1. Tôi và Lục Bác Nhã gặp nhau lần đầu trong một buổi xem mắt do cô út tôi sắp xếp. Cô tôi miêu tả anh ấy ngắn gọn trong tám chữ: “Giáo sư đại học, ngoại hình ưa nhìn.” Nhưng khi thực sự nhìn thấy anh ấy, tôi nhận ra rằng cô út đã lừa tôi. Cô út gọi cái nhan sắc này là “ưa nhìn” ấy hả? Đâu chỉ dừng lại ở hai chữ ưa nhìn được, đây rõ ràng là bạch mã hoàng tử mà. Thánh thần thiên lý ơi, anh ấy đẹp như tiên giáng trần vậy. Không, đây rõ ràng chính là một vị tiên giáng trần! M//á ơi, trên đời này thật sự tồn tại người đẹp trai đến mức này luôn sao? Tôi thiếu chút nữa không kiềm được mà ch** n**c miếng trước mặt anh ấy rồi. Lục Bác Nhã khoác trên người bộ vest ba mảnh được cắt may hoàn hảo, sống mũi cao thanh tú đỡ cặp kính gọng vàng, và điều khiến tôi ngẩn ngơ nhất chính là hai bên thái dương của anh có sợi dây đeo mắt nhỏ mảnh vô cùng tao nhã. Anh khẽ ngẩng đầu, mỉm cười với tôi. Ánh sáng lấp lánh của đèn chùm pha lê trong nhà hàng phản chiếu qua mắt kính của anh tạo nên…
Chương 31: Ngoại truyện - Hai chiếc lắc tay
Giáo Sư Lục Anh Ấy Quá Nho NhãTác giả: Trúc Lâm Thâm XứTruyện Ngôn Tình1. Tôi và Lục Bác Nhã gặp nhau lần đầu trong một buổi xem mắt do cô út tôi sắp xếp. Cô tôi miêu tả anh ấy ngắn gọn trong tám chữ: “Giáo sư đại học, ngoại hình ưa nhìn.” Nhưng khi thực sự nhìn thấy anh ấy, tôi nhận ra rằng cô út đã lừa tôi. Cô út gọi cái nhan sắc này là “ưa nhìn” ấy hả? Đâu chỉ dừng lại ở hai chữ ưa nhìn được, đây rõ ràng là bạch mã hoàng tử mà. Thánh thần thiên lý ơi, anh ấy đẹp như tiên giáng trần vậy. Không, đây rõ ràng chính là một vị tiên giáng trần! M//á ơi, trên đời này thật sự tồn tại người đẹp trai đến mức này luôn sao? Tôi thiếu chút nữa không kiềm được mà ch** n**c miếng trước mặt anh ấy rồi. Lục Bác Nhã khoác trên người bộ vest ba mảnh được cắt may hoàn hảo, sống mũi cao thanh tú đỡ cặp kính gọng vàng, và điều khiến tôi ngẩn ngơ nhất chính là hai bên thái dương của anh có sợi dây đeo mắt nhỏ mảnh vô cùng tao nhã. Anh khẽ ngẩng đầu, mỉm cười với tôi. Ánh sáng lấp lánh của đèn chùm pha lê trong nhà hàng phản chiếu qua mắt kính của anh tạo nên… Từ Ly bỗng nhiên tỉnh giấc trong một đêm bình thường đến mức không thể bình thường hơn. Sau ót đau như xé toạc, cô nắm chặt đầu, gắng không làm phiền Lục Bác Nhã đang ngủ say bên cạnh. Như muốn nổ tung sọ não, những mảnh ký ức mỏng manh, sắc bén xuyên thẳng vào não cô. Từ Ly bám chặt lấy gối, gần như muốn xé nát ruột gối. Cuối cùng không chịu nổi, Từ Ly đập mạnh vào đầu giường. Một tiếng "Đùng" ồm ồm, Từ Ly toàn thân đổ mồ hôi lạnh, ánh mắt long lanh. "Từ Ly!" Lục Bác Nhã tỉnh giấc ngay lập tức, ngồi dậy ôm lấy cô: "Sao vậy? Ác mộng à?" Từ Ly từ từ quay đầu, nhìn vào đường nét mờ ảo trong bóng tối. "Lục..." Giọng cô khàn khàn, thở hổn hển. Lục Bác Nhã ôm cô bằng một tay, tay kia bật đèn bàn. Ánh sáng mềm mại phủ khắp phòng, Từ Ly mắt đỏ hoe, chăm chú nhìn mặt Lục Bác Nhã không chớp mắt. "Không sao đâu." nghĩ rằng cô bị ác mộng, Lục Bác Nhã hôn nhẹ vào đầu cô: "Đừng sợ, chỉ là giấc mơ..." "Không phải." Từ Ly lắc đầu, nói một cách trống rỗng: "Không phải giấc mơ..." Nói xong câu này, cô đột nhiên đẩy Lục Bác Nhã ra, vén chăn chân trần chạy xuống giường. "Từ Ly!" Lục Bác Nhã hoảng hốt, lập tức chạy theo. Hai người đang ở nhà cũ của Từ Ly tại Tô Nam, còn căn nhà mới vẫn đang sửa chữa. Từ Ly chạy ra khỏi phòng ngủ, chạy qua phòng khách, mở cửa, lao thẳng vào sân. "Từ Ly!" Lục Bác Nhã vừa chạy vừa gọi, nhưng khi đến cửa thì đột nhiên dừng lại. Trong sân, Từ Ly cầm cây cuốc, đào bới dưới gốc cây mộc lan. Đất được đào lên từng đống. Một chiếc hộp gỗ màu đen lộ ra góc cạnh. Từ Ly vứt cuốc, dùng tay đào lấy hộp gỗ. Chôn sâu dưới đất nhiều năm, nắp gỗ của hộp đã rơi rụng, Từ Ly cầm lấy chiếc hộp cũ nát, quay đầu nhìn Lục Bác Nhã đang đứng ở cửa. Lục Bác Nhã nắm chặt tay, mất đi vẻ ôn hòa thong thả thường ngày, như một dây cung căng thẳng. Dưới ánh mắt của Lục Bác Nhã, Từ Ly mở hộp. Một lắc tay bằng ngọc trắng ngà được cô lấy ra. ... "Cái này là gì vậy?" "Ngọc dê." "Ngọc dê là gì?" "Một loại đá." "Trông hơi xấu, những viên đá ở công trường của bố còn đẹp hơn... Ối! Sao anh lại ném đi?" "Là quà sinh nhật của mẹ anh, anh không thèm." "Dù không thích cũng đừng vứt bừa... Lần sau em sẽ đeo cho anh một cái lắc tay bằng đá, chắc chắn sẽ đẹp hơn gấp vạn lần!" "Uừm." "Vậy lắc tay này phải làm sao? Anh đừng có ném đấy nhé, dù sao cũng là tấm lòng... Để chúng ta chôn dưới gốc cây, em sẽ tìm một cái hộp, đến khi nào anh muốn thì đào lên, cũng có ý nghĩa lắm..." ... "Lắc tay này." Từ Ly nhìn xa về phía Lục Bác Nhã, rưng rưng nước mắt, môi mỉm cười: "Giá cả trăm ngàn đấy." Lục Bác Nhã bước tới, đeo lắc vào tay Từ Ly, lại giơ tay của mình lên, khoe cái lắc tay đá nhiều màu: "Còn lắc tay này, vô giá." (Hoàn)
Từ Ly bỗng nhiên tỉnh giấc trong một đêm bình thường đến mức không thể bình thường hơn.
Sau ót đau như xé toạc, cô nắm chặt đầu, gắng không làm phiền Lục Bác Nhã đang ngủ say bên cạnh.
Như muốn nổ tung sọ não, những mảnh ký ức mỏng manh, sắc bén xuyên thẳng vào não cô.
Từ Ly bám chặt lấy gối, gần như muốn xé nát ruột gối.
Cuối cùng không chịu nổi, Từ Ly đập mạnh vào đầu giường.
Một tiếng "Đùng" ồm ồm, Từ Ly toàn thân đổ mồ hôi lạnh, ánh mắt long lanh.
"Từ Ly!"
Lục Bác Nhã tỉnh giấc ngay lập tức, ngồi dậy ôm lấy cô: "Sao vậy? Ác mộng à?"
Từ Ly từ từ quay đầu, nhìn vào đường nét mờ ảo trong bóng tối.
"Lục..." Giọng cô khàn khàn, thở hổn hển.
Lục Bác Nhã ôm cô bằng một tay, tay kia bật đèn bàn.
Ánh sáng mềm mại phủ khắp phòng, Từ Ly mắt đỏ hoe, chăm chú nhìn mặt Lục Bác Nhã không chớp mắt.
"Không sao đâu." nghĩ rằng cô bị ác mộng, Lục Bác Nhã hôn nhẹ vào đầu cô: "Đừng sợ, chỉ là giấc mơ..."
"Không phải." Từ Ly lắc đầu, nói một cách trống rỗng: "Không phải giấc mơ..."
Nói xong câu này, cô đột nhiên đẩy Lục Bác Nhã ra, vén chăn chân trần chạy xuống giường.
"Từ Ly!" Lục Bác Nhã hoảng hốt, lập tức chạy theo.
Hai người đang ở nhà cũ của Từ Ly tại Tô Nam, còn căn nhà mới vẫn đang sửa chữa.
Từ Ly chạy ra khỏi phòng ngủ, chạy qua phòng khách, mở cửa, lao thẳng vào sân.
"Từ Ly!" Lục Bác Nhã vừa chạy vừa gọi, nhưng khi đến cửa thì đột nhiên dừng lại.
Trong sân, Từ Ly cầm cây cuốc, đào bới dưới gốc cây mộc lan.
Đất được đào lên từng đống.
Một chiếc hộp gỗ màu đen lộ ra góc cạnh.
Từ Ly vứt cuốc, dùng tay đào lấy hộp gỗ.
Chôn sâu dưới đất nhiều năm, nắp gỗ của hộp đã rơi rụng, Từ Ly cầm lấy chiếc hộp cũ nát, quay đầu nhìn Lục Bác Nhã đang đứng ở cửa.
Lục Bác Nhã nắm chặt tay, mất đi vẻ ôn hòa thong thả thường ngày, như một dây cung căng thẳng.
Dưới ánh mắt của Lục Bác Nhã, Từ Ly mở hộp.
Một lắc tay bằng ngọc trắng ngà được cô lấy ra.
...
"Cái này là gì vậy?"
"Ngọc dê."
"Ngọc dê là gì?"
"Một loại đá."
"Trông hơi xấu, những viên đá ở công trường của bố còn đẹp hơn... Ối! Sao anh lại ném đi?"
"Là quà sinh nhật của mẹ anh, anh không thèm."
"Dù không thích cũng đừng vứt bừa... Lần sau em sẽ đeo cho anh một cái lắc tay bằng đá, chắc chắn sẽ đẹp hơn gấp vạn lần!"
"Uừm."
"Vậy lắc tay này phải làm sao? Anh đừng có ném đấy nhé, dù sao cũng là tấm lòng... Để chúng ta chôn dưới gốc cây, em sẽ tìm một cái hộp, đến khi nào anh muốn thì đào lên, cũng có ý nghĩa lắm..."
...
"Lắc tay này." Từ Ly nhìn xa về phía Lục Bác Nhã, rưng rưng nước mắt, môi mỉm cười: "Giá cả trăm ngàn đấy."
Lục Bác Nhã bước tới, đeo lắc vào tay Từ Ly, lại giơ tay của mình lên, khoe cái lắc tay đá nhiều màu: "Còn lắc tay này, vô giá."
(Hoàn)
Giáo Sư Lục Anh Ấy Quá Nho NhãTác giả: Trúc Lâm Thâm XứTruyện Ngôn Tình1. Tôi và Lục Bác Nhã gặp nhau lần đầu trong một buổi xem mắt do cô út tôi sắp xếp. Cô tôi miêu tả anh ấy ngắn gọn trong tám chữ: “Giáo sư đại học, ngoại hình ưa nhìn.” Nhưng khi thực sự nhìn thấy anh ấy, tôi nhận ra rằng cô út đã lừa tôi. Cô út gọi cái nhan sắc này là “ưa nhìn” ấy hả? Đâu chỉ dừng lại ở hai chữ ưa nhìn được, đây rõ ràng là bạch mã hoàng tử mà. Thánh thần thiên lý ơi, anh ấy đẹp như tiên giáng trần vậy. Không, đây rõ ràng chính là một vị tiên giáng trần! M//á ơi, trên đời này thật sự tồn tại người đẹp trai đến mức này luôn sao? Tôi thiếu chút nữa không kiềm được mà ch** n**c miếng trước mặt anh ấy rồi. Lục Bác Nhã khoác trên người bộ vest ba mảnh được cắt may hoàn hảo, sống mũi cao thanh tú đỡ cặp kính gọng vàng, và điều khiến tôi ngẩn ngơ nhất chính là hai bên thái dương của anh có sợi dây đeo mắt nhỏ mảnh vô cùng tao nhã. Anh khẽ ngẩng đầu, mỉm cười với tôi. Ánh sáng lấp lánh của đèn chùm pha lê trong nhà hàng phản chiếu qua mắt kính của anh tạo nên… Từ Ly bỗng nhiên tỉnh giấc trong một đêm bình thường đến mức không thể bình thường hơn. Sau ót đau như xé toạc, cô nắm chặt đầu, gắng không làm phiền Lục Bác Nhã đang ngủ say bên cạnh. Như muốn nổ tung sọ não, những mảnh ký ức mỏng manh, sắc bén xuyên thẳng vào não cô. Từ Ly bám chặt lấy gối, gần như muốn xé nát ruột gối. Cuối cùng không chịu nổi, Từ Ly đập mạnh vào đầu giường. Một tiếng "Đùng" ồm ồm, Từ Ly toàn thân đổ mồ hôi lạnh, ánh mắt long lanh. "Từ Ly!" Lục Bác Nhã tỉnh giấc ngay lập tức, ngồi dậy ôm lấy cô: "Sao vậy? Ác mộng à?" Từ Ly từ từ quay đầu, nhìn vào đường nét mờ ảo trong bóng tối. "Lục..." Giọng cô khàn khàn, thở hổn hển. Lục Bác Nhã ôm cô bằng một tay, tay kia bật đèn bàn. Ánh sáng mềm mại phủ khắp phòng, Từ Ly mắt đỏ hoe, chăm chú nhìn mặt Lục Bác Nhã không chớp mắt. "Không sao đâu." nghĩ rằng cô bị ác mộng, Lục Bác Nhã hôn nhẹ vào đầu cô: "Đừng sợ, chỉ là giấc mơ..." "Không phải." Từ Ly lắc đầu, nói một cách trống rỗng: "Không phải giấc mơ..." Nói xong câu này, cô đột nhiên đẩy Lục Bác Nhã ra, vén chăn chân trần chạy xuống giường. "Từ Ly!" Lục Bác Nhã hoảng hốt, lập tức chạy theo. Hai người đang ở nhà cũ của Từ Ly tại Tô Nam, còn căn nhà mới vẫn đang sửa chữa. Từ Ly chạy ra khỏi phòng ngủ, chạy qua phòng khách, mở cửa, lao thẳng vào sân. "Từ Ly!" Lục Bác Nhã vừa chạy vừa gọi, nhưng khi đến cửa thì đột nhiên dừng lại. Trong sân, Từ Ly cầm cây cuốc, đào bới dưới gốc cây mộc lan. Đất được đào lên từng đống. Một chiếc hộp gỗ màu đen lộ ra góc cạnh. Từ Ly vứt cuốc, dùng tay đào lấy hộp gỗ. Chôn sâu dưới đất nhiều năm, nắp gỗ của hộp đã rơi rụng, Từ Ly cầm lấy chiếc hộp cũ nát, quay đầu nhìn Lục Bác Nhã đang đứng ở cửa. Lục Bác Nhã nắm chặt tay, mất đi vẻ ôn hòa thong thả thường ngày, như một dây cung căng thẳng. Dưới ánh mắt của Lục Bác Nhã, Từ Ly mở hộp. Một lắc tay bằng ngọc trắng ngà được cô lấy ra. ... "Cái này là gì vậy?" "Ngọc dê." "Ngọc dê là gì?" "Một loại đá." "Trông hơi xấu, những viên đá ở công trường của bố còn đẹp hơn... Ối! Sao anh lại ném đi?" "Là quà sinh nhật của mẹ anh, anh không thèm." "Dù không thích cũng đừng vứt bừa... Lần sau em sẽ đeo cho anh một cái lắc tay bằng đá, chắc chắn sẽ đẹp hơn gấp vạn lần!" "Uừm." "Vậy lắc tay này phải làm sao? Anh đừng có ném đấy nhé, dù sao cũng là tấm lòng... Để chúng ta chôn dưới gốc cây, em sẽ tìm một cái hộp, đến khi nào anh muốn thì đào lên, cũng có ý nghĩa lắm..." ... "Lắc tay này." Từ Ly nhìn xa về phía Lục Bác Nhã, rưng rưng nước mắt, môi mỉm cười: "Giá cả trăm ngàn đấy." Lục Bác Nhã bước tới, đeo lắc vào tay Từ Ly, lại giơ tay của mình lên, khoe cái lắc tay đá nhiều màu: "Còn lắc tay này, vô giá." (Hoàn)