Công lược thất bại, ta bị cầm tù. Ta bị Bùi Tịch nhốt trong tẩm cung đã mấy ngày rồi. Mỗi ngày đều có người tới thay thuốc và đưa thức ăn, đãi ngộ so với trước kia cũng không có gì khác biệt, ngoại trừ việc ta không thể bước chân ra khỏi cửa. Bùi Tịch kể từ ngày hôm đó đã không còn xuất hiện nữa. Ta hỏi thăm các ma tộc khác xem có ai nhìn thấy hắn không, nói rằng ta muốn gặp hắn, nhưng chẳng một ai thèm mảy may phản ứng với ta. Ta nằm trên giường, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không tài nào hiểu nổi, tại sao chỉ còn một bước nữa là thành công mà cuối cùng lại thành xôi hỏng bỏng không. Rõ ràng cái hệ thống "rác rưởi" kia đã bảo với ta rằng, độ hảo cảm trên 95% được coi là thâm tình, mà thâm tình thì sẽ không dễ dàng thay đổi. Thế nhưng... ta vẫn không thể nào quên được cái cảnh hệ thống trong đầu mình cứ như bị động kinh, khi độ hảo cảm tụt từ 99% xuống 1%, nó cứ "tích tích tích" liên hồi, ồn ào đến mức đầu ta sắp nổ tung. "Thâm tình là sẽ không dễ dàng thay đổi." Nực cười! Thâm tình cái nỗi…

Chương 33

Công Lược Thất Bại, Ta Bị Vai Ác Cầm TùTác giả: Thần Minh Thiếu NữTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngCông lược thất bại, ta bị cầm tù. Ta bị Bùi Tịch nhốt trong tẩm cung đã mấy ngày rồi. Mỗi ngày đều có người tới thay thuốc và đưa thức ăn, đãi ngộ so với trước kia cũng không có gì khác biệt, ngoại trừ việc ta không thể bước chân ra khỏi cửa. Bùi Tịch kể từ ngày hôm đó đã không còn xuất hiện nữa. Ta hỏi thăm các ma tộc khác xem có ai nhìn thấy hắn không, nói rằng ta muốn gặp hắn, nhưng chẳng một ai thèm mảy may phản ứng với ta. Ta nằm trên giường, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không tài nào hiểu nổi, tại sao chỉ còn một bước nữa là thành công mà cuối cùng lại thành xôi hỏng bỏng không. Rõ ràng cái hệ thống "rác rưởi" kia đã bảo với ta rằng, độ hảo cảm trên 95% được coi là thâm tình, mà thâm tình thì sẽ không dễ dàng thay đổi. Thế nhưng... ta vẫn không thể nào quên được cái cảnh hệ thống trong đầu mình cứ như bị động kinh, khi độ hảo cảm tụt từ 99% xuống 1%, nó cứ "tích tích tích" liên hồi, ồn ào đến mức đầu ta sắp nổ tung. "Thâm tình là sẽ không dễ dàng thay đổi." Nực cười! Thâm tình cái nỗi… Nàng bắt đầu bộc lộ nhiều cảm xúc hơn khi ở bên ta, vui là thật, mà giận cũng là thật.Thực ra ban đầu ta tính toán rất đơn giản: Ta muốn nàng phải "gieo gió gặt bão", muốn xem nàng diễn kịch để lấy hảo cảm của ta đến mức "nhập diễn" quá sâu thì sẽ thế nào.Ta vốn là kẻ thù dai, cũng giống như đám nhóc bắt nạt ta ngày trước, dù ta khinh thường không muốn ra tay nhưng chỉ cần một thủ đoạn nhỏ, bọn chúng sẽ bị chính đồng loại của mình bắt nạt lại.Nàng đến công lược ta ba lần, tuy ta đã g·iết nàng hai lần nhưng vẫn luôn thấy nên làm điều gì đó nữa.Chỉ là, ta không ngờ rằng, người nhập diễn trước lại chính là bản thân mình.Ta cảm nhận được nàng ngày càng gần gũi với ta, có những động tác nhỏ theo bản năng mà chính nàng cũng không nhận ra, còn cả những toan tính trong lòng nàng nữa.Ta biết nàng không còn sợ ta đến thế, thậm chí bắt đầu chậm rãi ỷ lại vào ta.Ban đầu ta chỉ nghĩ là nàng đã cắn câu, cho đến khi nàng bị thương trong bí cảnh.Nhìn nàng đau đến phát khóc sau khi b·ị th·ương, thấy ta muốn trả thù lại vội kéo tay ta bảo rằng nàng không đau, cảm giác trong lòng ta bỗng trở nên rất khác lạ.Ta không diễn tả được đó là cảm giác gì, tóm lại là vô cùng kỳ quái.Sau này, nhìn thấy nàng nói chuyện với người khác, lòng ta lại càng khó chịu hơn.Thấy kẻ khác nhìn nàng mỉm cười với ánh mắt kinh diễm, ta liền muốn kéo nàng vào lòng, che chắn cho nàng thật kỹ.Ta không biết đó là loại cảm xúc gì, ta chưa từng trải qua bao giờ.Mãi đến khi nghỉ chân tại một tửu lâu, nghe người kể chuyện nhắc tới, ta mới phát hiện ra, hóa ra chính ta mới là kẻ cắn câu trước.Ta có chút bực bội.Nàng đúng là đồ ngốc, chẳng nhận ra ta đang bực mình, ngày ngày vẫn cứ vui tươi hớn hở, kéo tay áo ta đi khắp hang cùng ngõ hẻm, chỉ biết làm nũng bảo ca ca muốn ăn cái này, muốn mua cái kia.Đáng giận nhất là, một Ma Tôn như ta lại cứ thế mà mắc mưu nàng.Rốt cuộc, vào một đêm khuya, nhìn dáng vẻ nàng đang ngủ say sưa, ta đã không chút do dự mà thay đổi kế hoạch.Vận mệnh, và cả nàng, ta đều muốn có được.Bất kể nàng có thích ta hay không, ta cũng sẽ không để nàng trở về thế giới kia nữa.Nói ta ích kỷ cũng được, nói ta vô lại cũng xong, chính nàng là kẻ trêu chọc ta trước, nàng phải chịu trách nhiệm với ta đến cùng.Sau khi tính toán kỹ lưỡng, ta đưa nàng đi du ngoạn khắp nơi, tiện tay lấy hết tất cả thần khí.Rất nhiều khi ta hoàn toàn có thể bảo vệ nàng thật tốt, nhưng để nàng quen với sự hiện diện của mình, ta luôn cố tình tiếp cận, làm ra những hành động như ôm ấp này nọ.

Nàng bắt đầu bộc lộ nhiều cảm xúc hơn khi ở bên ta, vui là thật, mà giận cũng là thật.

Thực ra ban đầu ta tính toán rất đơn giản: Ta muốn nàng phải "gieo gió gặt bão", muốn xem nàng diễn kịch để lấy hảo cảm của ta đến mức "nhập diễn" quá sâu thì sẽ thế nào.

Ta vốn là kẻ thù dai, cũng giống như đám nhóc bắt nạt ta ngày trước, dù ta khinh thường không muốn ra tay nhưng chỉ cần một thủ đoạn nhỏ, bọn chúng sẽ bị chính đồng loại của mình bắt nạt lại.

Nàng đến công lược ta ba lần, tuy ta đã g·iết nàng hai lần nhưng vẫn luôn thấy nên làm điều gì đó nữa.

Chỉ là, ta không ngờ rằng, người nhập diễn trước lại chính là bản thân mình.

Ta cảm nhận được nàng ngày càng gần gũi với ta, có những động tác nhỏ theo bản năng mà chính nàng cũng không nhận ra, còn cả những toan tính trong lòng nàng nữa.

Ta biết nàng không còn sợ ta đến thế, thậm chí bắt đầu chậm rãi ỷ lại vào ta.

Ban đầu ta chỉ nghĩ là nàng đã cắn câu, cho đến khi nàng bị thương trong bí cảnh.

Nhìn nàng đau đến phát khóc sau khi b·ị th·ương, thấy ta muốn trả thù lại vội kéo tay ta bảo rằng nàng không đau, cảm giác trong lòng ta bỗng trở nên rất khác lạ.

Ta không diễn tả được đó là cảm giác gì, tóm lại là vô cùng kỳ quái.

Sau này, nhìn thấy nàng nói chuyện với người khác, lòng ta lại càng khó chịu hơn.

Thấy kẻ khác nhìn nàng mỉm cười với ánh mắt kinh diễm, ta liền muốn kéo nàng vào lòng, che chắn cho nàng thật kỹ.

Ta không biết đó là loại cảm xúc gì, ta chưa từng trải qua bao giờ.

Mãi đến khi nghỉ chân tại một tửu lâu, nghe người kể chuyện nhắc tới, ta mới phát hiện ra, hóa ra chính ta mới là kẻ cắn câu trước.

Ta có chút bực bội.

Nàng đúng là đồ ngốc, chẳng nhận ra ta đang bực mình, ngày ngày vẫn cứ vui tươi hớn hở, kéo tay áo ta đi khắp hang cùng ngõ hẻm, chỉ biết làm nũng bảo ca ca muốn ăn cái này, muốn mua cái kia.

Đáng giận nhất là, một Ma Tôn như ta lại cứ thế mà mắc mưu nàng.

Rốt cuộc, vào một đêm khuya, nhìn dáng vẻ nàng đang ngủ say sưa, ta đã không chút do dự mà thay đổi kế hoạch.

Vận mệnh, và cả nàng, ta đều muốn có được.

Bất kể nàng có thích ta hay không, ta cũng sẽ không để nàng trở về thế giới kia nữa.

Nói ta ích kỷ cũng được, nói ta vô lại cũng xong, chính nàng là kẻ trêu chọc ta trước, nàng phải chịu trách nhiệm với ta đến cùng.

Sau khi tính toán kỹ lưỡng, ta đưa nàng đi du ngoạn khắp nơi, tiện tay lấy hết tất cả thần khí.

Rất nhiều khi ta hoàn toàn có thể bảo vệ nàng thật tốt, nhưng để nàng quen với sự hiện diện của mình, ta luôn cố tình tiếp cận, làm ra những hành động như ôm ấp này nọ.

Công Lược Thất Bại, Ta Bị Vai Ác Cầm TùTác giả: Thần Minh Thiếu NữTruyện Cổ Đại, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngCông lược thất bại, ta bị cầm tù. Ta bị Bùi Tịch nhốt trong tẩm cung đã mấy ngày rồi. Mỗi ngày đều có người tới thay thuốc và đưa thức ăn, đãi ngộ so với trước kia cũng không có gì khác biệt, ngoại trừ việc ta không thể bước chân ra khỏi cửa. Bùi Tịch kể từ ngày hôm đó đã không còn xuất hiện nữa. Ta hỏi thăm các ma tộc khác xem có ai nhìn thấy hắn không, nói rằng ta muốn gặp hắn, nhưng chẳng một ai thèm mảy may phản ứng với ta. Ta nằm trên giường, nghĩ đi nghĩ lại vẫn không tài nào hiểu nổi, tại sao chỉ còn một bước nữa là thành công mà cuối cùng lại thành xôi hỏng bỏng không. Rõ ràng cái hệ thống "rác rưởi" kia đã bảo với ta rằng, độ hảo cảm trên 95% được coi là thâm tình, mà thâm tình thì sẽ không dễ dàng thay đổi. Thế nhưng... ta vẫn không thể nào quên được cái cảnh hệ thống trong đầu mình cứ như bị động kinh, khi độ hảo cảm tụt từ 99% xuống 1%, nó cứ "tích tích tích" liên hồi, ồn ào đến mức đầu ta sắp nổ tung. "Thâm tình là sẽ không dễ dàng thay đổi." Nực cười! Thâm tình cái nỗi… Nàng bắt đầu bộc lộ nhiều cảm xúc hơn khi ở bên ta, vui là thật, mà giận cũng là thật.Thực ra ban đầu ta tính toán rất đơn giản: Ta muốn nàng phải "gieo gió gặt bão", muốn xem nàng diễn kịch để lấy hảo cảm của ta đến mức "nhập diễn" quá sâu thì sẽ thế nào.Ta vốn là kẻ thù dai, cũng giống như đám nhóc bắt nạt ta ngày trước, dù ta khinh thường không muốn ra tay nhưng chỉ cần một thủ đoạn nhỏ, bọn chúng sẽ bị chính đồng loại của mình bắt nạt lại.Nàng đến công lược ta ba lần, tuy ta đã g·iết nàng hai lần nhưng vẫn luôn thấy nên làm điều gì đó nữa.Chỉ là, ta không ngờ rằng, người nhập diễn trước lại chính là bản thân mình.Ta cảm nhận được nàng ngày càng gần gũi với ta, có những động tác nhỏ theo bản năng mà chính nàng cũng không nhận ra, còn cả những toan tính trong lòng nàng nữa.Ta biết nàng không còn sợ ta đến thế, thậm chí bắt đầu chậm rãi ỷ lại vào ta.Ban đầu ta chỉ nghĩ là nàng đã cắn câu, cho đến khi nàng bị thương trong bí cảnh.Nhìn nàng đau đến phát khóc sau khi b·ị th·ương, thấy ta muốn trả thù lại vội kéo tay ta bảo rằng nàng không đau, cảm giác trong lòng ta bỗng trở nên rất khác lạ.Ta không diễn tả được đó là cảm giác gì, tóm lại là vô cùng kỳ quái.Sau này, nhìn thấy nàng nói chuyện với người khác, lòng ta lại càng khó chịu hơn.Thấy kẻ khác nhìn nàng mỉm cười với ánh mắt kinh diễm, ta liền muốn kéo nàng vào lòng, che chắn cho nàng thật kỹ.Ta không biết đó là loại cảm xúc gì, ta chưa từng trải qua bao giờ.Mãi đến khi nghỉ chân tại một tửu lâu, nghe người kể chuyện nhắc tới, ta mới phát hiện ra, hóa ra chính ta mới là kẻ cắn câu trước.Ta có chút bực bội.Nàng đúng là đồ ngốc, chẳng nhận ra ta đang bực mình, ngày ngày vẫn cứ vui tươi hớn hở, kéo tay áo ta đi khắp hang cùng ngõ hẻm, chỉ biết làm nũng bảo ca ca muốn ăn cái này, muốn mua cái kia.Đáng giận nhất là, một Ma Tôn như ta lại cứ thế mà mắc mưu nàng.Rốt cuộc, vào một đêm khuya, nhìn dáng vẻ nàng đang ngủ say sưa, ta đã không chút do dự mà thay đổi kế hoạch.Vận mệnh, và cả nàng, ta đều muốn có được.Bất kể nàng có thích ta hay không, ta cũng sẽ không để nàng trở về thế giới kia nữa.Nói ta ích kỷ cũng được, nói ta vô lại cũng xong, chính nàng là kẻ trêu chọc ta trước, nàng phải chịu trách nhiệm với ta đến cùng.Sau khi tính toán kỹ lưỡng, ta đưa nàng đi du ngoạn khắp nơi, tiện tay lấy hết tất cả thần khí.Rất nhiều khi ta hoàn toàn có thể bảo vệ nàng thật tốt, nhưng để nàng quen với sự hiện diện của mình, ta luôn cố tình tiếp cận, làm ra những hành động như ôm ấp này nọ.

Chương 33