Tác giả:

Phó Thời Chinh cảm thấy vợ mình dạo này hơi lạ, luôn tỏ ra lạnh nhạt với anh một cách khó tả. Yêu nhau bốn năm, kết hôn ba năm, đây là lần đầu tiên xảy ra tình trạng này. Đêm xuống, trong phòng bao quán bar, mấy người bạn thấy anh gần đây tâm hồn cứ treo ngược cành cây, bèn trêu chọc: "Đi chơi mà vẫn còn tơ tưởng công việc à?" "Hay là chán mấy trò trong nước rồi?" "Theo tôi thấy ấy à, chắc là cãi nhau với chị dâu rồi chứ gì?" Hai người đầu nói Phó Thời Chinh chẳng buồn ngước mắt, nhưng đến người cuối cùng dứt lời, anh mới ung dung dựa lưng vào ghế sofa, thản nhiên liếc nhìn cậu ta một cái. Mọi người thấy thế càng được đà lấn tới, nhao nhao lên: "Không thể nào, tính chị dâu tốt thế, sao anh chọc người ta giận được?" "Anh, không phải anh đi 'ăn vụng' đấy chứ?" "Nếu anh không có, thì có khi nào chị dâu nhìn anh chán mắt rồi không?" Phó Thời Chinh nhếch mép, cười mắng một câu "Cút". Vài câu bông đùa nhanh chóng bị nhấn chìm trong tiếng nhạc xập xình và cuộc sống về đêm trụy lạc. Tàn cuộc…

Truyện chữ