Công lược thất bại, ta bị cầm tù. Ta bị Bùi Tịch nhốt trong tẩm cung đã mấy ngày rồi. Mỗi ngày đều có người tới thay thuốc và đưa thức ăn, đãi ngộ so với trước kia cũng không có gì khác biệt, ngoại trừ việc ta không thể bước chân ra khỏi cửa. Bùi Tịch kể từ ngày hôm đó đã không còn xuất hiện nữa. Ta hỏi thăm các ma tộc khác xem có ai nhìn thấy hắn không, nói rằng ta muốn gặp hắn, nhưng chẳng một ai thèm mảy may phản ứng với ta. Ta nằm trên giường, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không tài nào hiểu nổi, tại sao chỉ còn một bước nữa là thành công mà cuối cùng lại thành xôi hỏng bỏng không. Rõ ràng cái hệ thống "rác rưởi" kia đã bảo với ta rằng, độ hảo cảm trên 95% được coi là thâm tình, mà thâm tình thì sẽ không dễ dàng thay đổi. Thế nhưng... ta vẫn không thể nào quên được cái cảnh hệ thống trong đầu mình cứ như bị động kinh, khi độ hảo cảm tụt từ 99% xuống 1%, nó cứ "tích tích tích" liên hồi, ồn ào đến mức đầu ta sắp nổ tung. "Thâm tình là sẽ không dễ dàng thay đổi." Nực cười! Thâm tình cái nỗi…
Chương 29
Công Lược Thất Bại, Ta Bị Vai Ác Cầm TùTác giả: Thần Minh Thiếu NữTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngCông lược thất bại, ta bị cầm tù. Ta bị Bùi Tịch nhốt trong tẩm cung đã mấy ngày rồi. Mỗi ngày đều có người tới thay thuốc và đưa thức ăn, đãi ngộ so với trước kia cũng không có gì khác biệt, ngoại trừ việc ta không thể bước chân ra khỏi cửa. Bùi Tịch kể từ ngày hôm đó đã không còn xuất hiện nữa. Ta hỏi thăm các ma tộc khác xem có ai nhìn thấy hắn không, nói rằng ta muốn gặp hắn, nhưng chẳng một ai thèm mảy may phản ứng với ta. Ta nằm trên giường, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không tài nào hiểu nổi, tại sao chỉ còn một bước nữa là thành công mà cuối cùng lại thành xôi hỏng bỏng không. Rõ ràng cái hệ thống "rác rưởi" kia đã bảo với ta rằng, độ hảo cảm trên 95% được coi là thâm tình, mà thâm tình thì sẽ không dễ dàng thay đổi. Thế nhưng... ta vẫn không thể nào quên được cái cảnh hệ thống trong đầu mình cứ như bị động kinh, khi độ hảo cảm tụt từ 99% xuống 1%, nó cứ "tích tích tích" liên hồi, ồn ào đến mức đầu ta sắp nổ tung. "Thâm tình là sẽ không dễ dàng thay đổi." Nực cười! Thâm tình cái nỗi… Ta và Bùi Tịch trở về cung điện.Vào phòng uống xong rượu hợp cẩn, Bùi Tịch cười nhìn ta.Tuy miệng hắn không nói câu nào, nhưng tiếng lòng thì chẳng thiếu lấy một lời cợt nhả.Bùi Tịch đã bác bỏ yêu cầu đóng tiếng lòng của ta với hệ thống, hắn bảo rằng hai người ở bên nhau thì cần phải thành thật đối đãi.Lúc đầu nghe thấy, ta chỉ hận không thể tìm cái lỗ nào mà chui xuống.Nhưng chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, ta nghe mãi cũng thành quen."Nếu đã nghe quen rồi, vậy chắc hẳn Bùi Bùi cũng đã chuẩn bị sẵn sàng để thực hành." "..." Thực ra thì vẫn chưa đâu."Không sao, vi phu cũng không có kinh nghiệm gì, chúng ta có thể cùng nhau tiến bộ." "..." ...Ta cứ ngỡ mình đã quen với những lời..."ô ngôn uế ngữ" trong lòng hắn.Nhưng sự thật chứng minh, trước kia Bùi Tịch vẫn còn kiềm chế chán.Bởi vì trong quá trình "thực hành" dài dằng dặc ấy...những lời đó thực sự là khó nghe vô cùng.Nhưng mà thôi, ai bảo hắn là do chính tay ta công lược về cơ chứ.---------PHIÊN NGOẠI: GÓC NHÌN CỦA BÙI TỊCH Ta là Bùi Tịch, một Ma Tôn mà người người đều khiếp sợ.Ta là sản vật từ sự kết hợp giữa nhân loại và Ma tộc.Về cha mẹ mình, ký ức trong ta đã có phần mờ nhạt, chỉ nhớ rõ khi còn rất nhỏ, mẫu thân sức khỏe không tốt, sau khi bà qua đời, phụ thân dường như cũng tuẫn tình đi theo.Tình yêu của bọn họ thật vĩ đại, còn ta chỉ là kẻ dư thừa.Lần đầu tiên ta thức tỉnh sức mạnh Ma tộc là khi bị kẻ khác bắt nạt lúc còn nhỏ.Nhưng khi đó ta còn quá bé, không thể khống chế nổi luồng ma khí trong cơ thể.Ta nghe nói nhân loại đều hướng tới tu tiên.Trên con đường đầy rẫy gian truân, ta cũng từng muốn bái nhập môn phái, nhưng bọn họ chê cười ta mang trong mình huyết mạch Ma tộc, nhẫn tâm ném ta xuống vách núi.Có lẽ mạng ta chưa tận, ta không chết, ngược lại nhờ đó mà tiến vào địa giới của Ma tộc.Ma tộc xưa nay luôn lấy kẻ mạnh làm tôn.Thuở mới vào ma giới, vì mang dòng máu nửa người nửa ma mà ta luôn bị sỉ nhục, bắt nạt.Thế nhưng thiên phú của ta không tệ, sau này, ta đã trả lại sòng phẳng tất cả cho những kẻ từng hạ nhục mình.Ta xưa nay có thù tất báo.Sau khi trở thành Ma Tôn đời mới, ta dẫn theo quân đoàn ma giới trực tiếp đối đầu với Tiên tộc.Tiên tộc vô cùng kiêng dè ta, phái không biết bao nhiêu thám tử đến ma giới để nghe ngóng tin tức.Trong một trận đại chiến Tiên - Ma, ta cảm nhận được một luồng sức mạnh kỳ quái đột nhiên xuất hiện ở khoảng cách không xa.Ta không nghĩ ngợi nhiều, theo bản năng ra tay, đối phương liền nhanh chóng tan biến.
Ta và Bùi Tịch trở về cung điện.
Vào phòng uống xong rượu hợp cẩn, Bùi Tịch cười nhìn ta.
Tuy miệng hắn không nói câu nào, nhưng tiếng lòng thì chẳng thiếu lấy một lời cợt nhả.
Bùi Tịch đã bác bỏ yêu cầu đóng tiếng lòng của ta với hệ thống, hắn bảo rằng hai người ở bên nhau thì cần phải thành thật đối đãi.
Lúc đầu nghe thấy, ta chỉ hận không thể tìm cái lỗ nào mà chui xuống.
Nhưng chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, ta nghe mãi cũng thành quen.
"Nếu đã nghe quen rồi, vậy chắc hẳn Bùi Bùi cũng đã chuẩn bị sẵn sàng để thực hành." "..." Thực ra thì vẫn chưa đâu.
"Không sao, vi phu cũng không có kinh nghiệm gì, chúng ta có thể cùng nhau tiến bộ." "..." ...
Ta cứ ngỡ mình đã quen với những lời...
"ô ngôn uế ngữ" trong lòng hắn.
Nhưng sự thật chứng minh, trước kia Bùi Tịch vẫn còn kiềm chế chán.
Bởi vì trong quá trình "thực hành" dài dằng dặc ấy...
những lời đó thực sự là khó nghe vô cùng.
Nhưng mà thôi, ai bảo hắn là do chính tay ta công lược về cơ chứ.
---------
PHIÊN NGOẠI: GÓC NHÌN CỦA BÙI TỊCH
Ta là Bùi Tịch, một Ma Tôn mà người người đều khiếp sợ.
Ta là sản vật từ sự kết hợp giữa nhân loại và Ma tộc.
Về cha mẹ mình, ký ức trong ta đã có phần mờ nhạt, chỉ nhớ rõ khi còn rất nhỏ, mẫu thân sức khỏe không tốt, sau khi bà qua đời, phụ thân dường như cũng tuẫn tình đi theo.
Tình yêu của bọn họ thật vĩ đại, còn ta chỉ là kẻ dư thừa.
Lần đầu tiên ta thức tỉnh sức mạnh Ma tộc là khi bị kẻ khác bắt nạt lúc còn nhỏ.
Nhưng khi đó ta còn quá bé, không thể khống chế nổi luồng ma khí trong cơ thể.
Ta nghe nói nhân loại đều hướng tới tu tiên.
Trên con đường đầy rẫy gian truân, ta cũng từng muốn bái nhập môn phái, nhưng bọn họ chê cười ta mang trong mình huyết mạch Ma tộc, nhẫn tâm ném ta xuống vách núi.
Có lẽ mạng ta chưa tận, ta không chết, ngược lại nhờ đó mà tiến vào địa giới của Ma tộc.
Ma tộc xưa nay luôn lấy kẻ mạnh làm tôn.
Thuở mới vào ma giới, vì mang dòng máu nửa người nửa ma mà ta luôn bị sỉ nhục, bắt nạt.
Thế nhưng thiên phú của ta không tệ, sau này, ta đã trả lại sòng phẳng tất cả cho những kẻ từng hạ nhục mình.
Ta xưa nay có thù tất báo.
Sau khi trở thành Ma Tôn đời mới, ta dẫn theo quân đoàn ma giới trực tiếp đối đầu với Tiên tộc.
Tiên tộc vô cùng kiêng dè ta, phái không biết bao nhiêu thám tử đến ma giới để nghe ngóng tin tức.
Trong một trận đại chiến Tiên - Ma, ta cảm nhận được một luồng sức mạnh kỳ quái đột nhiên xuất hiện ở khoảng cách không xa.
Ta không nghĩ ngợi nhiều, theo bản năng ra tay, đối phương liền nhanh chóng tan biến.
Công Lược Thất Bại, Ta Bị Vai Ác Cầm TùTác giả: Thần Minh Thiếu NữTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngCông lược thất bại, ta bị cầm tù. Ta bị Bùi Tịch nhốt trong tẩm cung đã mấy ngày rồi. Mỗi ngày đều có người tới thay thuốc và đưa thức ăn, đãi ngộ so với trước kia cũng không có gì khác biệt, ngoại trừ việc ta không thể bước chân ra khỏi cửa. Bùi Tịch kể từ ngày hôm đó đã không còn xuất hiện nữa. Ta hỏi thăm các ma tộc khác xem có ai nhìn thấy hắn không, nói rằng ta muốn gặp hắn, nhưng chẳng một ai thèm mảy may phản ứng với ta. Ta nằm trên giường, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không tài nào hiểu nổi, tại sao chỉ còn một bước nữa là thành công mà cuối cùng lại thành xôi hỏng bỏng không. Rõ ràng cái hệ thống "rác rưởi" kia đã bảo với ta rằng, độ hảo cảm trên 95% được coi là thâm tình, mà thâm tình thì sẽ không dễ dàng thay đổi. Thế nhưng... ta vẫn không thể nào quên được cái cảnh hệ thống trong đầu mình cứ như bị động kinh, khi độ hảo cảm tụt từ 99% xuống 1%, nó cứ "tích tích tích" liên hồi, ồn ào đến mức đầu ta sắp nổ tung. "Thâm tình là sẽ không dễ dàng thay đổi." Nực cười! Thâm tình cái nỗi… Ta và Bùi Tịch trở về cung điện.Vào phòng uống xong rượu hợp cẩn, Bùi Tịch cười nhìn ta.Tuy miệng hắn không nói câu nào, nhưng tiếng lòng thì chẳng thiếu lấy một lời cợt nhả.Bùi Tịch đã bác bỏ yêu cầu đóng tiếng lòng của ta với hệ thống, hắn bảo rằng hai người ở bên nhau thì cần phải thành thật đối đãi.Lúc đầu nghe thấy, ta chỉ hận không thể tìm cái lỗ nào mà chui xuống.Nhưng chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, ta nghe mãi cũng thành quen."Nếu đã nghe quen rồi, vậy chắc hẳn Bùi Bùi cũng đã chuẩn bị sẵn sàng để thực hành." "..." Thực ra thì vẫn chưa đâu."Không sao, vi phu cũng không có kinh nghiệm gì, chúng ta có thể cùng nhau tiến bộ." "..." ...Ta cứ ngỡ mình đã quen với những lời..."ô ngôn uế ngữ" trong lòng hắn.Nhưng sự thật chứng minh, trước kia Bùi Tịch vẫn còn kiềm chế chán.Bởi vì trong quá trình "thực hành" dài dằng dặc ấy...những lời đó thực sự là khó nghe vô cùng.Nhưng mà thôi, ai bảo hắn là do chính tay ta công lược về cơ chứ.---------PHIÊN NGOẠI: GÓC NHÌN CỦA BÙI TỊCH Ta là Bùi Tịch, một Ma Tôn mà người người đều khiếp sợ.Ta là sản vật từ sự kết hợp giữa nhân loại và Ma tộc.Về cha mẹ mình, ký ức trong ta đã có phần mờ nhạt, chỉ nhớ rõ khi còn rất nhỏ, mẫu thân sức khỏe không tốt, sau khi bà qua đời, phụ thân dường như cũng tuẫn tình đi theo.Tình yêu của bọn họ thật vĩ đại, còn ta chỉ là kẻ dư thừa.Lần đầu tiên ta thức tỉnh sức mạnh Ma tộc là khi bị kẻ khác bắt nạt lúc còn nhỏ.Nhưng khi đó ta còn quá bé, không thể khống chế nổi luồng ma khí trong cơ thể.Ta nghe nói nhân loại đều hướng tới tu tiên.Trên con đường đầy rẫy gian truân, ta cũng từng muốn bái nhập môn phái, nhưng bọn họ chê cười ta mang trong mình huyết mạch Ma tộc, nhẫn tâm ném ta xuống vách núi.Có lẽ mạng ta chưa tận, ta không chết, ngược lại nhờ đó mà tiến vào địa giới của Ma tộc.Ma tộc xưa nay luôn lấy kẻ mạnh làm tôn.Thuở mới vào ma giới, vì mang dòng máu nửa người nửa ma mà ta luôn bị sỉ nhục, bắt nạt.Thế nhưng thiên phú của ta không tệ, sau này, ta đã trả lại sòng phẳng tất cả cho những kẻ từng hạ nhục mình.Ta xưa nay có thù tất báo.Sau khi trở thành Ma Tôn đời mới, ta dẫn theo quân đoàn ma giới trực tiếp đối đầu với Tiên tộc.Tiên tộc vô cùng kiêng dè ta, phái không biết bao nhiêu thám tử đến ma giới để nghe ngóng tin tức.Trong một trận đại chiến Tiên - Ma, ta cảm nhận được một luồng sức mạnh kỳ quái đột nhiên xuất hiện ở khoảng cách không xa.Ta không nghĩ ngợi nhiều, theo bản năng ra tay, đối phương liền nhanh chóng tan biến.