Ngày 12 tháng 12, Cục khí tượng Khu 4 phát thông báo tạm thời, báo hôm nay sẽ có đợt tuyết rơi dày đặc, nhắc nhở người dân chú ý an toàn khi di chuyển. Lúc Nghiêm Ngụ đội tuyết tới bệnh viện đón người, Chu Lạc An đang làm kiểm tra trước khi xuất viện. Đầu dò áp lực gắn lên sau gáy, dữ liệu cảnh báo đỏ liên tục vang lên inh ỏi, chiếc máy y tế AI cũ kỹ, lạc hậu run rẩy hồi lâu mới đưa ra kết luận. “Tuyến thể đã đạt tới giới hạn chịu đựng, xin lập tức ngừng sử dụng chất ức chế.” Chu Lạc An bình tĩnh thong dong đứng dậy, lần lượt buông ống tay áo sơ mi đã xắn lên xuống. “Phương án điều trị.” “Dựa theo tình trạng hiện tại, đánh dấu tự nhiên vẫn là cách tốt nhất để điều chỉnh rối loạn tuyến thể.” Câu trả lời này Chu Lạc An đã nghe qua hàng trăm lần, anh không còn mong chờ vào chiếc máy già nua hơn cả mình này sẽ đưa ra được biện pháp nào mới mẻ, sự chú ý của anh bị cảm giác nóng lên âm ỉ ở lòng bàn tay thu hút. Mở bàn tay phải ra, tại hổ khẩu là một đóa hoa hồng màu đỏ thẫm, những đường vân…

Chương 63: “Cậu là Omega ư?”

Đóa Hồng Khu Bốn - Trường Tiếu CaTác giả: Trường Tiếu CaTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô ThịNgày 12 tháng 12, Cục khí tượng Khu 4 phát thông báo tạm thời, báo hôm nay sẽ có đợt tuyết rơi dày đặc, nhắc nhở người dân chú ý an toàn khi di chuyển. Lúc Nghiêm Ngụ đội tuyết tới bệnh viện đón người, Chu Lạc An đang làm kiểm tra trước khi xuất viện. Đầu dò áp lực gắn lên sau gáy, dữ liệu cảnh báo đỏ liên tục vang lên inh ỏi, chiếc máy y tế AI cũ kỹ, lạc hậu run rẩy hồi lâu mới đưa ra kết luận. “Tuyến thể đã đạt tới giới hạn chịu đựng, xin lập tức ngừng sử dụng chất ức chế.” Chu Lạc An bình tĩnh thong dong đứng dậy, lần lượt buông ống tay áo sơ mi đã xắn lên xuống. “Phương án điều trị.” “Dựa theo tình trạng hiện tại, đánh dấu tự nhiên vẫn là cách tốt nhất để điều chỉnh rối loạn tuyến thể.” Câu trả lời này Chu Lạc An đã nghe qua hàng trăm lần, anh không còn mong chờ vào chiếc máy già nua hơn cả mình này sẽ đưa ra được biện pháp nào mới mẻ, sự chú ý của anh bị cảm giác nóng lên âm ỉ ở lòng bàn tay thu hút. Mở bàn tay phải ra, tại hổ khẩu là một đóa hoa hồng màu đỏ thẫm, những đường vân… Mọi chuyện nhất thời rơi vào bế tắc, Tần Việt túm lấy dây leo núi, trèo lên phía trên tường an ninh thử một chút rồi đề nghị: “Nối hai sợi dây lại với nhau, chọn người nào nhẹ cân nhất xuống dưới để mở tường an ninh từ bên trong.”“Chuyện này dễ ợt.” Chu Lạc An lại ra hiệu cho Phùng Dặc: “Anh đi đi.”Phùng Dặc sắp phát điên đến nơi: “Sao lại là tôi!”Chu Lạc An hùng hồn bảo: “Ở đây anh là người nhẹ nhất.”Phùng Dặc tức đến mức xoay người một vòng tại chỗ, ánh mắt vừa chạm phải gương mặt Kim Xán, còn chưa kịp mở miệng thì Chu Lạc An đã nói trước: “Anh nỡ để một Omega xuống đó à?”“…”Thương Nhĩ đã lặng lẽ nối xong dây thừng, lên tiếng thúc giục: “Ai xuống đây?”Phùng Dặc không còn chút tính khí nào, hắn ta cởi chiếc áo khoác vừa mới mặc vào, bước đến bên tường, ngửa cổ nhìn lên: “Tôi lên đó kiểu gì đây?”Thương Nhĩ thò nửa người ra, túm lấy cổ áo sau của Phùng Dặc, cứ thế nhấc bổng hắn lên.Giữa tiếng kêu oai oái, Tần Việt nhét đèn pin và bộ đàm vào hai túi quần của Phùng Dặc rồi đưa thêm cho hắn ta một khẩu súng, dặn dò: “Người của Tề Hồng Vân vẫn còn ở dưới đó, tự bảo vệ mình cho tốt, có phát hiện gì thì liên lạc với chúng tôi ngay.”Phùng Dặc gật đầu, vẻ mặt thoáng căng thẳng.Thương Nhĩ buộc dây bảo hiểm cho hắn ta, đưa đến bên mép cửa: “Nếu dây thừng bị đứt, cố gắng bảo vệ phần đầu, biết đâu vẫn còn cứu được.”Phùng Dặc: “?”Sợi dây rung lên, chân Phùng Dặc hụt bước, cả người rơi xuống một đoạn, hắn ta nắm chặt lấy dây thừng, cổ họng ra sức nuốt nước bọt: “Chậm… chậm thôi…”Chu Lạc An không nhìn thấy tình hình bên trên, chỉ nghe thấy tiếng Tần Việt và Thương Nhĩ thỉnh thoảng trao đổi, hai người thay phiên nhau giữ dây, chậm rãi đưa một Alpha trưởng thành xuống dưới. Cả quá trình kéo dài gần mười phút, bộ đàm bắt đầu phát ra tiếng “rè rè”, ngay sau đó là giọng nói run rẩy của Phùng Dặc.“Tôi xuống tới nơi rồi.”Tần Việt nhấn nút bộ đàm hỏi: “Bên dưới thế nào?”“Ở đây…” Giọng Phùng Dặc mang theo chút nghi hoặc. “Ở đây không hề bị thiêu rụi.”Bàn tay đang giữ nút đàm buông ra, Tần Việt đột ngột quay người, bốn mắt nhìn nhau với Kim Xán ở phía dưới, thoáng thấy sự kinh ngạc tương tự trong mắt đối phương.Sau đó anh ta nhanh chóng trượt xuống, ném bộ đàm vào lòng Chu Lạc An: “Em rể vào từ tường an toàn đi, tôi dẫn người tới lối thoát hiểm xem thử. Nếu bên trong căn bản không bị cháy, người của Tề Hồng Vân rất có thể sẽ rút ra bằng đường đó.”Nói xong, anh ta nắm tay Kim Xán rời đi.“Rè rè… Các thiết bị bên trong đều rất hoàn chỉnh, máy phát điện có thể vận hành… Văn phòng rất gọn gàng, tường cũng màu trắng… A, tôi tìm thấy công tắc rồi.”Chu Lạc An thu hồi ánh mắt, cúi đầu nói: “Thế nào? Có khởi động được không?”“Được thì được, nhưng hơi nhiều, cần chút thời gian.”“Tổng cộng có năm lớp tường.” Lúc này Trần Bạc lên tiếng, “Tối qua tôi có nghiên cứu qua, tầng hầm thứ hai có một đoạn dốc 60 độ, tường an ninh dựng ngay trên đoạn dốc đó đấy.”Chu Lạc An nghe vậy thì nhíu mày: “Lắp lắm tường an ninh trên đoạn dốc thế làm gì?”Trần Bạc lắc đầu.“Mẹ kiếp!” Trong bộ đàm, Phùng Dặc bỗng văng tục, ngay sau đó thân tường vang lên một tràng rung rì rì.Chu Lạc An vội hỏi: “Có chuyện gì thế?”Ngay cả người hiền lành như Phùng Dặc cũng bị ép đến mức phát điên, gào vào bộ đàm: “Tề Hồng Vân đang chơi trò giải đố phòng kín ở đây chắc!”“Ý anh là sao?”“Tường không mở từng cái một mà mở cùng lúc. Điều kiện để mở là… tôi không biết miêu tả thế nào nữa, đại loại là một bài toán logic toán học.”Bài toán logic toán học? Chu Lạc An không tin tưởng Phùng Dặc cho lắm, quay sang định tìm giấy bút: “Anh đọc đi, tôi tính cho.”“Cậu khinh thường ai đấy?” Phùng Dặc nói, “Hồi tôi còn đi học đã từng đoạt giải Xuất sắc toàn khu trong kỳ thi Olympic Toán học đấy nhé, đặc biệt là mảng Số học.”Chu Lạc An thúc giục: “Thế thì nhanh lên.”“Làm gì mà vội…” Phùng Dặc lầm bầm gì đó trong miệng, chưa đầy hai phút sau, mặt đất phát ra tiếng rung lớn hơn, bức tường dày nặng trước mắt từ từ nâng lên, để lộ một lối đi dẫn xuống dưới.Thương Nhĩ nhảy xuống từ đỉnh tường an ninh, vơ lấy đèn pin rọi vào bên trong, phía đối diện lập tức đáp lại, nguồn sáng yếu ớt nháy lên hai nhịp theo quy luật.Chu Lạc An bước lên hỏi: “Phùng Dặc?”Tiếng Phùng Dặc vang vọng dọc theo lối đi: “Xuống đi!”Chu Lạc An quay đầu nhìn một lượt, những người ở lại phía tường an ninh gồm có Thương Nhĩ, Trần Bạc và vài người của Tham Tinh.“Mọi người đều có súng chứ?” Anh hỏi.Đợi từng người giơ súng lên xác nhận, Chu Lạc An gật đầu: “Tốt, đi thôi, luôn giữ cảnh giác.”Nói xong, anh là người đầu tiên bước vào bóng tối.Thương Nhĩ vội vàng theo sát, nhân cơ hội nắm lấy tay Chu Lạc An: “Lát nữa đừng chạy lung tung.”Lúc này mà Chu Lạc An vẫn còn tâm trí để trêu chọc, anh nắm ngược lại tay hắn, ngón trỏ gãi gãi vào lòng bàn tay rộng rãi và khô ráo ấy: “Cậu bảo vệ tôi à?”“Vâng.” Hắn đi chậm lại một chút, đưa Chu Lạc An xuống cuối hàng, “Đứng sau lưng bọn em, đừng đi nhanh quá.”Thấy Chu Lạc An xuất hiện trong tư thế được bảo vệ kín kẽ, Phùng Dặc bật cười giễu cợt: “Có cần đến mức ấy không? Tôi đã ở dưới này nửa tiếng rồi, làm gì có ai.”Chu Lạc An cũng không giận mà ngược lại còn chân thành tán dương: “Lần này cảm ơn anh, không ngờ đầu óc anh bình thường không thông minh lắm mà làm toán lại nhanh thế.”Phùng Dặc: “…”Chu Lạc An: “Hồi đó có cơ duyên gì mà anh lại đi làm quan chức thế? Tôi thấy anh hợp làm thầy giáo hơn đấy.”Phùng Dặc hừ lạnh một tiếng, kiêu ngạo ngẩng cao đầu: “Để kế thừa vinh quang gia tộc.”Chu Lạc An suýt nữa thì phì cười thành tiếng.“Cậu cười cái gì?”“Không có gì.”Chu Lạc An không đùa cợt nữa, nhận lấy đèn pin từ tay Thương Nhĩ giơ lên soi khắp xung quanh. Họ đang đứng trong một văn phòng, đúng như lời Phùng Dặc nói, bàn ghế sắp xếp ngay ngắn, tường vách sạch bong không một vết bụi, đào đâu ra dấu vết từng bị hỏa hoạn thiêu rụi?Ánh đèn pin chuyển hướng về phía mặt Phùng Dặc, Chu Lạc An hỏi: “Anh có còn nhớ chuyện trạm công tác Tùng Sa bị thiêu rụi là do ai nói không?”Phùng Dặc quay đầu tránh đi: “Làm sao tôi biết được, chuyện từ hai mươi năm trước rồi, lúc đó tôi còn chưa vào tiểu học.”Chu Lạc An chậm rãi gật đầu, lật giở tập hồ sơ trên bàn, đầu ngón tay lướt qua những bảng biểu đã ngả vàng: “Tôi đoán là Tề Hồng Vân tự biên tự diễn, ông ta biết chuyện sắp bại lộ nên dứt khoát phong tỏa trạm công tác, tạo ra giả tượng lối đi bị sập và hỏa hoạn thiêu hủy tất cả.”Nguồn sáng lay động, hướng thẳng vào một đường hầm dài dằng dặc bên ngoài văn phòng: “Đi thôi, đến khu trung tâm xem sao.”Phùng Dặc đã đợi đến sốt ruột, cố ý vượt lên trước Trần Bạc để dẫn đầu, chưa đi được mấy bước thì một âm thanh khẽ vang lên.“Cạch…”Phùng Dặc không rõ âm thanh đó có nghĩa là gì, nhưng Trần Bạc đi chậm hơn nửa bước lại nghe rất rõ, cậu ta trợn tròn mắt, mấy chiếc xúc tu quấn chặt lấy cổ Phùng Dặc kéo xềnh xệch người nọ chạy ngược về, vừa chạy vừa gào: “Lựu đạn! Chạy mau, chạy mau!”Trong đường hầm hẹp dài không có chỗ ẩn nấp, cả bọn bị luồng khí nổ đánh văng cùng với những mảnh vụn bàn ghế đập thẳng vào văn phòng. Thân hình nhỏ thon của Phùng Dặc bay xa hơn cả, từ vị trí dẫn đầu ngã rầm xuống ngay cạnh Chu Lạc An ở cuối đội hình.Một loạt tiếng súng dồn dập vang lên, ngăn cách qua ánh lửa bắn tung tóe, gương mặt Trương Phi Đình lướt qua bên ngoài đường hầm rồi lập tức ẩn sau cánh cửa kim loại dày nặng, từ khe cửa nhìn chằm chằm vào trong phòng với ánh mắt âm hiểm.“Thầy đoán không sai, các người quả nhiên sẽ tìm đến trạm công tác.”Mọi người nhanh chóng bò dậy, tự tìm bia đỡ đạn cho mình, ai nấy đều đã trầy trụa ít nhiều. Trong không khí tức khắc tràn ngập mùi pheromone Alpha hỗn tạp, trong đó lẫn lộn một mùi hương hoa hồng bất thường. Phùng Dặc ở gần nhất nên phản ứng lại đầu tiên, hắn ta ngỡ ngàng nhìn về phía nguồn phát ra pheromone Omega kia.Thương Nhĩ lao tới, chỉ bằng một cú xoạc đã đến bên cạnh Chu Lạc An, đỡ lấy cơ thể đang run rẩy nhẹ vì đau đớn.“Anh bị thương ở đâu?”Mà cách đó không xa, thân hình Trương Phi Đình khựng lại, đáy mắt lóe lên một tia kinh ngạc, sau đó cánh môi khẽ động, nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý: “Omega?”Tiếng lựu đạn vừa dứt, hắn ta lại bắn thêm vài phát súng trấn áp về phía văn phòng, nhưng không tham chiến mà xoay người rút lui cực nhanh.Thấy Trương Phi Đình muốn trốn, tim Chu Lạc An thắt lại, anh mặc kệ vết thương của mình, bóp chặt lấy cổ tay Thương Nhĩ, cất lời tàn nhẫn: “Không được để hắn ta sống sót rời khỏi đây.”Thương Nhĩ lập tức hiểu ý, hắn xách súng đuổi theo, đá văng cửa sắt, nhắm vào lưng Trương Phi Đình bắn liên tiếp ba phát nhưng không phát nào trúng.Cổ tay hắn lại một lần nữa run rẩy mất kiểm soát, phát súng thứ tư mãi không bóp cò được. Hắn nín thở, cả người như bị nước biển nhấn chìm, bên tai chỉ còn lại những âm thanh lặp đi lặp lại như sóng triều.Súng còn cầm không vững, còn ra thể thống gì.Chưa đầy một giây đồng hồ, biến số quá nhỏ rồi.Cậu giỏi lắm.Cậu giỏi lắm, cậu giỏi lắm…“Đoàng…”Ngay khi sắp rẽ khỏi đường hầm, Trương Phi Đình đổ gục xuống sau tiếng súng.Thương Nhĩ đã giết đến đỏ mắt, gân xanh trên mu bàn tay cầm súng nổi lên cuồn cuộn, trong đầu hắn chỉ còn duy nhất một suy nghĩ… tất cả những kẻ biết chuyện này đều phải chết.Hắn quay phắt người lại, thậm chí chẳng còn nhận người thân mà chĩa thẳng họng súng vào giữa trán Trần Bạc.Sắc mặt Trần Bạc trắng bệch, tám chiếc xúc tu giơ cao quá đầu, miệng gào lớn: “Anh Phong là em đây! Đừng bắn! Anh nhìn cho kỹ đi! Là em mà!”Động tác khựng lại, người này không được giết.Giây tiếp theo, hắn lại lao về phía Phùng Dặc như một con dã thú, nòng súng gí chặt vào thái dương đối phương, ngón tay đã đặt lên cò súng…“Thường Phong.” Giọng nói yếu ớt của Chu Lạc An từ bên cạnh truyền đến, “Bỏ súng xuống.”Ngón trỏ nới lỏng một li, áp sát vào cò súng run rẩy nhè nhẹ.Chu Lạc An ôm bụng đứng dậy, máu tươi không ngừng thấm qua kẽ tay, nhỏ xuống lớp bụi bặm. Anh đau đến tột cùng, mỗi một cử động nhỏ nhất đều tác động đến vết thương nên căn bản không dám đi lại, đành nén đau nói lại lần nữa: “Nghe lời, bỏ súng xuống.”Thương Nhĩ không quay đầu lại, đôi mắt vằn tia máu nhìn chằm chằm Phùng Dặc: “Chỉ có người chết mới giữ được bí mật.”Chu Lạc An dời tầm mắt, nhìn vào gương mặt xám ngoét của Phùng Dặc một lúc, cuối cùng vẫn chọn tin tưởng đối phương một lần.“Yên tâm đi, anh ta sẽ không nói ra đâu.”Lúc này khối kim loại lạnh lẽo mới rời khỏi da thịt, Thương Nhĩ vật mạnh Phùng Dặc xuống đất, áp sát lại, trừng mắt nhìn hắn ta bằng ánh mắt độc địa: “Nếu dám hé nửa lời, tôi sẽ giết anh ngay lập tức.”Nói xong, hắn lảo đảo quay lại bên cạnh Chu Lạc An, khi nhìn thấy một màu đỏ tươi chói mắt trên tay anh, một luồng khí lạnh từ lồng ngực lan ra khắp toàn thân.“Anh sao rồi? Để em xem, để em xem nào…”Giọng hắn run rẩy dữ dội, đầu ngón tay nâng lên, lơ lửng phía trên mu bàn tay Chu Lạc An mãi không dám hạ xuống.Có thương tổn đến nội tạng không? Sao lại chảy nhiều máu thế này? Hắn muốn hỏi nhưng vừa mở miệng thì răng đã va vào nhau lập cập, mặt cắt không còn giọt máu, trông vô cùng đáng sợ.“Không sao, chỉ bị quẹt trúng một chút thôi.” Chu Lạc An buông tay, gạt mảnh áo sơ mi bị rách ra cho Thương Nhĩ xem, “Người đâu, đi xem đã chết hẳn chưa.”Trần Bạc lập tức dẫn người chạy về phía Trương Phi Đình. Một lúc sau, tiếng nói từ đường hầm thẳng tắp vọng lại: “Vẫn còn sống!”“Tốt, đừng để hắn ta chạy thoát.”Chu Lạc An thở phào nhẹ nhõm, vừa quay đầu lại, anh thấy Phùng Dặc đang nhìn mình chằm chằm, gương mặt có chút vặn vẹo: “Cậu là Omega ư?”

Mọi chuyện nhất thời rơi vào bế tắc, Tần Việt túm lấy dây leo núi, trèo lên phía trên tường an ninh thử một chút rồi đề nghị: “Nối hai sợi dây lại với nhau, chọn người nào nhẹ cân nhất xuống dưới để mở tường an ninh từ bên trong.”

“Chuyện này dễ ợt.” Chu Lạc An lại ra hiệu cho Phùng Dặc: “Anh đi đi.”

Phùng Dặc sắp phát điên đến nơi: “Sao lại là tôi!”

Chu Lạc An hùng hồn bảo: “Ở đây anh là người nhẹ nhất.”

Phùng Dặc tức đến mức xoay người một vòng tại chỗ, ánh mắt vừa chạm phải gương mặt Kim Xán, còn chưa kịp mở miệng thì Chu Lạc An đã nói trước: “Anh nỡ để một Omega xuống đó à?”

“…”

Thương Nhĩ đã lặng lẽ nối xong dây thừng, lên tiếng thúc giục: “Ai xuống đây?”

Phùng Dặc không còn chút tính khí nào, hắn ta cởi chiếc áo khoác vừa mới mặc vào, bước đến bên tường, ngửa cổ nhìn lên: “Tôi lên đó kiểu gì đây?”

Thương Nhĩ thò nửa người ra, túm lấy cổ áo sau của Phùng Dặc, cứ thế nhấc bổng hắn lên.

Giữa tiếng kêu oai oái, Tần Việt nhét đèn pin và bộ đàm vào hai túi quần của Phùng Dặc rồi đưa thêm cho hắn ta một khẩu súng, dặn dò: “Người của Tề Hồng Vân vẫn còn ở dưới đó, tự bảo vệ mình cho tốt, có phát hiện gì thì liên lạc với chúng tôi ngay.”

Phùng Dặc gật đầu, vẻ mặt thoáng căng thẳng.

Thương Nhĩ buộc dây bảo hiểm cho hắn ta, đưa đến bên mép cửa: “Nếu dây thừng bị đứt, cố gắng bảo vệ phần đầu, biết đâu vẫn còn cứu được.”

Phùng Dặc: “?”

Sợi dây rung lên, chân Phùng Dặc hụt bước, cả người rơi xuống một đoạn, hắn ta nắm chặt lấy dây thừng, cổ họng ra sức nuốt nước bọt: “Chậm… chậm thôi…”

Chu Lạc An không nhìn thấy tình hình bên trên, chỉ nghe thấy tiếng Tần Việt và Thương Nhĩ thỉnh thoảng trao đổi, hai người thay phiên nhau giữ dây, chậm rãi đưa một Alpha trưởng thành xuống dưới. Cả quá trình kéo dài gần mười phút, bộ đàm bắt đầu phát ra tiếng “rè rè”, ngay sau đó là giọng nói run rẩy của Phùng Dặc.

“Tôi xuống tới nơi rồi.”

Tần Việt nhấn nút bộ đàm hỏi: “Bên dưới thế nào?”

“Ở đây…” Giọng Phùng Dặc mang theo chút nghi hoặc. “Ở đây không hề bị thiêu rụi.”

Bàn tay đang giữ nút đàm buông ra, Tần Việt đột ngột quay người, bốn mắt nhìn nhau với Kim Xán ở phía dưới, thoáng thấy sự kinh ngạc tương tự trong mắt đối phương.

Sau đó anh ta nhanh chóng trượt xuống, ném bộ đàm vào lòng Chu Lạc An: “Em rể vào từ tường an toàn đi, tôi dẫn người tới lối thoát hiểm xem thử. Nếu bên trong căn bản không bị cháy, người của Tề Hồng Vân rất có thể sẽ rút ra bằng đường đó.”

Nói xong, anh ta nắm tay Kim Xán rời đi.

“Rè rè… Các thiết bị bên trong đều rất hoàn chỉnh, máy phát điện có thể vận hành… Văn phòng rất gọn gàng, tường cũng màu trắng… A, tôi tìm thấy công tắc rồi.”

Chu Lạc An thu hồi ánh mắt, cúi đầu nói: “Thế nào? Có khởi động được không?”

“Được thì được, nhưng hơi nhiều, cần chút thời gian.”

“Tổng cộng có năm lớp tường.” Lúc này Trần Bạc lên tiếng, “Tối qua tôi có nghiên cứu qua, tầng hầm thứ hai có một đoạn dốc 60 độ, tường an ninh dựng ngay trên đoạn dốc đó đấy.”

Chu Lạc An nghe vậy thì nhíu mày: “Lắp lắm tường an ninh trên đoạn dốc thế làm gì?”

Trần Bạc lắc đầu.

“Mẹ kiếp!” Trong bộ đàm, Phùng Dặc bỗng văng tục, ngay sau đó thân tường vang lên một tràng rung rì rì.

Chu Lạc An vội hỏi: “Có chuyện gì thế?”

Ngay cả người hiền lành như Phùng Dặc cũng bị ép đến mức phát điên, gào vào bộ đàm: “Tề Hồng Vân đang chơi trò giải đố phòng kín ở đây chắc!”

“Ý anh là sao?”

“Tường không mở từng cái một mà mở cùng lúc. Điều kiện để mở là… tôi không biết miêu tả thế nào nữa, đại loại là một bài toán logic toán học.”

Bài toán logic toán học? Chu Lạc An không tin tưởng Phùng Dặc cho lắm, quay sang định tìm giấy bút: “Anh đọc đi, tôi tính cho.”

“Cậu khinh thường ai đấy?” Phùng Dặc nói, “Hồi tôi còn đi học đã từng đoạt giải Xuất sắc toàn khu trong kỳ thi Olympic Toán học đấy nhé, đặc biệt là mảng Số học.”

Chu Lạc An thúc giục: “Thế thì nhanh lên.”

“Làm gì mà vội…” Phùng Dặc lầm bầm gì đó trong miệng, chưa đầy hai phút sau, mặt đất phát ra tiếng rung lớn hơn, bức tường dày nặng trước mắt từ từ nâng lên, để lộ một lối đi dẫn xuống dưới.

Thương Nhĩ nhảy xuống từ đỉnh tường an ninh, vơ lấy đèn pin rọi vào bên trong, phía đối diện lập tức đáp lại, nguồn sáng yếu ớt nháy lên hai nhịp theo quy luật.

Chu Lạc An bước lên hỏi: “Phùng Dặc?”

Tiếng Phùng Dặc vang vọng dọc theo lối đi: “Xuống đi!”

Chu Lạc An quay đầu nhìn một lượt, những người ở lại phía tường an ninh gồm có Thương Nhĩ, Trần Bạc và vài người của Tham Tinh.

“Mọi người đều có súng chứ?” Anh hỏi.

Đợi từng người giơ súng lên xác nhận, Chu Lạc An gật đầu: “Tốt, đi thôi, luôn giữ cảnh giác.”

Nói xong, anh là người đầu tiên bước vào bóng tối.

Thương Nhĩ vội vàng theo sát, nhân cơ hội nắm lấy tay Chu Lạc An: “Lát nữa đừng chạy lung tung.”

Lúc này mà Chu Lạc An vẫn còn tâm trí để trêu chọc, anh nắm ngược lại tay hắn, ngón trỏ gãi gãi vào lòng bàn tay rộng rãi và khô ráo ấy: “Cậu bảo vệ tôi à?”

“Vâng.” Hắn đi chậm lại một chút, đưa Chu Lạc An xuống cuối hàng, “Đứng sau lưng bọn em, đừng đi nhanh quá.”

Thấy Chu Lạc An xuất hiện trong tư thế được bảo vệ kín kẽ, Phùng Dặc bật cười giễu cợt: “Có cần đến mức ấy không? Tôi đã ở dưới này nửa tiếng rồi, làm gì có ai.”

Chu Lạc An cũng không giận mà ngược lại còn chân thành tán dương: “Lần này cảm ơn anh, không ngờ đầu óc anh bình thường không thông minh lắm mà làm toán lại nhanh thế.”

Phùng Dặc: “…”

Chu Lạc An: “Hồi đó có cơ duyên gì mà anh lại đi làm quan chức thế? Tôi thấy anh hợp làm thầy giáo hơn đấy.”

Phùng Dặc hừ lạnh một tiếng, kiêu ngạo ngẩng cao đầu: “Để kế thừa vinh quang gia tộc.”

Chu Lạc An suýt nữa thì phì cười thành tiếng.

“Cậu cười cái gì?”

“Không có gì.”

Chu Lạc An không đùa cợt nữa, nhận lấy đèn pin từ tay Thương Nhĩ giơ lên soi khắp xung quanh. Họ đang đứng trong một văn phòng, đúng như lời Phùng Dặc nói, bàn ghế sắp xếp ngay ngắn, tường vách sạch bong không một vết bụi, đào đâu ra dấu vết từng bị hỏa hoạn thiêu rụi?

Ánh đèn pin chuyển hướng về phía mặt Phùng Dặc, Chu Lạc An hỏi: “Anh có còn nhớ chuyện trạm công tác Tùng Sa bị thiêu rụi là do ai nói không?”

Phùng Dặc quay đầu tránh đi: “Làm sao tôi biết được, chuyện từ hai mươi năm trước rồi, lúc đó tôi còn chưa vào tiểu học.”

Chu Lạc An chậm rãi gật đầu, lật giở tập hồ sơ trên bàn, đầu ngón tay lướt qua những bảng biểu đã ngả vàng: “Tôi đoán là Tề Hồng Vân tự biên tự diễn, ông ta biết chuyện sắp bại lộ nên dứt khoát phong tỏa trạm công tác, tạo ra giả tượng lối đi bị sập và hỏa hoạn thiêu hủy tất cả.”

Nguồn sáng lay động, hướng thẳng vào một đường hầm dài dằng dặc bên ngoài văn phòng: “Đi thôi, đến khu trung tâm xem sao.”

Phùng Dặc đã đợi đến sốt ruột, cố ý vượt lên trước Trần Bạc để dẫn đầu, chưa đi được mấy bước thì một âm thanh khẽ vang lên.

“Cạch…”

Phùng Dặc không rõ âm thanh đó có nghĩa là gì, nhưng Trần Bạc đi chậm hơn nửa bước lại nghe rất rõ, cậu ta trợn tròn mắt, mấy chiếc xúc tu quấn chặt lấy cổ Phùng Dặc kéo xềnh xệch người nọ chạy ngược về, vừa chạy vừa gào: “Lựu đạn! Chạy mau, chạy mau!”

Trong đường hầm hẹp dài không có chỗ ẩn nấp, cả bọn bị luồng khí nổ đánh văng cùng với những mảnh vụn bàn ghế đập thẳng vào văn phòng. Thân hình nhỏ thon của Phùng Dặc bay xa hơn cả, từ vị trí dẫn đầu ngã rầm xuống ngay cạnh Chu Lạc An ở cuối đội hình.

Một loạt tiếng súng dồn dập vang lên, ngăn cách qua ánh lửa bắn tung tóe, gương mặt Trương Phi Đình lướt qua bên ngoài đường hầm rồi lập tức ẩn sau cánh cửa kim loại dày nặng, từ khe cửa nhìn chằm chằm vào trong phòng với ánh mắt âm hiểm.

“Thầy đoán không sai, các người quả nhiên sẽ tìm đến trạm công tác.”

Mọi người nhanh chóng bò dậy, tự tìm bia đỡ đạn cho mình, ai nấy đều đã trầy trụa ít nhiều. Trong không khí tức khắc tràn ngập mùi pheromone Alpha hỗn tạp, trong đó lẫn lộn một mùi hương hoa hồng bất thường. Phùng Dặc ở gần nhất nên phản ứng lại đầu tiên, hắn ta ngỡ ngàng nhìn về phía nguồn phát ra pheromone Omega kia.

Thương Nhĩ lao tới, chỉ bằng một cú xoạc đã đến bên cạnh Chu Lạc An, đỡ lấy cơ thể đang run rẩy nhẹ vì đau đớn.

“Anh bị thương ở đâu?”

Mà cách đó không xa, thân hình Trương Phi Đình khựng lại, đáy mắt lóe lên một tia kinh ngạc, sau đó cánh môi khẽ động, nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý: “Omega?”

Tiếng lựu đạn vừa dứt, hắn ta lại bắn thêm vài phát súng trấn áp về phía văn phòng, nhưng không tham chiến mà xoay người rút lui cực nhanh.

Thấy Trương Phi Đình muốn trốn, tim Chu Lạc An thắt lại, anh mặc kệ vết thương của mình, bóp chặt lấy cổ tay Thương Nhĩ, cất lời tàn nhẫn: “Không được để hắn ta sống sót rời khỏi đây.”

Thương Nhĩ lập tức hiểu ý, hắn xách súng đuổi theo, đá văng cửa sắt, nhắm vào lưng Trương Phi Đình bắn liên tiếp ba phát nhưng không phát nào trúng.

Cổ tay hắn lại một lần nữa run rẩy mất kiểm soát, phát súng thứ tư mãi không bóp cò được. Hắn nín thở, cả người như bị nước biển nhấn chìm, bên tai chỉ còn lại những âm thanh lặp đi lặp lại như sóng triều.

Súng còn cầm không vững, còn ra thể thống gì.

Chưa đầy một giây đồng hồ, biến số quá nhỏ rồi.

Cậu giỏi lắm.

Cậu giỏi lắm, cậu giỏi lắm…

“Đoàng…”

Ngay khi sắp rẽ khỏi đường hầm, Trương Phi Đình đổ gục xuống sau tiếng súng.

Thương Nhĩ đã giết đến đỏ mắt, gân xanh trên mu bàn tay cầm súng nổi lên cuồn cuộn, trong đầu hắn chỉ còn duy nhất một suy nghĩ… tất cả những kẻ biết chuyện này đều phải chết.

Hắn quay phắt người lại, thậm chí chẳng còn nhận người thân mà chĩa thẳng họng súng vào giữa trán Trần Bạc.

Sắc mặt Trần Bạc trắng bệch, tám chiếc xúc tu giơ cao quá đầu, miệng gào lớn: “Anh Phong là em đây! Đừng bắn! Anh nhìn cho kỹ đi! Là em mà!”

Động tác khựng lại, người này không được giết.

Giây tiếp theo, hắn lại lao về phía Phùng Dặc như một con dã thú, nòng súng gí chặt vào thái dương đối phương, ngón tay đã đặt lên cò súng…

“Thường Phong.” Giọng nói yếu ớt của Chu Lạc An từ bên cạnh truyền đến, “Bỏ súng xuống.”

Ngón trỏ nới lỏng một li, áp sát vào cò súng run rẩy nhè nhẹ.

Chu Lạc An ôm bụng đứng dậy, máu tươi không ngừng thấm qua kẽ tay, nhỏ xuống lớp bụi bặm. Anh đau đến tột cùng, mỗi một cử động nhỏ nhất đều tác động đến vết thương nên căn bản không dám đi lại, đành nén đau nói lại lần nữa: “Nghe lời, bỏ súng xuống.”

Thương Nhĩ không quay đầu lại, đôi mắt vằn tia máu nhìn chằm chằm Phùng Dặc: “Chỉ có người chết mới giữ được bí mật.”

Chu Lạc An dời tầm mắt, nhìn vào gương mặt xám ngoét của Phùng Dặc một lúc, cuối cùng vẫn chọn tin tưởng đối phương một lần.

“Yên tâm đi, anh ta sẽ không nói ra đâu.”

Lúc này khối kim loại lạnh lẽo mới rời khỏi da thịt, Thương Nhĩ vật mạnh Phùng Dặc xuống đất, áp sát lại, trừng mắt nhìn hắn ta bằng ánh mắt độc địa: “Nếu dám hé nửa lời, tôi sẽ giết anh ngay lập tức.”

Nói xong, hắn lảo đảo quay lại bên cạnh Chu Lạc An, khi nhìn thấy một màu đỏ tươi chói mắt trên tay anh, một luồng khí lạnh từ lồng ngực lan ra khắp toàn thân.

“Anh sao rồi? Để em xem, để em xem nào…”

Giọng hắn run rẩy dữ dội, đầu ngón tay nâng lên, lơ lửng phía trên mu bàn tay Chu Lạc An mãi không dám hạ xuống.

Có thương tổn đến nội tạng không? Sao lại chảy nhiều máu thế này? Hắn muốn hỏi nhưng vừa mở miệng thì răng đã va vào nhau lập cập, mặt cắt không còn giọt máu, trông vô cùng đáng sợ.

“Không sao, chỉ bị quẹt trúng một chút thôi.” Chu Lạc An buông tay, gạt mảnh áo sơ mi bị rách ra cho Thương Nhĩ xem, “Người đâu, đi xem đã chết hẳn chưa.”

Trần Bạc lập tức dẫn người chạy về phía Trương Phi Đình. Một lúc sau, tiếng nói từ đường hầm thẳng tắp vọng lại: “Vẫn còn sống!”

“Tốt, đừng để hắn ta chạy thoát.”

Chu Lạc An thở phào nhẹ nhõm, vừa quay đầu lại, anh thấy Phùng Dặc đang nhìn mình chằm chằm, gương mặt có chút vặn vẹo: “Cậu là Omega ư?”

Đóa Hồng Khu Bốn - Trường Tiếu CaTác giả: Trường Tiếu CaTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô ThịNgày 12 tháng 12, Cục khí tượng Khu 4 phát thông báo tạm thời, báo hôm nay sẽ có đợt tuyết rơi dày đặc, nhắc nhở người dân chú ý an toàn khi di chuyển. Lúc Nghiêm Ngụ đội tuyết tới bệnh viện đón người, Chu Lạc An đang làm kiểm tra trước khi xuất viện. Đầu dò áp lực gắn lên sau gáy, dữ liệu cảnh báo đỏ liên tục vang lên inh ỏi, chiếc máy y tế AI cũ kỹ, lạc hậu run rẩy hồi lâu mới đưa ra kết luận. “Tuyến thể đã đạt tới giới hạn chịu đựng, xin lập tức ngừng sử dụng chất ức chế.” Chu Lạc An bình tĩnh thong dong đứng dậy, lần lượt buông ống tay áo sơ mi đã xắn lên xuống. “Phương án điều trị.” “Dựa theo tình trạng hiện tại, đánh dấu tự nhiên vẫn là cách tốt nhất để điều chỉnh rối loạn tuyến thể.” Câu trả lời này Chu Lạc An đã nghe qua hàng trăm lần, anh không còn mong chờ vào chiếc máy già nua hơn cả mình này sẽ đưa ra được biện pháp nào mới mẻ, sự chú ý của anh bị cảm giác nóng lên âm ỉ ở lòng bàn tay thu hút. Mở bàn tay phải ra, tại hổ khẩu là một đóa hoa hồng màu đỏ thẫm, những đường vân… Mọi chuyện nhất thời rơi vào bế tắc, Tần Việt túm lấy dây leo núi, trèo lên phía trên tường an ninh thử một chút rồi đề nghị: “Nối hai sợi dây lại với nhau, chọn người nào nhẹ cân nhất xuống dưới để mở tường an ninh từ bên trong.”“Chuyện này dễ ợt.” Chu Lạc An lại ra hiệu cho Phùng Dặc: “Anh đi đi.”Phùng Dặc sắp phát điên đến nơi: “Sao lại là tôi!”Chu Lạc An hùng hồn bảo: “Ở đây anh là người nhẹ nhất.”Phùng Dặc tức đến mức xoay người một vòng tại chỗ, ánh mắt vừa chạm phải gương mặt Kim Xán, còn chưa kịp mở miệng thì Chu Lạc An đã nói trước: “Anh nỡ để một Omega xuống đó à?”“…”Thương Nhĩ đã lặng lẽ nối xong dây thừng, lên tiếng thúc giục: “Ai xuống đây?”Phùng Dặc không còn chút tính khí nào, hắn ta cởi chiếc áo khoác vừa mới mặc vào, bước đến bên tường, ngửa cổ nhìn lên: “Tôi lên đó kiểu gì đây?”Thương Nhĩ thò nửa người ra, túm lấy cổ áo sau của Phùng Dặc, cứ thế nhấc bổng hắn lên.Giữa tiếng kêu oai oái, Tần Việt nhét đèn pin và bộ đàm vào hai túi quần của Phùng Dặc rồi đưa thêm cho hắn ta một khẩu súng, dặn dò: “Người của Tề Hồng Vân vẫn còn ở dưới đó, tự bảo vệ mình cho tốt, có phát hiện gì thì liên lạc với chúng tôi ngay.”Phùng Dặc gật đầu, vẻ mặt thoáng căng thẳng.Thương Nhĩ buộc dây bảo hiểm cho hắn ta, đưa đến bên mép cửa: “Nếu dây thừng bị đứt, cố gắng bảo vệ phần đầu, biết đâu vẫn còn cứu được.”Phùng Dặc: “?”Sợi dây rung lên, chân Phùng Dặc hụt bước, cả người rơi xuống một đoạn, hắn ta nắm chặt lấy dây thừng, cổ họng ra sức nuốt nước bọt: “Chậm… chậm thôi…”Chu Lạc An không nhìn thấy tình hình bên trên, chỉ nghe thấy tiếng Tần Việt và Thương Nhĩ thỉnh thoảng trao đổi, hai người thay phiên nhau giữ dây, chậm rãi đưa một Alpha trưởng thành xuống dưới. Cả quá trình kéo dài gần mười phút, bộ đàm bắt đầu phát ra tiếng “rè rè”, ngay sau đó là giọng nói run rẩy của Phùng Dặc.“Tôi xuống tới nơi rồi.”Tần Việt nhấn nút bộ đàm hỏi: “Bên dưới thế nào?”“Ở đây…” Giọng Phùng Dặc mang theo chút nghi hoặc. “Ở đây không hề bị thiêu rụi.”Bàn tay đang giữ nút đàm buông ra, Tần Việt đột ngột quay người, bốn mắt nhìn nhau với Kim Xán ở phía dưới, thoáng thấy sự kinh ngạc tương tự trong mắt đối phương.Sau đó anh ta nhanh chóng trượt xuống, ném bộ đàm vào lòng Chu Lạc An: “Em rể vào từ tường an toàn đi, tôi dẫn người tới lối thoát hiểm xem thử. Nếu bên trong căn bản không bị cháy, người của Tề Hồng Vân rất có thể sẽ rút ra bằng đường đó.”Nói xong, anh ta nắm tay Kim Xán rời đi.“Rè rè… Các thiết bị bên trong đều rất hoàn chỉnh, máy phát điện có thể vận hành… Văn phòng rất gọn gàng, tường cũng màu trắng… A, tôi tìm thấy công tắc rồi.”Chu Lạc An thu hồi ánh mắt, cúi đầu nói: “Thế nào? Có khởi động được không?”“Được thì được, nhưng hơi nhiều, cần chút thời gian.”“Tổng cộng có năm lớp tường.” Lúc này Trần Bạc lên tiếng, “Tối qua tôi có nghiên cứu qua, tầng hầm thứ hai có một đoạn dốc 60 độ, tường an ninh dựng ngay trên đoạn dốc đó đấy.”Chu Lạc An nghe vậy thì nhíu mày: “Lắp lắm tường an ninh trên đoạn dốc thế làm gì?”Trần Bạc lắc đầu.“Mẹ kiếp!” Trong bộ đàm, Phùng Dặc bỗng văng tục, ngay sau đó thân tường vang lên một tràng rung rì rì.Chu Lạc An vội hỏi: “Có chuyện gì thế?”Ngay cả người hiền lành như Phùng Dặc cũng bị ép đến mức phát điên, gào vào bộ đàm: “Tề Hồng Vân đang chơi trò giải đố phòng kín ở đây chắc!”“Ý anh là sao?”“Tường không mở từng cái một mà mở cùng lúc. Điều kiện để mở là… tôi không biết miêu tả thế nào nữa, đại loại là một bài toán logic toán học.”Bài toán logic toán học? Chu Lạc An không tin tưởng Phùng Dặc cho lắm, quay sang định tìm giấy bút: “Anh đọc đi, tôi tính cho.”“Cậu khinh thường ai đấy?” Phùng Dặc nói, “Hồi tôi còn đi học đã từng đoạt giải Xuất sắc toàn khu trong kỳ thi Olympic Toán học đấy nhé, đặc biệt là mảng Số học.”Chu Lạc An thúc giục: “Thế thì nhanh lên.”“Làm gì mà vội…” Phùng Dặc lầm bầm gì đó trong miệng, chưa đầy hai phút sau, mặt đất phát ra tiếng rung lớn hơn, bức tường dày nặng trước mắt từ từ nâng lên, để lộ một lối đi dẫn xuống dưới.Thương Nhĩ nhảy xuống từ đỉnh tường an ninh, vơ lấy đèn pin rọi vào bên trong, phía đối diện lập tức đáp lại, nguồn sáng yếu ớt nháy lên hai nhịp theo quy luật.Chu Lạc An bước lên hỏi: “Phùng Dặc?”Tiếng Phùng Dặc vang vọng dọc theo lối đi: “Xuống đi!”Chu Lạc An quay đầu nhìn một lượt, những người ở lại phía tường an ninh gồm có Thương Nhĩ, Trần Bạc và vài người của Tham Tinh.“Mọi người đều có súng chứ?” Anh hỏi.Đợi từng người giơ súng lên xác nhận, Chu Lạc An gật đầu: “Tốt, đi thôi, luôn giữ cảnh giác.”Nói xong, anh là người đầu tiên bước vào bóng tối.Thương Nhĩ vội vàng theo sát, nhân cơ hội nắm lấy tay Chu Lạc An: “Lát nữa đừng chạy lung tung.”Lúc này mà Chu Lạc An vẫn còn tâm trí để trêu chọc, anh nắm ngược lại tay hắn, ngón trỏ gãi gãi vào lòng bàn tay rộng rãi và khô ráo ấy: “Cậu bảo vệ tôi à?”“Vâng.” Hắn đi chậm lại một chút, đưa Chu Lạc An xuống cuối hàng, “Đứng sau lưng bọn em, đừng đi nhanh quá.”Thấy Chu Lạc An xuất hiện trong tư thế được bảo vệ kín kẽ, Phùng Dặc bật cười giễu cợt: “Có cần đến mức ấy không? Tôi đã ở dưới này nửa tiếng rồi, làm gì có ai.”Chu Lạc An cũng không giận mà ngược lại còn chân thành tán dương: “Lần này cảm ơn anh, không ngờ đầu óc anh bình thường không thông minh lắm mà làm toán lại nhanh thế.”Phùng Dặc: “…”Chu Lạc An: “Hồi đó có cơ duyên gì mà anh lại đi làm quan chức thế? Tôi thấy anh hợp làm thầy giáo hơn đấy.”Phùng Dặc hừ lạnh một tiếng, kiêu ngạo ngẩng cao đầu: “Để kế thừa vinh quang gia tộc.”Chu Lạc An suýt nữa thì phì cười thành tiếng.“Cậu cười cái gì?”“Không có gì.”Chu Lạc An không đùa cợt nữa, nhận lấy đèn pin từ tay Thương Nhĩ giơ lên soi khắp xung quanh. Họ đang đứng trong một văn phòng, đúng như lời Phùng Dặc nói, bàn ghế sắp xếp ngay ngắn, tường vách sạch bong không một vết bụi, đào đâu ra dấu vết từng bị hỏa hoạn thiêu rụi?Ánh đèn pin chuyển hướng về phía mặt Phùng Dặc, Chu Lạc An hỏi: “Anh có còn nhớ chuyện trạm công tác Tùng Sa bị thiêu rụi là do ai nói không?”Phùng Dặc quay đầu tránh đi: “Làm sao tôi biết được, chuyện từ hai mươi năm trước rồi, lúc đó tôi còn chưa vào tiểu học.”Chu Lạc An chậm rãi gật đầu, lật giở tập hồ sơ trên bàn, đầu ngón tay lướt qua những bảng biểu đã ngả vàng: “Tôi đoán là Tề Hồng Vân tự biên tự diễn, ông ta biết chuyện sắp bại lộ nên dứt khoát phong tỏa trạm công tác, tạo ra giả tượng lối đi bị sập và hỏa hoạn thiêu hủy tất cả.”Nguồn sáng lay động, hướng thẳng vào một đường hầm dài dằng dặc bên ngoài văn phòng: “Đi thôi, đến khu trung tâm xem sao.”Phùng Dặc đã đợi đến sốt ruột, cố ý vượt lên trước Trần Bạc để dẫn đầu, chưa đi được mấy bước thì một âm thanh khẽ vang lên.“Cạch…”Phùng Dặc không rõ âm thanh đó có nghĩa là gì, nhưng Trần Bạc đi chậm hơn nửa bước lại nghe rất rõ, cậu ta trợn tròn mắt, mấy chiếc xúc tu quấn chặt lấy cổ Phùng Dặc kéo xềnh xệch người nọ chạy ngược về, vừa chạy vừa gào: “Lựu đạn! Chạy mau, chạy mau!”Trong đường hầm hẹp dài không có chỗ ẩn nấp, cả bọn bị luồng khí nổ đánh văng cùng với những mảnh vụn bàn ghế đập thẳng vào văn phòng. Thân hình nhỏ thon của Phùng Dặc bay xa hơn cả, từ vị trí dẫn đầu ngã rầm xuống ngay cạnh Chu Lạc An ở cuối đội hình.Một loạt tiếng súng dồn dập vang lên, ngăn cách qua ánh lửa bắn tung tóe, gương mặt Trương Phi Đình lướt qua bên ngoài đường hầm rồi lập tức ẩn sau cánh cửa kim loại dày nặng, từ khe cửa nhìn chằm chằm vào trong phòng với ánh mắt âm hiểm.“Thầy đoán không sai, các người quả nhiên sẽ tìm đến trạm công tác.”Mọi người nhanh chóng bò dậy, tự tìm bia đỡ đạn cho mình, ai nấy đều đã trầy trụa ít nhiều. Trong không khí tức khắc tràn ngập mùi pheromone Alpha hỗn tạp, trong đó lẫn lộn một mùi hương hoa hồng bất thường. Phùng Dặc ở gần nhất nên phản ứng lại đầu tiên, hắn ta ngỡ ngàng nhìn về phía nguồn phát ra pheromone Omega kia.Thương Nhĩ lao tới, chỉ bằng một cú xoạc đã đến bên cạnh Chu Lạc An, đỡ lấy cơ thể đang run rẩy nhẹ vì đau đớn.“Anh bị thương ở đâu?”Mà cách đó không xa, thân hình Trương Phi Đình khựng lại, đáy mắt lóe lên một tia kinh ngạc, sau đó cánh môi khẽ động, nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý: “Omega?”Tiếng lựu đạn vừa dứt, hắn ta lại bắn thêm vài phát súng trấn áp về phía văn phòng, nhưng không tham chiến mà xoay người rút lui cực nhanh.Thấy Trương Phi Đình muốn trốn, tim Chu Lạc An thắt lại, anh mặc kệ vết thương của mình, bóp chặt lấy cổ tay Thương Nhĩ, cất lời tàn nhẫn: “Không được để hắn ta sống sót rời khỏi đây.”Thương Nhĩ lập tức hiểu ý, hắn xách súng đuổi theo, đá văng cửa sắt, nhắm vào lưng Trương Phi Đình bắn liên tiếp ba phát nhưng không phát nào trúng.Cổ tay hắn lại một lần nữa run rẩy mất kiểm soát, phát súng thứ tư mãi không bóp cò được. Hắn nín thở, cả người như bị nước biển nhấn chìm, bên tai chỉ còn lại những âm thanh lặp đi lặp lại như sóng triều.Súng còn cầm không vững, còn ra thể thống gì.Chưa đầy một giây đồng hồ, biến số quá nhỏ rồi.Cậu giỏi lắm.Cậu giỏi lắm, cậu giỏi lắm…“Đoàng…”Ngay khi sắp rẽ khỏi đường hầm, Trương Phi Đình đổ gục xuống sau tiếng súng.Thương Nhĩ đã giết đến đỏ mắt, gân xanh trên mu bàn tay cầm súng nổi lên cuồn cuộn, trong đầu hắn chỉ còn duy nhất một suy nghĩ… tất cả những kẻ biết chuyện này đều phải chết.Hắn quay phắt người lại, thậm chí chẳng còn nhận người thân mà chĩa thẳng họng súng vào giữa trán Trần Bạc.Sắc mặt Trần Bạc trắng bệch, tám chiếc xúc tu giơ cao quá đầu, miệng gào lớn: “Anh Phong là em đây! Đừng bắn! Anh nhìn cho kỹ đi! Là em mà!”Động tác khựng lại, người này không được giết.Giây tiếp theo, hắn lại lao về phía Phùng Dặc như một con dã thú, nòng súng gí chặt vào thái dương đối phương, ngón tay đã đặt lên cò súng…“Thường Phong.” Giọng nói yếu ớt của Chu Lạc An từ bên cạnh truyền đến, “Bỏ súng xuống.”Ngón trỏ nới lỏng một li, áp sát vào cò súng run rẩy nhè nhẹ.Chu Lạc An ôm bụng đứng dậy, máu tươi không ngừng thấm qua kẽ tay, nhỏ xuống lớp bụi bặm. Anh đau đến tột cùng, mỗi một cử động nhỏ nhất đều tác động đến vết thương nên căn bản không dám đi lại, đành nén đau nói lại lần nữa: “Nghe lời, bỏ súng xuống.”Thương Nhĩ không quay đầu lại, đôi mắt vằn tia máu nhìn chằm chằm Phùng Dặc: “Chỉ có người chết mới giữ được bí mật.”Chu Lạc An dời tầm mắt, nhìn vào gương mặt xám ngoét của Phùng Dặc một lúc, cuối cùng vẫn chọn tin tưởng đối phương một lần.“Yên tâm đi, anh ta sẽ không nói ra đâu.”Lúc này khối kim loại lạnh lẽo mới rời khỏi da thịt, Thương Nhĩ vật mạnh Phùng Dặc xuống đất, áp sát lại, trừng mắt nhìn hắn ta bằng ánh mắt độc địa: “Nếu dám hé nửa lời, tôi sẽ giết anh ngay lập tức.”Nói xong, hắn lảo đảo quay lại bên cạnh Chu Lạc An, khi nhìn thấy một màu đỏ tươi chói mắt trên tay anh, một luồng khí lạnh từ lồng ngực lan ra khắp toàn thân.“Anh sao rồi? Để em xem, để em xem nào…”Giọng hắn run rẩy dữ dội, đầu ngón tay nâng lên, lơ lửng phía trên mu bàn tay Chu Lạc An mãi không dám hạ xuống.Có thương tổn đến nội tạng không? Sao lại chảy nhiều máu thế này? Hắn muốn hỏi nhưng vừa mở miệng thì răng đã va vào nhau lập cập, mặt cắt không còn giọt máu, trông vô cùng đáng sợ.“Không sao, chỉ bị quẹt trúng một chút thôi.” Chu Lạc An buông tay, gạt mảnh áo sơ mi bị rách ra cho Thương Nhĩ xem, “Người đâu, đi xem đã chết hẳn chưa.”Trần Bạc lập tức dẫn người chạy về phía Trương Phi Đình. Một lúc sau, tiếng nói từ đường hầm thẳng tắp vọng lại: “Vẫn còn sống!”“Tốt, đừng để hắn ta chạy thoát.”Chu Lạc An thở phào nhẹ nhõm, vừa quay đầu lại, anh thấy Phùng Dặc đang nhìn mình chằm chằm, gương mặt có chút vặn vẹo: “Cậu là Omega ư?”

Chương 63: “Cậu là Omega ư?”