Tác giả:

Phụ thân ta nhận lấy năm đồng tiền đồng, trở tay đẩy ta ra. Tiểu tử Khương gia lảo đảo lùi về sau, hắn nheo mắt hỏi ta: “Biết chữ không?” Ta lắc đầu. “Vậy có biết gánh củi không?” Ta tiếp tục lắc đầu. “Vậy ngươi biết làm gì?” Ta nghiêng đầu suy nghĩ một lát, vẫn lắc đầu. Khương Chấp nhảy dựng lên, thúc giục Tần thị trả hàng, “Mẫu thân, thứ ngốc này chẳng biết làm gì cả, người mua nàng ta về làm gì?” Ta cũng tò mò, chớp chớp mắt nhìn sang. Ánh mắt Tần thị đảo qua ta và Khương Chấp một vòng, gò má của bà hơi ửng hồng, hạ giọng xuống, “Tới tối con sẽ biết.” Mắt Khương Chấp như chứa lửa, bị bà dùng khúc củi nhẹ nhàng vỗ một cái, “Mau đi nhóm lửa, lát nữa nấu hai quả trứng gà, để tối hai đứa ăn.” “Mẫu thân! Người còn muốn cho nàng ta ăn trứng gà nữa hả?” Khương Chấp gào lên bi phẫn, tiếng vang vọng trong sân viện đổ nát, mấy viên gạch vỡ trên bờ tường rung lắc, cuối cùng rơi xuống. Tần thị kéo tay ta đến bên giếng, xé một mảnh vải nhẹ nhàng lau đi bụi bẩn trên mặt ta. Sau một hồi sửa soạn…

Truyện chữ