – muốn đánh thì đánh, muốn mắng thì mắng, chưa từng phản kháng, dường như sinh ra đã để phục vụ cho hắn.Vậy mà hắn chưa từng nhìn đệ đệ này bằng ánh mắt ngang hàng, chê bai xuất thân thấp hèn, khinh thường sự ngu dốt của hắn. Lúc vui thì ban chút lợi, lúc không vui thì đạp xuống. Có lúc, ngay cả chó cũng không bằng.Hắn chưa từng nghĩ – Cảnh Vương là huynh đệ ruột thịt của hắn, cũng là một con người, có máu có thịt, biết vui biết buồn.Thật nực cười, đây là lần đầu tiên hắn vì một con chó mà vừa tức vừa đau.“Đã không có chứng cứ, vậy chính là phỉ báng!”Duệ Vương nói lớn: “Phụ hoàng, Cảnh Vương sớm đã oán hận nhi thần, cố ý chia rẽ tình cảm giữa nhi thần và Cửu đệ. Việc xảy ra trong trận Tắc Dương, nhi thần hoàn toàn không biết gì, còn việc ám sát Cửu đệ, chính là do Cảnh Vương chủ mưu, nhân chứng còn đây, không thể chối cãi!”“Chuyện trận Tắc Dương không có chứng cứ, nhưng chuyện ám sát Cửu đệ, nhi thần có chứng!”Lúc này, từ cửa Nghị Chính điện vang lên một giọng nói. Mọi người quay đầu nhìn, thấy một tiểu thái giám đang đẩy xe lăn chậm rãi tiến vào chính điện, người ngồi trên xe chính là Khang Vương.Xe lăn dừng lại, Khang Vương nói: “Phụ hoàng, nhi thần xin làm chứng – việc ám sát Cửu đệ là do nhị ca sai thất đệ thực hiện.”Khang Vương xưa nay không tham gia chính sự, cũng hiếm khi giao thiệp với bá quan hay các hoàng tử. Nếu nói giữa Dục Vương và Duệ Vương ai thân thiết với hắn hơn, ngược lại chính là Duệ Vương – người thỉnh thoảng còn tặng nhân sâm lộc nhung.Nếu chỉ một mình Cảnh Vương ra làm chứng thì khó mà lấy làm bằng, nhưng thêm cả Khang Vương, thì Duệ Vương liền trở thành trọng nghi.Chỉ là… chúng thần không hiểu vì sao Khang Vương lại giúp Dục Vương?Trần Ứng Trù cũng vô cùng nghi hoặc, nhìn sang Khang Vương.Khang Vương gật đầu với hắn, như muốn nói: “Yên tâm.”Rồi quay sang hoàng đế, nói: “Phụ hoàng, nhị ca kiêu ngạo, từng trước mặt nhi thần và Thất đệ thốt ra – phải giết Cửu đệ bằng mọi giá.”Duệ Vương lắc đầu, mặt đầy vẻ không thể tin nổi: “Ngươi nghe được lúc nào?”Khang Vương mỉm cười nhạt: “Ta đã nói nghe được, tức là nghe được.”Duệ Vương quỳ thụp xuống: “Phụ hoàng! Nhi thần bị oan!”Hoàng đế đã sớm mất kiên nhẫn: “Đủ rồi! Giáng Duệ Vương và Cảnh Vương làm thứ dân, đời này không được đặt chân vào Thượng Kinh! Bãi triều!”“Phụ hoàng, nhi thần bị oan, phụ hoàng…”“Bệ hạ!”Giữa tiếng cầu xin của Duệ Vương, có một giọng già nua vang lên, khiến hoàng đế dừng bước quay lại.Thái phó Trịnh Nghiêu chầm chậm quỳ xuống: “Lão thần có điều muốn tâu. Tiểu nữ nhà thần từ khi gả vào Duệ Vương phủ, ngày ngày lấy lệ rửa mặt, hoàn toàn không hay biết những việc Duệ Vương đã làm. Xin bệ hạ khai ân, chuẩn cho tiểu nữ được hòa ly cùng Duệ Vương.”Theo luật triều đình, hoàng tử bị giáng chức, vương phi cũng phải đi theo, cả đời không được gặp lại người thân. Làm sao ông có thể an lòng để con gái yêu chịu cảnh ấy?Nghe Thái phó thưa chuyện, Cảnh Vương lập tức nói: “Phụ hoàng, nhi thần cả gan, cũng cầu xin phụ hoàng cho phép nhi thần và Cảnh Vương phi hòa ly. Nhi thần đã chịu nhục sống hai mươi hai năm, chỉ đến khi cưới được Cảnh Vương phi, mới cảm thấy cuộc đời có chút ý nghĩa. Nhi thần chỉ cầu một cái chết, để đổi lấy sự tự do cho Vương phi.”Bị giáng làm thứ dân, khác gì bị ban chết? Chẳng qua chỉ là sống thêm mấy ngày, sớm muộn cũng chết, chi bằng chết cho thống khoái, hà tất phải chịu thêm giày vò?Trên đời này chẳng ai thật lòng đối đãi với hắn. Đến cả Vương phi của hắn cũng chẳng phải vì yêu mà gả cho, chỉ là trong thời gian ở bên nhau, nàng khiến hắn cảm nhận được một chút ấm áp. Chính sự ấm áp ít ỏi đến đáng thương đó cũng đủ để hắn lấy mạng mình đổi lấy sự bình yên cho nàng.Trần Ứng Trù động lòng trắc ẩn: “Phụ hoàng, nữ tử vô tội, xin phụ hoàng chuẩn lời thỉnh cầu của Thái phó và Thất ca.”Hoàng đế phất tay áo: “Lão Cửu, ngươi tự quyết định đi.”Thái phó cúi lạy: “Lão thần tạ ơn thánh ân của bệ hạ.”Cảnh Vương: “Nhi thần tạ phụ hoàng khai ân.”Duệ Vương thấy hoàng đế sắp rời khỏi điện, liền gào lên: “Phụ hoàng, nhi thần bị oan! Xin phụ hoàng đừng đi! Nhi thần bị oan!”Bạn đang đọc truyện tại rừng truyện chấm comCông công bên cạnh lớn tiếng hô: “Còn không mau kéo ra ngoài!”Mọi người nối nhau rời khỏi đại điện. Thái phó cúi người hành lễ với Trần Ứng Trù: “Lão thần đa tạ vương gia đã cầu tình.”“Thái phó không cần khách sáo.”Sau khi Thái phó rời đi, Trần Ứng Trù bước đến bên Khang Vương: “Hôm nay đa tạ Lục ca làm chứng. Chỉ là đệ không hiểu, vì sao huynh lại…”Khang Vương mỉm cười: “Cửu đệ đã phục minh, tất sẽ là minh quân. Ta thì chẳng sống được bao lâu nữa, chỉ mong sau này Cửu đệ đối xử tử tế với mẫu phi của ta.”Thì ra là vậy. Bao nhiêu năm nay, hắn không từ chối quà cáp của Duệ Vương, cũng không thân thiết với ai, không kết bè, không gây thù – thì ra là đang chờ thời, chỉ để đổi lấy một lời hứa từ tân hoàng.“Lục ca cứ yên tâm. À, Bạch thần y vẫn đang ở phủ đệ của ta, hôm khác để ngài ấy chẩn mạch cho huynh.”“Không cần đâu, đa tạ đệ. Nhưng ta hiểu rõ thân thể mình, không cần phiền hà thêm.”Quả thật, Khang Vương khác hắn. Thân thể đã như chiếc bình vỡ, có cứu chữa cũng chẳng sống thêm được bao lâu.Có lẽ y cũng đã chán ghét thân xác đau yếu này, chỉ mong sớm được giải thoát.“Được, nghe huynh. Hôm khác đệ sẽ đến phủ huynh xin một chén trà.”Khang Vương gật đầu: “Lúc nào cũng hoan nghênh.”…Rời khỏi buổi thiết triều, Trần Ứng Trù không ngơi nghỉ liền đến ngay Phủ Quốc Công. Không ngờ lại bị Vệ Nhã Lan cự tuyệt ngay ngoài cửa, nói là không muốn gặp hắn.“Vương gia, tiểu nữ chỉ là giận dỗi chút thôi, vương gia chờ hai hôm nữa hẵng đến đón con bé.” Vệ Thuần đứng trước cửa phòng Vệ Nhã Lan khuyên nhủ, “Tiểu nữ vì rơi xuống nước mà kinh hãi, nửa đêm gặp ác mộng chạy khỏi phòng, không cẩn thận ngã đập đầu, tỉnh dậy thì quên rất nhiều chuyện. Hơn nữa còn bị sặc nước, cổ họng tổn thương, mấy ngày nay không nói được.”Trần Ứng Trù như bị ai bóp nghẹt ngực: “Ý ngươi là gì? Ngươi nói Lan nhi bị mất trí nhớ? Nàng quên cái gì?”Nhìn thấy ánh mắt Trần Ứng Trù đầy lo lắng, Vệ Thuần trong lòng thầm đắc ý: “Tất cả những gì xảy ra sau khi nàng thành thân với vương gia, nàng đều không nhớ.”Trần Ứng Trù sắc mặt tái nhợt, chân đứng không vững, không tự chủ được lùi một bước: “Quên rồi?”Chẳng trách ánh mắt Lan nhi nhìn hắn lại xa lạ như thế, lại còn đuổi hắn đi. Ông trời sao có thể tàn nhẫn với hắn đến vậy?“Dù quên mất quá khứ với bản vương, Lan nhi vẫn là vương phi của bản vương. Hôm nay bản vương nhất định phải đưa nàng đi!”Vệ Thuần vội ngăn: “Không được! Vương gia lúc này mà vào, chỉ khiến Lan nhi thêm sợ hãi. Xin vương gia cho lão thần vài ngày, để lão thần cùng phu nhân an ủi con bé.”Trần Ứng Trù mắt đỏ hoe, túm lấy cổ áo Vệ Thuần: “Vệ Thuần, ngươi tốt nhất đừng giở trò!”Một người luôn điềm tĩnh nghiêm trang như Dục Vương, lại có thể giữa thanh thiên bạch nhật mà túm lấy cổ áo nhạc phụ – đủ thấy hắn đã loạn đến thế nào.Nhưng Vệ Thuần không hề sợ hãi, chỉ thản nhiên nhìn hắn: “Lan nhi là con gái ruột của lão thần, vương gia như vậy, là định làm gì? Chẳng lẽ vương gia nghĩ lão thần muốn lợi dụng chính con gái mình?”Dù Giang Mạt không nói, nhưng Vệ Thuần cũng đoán được: Trần Ứng Trù cẩn trọng như vậy, nhất định đã phát hiện Giang Mạt từng lén xem danh sách, tất nhiên cũng ngờ rằng ông ta có mưu phản – chẳng qua là không có chứng cứ, tạm thời không thể làm gì.Nghĩ tới quyển danh sách ấy, Vệ Thuần càng thêm giận. Đêm đó ông đã giao nó cho người của An Thịnh Vũ, nhưng sáng nay tin báo về: Tất cả cái tên trong danh sách đều là giả.Quả đúng là “mưu không thành, còn bị thiệt”.Nhưng Trần Ứng Trù vẫn không trách Giang Mạt chuyện đó, xem ra là nỡ không xuống tay.Nghe ra ẩn ý trong lời nói của Vệ Thuần, Trần Ứng Trù buông lỏng tay, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm ông: “Hôm nay bản vương nói cho rõ – Lan nhi là người bản vương yêu thương nhất đời này, từ nay về sau, bất kể có chuyện gì xảy ra, bản vương cũng sẽ liều mạng bảo vệ nàng bình an. Ngươi muốn dừng tay hay tiếp tục, đều không liên quan đến nàng. Nể mặt Lan nhi, nếu ngươi kịp thời quay đầu, bản vương tha mạng cho ngươi. Còn không, cho dù khiến nàng đau lòng, bản vương cũng tuyệt đối không tha!”Người ta nói “vô dục tắc cương”, nhưng Vệ Thuần hiểu – Trần Ứng Trù giờ đây đã có nhược điểm. Khi trong lòng có điểm yếu, chính là trao cơ hội để người khác tổn thương mình – mà cảm giác ấy, ông hiểu rất rõ.“Vương gia cứ yên tâm. Chỉ cần vương gia đối xử tốt với Lan nhi, không chấp nhặt chuyện nàng mất trí, lão thần tuyệt đối không phụ tấm chân tình của vương gia.”Thật giả lẫn lộn, Vệ Thuần nói ra không chút do dự.Dù sao thì ông cũng đã là kẻ “cỏ đầu tường”, gió thổi hướng nào liền ngả theo hướng ấy.Trần Ứng Trù không nỡ rời mắt, nhìn về phía cửa phòng Vệ Nhã Lan, dằn lòng nói: “Được. Ba ngày, một ngày cũng không được quá.”…Chờ Trần Ứng Trù rời đi, Lưu Ánh Vinh – người vẫn trốn sau cửa – liền bước ra: “Phu quân, không ngờ Dục Vương lại si tình với nha đầu Giang Mạt đến vậy. Nếu chàng làm hắn tức giận thì phải làm sao đây?”Vệ Thuần cười lạnh: “Chính vì hắn si tình sâu nặng, nên càng phải để hắn đợi lâu một chút. Hắn vừa phục minh đã chưa kịp nói lời nào với Lan nhi, chắc chắn trong lòng rối bời, nhớ nhung không nguôi. Càng khiến hắn khó gặp được Lan nhi, thì sau này hắn càng trân trọng, càng dễ tha thứ cho nàng hơn.”