Ngày 12 tháng 12, Cục khí tượng Khu 4 phát thông báo tạm thời, báo hôm nay sẽ có đợt tuyết rơi dày đặc, nhắc nhở người dân chú ý an toàn khi di chuyển. Lúc Nghiêm Ngụ đội tuyết tới bệnh viện đón người, Chu Lạc An đang làm kiểm tra trước khi xuất viện. Đầu dò áp lực gắn lên sau gáy, dữ liệu cảnh báo đỏ liên tục vang lên inh ỏi, chiếc máy y tế AI cũ kỹ, lạc hậu run rẩy hồi lâu mới đưa ra kết luận. “Tuyến thể đã đạt tới giới hạn chịu đựng, xin lập tức ngừng sử dụng chất ức chế.” Chu Lạc An bình tĩnh thong dong đứng dậy, lần lượt buông ống tay áo sơ mi đã xắn lên xuống. “Phương án điều trị.” “Dựa theo tình trạng hiện tại, đánh dấu tự nhiên vẫn là cách tốt nhất để điều chỉnh rối loạn tuyến thể.” Câu trả lời này Chu Lạc An đã nghe qua hàng trăm lần, anh không còn mong chờ vào chiếc máy già nua hơn cả mình này sẽ đưa ra được biện pháp nào mới mẻ, sự chú ý của anh bị cảm giác nóng lên âm ỉ ở lòng bàn tay thu hút. Mở bàn tay phải ra, tại hổ khẩu là một đóa hoa hồng màu đỏ thẫm, những đường vân…

Chương 62: “Sao lại nhỏ thế này?”

Đóa Hồng Khu Bốn - Trường Tiếu CaTác giả: Trường Tiếu CaTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô ThịNgày 12 tháng 12, Cục khí tượng Khu 4 phát thông báo tạm thời, báo hôm nay sẽ có đợt tuyết rơi dày đặc, nhắc nhở người dân chú ý an toàn khi di chuyển. Lúc Nghiêm Ngụ đội tuyết tới bệnh viện đón người, Chu Lạc An đang làm kiểm tra trước khi xuất viện. Đầu dò áp lực gắn lên sau gáy, dữ liệu cảnh báo đỏ liên tục vang lên inh ỏi, chiếc máy y tế AI cũ kỹ, lạc hậu run rẩy hồi lâu mới đưa ra kết luận. “Tuyến thể đã đạt tới giới hạn chịu đựng, xin lập tức ngừng sử dụng chất ức chế.” Chu Lạc An bình tĩnh thong dong đứng dậy, lần lượt buông ống tay áo sơ mi đã xắn lên xuống. “Phương án điều trị.” “Dựa theo tình trạng hiện tại, đánh dấu tự nhiên vẫn là cách tốt nhất để điều chỉnh rối loạn tuyến thể.” Câu trả lời này Chu Lạc An đã nghe qua hàng trăm lần, anh không còn mong chờ vào chiếc máy già nua hơn cả mình này sẽ đưa ra được biện pháp nào mới mẻ, sự chú ý của anh bị cảm giác nóng lên âm ỉ ở lòng bàn tay thu hút. Mở bàn tay phải ra, tại hổ khẩu là một đóa hoa hồng màu đỏ thẫm, những đường vân… Quả trứng luộc mới ăn dở một miếng được đặt lại vào đĩa, Chu Lạc An lau sạch tay rồi đưa cho Trần Bạc một điếu thuốc: “Chuyện là thế nào?”Trần Bạc đón lấy, nghiêng đầu để Chu Lạc An châm lửa giúp mình, thở dài phả ra một làn khói trắng: “Chuyện từ bảy năm trước rồi…”Bảy năm trước ư? Chu Lạc An chợt nhớ tới ảnh đại diện của Thương Nhĩ, bức ảnh đó vừa hay chụp Thường Sam lúc ba tuổi.“Hồi đó Tham Tinh là đội lính đánh thuê có quy mô lớn nhất Khu 9, khi ấy tôi còn nhỏ, lại không cha không mẹ, được anh chị cả nhặt về nuôi, ngày ngày theo họ đi làm nhiệm vụ.”“Kiếm thì được nhiều đấy, nhưng chẳng biết ngày nào đi mà không có ngày về, đều là việc bán mạng cả.”“Anh chị cả xót anh Phong và Tiểu Sam, năm đó vốn đã định giải tán Tham Tinh nhưng lại đột ngột nhận được một mối lớn, tiền thù lao rất cao. Họ mủi lòng, tính xong nhiệm vụ này sẽ chia tiền rồi đưa bọn trẻ đến Khu 5.”Một điếu thuốc nhanh chóng cháy hết, Chu Lạc An đẩy thẳng bao thuốc của mình đến trước mặt Trần Bạc.Trần Bạc liếc nhìn nhãn hiệu, không nhận ra là loại gì nhưng biết chắc nó tốt hơn bao Đại Quang Minh của mình không biết bao nhiêu lần, cậu ta không nỡ cầm ngay mà tiếp tục kể: “Ngờ đâu trong nhóm có kẻ phản bội, gã muốn nuốt trọn số tiền đó nên đã táy máy với xe. Anh chị cả không thể trở về, đến xác cũng không tìm thấy.”Chu Lạc An dõi mắt lướt qua vai Trần Bạc nhìn ra cửa, Thương Nhĩ đã uống nước xong, đang quay trở lại.“Sau đó thì sao?” Anh hỏi.“Sau đó ư? Sau đó anh Phong đánh gãy chân kẻ đó, quẳng thẳng ra khỏi trạm trung chuyển. Anh ấy ngồi trong xe suốt một ngày một đêm, không làm gì cả, chỉ tựa vào cửa sổ mà nhìn.” Gương mặt Trần Bạc lộ ra vẻ phấn khích tàn nhẫn: “Nhìn kẻ đó chết dần chết mòn dưới phóng xạ, nhìn da thịt thối rữa từng chút một, cho đến cuối cùng chỉ còn lại một bộ xương đen.”“Bây giờ vẫn còn ở ngoài trạm trung chuyển à?”“Mất từ lâu rồi, mỗi lần đi nhiệm vụ tôi đều lái xe cán qua đống xương đó vài vòng, về sau suýt nữa thì không tìm thấy nên phải cắm một lá cờ trắng làm dấu.”Thương Nhĩ đã đi tới trước bàn, Chu Lạc An hỏi Trần Bạc câu cuối cùng: “Ở trạm trung chuyển số mấy?”“Số 10.”Thương Nhĩ đặt một ly nước xuống trước mặt Chu Lạc An, ấn tay lên vai Trần Bạc thay cho lời cảnh cáo: “Đừng kể nữa.”Chu Lạc An cười thầm, tai cún con này thính thật đấy, chắc chắn đã nghe thấy hết cuộc trò chuyện rồi.Anh cầm quả trứng lên ăn tiếp, Thương Nhĩ lại đẩy ly nước sát vào tay anh, chạm khẽ ngón út vào, kiểm tra thành ly vẫn còn ấm.“Anh uống chút nước đi kẻo nghẹn.”Chu Lạc An khách sáo đáp: “Cảm ơn.”Thương Nhĩ không ngồi xuống, cầm lấy quả trứng ăn gọn trong hai miếng rồi vỗ vai Trần Bạc: “Ăn xong chưa? Xong rồi thì đi mở cửa.”“Xong rồi, xong rồi đây.” Trần Bạc vội đứng dậy, âm thầm thò một xúc tu ra cuỗm luôn bao thuốc Chu Lạc An tặng vào túi: “Đi thôi, để xem là cửa gì mà khó mở thế.”Trước khi đi, Thương Nhĩ cúi người sát bên tai Chu Lạc An: “Anh cứ ăn cơm trước đi, em sẽ về ngay.”Khóe miệng Chu Lạc An dính một mẩu lòng đỏ trứng, anh đưa lưỡi l**m đi rồi rút khăn giấy lau sạch: “Không cần đâu, tôi no rồi, đi cùng đi.”Bức tường phía sau mà Kim Xán nhắc tới nằm ở cực Nam của Khu 9, tường an ninh áp sát vào vách núi, đến một kẽ hở cũng không tìm thấy.Chu Lạc An đi quanh một vòng, thấy khó tháo dỡ được nên trực tiếp đưa ra đề nghị: “Hay là cho nổ tung nó luôn?”Kim Xán vội ngăn ý tưởng của anh: “Với quy mô thế này, nếu dùng thuốc nổ, e là nửa cái Khu 9 này cũng sụp đổ theo mất.”“Được rồi.” Chu Lạc An bỏ cuộc, đi đến bên cạnh Thương Nhĩ: “Thế nào? Mở được không?”Thương Nhĩ s* s**ng trên mặt đất hồi lâu rồi đột ngột ngẩng đầu: “Cửa này mở hất lên trên, cơ quan chắc nằm ở phía trên, em lên đó xem thử.”Chu Lạc An nhìn bức tường gần như dựng đứng, hỏi: “Lên bằng cách nào?”“Để em thử xem.”Nói xong, hắn lùi lại vài bước rồi lấy đà chạy tới, bật nhảy vọt lên cao hai mét, đôi tay bám chặt vào những mỏm đá nhô ra trên tường.Chu Lạc An thầm tán thưởng trong lòng “đẹp đấy”, ánh mắt dõi theo từng chuyển động của hắn, nhỏ giọng nhắc nhở: “Cẩn thận đấy.”Trần Bạc đứng dưới bám vào tường gào thét loạn xạ: “Anh Phong! Anh cẩn thận nhé! Bên phải, bên phải kìa! Tảng đá bên phải to hơn đấy!”Thương Nhĩ không đáp lời nào, hắn dùng hết sức bình sinh như lúc leo cửa sổ nhà Chu Lạc An, chỉ dựa vào lực cánh tay mà kéo bản thân lên, nhoằng cái đã lộn người leo l*n đ*nh cửa an ninh.Chu Lạc An chỉ thấy bóng người khuất hẳn vào bóng tối rồi không nghe thấy bất kỳ động tĩnh nào, anh không đợi thêm được nữa, bước tới hai bước, áp sát vào vách tường ngẩng lên nhìn: “Thế nào rồi?”Không có tiếng trả lời.Tim bỗng đập nhanh liên hồi, Chu Lạc An cao giọng gọi thêm lần nữa: “Nói gì đi chứ!”Cái đầu của Thương Nhĩ ló ra từ phía trên, vẻ mặt nghiêm trọng: “Khóa mật mã đã bị ai đó bẻ rồi, bên trên có một cánh cửa, đang mở.”Cửa đang mở?Sắc mặt Tần Việt biến đổi, lập tức kéo Kim Xán ra sau lưng bảo vệ, nhìn về phía Chu Lạc An: “Người của tôi đã canh giữ ở đây từ tháng trước, cửa luôn đóng kín, sáng nay vì phải chuẩn bị đồ đạc nên mới để trống khoảng hai tiếng đồng hồ.”Chu Lạc An lập tức hiểu ra: “Có kẻ đã nhân lúc hai tiếng này để mở cửa, đột nhập vào bên trong trạm công tác Tùng Sa.”Ai là người đã mở cửa? Lại còn bằng cách bẻ khóa mật mã.“Là người của Tề Hồng Vân.” Tần Việt khẳng định, “Nếu nói còn ai biết mật mã thì chỉ có thể là Tề Hồng Vân.”Chu Lạc An đột nhiên bật cười: “Lão ta vội vàng như vậy chứng tỏ bên trong có bằng chứng bất lợi cho lão, điều này có nghĩa là chúng ta đã tìm đúng chỗ rồi.”Vội vội vàng vàng, mạo hiểm rủi ro lớn như vậy để mở cửa, hẳn là muốn đi trước một bước tìm thấy bằng chứng rồi hủy sạch trước khi bọn họ vào được bên trong.Lúc này Thương Nhĩ lại truyền thêm vài thông tin hữu ích: “Ở cửa có dấu chân, lối đi dẫn xuống phía dưới, nhưng xung quanh không có chỗ nào để cố định dây thừng, hình như đã bị… đập bỏ hết rồi.”“Làm gọn gàng thật đấy.” Chu Lạc An chậm rãi lên tiếng, “Đây là không định cho chúng ta vào mà… Lối đi sâu bao nhiêu?”Thương Nhĩ: “Rất sâu, chúng ta không có dây trượt dài đến thế, trừ phi bay xuống.”“Bay xuống?” Trần Bạc đưa mắt nhìn đám người xung quanh, mồm miệng luyên thuyên: “Hội hải sản chúng ta đây tay thì nhiều thật đấy, nhưng đến một cái cánh cũng không có thì bay xuống kiểu gì?”“Khoan đã, cánh sao?” Chu Lạc An mỉm cười rút điện thoại ra, “Chẳng phải là muốn gì có nấy đó sao? Đợi đấy, cánh tới ngay đây.”Lúc Phùng Dặc bị một cuộc điện thoại của Chu Lạc An gọi đến, vết đỏ do ngủ đè mặt lên gối vẫn chưa tan hết.Chu Lạc An dùng giọng điệu chê bai: “Giờ này mà anh vẫn còn ngủ được hả? Còn muốn báo thù nữa không? Trịnh Tân Hoa ngày nào cũng muốn lấy mạng anh, sao anh có thể ngủ ngon thế được?”Phùng Dặc mất ngủ cả đêm, vừa mới chợp mắt đã bị Chu Lạc An dựng dậy, không tránh khỏi nổi cáu: “Chuyện này là do ai gây ra hả? Tôi cũng muốn tìm Trịnh Tân Hoa báo thù lắm chứ, nhưng tôi còn chẳng ra khỏi được Khu 9 thì làm được cái gì?”Chu Lạc An vỗ vai hắn ta, nói bằng giọng sâu xa: “Khéo thật, bây giờ đang có một cơ hội để anh phát huy giá trị của mình đây.”Phùng Dặc: “Cái gì?”Chu Lạc An chỉ tay về phía trước: “Anh là vẹt mà đúng không? Lôi cánh của anh ra, bay xuống dưới xem tình hình bên trong thế nào đi.”Phùng Dặc: “…”Mặt hắn ta đỏ bừng lên vì tức, rặn mãi mới ra một câu: “Tuy tôi là vẹt, nhưng tôi là vẹt phân hóa bậc cao, ngay cả bản thân tôi còn chưa từng thấy cánh của mình bao giờ…”Chu Lạc An an ủi: “Đừng căng thẳng, hay là cứ thử xem sao?”Phùng Dặc cảm thấy mình bị sỉ nhục. Là một chủng loài phân hóa bậc cao, việc để lộ đặc điểm phân hóa yếu kém của mình trước mặt bàn dân thiên hạ là một điều rất mất mặt, hắn ta không thể thản nhiên đeo một đôi tai như Chu Lạc An được, những ngày ở Khu 9 này, mỗi lần ra ngoài hắn ta đều đi sát mặt tường.“Tôi…”“Đừng quên hiện tại chúng ta là quan hệ hợp tác.” Chu Lạc An ghé sát tai Phùng Dặc, “Anh không tỏ chút thành ý nào thì sao tôi sẵn lòng giúp anh được? Chẳng phải anh muốn quay về Văn phòng Chính vụ sao? Chờ chúng ta lấy được bằng chứng, Trịnh Tân Hoa ngã đài, anh có thể về bất cứ lúc nào.”Phùng Dặc nghiến răng: “Tôi thử, nhưng tôi không dám hứa là chắc chắn sẽ làm được đâu.”Chu Lạc An làm động tác “mời”, lùi lại đứng cạnh Thương Nhĩ, thong dong chờ xem kịch hay.Bị bao nhiêu con mắt xung quanh đổ dồn vào, đầu Phùng Dặc như muốn cúi gằm xuống tận cống thoát nước. Hắn ta hít sâu một hơi, chậm chạp cởi áo khoác, áo sơ mi và cả cái áo ba lỗ của ông già mặc bên trong cùng ra.Cánh tay Thương Nhĩ khẽ cử động, vốn định che mắt Chu Lạc An lại nhưng khi nhìn thấy thân hình gầy gò của Phùng Dặc thì lẳng lặng hạ tay xuống.Trong mắt Chu Lạc An không có chút sự thưởng thức nào mà chỉ toàn lòng hiếu thắng.Phùng Dặc lấy cái gì mà so với anh được chứ, một Alpha mà nhìn còn chẳng săn chắc bằng anh.“Thế nào rồi?” Anh giả vờ quan tâm, “Có cảm nhận được đôi cánh của anh không?”“Câm miệng!” Phùng Dặc nhắm nghiền mắt, chăm chú cảm nhận, hai vai ngầm phát lực không ngừng nhô lên rồi lại hạ xuống. Hồi lâu sau, cuối cùng hắn ta cũng cảm thấy một luồng khí nóng hổi xuất hiện sau lưng, xương bả vai như bị luồng khí ấy húc văng ra, hai chiếc cánh trụi lủi “phụt” một tiếng mọc ra ngoài.Chu Lạc An: “…”Anh nheo nheo mắt, cứ ngỡ mình nhìn lầm. Cặp cánh trông như của gà con kia là thứ mà Phùng Dặc phải rặn nửa ngày trời mới ra đấy à?Đúng lúc này, trong đám đông chẳng biết là ai thốt lên một câu: “Sao mà nhỏ thế?”Phùng Dặc hốt hoảng mở mắt, đưa tay ra sau sờ thử, cánh của hắn ta còn chẳng lớn bằng lòng bàn tay, nhẵn thín, núc ních thịt, thậm chí đến một cọng lông cũng không có.Chu Lạc An bày ra bộ dạng không nỡ nhìn tiếp, vẫy vẫy tay với Phùng Dặc: “Mau thu lại đi, đừng làm loạn thêm nữa, đem đi chiên cánh gà còn chẳng bõ dính răng.”Toàn thân Phùng Dặc run rẩy mặc lại áo sơ mi, nghiến răng nghiến lợi lườm Chu Lạc An, hốc mắt đỏ hoe.Hắn ta không thu lại được nữa rồi.

Quả trứng luộc mới ăn dở một miếng được đặt lại vào đĩa, Chu Lạc An lau sạch tay rồi đưa cho Trần Bạc một điếu thuốc: “Chuyện là thế nào?”

Trần Bạc đón lấy, nghiêng đầu để Chu Lạc An châm lửa giúp mình, thở dài phả ra một làn khói trắng: “Chuyện từ bảy năm trước rồi…”

Bảy năm trước ư? Chu Lạc An chợt nhớ tới ảnh đại diện của Thương Nhĩ, bức ảnh đó vừa hay chụp Thường Sam lúc ba tuổi.

“Hồi đó Tham Tinh là đội lính đánh thuê có quy mô lớn nhất Khu 9, khi ấy tôi còn nhỏ, lại không cha không mẹ, được anh chị cả nhặt về nuôi, ngày ngày theo họ đi làm nhiệm vụ.”

“Kiếm thì được nhiều đấy, nhưng chẳng biết ngày nào đi mà không có ngày về, đều là việc bán mạng cả.”

“Anh chị cả xót anh Phong và Tiểu Sam, năm đó vốn đã định giải tán Tham Tinh nhưng lại đột ngột nhận được một mối lớn, tiền thù lao rất cao. Họ mủi lòng, tính xong nhiệm vụ này sẽ chia tiền rồi đưa bọn trẻ đến Khu 5.”

Một điếu thuốc nhanh chóng cháy hết, Chu Lạc An đẩy thẳng bao thuốc của mình đến trước mặt Trần Bạc.

Trần Bạc liếc nhìn nhãn hiệu, không nhận ra là loại gì nhưng biết chắc nó tốt hơn bao Đại Quang Minh của mình không biết bao nhiêu lần, cậu ta không nỡ cầm ngay mà tiếp tục kể: “Ngờ đâu trong nhóm có kẻ phản bội, gã muốn nuốt trọn số tiền đó nên đã táy máy với xe. Anh chị cả không thể trở về, đến xác cũng không tìm thấy.”

Chu Lạc An dõi mắt lướt qua vai Trần Bạc nhìn ra cửa, Thương Nhĩ đã uống nước xong, đang quay trở lại.

“Sau đó thì sao?” Anh hỏi.

“Sau đó ư? Sau đó anh Phong đánh gãy chân kẻ đó, quẳng thẳng ra khỏi trạm trung chuyển. Anh ấy ngồi trong xe suốt một ngày một đêm, không làm gì cả, chỉ tựa vào cửa sổ mà nhìn.” Gương mặt Trần Bạc lộ ra vẻ phấn khích tàn nhẫn: “Nhìn kẻ đó chết dần chết mòn dưới phóng xạ, nhìn da thịt thối rữa từng chút một, cho đến cuối cùng chỉ còn lại một bộ xương đen.”

“Bây giờ vẫn còn ở ngoài trạm trung chuyển à?”

“Mất từ lâu rồi, mỗi lần đi nhiệm vụ tôi đều lái xe cán qua đống xương đó vài vòng, về sau suýt nữa thì không tìm thấy nên phải cắm một lá cờ trắng làm dấu.”

Thương Nhĩ đã đi tới trước bàn, Chu Lạc An hỏi Trần Bạc câu cuối cùng: “Ở trạm trung chuyển số mấy?”

“Số 10.”

Thương Nhĩ đặt một ly nước xuống trước mặt Chu Lạc An, ấn tay lên vai Trần Bạc thay cho lời cảnh cáo: “Đừng kể nữa.”

Chu Lạc An cười thầm, tai cún con này thính thật đấy, chắc chắn đã nghe thấy hết cuộc trò chuyện rồi.

Anh cầm quả trứng lên ăn tiếp, Thương Nhĩ lại đẩy ly nước sát vào tay anh, chạm khẽ ngón út vào, kiểm tra thành ly vẫn còn ấm.

“Anh uống chút nước đi kẻo nghẹn.”

Chu Lạc An khách sáo đáp: “Cảm ơn.”

Thương Nhĩ không ngồi xuống, cầm lấy quả trứng ăn gọn trong hai miếng rồi vỗ vai Trần Bạc: “Ăn xong chưa? Xong rồi thì đi mở cửa.”

“Xong rồi, xong rồi đây.” Trần Bạc vội đứng dậy, âm thầm thò một xúc tu ra cuỗm luôn bao thuốc Chu Lạc An tặng vào túi: “Đi thôi, để xem là cửa gì mà khó mở thế.”

Trước khi đi, Thương Nhĩ cúi người sát bên tai Chu Lạc An: “Anh cứ ăn cơm trước đi, em sẽ về ngay.”

Khóe miệng Chu Lạc An dính một mẩu lòng đỏ trứng, anh đưa lưỡi l**m đi rồi rút khăn giấy lau sạch: “Không cần đâu, tôi no rồi, đi cùng đi.”

Bức tường phía sau mà Kim Xán nhắc tới nằm ở cực Nam của Khu 9, tường an ninh áp sát vào vách núi, đến một kẽ hở cũng không tìm thấy.

Chu Lạc An đi quanh một vòng, thấy khó tháo dỡ được nên trực tiếp đưa ra đề nghị: “Hay là cho nổ tung nó luôn?”

Kim Xán vội ngăn ý tưởng của anh: “Với quy mô thế này, nếu dùng thuốc nổ, e là nửa cái Khu 9 này cũng sụp đổ theo mất.”

“Được rồi.” Chu Lạc An bỏ cuộc, đi đến bên cạnh Thương Nhĩ: “Thế nào? Mở được không?”

Thương Nhĩ s* s**ng trên mặt đất hồi lâu rồi đột ngột ngẩng đầu: “Cửa này mở hất lên trên, cơ quan chắc nằm ở phía trên, em lên đó xem thử.”

Chu Lạc An nhìn bức tường gần như dựng đứng, hỏi: “Lên bằng cách nào?”

“Để em thử xem.”

Nói xong, hắn lùi lại vài bước rồi lấy đà chạy tới, bật nhảy vọt lên cao hai mét, đôi tay bám chặt vào những mỏm đá nhô ra trên tường.

Chu Lạc An thầm tán thưởng trong lòng “đẹp đấy”, ánh mắt dõi theo từng chuyển động của hắn, nhỏ giọng nhắc nhở: “Cẩn thận đấy.”

Trần Bạc đứng dưới bám vào tường gào thét loạn xạ: “Anh Phong! Anh cẩn thận nhé! Bên phải, bên phải kìa! Tảng đá bên phải to hơn đấy!”

Thương Nhĩ không đáp lời nào, hắn dùng hết sức bình sinh như lúc leo cửa sổ nhà Chu Lạc An, chỉ dựa vào lực cánh tay mà kéo bản thân lên, nhoằng cái đã lộn người leo l*n đ*nh cửa an ninh.

Chu Lạc An chỉ thấy bóng người khuất hẳn vào bóng tối rồi không nghe thấy bất kỳ động tĩnh nào, anh không đợi thêm được nữa, bước tới hai bước, áp sát vào vách tường ngẩng lên nhìn: “Thế nào rồi?”

Không có tiếng trả lời.

Tim bỗng đập nhanh liên hồi, Chu Lạc An cao giọng gọi thêm lần nữa: “Nói gì đi chứ!”

Cái đầu của Thương Nhĩ ló ra từ phía trên, vẻ mặt nghiêm trọng: “Khóa mật mã đã bị ai đó bẻ rồi, bên trên có một cánh cửa, đang mở.”

Cửa đang mở?

Sắc mặt Tần Việt biến đổi, lập tức kéo Kim Xán ra sau lưng bảo vệ, nhìn về phía Chu Lạc An: “Người của tôi đã canh giữ ở đây từ tháng trước, cửa luôn đóng kín, sáng nay vì phải chuẩn bị đồ đạc nên mới để trống khoảng hai tiếng đồng hồ.”

Chu Lạc An lập tức hiểu ra: “Có kẻ đã nhân lúc hai tiếng này để mở cửa, đột nhập vào bên trong trạm công tác Tùng Sa.”

Ai là người đã mở cửa? Lại còn bằng cách bẻ khóa mật mã.

“Là người của Tề Hồng Vân.” Tần Việt khẳng định, “Nếu nói còn ai biết mật mã thì chỉ có thể là Tề Hồng Vân.”

Chu Lạc An đột nhiên bật cười: “Lão ta vội vàng như vậy chứng tỏ bên trong có bằng chứng bất lợi cho lão, điều này có nghĩa là chúng ta đã tìm đúng chỗ rồi.”

Vội vội vàng vàng, mạo hiểm rủi ro lớn như vậy để mở cửa, hẳn là muốn đi trước một bước tìm thấy bằng chứng rồi hủy sạch trước khi bọn họ vào được bên trong.

Lúc này Thương Nhĩ lại truyền thêm vài thông tin hữu ích: “Ở cửa có dấu chân, lối đi dẫn xuống phía dưới, nhưng xung quanh không có chỗ nào để cố định dây thừng, hình như đã bị… đập bỏ hết rồi.”

“Làm gọn gàng thật đấy.” Chu Lạc An chậm rãi lên tiếng, “Đây là không định cho chúng ta vào mà… Lối đi sâu bao nhiêu?”

Thương Nhĩ: “Rất sâu, chúng ta không có dây trượt dài đến thế, trừ phi bay xuống.”

“Bay xuống?” Trần Bạc đưa mắt nhìn đám người xung quanh, mồm miệng luyên thuyên: “Hội hải sản chúng ta đây tay thì nhiều thật đấy, nhưng đến một cái cánh cũng không có thì bay xuống kiểu gì?”

“Khoan đã, cánh sao?” Chu Lạc An mỉm cười rút điện thoại ra, “Chẳng phải là muốn gì có nấy đó sao? Đợi đấy, cánh tới ngay đây.”

Lúc Phùng Dặc bị một cuộc điện thoại của Chu Lạc An gọi đến, vết đỏ do ngủ đè mặt lên gối vẫn chưa tan hết.

Chu Lạc An dùng giọng điệu chê bai: “Giờ này mà anh vẫn còn ngủ được hả? Còn muốn báo thù nữa không? Trịnh Tân Hoa ngày nào cũng muốn lấy mạng anh, sao anh có thể ngủ ngon thế được?”

Phùng Dặc mất ngủ cả đêm, vừa mới chợp mắt đã bị Chu Lạc An dựng dậy, không tránh khỏi nổi cáu: “Chuyện này là do ai gây ra hả? Tôi cũng muốn tìm Trịnh Tân Hoa báo thù lắm chứ, nhưng tôi còn chẳng ra khỏi được Khu 9 thì làm được cái gì?”

Chu Lạc An vỗ vai hắn ta, nói bằng giọng sâu xa: “Khéo thật, bây giờ đang có một cơ hội để anh phát huy giá trị của mình đây.”

Phùng Dặc: “Cái gì?”

Chu Lạc An chỉ tay về phía trước: “Anh là vẹt mà đúng không? Lôi cánh của anh ra, bay xuống dưới xem tình hình bên trong thế nào đi.”

Phùng Dặc: “…”

Mặt hắn ta đỏ bừng lên vì tức, rặn mãi mới ra một câu: “Tuy tôi là vẹt, nhưng tôi là vẹt phân hóa bậc cao, ngay cả bản thân tôi còn chưa từng thấy cánh của mình bao giờ…”

Chu Lạc An an ủi: “Đừng căng thẳng, hay là cứ thử xem sao?”

Phùng Dặc cảm thấy mình bị sỉ nhục. Là một chủng loài phân hóa bậc cao, việc để lộ đặc điểm phân hóa yếu kém của mình trước mặt bàn dân thiên hạ là một điều rất mất mặt, hắn ta không thể thản nhiên đeo một đôi tai như Chu Lạc An được, những ngày ở Khu 9 này, mỗi lần ra ngoài hắn ta đều đi sát mặt tường.

“Tôi…”

“Đừng quên hiện tại chúng ta là quan hệ hợp tác.” Chu Lạc An ghé sát tai Phùng Dặc, “Anh không tỏ chút thành ý nào thì sao tôi sẵn lòng giúp anh được? Chẳng phải anh muốn quay về Văn phòng Chính vụ sao? Chờ chúng ta lấy được bằng chứng, Trịnh Tân Hoa ngã đài, anh có thể về bất cứ lúc nào.”

Phùng Dặc nghiến răng: “Tôi thử, nhưng tôi không dám hứa là chắc chắn sẽ làm được đâu.”

Chu Lạc An làm động tác “mời”, lùi lại đứng cạnh Thương Nhĩ, thong dong chờ xem kịch hay.

Bị bao nhiêu con mắt xung quanh đổ dồn vào, đầu Phùng Dặc như muốn cúi gằm xuống tận cống thoát nước. Hắn ta hít sâu một hơi, chậm chạp cởi áo khoác, áo sơ mi và cả cái áo ba lỗ của ông già mặc bên trong cùng ra.

Cánh tay Thương Nhĩ khẽ cử động, vốn định che mắt Chu Lạc An lại nhưng khi nhìn thấy thân hình gầy gò của Phùng Dặc thì lẳng lặng hạ tay xuống.

Trong mắt Chu Lạc An không có chút sự thưởng thức nào mà chỉ toàn lòng hiếu thắng.

Phùng Dặc lấy cái gì mà so với anh được chứ, một Alpha mà nhìn còn chẳng săn chắc bằng anh.

“Thế nào rồi?” Anh giả vờ quan tâm, “Có cảm nhận được đôi cánh của anh không?”

“Câm miệng!” Phùng Dặc nhắm nghiền mắt, chăm chú cảm nhận, hai vai ngầm phát lực không ngừng nhô lên rồi lại hạ xuống. Hồi lâu sau, cuối cùng hắn ta cũng cảm thấy một luồng khí nóng hổi xuất hiện sau lưng, xương bả vai như bị luồng khí ấy húc văng ra, hai chiếc cánh trụi lủi “phụt” một tiếng mọc ra ngoài.

Chu Lạc An: “…”

Anh nheo nheo mắt, cứ ngỡ mình nhìn lầm. Cặp cánh trông như của gà con kia là thứ mà Phùng Dặc phải rặn nửa ngày trời mới ra đấy à?

Đúng lúc này, trong đám đông chẳng biết là ai thốt lên một câu: “Sao mà nhỏ thế?”

Phùng Dặc hốt hoảng mở mắt, đưa tay ra sau sờ thử, cánh của hắn ta còn chẳng lớn bằng lòng bàn tay, nhẵn thín, núc ních thịt, thậm chí đến một cọng lông cũng không có.

Chu Lạc An bày ra bộ dạng không nỡ nhìn tiếp, vẫy vẫy tay với Phùng Dặc: “Mau thu lại đi, đừng làm loạn thêm nữa, đem đi chiên cánh gà còn chẳng bõ dính răng.”

Toàn thân Phùng Dặc run rẩy mặc lại áo sơ mi, nghiến răng nghiến lợi lườm Chu Lạc An, hốc mắt đỏ hoe.

Hắn ta không thu lại được nữa rồi.

Đóa Hồng Khu Bốn - Trường Tiếu CaTác giả: Trường Tiếu CaTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô ThịNgày 12 tháng 12, Cục khí tượng Khu 4 phát thông báo tạm thời, báo hôm nay sẽ có đợt tuyết rơi dày đặc, nhắc nhở người dân chú ý an toàn khi di chuyển. Lúc Nghiêm Ngụ đội tuyết tới bệnh viện đón người, Chu Lạc An đang làm kiểm tra trước khi xuất viện. Đầu dò áp lực gắn lên sau gáy, dữ liệu cảnh báo đỏ liên tục vang lên inh ỏi, chiếc máy y tế AI cũ kỹ, lạc hậu run rẩy hồi lâu mới đưa ra kết luận. “Tuyến thể đã đạt tới giới hạn chịu đựng, xin lập tức ngừng sử dụng chất ức chế.” Chu Lạc An bình tĩnh thong dong đứng dậy, lần lượt buông ống tay áo sơ mi đã xắn lên xuống. “Phương án điều trị.” “Dựa theo tình trạng hiện tại, đánh dấu tự nhiên vẫn là cách tốt nhất để điều chỉnh rối loạn tuyến thể.” Câu trả lời này Chu Lạc An đã nghe qua hàng trăm lần, anh không còn mong chờ vào chiếc máy già nua hơn cả mình này sẽ đưa ra được biện pháp nào mới mẻ, sự chú ý của anh bị cảm giác nóng lên âm ỉ ở lòng bàn tay thu hút. Mở bàn tay phải ra, tại hổ khẩu là một đóa hoa hồng màu đỏ thẫm, những đường vân… Quả trứng luộc mới ăn dở một miếng được đặt lại vào đĩa, Chu Lạc An lau sạch tay rồi đưa cho Trần Bạc một điếu thuốc: “Chuyện là thế nào?”Trần Bạc đón lấy, nghiêng đầu để Chu Lạc An châm lửa giúp mình, thở dài phả ra một làn khói trắng: “Chuyện từ bảy năm trước rồi…”Bảy năm trước ư? Chu Lạc An chợt nhớ tới ảnh đại diện của Thương Nhĩ, bức ảnh đó vừa hay chụp Thường Sam lúc ba tuổi.“Hồi đó Tham Tinh là đội lính đánh thuê có quy mô lớn nhất Khu 9, khi ấy tôi còn nhỏ, lại không cha không mẹ, được anh chị cả nhặt về nuôi, ngày ngày theo họ đi làm nhiệm vụ.”“Kiếm thì được nhiều đấy, nhưng chẳng biết ngày nào đi mà không có ngày về, đều là việc bán mạng cả.”“Anh chị cả xót anh Phong và Tiểu Sam, năm đó vốn đã định giải tán Tham Tinh nhưng lại đột ngột nhận được một mối lớn, tiền thù lao rất cao. Họ mủi lòng, tính xong nhiệm vụ này sẽ chia tiền rồi đưa bọn trẻ đến Khu 5.”Một điếu thuốc nhanh chóng cháy hết, Chu Lạc An đẩy thẳng bao thuốc của mình đến trước mặt Trần Bạc.Trần Bạc liếc nhìn nhãn hiệu, không nhận ra là loại gì nhưng biết chắc nó tốt hơn bao Đại Quang Minh của mình không biết bao nhiêu lần, cậu ta không nỡ cầm ngay mà tiếp tục kể: “Ngờ đâu trong nhóm có kẻ phản bội, gã muốn nuốt trọn số tiền đó nên đã táy máy với xe. Anh chị cả không thể trở về, đến xác cũng không tìm thấy.”Chu Lạc An dõi mắt lướt qua vai Trần Bạc nhìn ra cửa, Thương Nhĩ đã uống nước xong, đang quay trở lại.“Sau đó thì sao?” Anh hỏi.“Sau đó ư? Sau đó anh Phong đánh gãy chân kẻ đó, quẳng thẳng ra khỏi trạm trung chuyển. Anh ấy ngồi trong xe suốt một ngày một đêm, không làm gì cả, chỉ tựa vào cửa sổ mà nhìn.” Gương mặt Trần Bạc lộ ra vẻ phấn khích tàn nhẫn: “Nhìn kẻ đó chết dần chết mòn dưới phóng xạ, nhìn da thịt thối rữa từng chút một, cho đến cuối cùng chỉ còn lại một bộ xương đen.”“Bây giờ vẫn còn ở ngoài trạm trung chuyển à?”“Mất từ lâu rồi, mỗi lần đi nhiệm vụ tôi đều lái xe cán qua đống xương đó vài vòng, về sau suýt nữa thì không tìm thấy nên phải cắm một lá cờ trắng làm dấu.”Thương Nhĩ đã đi tới trước bàn, Chu Lạc An hỏi Trần Bạc câu cuối cùng: “Ở trạm trung chuyển số mấy?”“Số 10.”Thương Nhĩ đặt một ly nước xuống trước mặt Chu Lạc An, ấn tay lên vai Trần Bạc thay cho lời cảnh cáo: “Đừng kể nữa.”Chu Lạc An cười thầm, tai cún con này thính thật đấy, chắc chắn đã nghe thấy hết cuộc trò chuyện rồi.Anh cầm quả trứng lên ăn tiếp, Thương Nhĩ lại đẩy ly nước sát vào tay anh, chạm khẽ ngón út vào, kiểm tra thành ly vẫn còn ấm.“Anh uống chút nước đi kẻo nghẹn.”Chu Lạc An khách sáo đáp: “Cảm ơn.”Thương Nhĩ không ngồi xuống, cầm lấy quả trứng ăn gọn trong hai miếng rồi vỗ vai Trần Bạc: “Ăn xong chưa? Xong rồi thì đi mở cửa.”“Xong rồi, xong rồi đây.” Trần Bạc vội đứng dậy, âm thầm thò một xúc tu ra cuỗm luôn bao thuốc Chu Lạc An tặng vào túi: “Đi thôi, để xem là cửa gì mà khó mở thế.”Trước khi đi, Thương Nhĩ cúi người sát bên tai Chu Lạc An: “Anh cứ ăn cơm trước đi, em sẽ về ngay.”Khóe miệng Chu Lạc An dính một mẩu lòng đỏ trứng, anh đưa lưỡi l**m đi rồi rút khăn giấy lau sạch: “Không cần đâu, tôi no rồi, đi cùng đi.”Bức tường phía sau mà Kim Xán nhắc tới nằm ở cực Nam của Khu 9, tường an ninh áp sát vào vách núi, đến một kẽ hở cũng không tìm thấy.Chu Lạc An đi quanh một vòng, thấy khó tháo dỡ được nên trực tiếp đưa ra đề nghị: “Hay là cho nổ tung nó luôn?”Kim Xán vội ngăn ý tưởng của anh: “Với quy mô thế này, nếu dùng thuốc nổ, e là nửa cái Khu 9 này cũng sụp đổ theo mất.”“Được rồi.” Chu Lạc An bỏ cuộc, đi đến bên cạnh Thương Nhĩ: “Thế nào? Mở được không?”Thương Nhĩ s* s**ng trên mặt đất hồi lâu rồi đột ngột ngẩng đầu: “Cửa này mở hất lên trên, cơ quan chắc nằm ở phía trên, em lên đó xem thử.”Chu Lạc An nhìn bức tường gần như dựng đứng, hỏi: “Lên bằng cách nào?”“Để em thử xem.”Nói xong, hắn lùi lại vài bước rồi lấy đà chạy tới, bật nhảy vọt lên cao hai mét, đôi tay bám chặt vào những mỏm đá nhô ra trên tường.Chu Lạc An thầm tán thưởng trong lòng “đẹp đấy”, ánh mắt dõi theo từng chuyển động của hắn, nhỏ giọng nhắc nhở: “Cẩn thận đấy.”Trần Bạc đứng dưới bám vào tường gào thét loạn xạ: “Anh Phong! Anh cẩn thận nhé! Bên phải, bên phải kìa! Tảng đá bên phải to hơn đấy!”Thương Nhĩ không đáp lời nào, hắn dùng hết sức bình sinh như lúc leo cửa sổ nhà Chu Lạc An, chỉ dựa vào lực cánh tay mà kéo bản thân lên, nhoằng cái đã lộn người leo l*n đ*nh cửa an ninh.Chu Lạc An chỉ thấy bóng người khuất hẳn vào bóng tối rồi không nghe thấy bất kỳ động tĩnh nào, anh không đợi thêm được nữa, bước tới hai bước, áp sát vào vách tường ngẩng lên nhìn: “Thế nào rồi?”Không có tiếng trả lời.Tim bỗng đập nhanh liên hồi, Chu Lạc An cao giọng gọi thêm lần nữa: “Nói gì đi chứ!”Cái đầu của Thương Nhĩ ló ra từ phía trên, vẻ mặt nghiêm trọng: “Khóa mật mã đã bị ai đó bẻ rồi, bên trên có một cánh cửa, đang mở.”Cửa đang mở?Sắc mặt Tần Việt biến đổi, lập tức kéo Kim Xán ra sau lưng bảo vệ, nhìn về phía Chu Lạc An: “Người của tôi đã canh giữ ở đây từ tháng trước, cửa luôn đóng kín, sáng nay vì phải chuẩn bị đồ đạc nên mới để trống khoảng hai tiếng đồng hồ.”Chu Lạc An lập tức hiểu ra: “Có kẻ đã nhân lúc hai tiếng này để mở cửa, đột nhập vào bên trong trạm công tác Tùng Sa.”Ai là người đã mở cửa? Lại còn bằng cách bẻ khóa mật mã.“Là người của Tề Hồng Vân.” Tần Việt khẳng định, “Nếu nói còn ai biết mật mã thì chỉ có thể là Tề Hồng Vân.”Chu Lạc An đột nhiên bật cười: “Lão ta vội vàng như vậy chứng tỏ bên trong có bằng chứng bất lợi cho lão, điều này có nghĩa là chúng ta đã tìm đúng chỗ rồi.”Vội vội vàng vàng, mạo hiểm rủi ro lớn như vậy để mở cửa, hẳn là muốn đi trước một bước tìm thấy bằng chứng rồi hủy sạch trước khi bọn họ vào được bên trong.Lúc này Thương Nhĩ lại truyền thêm vài thông tin hữu ích: “Ở cửa có dấu chân, lối đi dẫn xuống phía dưới, nhưng xung quanh không có chỗ nào để cố định dây thừng, hình như đã bị… đập bỏ hết rồi.”“Làm gọn gàng thật đấy.” Chu Lạc An chậm rãi lên tiếng, “Đây là không định cho chúng ta vào mà… Lối đi sâu bao nhiêu?”Thương Nhĩ: “Rất sâu, chúng ta không có dây trượt dài đến thế, trừ phi bay xuống.”“Bay xuống?” Trần Bạc đưa mắt nhìn đám người xung quanh, mồm miệng luyên thuyên: “Hội hải sản chúng ta đây tay thì nhiều thật đấy, nhưng đến một cái cánh cũng không có thì bay xuống kiểu gì?”“Khoan đã, cánh sao?” Chu Lạc An mỉm cười rút điện thoại ra, “Chẳng phải là muốn gì có nấy đó sao? Đợi đấy, cánh tới ngay đây.”Lúc Phùng Dặc bị một cuộc điện thoại của Chu Lạc An gọi đến, vết đỏ do ngủ đè mặt lên gối vẫn chưa tan hết.Chu Lạc An dùng giọng điệu chê bai: “Giờ này mà anh vẫn còn ngủ được hả? Còn muốn báo thù nữa không? Trịnh Tân Hoa ngày nào cũng muốn lấy mạng anh, sao anh có thể ngủ ngon thế được?”Phùng Dặc mất ngủ cả đêm, vừa mới chợp mắt đã bị Chu Lạc An dựng dậy, không tránh khỏi nổi cáu: “Chuyện này là do ai gây ra hả? Tôi cũng muốn tìm Trịnh Tân Hoa báo thù lắm chứ, nhưng tôi còn chẳng ra khỏi được Khu 9 thì làm được cái gì?”Chu Lạc An vỗ vai hắn ta, nói bằng giọng sâu xa: “Khéo thật, bây giờ đang có một cơ hội để anh phát huy giá trị của mình đây.”Phùng Dặc: “Cái gì?”Chu Lạc An chỉ tay về phía trước: “Anh là vẹt mà đúng không? Lôi cánh của anh ra, bay xuống dưới xem tình hình bên trong thế nào đi.”Phùng Dặc: “…”Mặt hắn ta đỏ bừng lên vì tức, rặn mãi mới ra một câu: “Tuy tôi là vẹt, nhưng tôi là vẹt phân hóa bậc cao, ngay cả bản thân tôi còn chưa từng thấy cánh của mình bao giờ…”Chu Lạc An an ủi: “Đừng căng thẳng, hay là cứ thử xem sao?”Phùng Dặc cảm thấy mình bị sỉ nhục. Là một chủng loài phân hóa bậc cao, việc để lộ đặc điểm phân hóa yếu kém của mình trước mặt bàn dân thiên hạ là một điều rất mất mặt, hắn ta không thể thản nhiên đeo một đôi tai như Chu Lạc An được, những ngày ở Khu 9 này, mỗi lần ra ngoài hắn ta đều đi sát mặt tường.“Tôi…”“Đừng quên hiện tại chúng ta là quan hệ hợp tác.” Chu Lạc An ghé sát tai Phùng Dặc, “Anh không tỏ chút thành ý nào thì sao tôi sẵn lòng giúp anh được? Chẳng phải anh muốn quay về Văn phòng Chính vụ sao? Chờ chúng ta lấy được bằng chứng, Trịnh Tân Hoa ngã đài, anh có thể về bất cứ lúc nào.”Phùng Dặc nghiến răng: “Tôi thử, nhưng tôi không dám hứa là chắc chắn sẽ làm được đâu.”Chu Lạc An làm động tác “mời”, lùi lại đứng cạnh Thương Nhĩ, thong dong chờ xem kịch hay.Bị bao nhiêu con mắt xung quanh đổ dồn vào, đầu Phùng Dặc như muốn cúi gằm xuống tận cống thoát nước. Hắn ta hít sâu một hơi, chậm chạp cởi áo khoác, áo sơ mi và cả cái áo ba lỗ của ông già mặc bên trong cùng ra.Cánh tay Thương Nhĩ khẽ cử động, vốn định che mắt Chu Lạc An lại nhưng khi nhìn thấy thân hình gầy gò của Phùng Dặc thì lẳng lặng hạ tay xuống.Trong mắt Chu Lạc An không có chút sự thưởng thức nào mà chỉ toàn lòng hiếu thắng.Phùng Dặc lấy cái gì mà so với anh được chứ, một Alpha mà nhìn còn chẳng săn chắc bằng anh.“Thế nào rồi?” Anh giả vờ quan tâm, “Có cảm nhận được đôi cánh của anh không?”“Câm miệng!” Phùng Dặc nhắm nghiền mắt, chăm chú cảm nhận, hai vai ngầm phát lực không ngừng nhô lên rồi lại hạ xuống. Hồi lâu sau, cuối cùng hắn ta cũng cảm thấy một luồng khí nóng hổi xuất hiện sau lưng, xương bả vai như bị luồng khí ấy húc văng ra, hai chiếc cánh trụi lủi “phụt” một tiếng mọc ra ngoài.Chu Lạc An: “…”Anh nheo nheo mắt, cứ ngỡ mình nhìn lầm. Cặp cánh trông như của gà con kia là thứ mà Phùng Dặc phải rặn nửa ngày trời mới ra đấy à?Đúng lúc này, trong đám đông chẳng biết là ai thốt lên một câu: “Sao mà nhỏ thế?”Phùng Dặc hốt hoảng mở mắt, đưa tay ra sau sờ thử, cánh của hắn ta còn chẳng lớn bằng lòng bàn tay, nhẵn thín, núc ních thịt, thậm chí đến một cọng lông cũng không có.Chu Lạc An bày ra bộ dạng không nỡ nhìn tiếp, vẫy vẫy tay với Phùng Dặc: “Mau thu lại đi, đừng làm loạn thêm nữa, đem đi chiên cánh gà còn chẳng bõ dính răng.”Toàn thân Phùng Dặc run rẩy mặc lại áo sơ mi, nghiến răng nghiến lợi lườm Chu Lạc An, hốc mắt đỏ hoe.Hắn ta không thu lại được nữa rồi.

Chương 62: “Sao lại nhỏ thế này?”