Tác giả:

1 Các đại thần nhao nhao khuyên hoàng thượng hãy thận trọng khi ban hôn. Bọn họ chán ghét việc ta thân là nữ t.ử mà lại mạnh mẽ đến mức được phong hầu, nhưng càng không muốn nhìn thấy một vị tướng quân chân chính lại bị mỡ heo che mắt. Thế nhưng, hoàng thượng sao có thể nghe chứ? Ngài hận không thể để ta chìm trong chốn ôn hương. Ngài sợ ta. Ta quá đáng sợ. Mười sáu tuổi, ta phi ngựa tiếp viện Yến Quan, dọa lui năm vạn thiết kỵ Bắc Man. Mười bảy tuổi, ta dẫn hai nghìn năm trăm Huyền Giáp quân tập kích Vương Đình trong đêm, c.h.é.m ba nghìn địch, bắt sống ba vạn. Mười tám tuổi, ta triệt để tiêu diệt Bắc Man, một trận chiến đổi lấy năm mươi năm thái bình cho Đại Ân. Trước lúc ngoại tổ phụ lâm chung, ông nắm c.h.ặ.t t.a.y ta. “Tuế Ninh.” Ông gọi tên ta, giọng nói từng chút một bị ép ra từ sâu trong cổ họng. Ta cúi người xuống, nghe ông dặn dò bằng giọng khàn đục: “Con không thể đ.á.n.h nữa… Nếu còn đ.á.n.h tiếp, Đại Ân sẽ phải đổi chủ.” “Còn con…”  Ngoại tổ phụ dừng lại, gắng sức thở mấy…

Truyện chữ