Nguyễn Thanh Thanh ngồi trước bàn trang điểm, mấy cái đầu nhỏ chen chúc ở cạnh cửa dường như sợ cô không phát hiện ra. Nguyễn Thanh Thanh đóng hộp đồ trang điểm lại, ngẩng đầu nhìn, bọn nhỏ như bị giẫm phải đuôi, cười chạy đi. Cho dù đang chạy loạn đi nhưng bọn nhỏ vẫn chẳng hề phát ra tiếng động. Nguyễn Thanh Thanh trang điểm nhẹ nhàng vì muốn đi gặp bạn trai. Cô có một mái tóc dài đen nhánh mềm mại, làn da trắng, lông mày nhỏ nhắn, mắt đen. Trang phục lại rất mộc mạc, áo khoác thoải mái, quần jean bạc màu, cả người toát lên vẻ gòn gàng, giản dị. Đây là một tòa nhà nhỏ hai tầng dạng chữ nhật có sân chính giữa, tổng cộng có hơn ba mươi phòng, cô ở một mình trong một căn phòng khá lớn, dù sao thì ngôi nhà này - một trung tâm chăm sóc người câm điếc tư nhân đã hoạt động hơn hai mươi năm, cũng có một nửa quyền sở hữu thuộc về cô. Khi còn bé, cô thường đến đây, cũng quen biết với bọn trẻ. Theo thời gian, chúng lần lượt rời đi, chỉ còn lại hai ba người lưu lại làm việc ở trung tâm. Còn…
Tác giả: