1.   Tôi và Lục Bác Nhã gặp nhau lần đầu trong một buổi xem mắt do cô út tôi sắp xếp.   Cô tôi miêu tả anh ấy ngắn gọn trong tám chữ: “Giáo sư đại học, ngoại hình ưa nhìn.”   Nhưng khi thực sự nhìn thấy anh ấy, tôi nhận ra rằng cô út đã lừa tôi.
Một giấc tỉnh dậy, ta thấy mình nằm trên giường của kẻ thù. Hắn áo quần xộc xệch, đầy dấu vết đỏ, khoé mắt và chân mày đều mang vẻ mờ ám. Ta vừa kinh ngạc vừa tức giận, chỉ tay vào hắn mà hét: "Tên gian thần, ngươi dám sỉ nhục ta ……"
(Văn án)   Trưởng công chúa mang thai, nói rằng đó là con của ta. Tiểu hoàng đế vì quá yêu thương tỷ tỷ, liền ép ta phải chịu trách nhiệm.   “Bệ hạ, vi thần thật không có khả năng đó mà!” Ta kêu oan.