Công lược thất bại, ta bị cầm tù. Ta bị Bùi Tịch nhốt trong tẩm cung đã mấy ngày rồi. Mỗi ngày đều có người tới thay thuốc và đưa thức ăn, đãi ngộ so với trước kia cũng không có gì khác biệt, ngoại trừ việc ta không thể bước chân ra khỏi cửa. Bùi Tịch kể từ ngày hôm đó đã không còn xuất hiện nữa. Ta hỏi thăm các ma tộc khác xem có ai nhìn thấy hắn không, nói rằng ta muốn gặp hắn, nhưng chẳng một ai thèm mảy may phản ứng với ta. Ta nằm trên giường, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không tài nào hiểu nổi, tại sao chỉ còn một bước nữa là thành công mà cuối cùng lại thành xôi hỏng bỏng không. Rõ ràng cái hệ thống "rác rưởi" kia đã bảo với ta rằng, độ hảo cảm trên 95% được coi là thâm tình, mà thâm tình thì sẽ không dễ dàng thay đổi. Thế nhưng... ta vẫn không thể nào quên được cái cảnh hệ thống trong đầu mình cứ như bị động kinh, khi độ hảo cảm tụt từ 99% xuống 1%, nó cứ "tích tích tích" liên hồi, ồn ào đến mức đầu ta sắp nổ tung. "Thâm tình là sẽ không dễ dàng thay đổi." Nực cười! Thâm tình cái nỗi…

Chương 7

Công Lược Thất Bại, Ta Bị Vai Ác Cầm TùTác giả: Thần Minh Thiếu NữTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngCông lược thất bại, ta bị cầm tù. Ta bị Bùi Tịch nhốt trong tẩm cung đã mấy ngày rồi. Mỗi ngày đều có người tới thay thuốc và đưa thức ăn, đãi ngộ so với trước kia cũng không có gì khác biệt, ngoại trừ việc ta không thể bước chân ra khỏi cửa. Bùi Tịch kể từ ngày hôm đó đã không còn xuất hiện nữa. Ta hỏi thăm các ma tộc khác xem có ai nhìn thấy hắn không, nói rằng ta muốn gặp hắn, nhưng chẳng một ai thèm mảy may phản ứng với ta. Ta nằm trên giường, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không tài nào hiểu nổi, tại sao chỉ còn một bước nữa là thành công mà cuối cùng lại thành xôi hỏng bỏng không. Rõ ràng cái hệ thống "rác rưởi" kia đã bảo với ta rằng, độ hảo cảm trên 95% được coi là thâm tình, mà thâm tình thì sẽ không dễ dàng thay đổi. Thế nhưng... ta vẫn không thể nào quên được cái cảnh hệ thống trong đầu mình cứ như bị động kinh, khi độ hảo cảm tụt từ 99% xuống 1%, nó cứ "tích tích tích" liên hồi, ồn ào đến mức đầu ta sắp nổ tung. "Thâm tình là sẽ không dễ dàng thay đổi." Nực cười! Thâm tình cái nỗi… Thế nhưng, khi ta hoàn thành xong một loạt động tác và quay trở lại thì bóng dáng Bùi Tịch bên gốc cây đã biến mất.Ta có chút ảo não, thầm nghĩ chắc chắn hắn đã bỏ rơi mình để đi một mình rồi."Ca ca?" "Bùi Tịch?" "Ca ca ơi?" Đây là một khu rừng rậm, lấy ta làm trung tâm thì bốn bề đều là lối đi.Ta chẳng biết Bùi Tịch đã đi hướng nào, cũng không biết phải đuổi theo hướng nào.Ta đứng dưới gốc cây gọi mấy tiếng đến khản cả giọng mà vẫn không thấy hồi đáp.Ta thử vận dụng linh khí để tìm người, nhưng vì vừa mới hóa hình nên linh lực quá yếu, chẳng những không tìm thấy ai mà còn suýt chút nữa không duy trì nổi hình người.Ta thất thểu ngồi xuống dưới gốc cây, không kìm được mà muốn khóc.Ta thật là xui xẻo quá đi mất.Ở thế giới cũ là trẻ mồ côi, khó khăn lắm mới được nhận nuôi, chưa hưởng thụ hơi ấm gia đình được bao lâu thì ông bà nhận nuôi ta đều lâm bệnh qua đời.Vất vả làm lụng kiếm tiền tự nuôi mình ăn học đại học xong, tìm được một công việc khá tốt, tích góp được chút tiền, mắt thấy cuộc sống sắp sửa khấm khá hơn thì lại gặp tai nạn xe cộ.Tai nạn ch·ết đi thì thôi cũng coi như giải thoát, đằng này lại bị hệ thống trói buộc đưa tới cái thế giới quái quỷ này, bắt phải đi công lược tên Ma Tôn vai ác.Một kẻ chưa từng nếm mùi tình ái là gì như ta, làm gì có chút kinh nghiệm nào cơ chứ.Hai cơ hội trước đã dùng hết rồi, đây là cơ hội cuối cùng, xem ra lần này ta ch·ết chắc rồi.Ta đúng là thảm không thể tả mà.Ta ngồi dưới gốc cây thút thít, mong chờ Bùi Tịch sẽ nảy sinh chút lương tâm mà quay lại tìm mình.Bùi Tịch thì chưa thấy đâu, nhưng ta lại gặp phải bọn buôn người.Gã cười híp mắt hỏi ta có phải là lạc mất cha mẹ không, còn nói rằng gã có quen biết cha mẹ ta nữa chứ.Nực cười thật, ta là một cây Kết Hương Hoa hấp thụ tinh hoa đất trời mà tu luyện thành tinh, lấy đâu ra cha mẹ cơ chứ.Ta biết tỏng gã là kẻ l·ừa đ·ảo, nhưng ta vẫn đi theo gã.Ta nghĩ bụng dù sao cũng chẳng tìm thấy Bùi Tịch, nhiệm vụ cũng không hoàn thành được, hệ thống thì bặt vô âm tín, thôi thì mặc kệ cho gã bán đi đâu thì bán.Vận khí tốt thì vào được gia đình tử tế, còn nếu xui xẻo thì ta sẽ tìm cơ hội hóa thành nguyên hình để trốn chạy, rồi lại tìm một gia đình nào đó thiếu con cái mà nương nhờ, hoặc là thử tu luyện xem có tự mình lớn lên được không.Ở thế giới cũ cũng là sống một đời, ở thế giới này cũng là sống một đời, sống ở đâu mà chẳng như nhau.

Thế nhưng, khi ta hoàn thành xong một loạt động tác và quay trở lại thì bóng dáng Bùi Tịch bên gốc cây đã biến mất.

Ta có chút ảo não, thầm nghĩ chắc chắn hắn đã bỏ rơi mình để đi một mình rồi.

"Ca ca?" "Bùi Tịch?" "Ca ca ơi?" Đây là một khu rừng rậm, lấy ta làm trung tâm thì bốn bề đều là lối đi.

Ta chẳng biết Bùi Tịch đã đi hướng nào, cũng không biết phải đuổi theo hướng nào.

Ta đứng dưới gốc cây gọi mấy tiếng đến khản cả giọng mà vẫn không thấy hồi đáp.

Ta thử vận dụng linh khí để tìm người, nhưng vì vừa mới hóa hình nên linh lực quá yếu, chẳng những không tìm thấy ai mà còn suýt chút nữa không duy trì nổi hình người.

Ta thất thểu ngồi xuống dưới gốc cây, không kìm được mà muốn khóc.

Ta thật là xui xẻo quá đi mất.

Ở thế giới cũ là trẻ mồ côi, khó khăn lắm mới được nhận nuôi, chưa hưởng thụ hơi ấm gia đình được bao lâu thì ông bà nhận nuôi ta đều lâm bệnh qua đời.

Vất vả làm lụng kiếm tiền tự nuôi mình ăn học đại học xong, tìm được một công việc khá tốt, tích góp được chút tiền, mắt thấy cuộc sống sắp sửa khấm khá hơn thì lại gặp tai nạn xe cộ.

Tai nạn ch·ết đi thì thôi cũng coi như giải thoát, đằng này lại bị hệ thống trói buộc đưa tới cái thế giới quái quỷ này, bắt phải đi công lược tên Ma Tôn vai ác.

Một kẻ chưa từng nếm mùi tình ái là gì như ta, làm gì có chút kinh nghiệm nào cơ chứ.

Hai cơ hội trước đã dùng hết rồi, đây là cơ hội cuối cùng, xem ra lần này ta ch·ết chắc rồi.

Ta đúng là thảm không thể tả mà.

Ta ngồi dưới gốc cây thút thít, mong chờ Bùi Tịch sẽ nảy sinh chút lương tâm mà quay lại tìm mình.

Bùi Tịch thì chưa thấy đâu, nhưng ta lại gặp phải bọn buôn người.

Gã cười híp mắt hỏi ta có phải là lạc mất cha mẹ không, còn nói rằng gã có quen biết cha mẹ ta nữa chứ.

Nực cười thật, ta là một cây Kết Hương Hoa hấp thụ tinh hoa đất trời mà tu luyện thành tinh, lấy đâu ra cha mẹ cơ chứ.

Ta biết tỏng gã là kẻ l·ừa đ·ảo, nhưng ta vẫn đi theo gã.

Ta nghĩ bụng dù sao cũng chẳng tìm thấy Bùi Tịch, nhiệm vụ cũng không hoàn thành được, hệ thống thì bặt vô âm tín, thôi thì mặc kệ cho gã bán đi đâu thì bán.

Vận khí tốt thì vào được gia đình tử tế, còn nếu xui xẻo thì ta sẽ tìm cơ hội hóa thành nguyên hình để trốn chạy, rồi lại tìm một gia đình nào đó thiếu con cái mà nương nhờ, hoặc là thử tu luyện xem có tự mình lớn lên được không.

Ở thế giới cũ cũng là sống một đời, ở thế giới này cũng là sống một đời, sống ở đâu mà chẳng như nhau.

Công Lược Thất Bại, Ta Bị Vai Ác Cầm TùTác giả: Thần Minh Thiếu NữTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngCông lược thất bại, ta bị cầm tù. Ta bị Bùi Tịch nhốt trong tẩm cung đã mấy ngày rồi. Mỗi ngày đều có người tới thay thuốc và đưa thức ăn, đãi ngộ so với trước kia cũng không có gì khác biệt, ngoại trừ việc ta không thể bước chân ra khỏi cửa. Bùi Tịch kể từ ngày hôm đó đã không còn xuất hiện nữa. Ta hỏi thăm các ma tộc khác xem có ai nhìn thấy hắn không, nói rằng ta muốn gặp hắn, nhưng chẳng một ai thèm mảy may phản ứng với ta. Ta nằm trên giường, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không tài nào hiểu nổi, tại sao chỉ còn một bước nữa là thành công mà cuối cùng lại thành xôi hỏng bỏng không. Rõ ràng cái hệ thống "rác rưởi" kia đã bảo với ta rằng, độ hảo cảm trên 95% được coi là thâm tình, mà thâm tình thì sẽ không dễ dàng thay đổi. Thế nhưng... ta vẫn không thể nào quên được cái cảnh hệ thống trong đầu mình cứ như bị động kinh, khi độ hảo cảm tụt từ 99% xuống 1%, nó cứ "tích tích tích" liên hồi, ồn ào đến mức đầu ta sắp nổ tung. "Thâm tình là sẽ không dễ dàng thay đổi." Nực cười! Thâm tình cái nỗi… Thế nhưng, khi ta hoàn thành xong một loạt động tác và quay trở lại thì bóng dáng Bùi Tịch bên gốc cây đã biến mất.Ta có chút ảo não, thầm nghĩ chắc chắn hắn đã bỏ rơi mình để đi một mình rồi."Ca ca?" "Bùi Tịch?" "Ca ca ơi?" Đây là một khu rừng rậm, lấy ta làm trung tâm thì bốn bề đều là lối đi.Ta chẳng biết Bùi Tịch đã đi hướng nào, cũng không biết phải đuổi theo hướng nào.Ta đứng dưới gốc cây gọi mấy tiếng đến khản cả giọng mà vẫn không thấy hồi đáp.Ta thử vận dụng linh khí để tìm người, nhưng vì vừa mới hóa hình nên linh lực quá yếu, chẳng những không tìm thấy ai mà còn suýt chút nữa không duy trì nổi hình người.Ta thất thểu ngồi xuống dưới gốc cây, không kìm được mà muốn khóc.Ta thật là xui xẻo quá đi mất.Ở thế giới cũ là trẻ mồ côi, khó khăn lắm mới được nhận nuôi, chưa hưởng thụ hơi ấm gia đình được bao lâu thì ông bà nhận nuôi ta đều lâm bệnh qua đời.Vất vả làm lụng kiếm tiền tự nuôi mình ăn học đại học xong, tìm được một công việc khá tốt, tích góp được chút tiền, mắt thấy cuộc sống sắp sửa khấm khá hơn thì lại gặp tai nạn xe cộ.Tai nạn ch·ết đi thì thôi cũng coi như giải thoát, đằng này lại bị hệ thống trói buộc đưa tới cái thế giới quái quỷ này, bắt phải đi công lược tên Ma Tôn vai ác.Một kẻ chưa từng nếm mùi tình ái là gì như ta, làm gì có chút kinh nghiệm nào cơ chứ.Hai cơ hội trước đã dùng hết rồi, đây là cơ hội cuối cùng, xem ra lần này ta ch·ết chắc rồi.Ta đúng là thảm không thể tả mà.Ta ngồi dưới gốc cây thút thít, mong chờ Bùi Tịch sẽ nảy sinh chút lương tâm mà quay lại tìm mình.Bùi Tịch thì chưa thấy đâu, nhưng ta lại gặp phải bọn buôn người.Gã cười híp mắt hỏi ta có phải là lạc mất cha mẹ không, còn nói rằng gã có quen biết cha mẹ ta nữa chứ.Nực cười thật, ta là một cây Kết Hương Hoa hấp thụ tinh hoa đất trời mà tu luyện thành tinh, lấy đâu ra cha mẹ cơ chứ.Ta biết tỏng gã là kẻ l·ừa đ·ảo, nhưng ta vẫn đi theo gã.Ta nghĩ bụng dù sao cũng chẳng tìm thấy Bùi Tịch, nhiệm vụ cũng không hoàn thành được, hệ thống thì bặt vô âm tín, thôi thì mặc kệ cho gã bán đi đâu thì bán.Vận khí tốt thì vào được gia đình tử tế, còn nếu xui xẻo thì ta sẽ tìm cơ hội hóa thành nguyên hình để trốn chạy, rồi lại tìm một gia đình nào đó thiếu con cái mà nương nhờ, hoặc là thử tu luyện xem có tự mình lớn lên được không.Ở thế giới cũ cũng là sống một đời, ở thế giới này cũng là sống một đời, sống ở đâu mà chẳng như nhau.

Chương 7