Thái tử đương triều đi chinh chiến, lúc về dẫn theo một nữ tử. Nghe nói nữ tử này có tài hoa xuất chúng, can đảm hơn người, hơn nữa còn từng cứu mạng Thái tử trên chiến trường. Thái tử vừa về lập tức đến quỳ thẳng trước điện xin ý chỉ từ hôn với nữ nhi của ta. Nữ nhi vừa cầu phúc ở chùa Đông Nhạc về hay tin thì suýt chút nữa ngất lịm. Con bé nắm chặt tay ta, gọi ta tiếng “mẹ” với đôi mắt đỏ ửng. Nữ nhi của ta tốt đẹp mọi mặt, chỉ có tính tình là hơi yếu mềm. Có lẽ con bé giống với người phụ thân không nên hồn kia, giáo dục bao năm vẫn không thể đi đúng đường. Ta đành để kệ con bé, tuy nhiên bình thường sẽ thêm phần yêu thương. Ta vỗ về mu bàn tay Phủ Nguyệt, nói ngắn gọn dứt khoát: “Bây giờ con muốn về phủ hay theo mẹ tới hoàng cung nói cho ra lẽ?” Ta thầm mong con bé sẽ rắn rỏi theo ta vào cung, nhưng trên thực tế, Phủ Nguyệt lại ngậm ngùi nước mắt, ngập ngừng hồi lâu rồi vẫn cúi đầu. Con bé nói: “Nghe nói nàng ta đẹp lắm. Con mà dùng dáng vẻ này đi gặp Thái tử biểu ca…” Ta đã hiểu…
Chương 6
Công Chúa Bá Đạo Trị ThếTác giả: Ngã Giai Phong NguyệtTruyện Cổ Đại, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngThái tử đương triều đi chinh chiến, lúc về dẫn theo một nữ tử. Nghe nói nữ tử này có tài hoa xuất chúng, can đảm hơn người, hơn nữa còn từng cứu mạng Thái tử trên chiến trường. Thái tử vừa về lập tức đến quỳ thẳng trước điện xin ý chỉ từ hôn với nữ nhi của ta. Nữ nhi vừa cầu phúc ở chùa Đông Nhạc về hay tin thì suýt chút nữa ngất lịm. Con bé nắm chặt tay ta, gọi ta tiếng “mẹ” với đôi mắt đỏ ửng. Nữ nhi của ta tốt đẹp mọi mặt, chỉ có tính tình là hơi yếu mềm. Có lẽ con bé giống với người phụ thân không nên hồn kia, giáo dục bao năm vẫn không thể đi đúng đường. Ta đành để kệ con bé, tuy nhiên bình thường sẽ thêm phần yêu thương. Ta vỗ về mu bàn tay Phủ Nguyệt, nói ngắn gọn dứt khoát: “Bây giờ con muốn về phủ hay theo mẹ tới hoàng cung nói cho ra lẽ?” Ta thầm mong con bé sẽ rắn rỏi theo ta vào cung, nhưng trên thực tế, Phủ Nguyệt lại ngậm ngùi nước mắt, ngập ngừng hồi lâu rồi vẫn cúi đầu. Con bé nói: “Nghe nói nàng ta đẹp lắm. Con mà dùng dáng vẻ này đi gặp Thái tử biểu ca…” Ta đã hiểu… Phủ Nguyệt tưởng ta bực quá, vội quay người định đi tìm Hạ Chính Sơ.“Quay về.” Ta ngăn Phủ Nguyệt lại, nhìn chằm chằm vào đôi mắt con bé: “Con tự tĩnh tâm lại trước đã.”Phủ Nguyệt ngẩn ra, sau đó cúi đầu.Một lúc lâu sau, nha đầu này mới nghẹn ngào cất lời:“Vì sao mẹ lại nói Điện hạ làm việc này rất rất tốt?”“Hay trong lòng mẹ, Phủ Nguyệt cũng kém nàng ta sao?”Ta không đáp lời con bé.Phủ Nguyệt về phủ lập tức đổ bệnh. Từ nhỏ sức khỏe con bé đã kém. Trước đó ở chùa Đông Nhạc lại âu lo quá độ, giờ lại thêm việc từ hôn làm cho con bé khó thở nghẹn lòng.Trong khoảng thời gian Phủ Nguyệt tu dưỡng, Lương Ca kia lại tỏa sáng rực rỡ ở kinh thành. Nghe nói không riêng gì thằng con ngốc kia của ta say mê nàng ta mà nàng ta cũng làm xiêu lòng vô số tài tử tại kinh thành. Chỉ bởi nàng ta ngâm ra một khúc “Thủy Điệu Ca Đầu” ngay tại bữa tiệc ở phủ Thái tử.Chẳng mấy chốc, tên tuổi “Tài nữ đệ nhất kinh thành” đã rơi xuống người Lương Ca. Hoàng đế vốn đang hết sức khó chịu với Lương Ca cũng hơi hơi thay đổi từ lần nghe nàng ta bàn về sách lược đối phó với nạn lụt phía Nam. Ta không đè mấy tin tức này xuống nên Phủ Nguyệt đã nhanh chóng biết được.Khi ta tới thăm, con bé đang nhìn chằm chằm túi thơm trong tay đến mất hồn. Ta liếc qua. Đó là chiếc túi thơm Phủ Nguyệt chưa từng mang đi tặng.Con bé tinh thông cầm kỳ thi họa, lại kém khoản nữ công, phần này trái lại giống ta. Chiếc túi thơm ấy đã được Phủ Nguyệt thêu hơn ba tháng. Thấy ta vào, Phủ Nguyệt nghiến chặt răng, cầm kéo lên định cắt rách. Nhưng ta cản lại.“Con người mắc sai lầm, tội tình gì phải đổ lỗi lên những thứ này.”Ta lấy đi túi thơm từ tay Phủ Nguyệt, lật qua lật lại quan sát kỹ càng, cười nói:“Tay nghe này của con lại giống hệt ta năm ấy.”“Mẹ cũng từng…” Phủ Nguyệt khiếp sợ, nhất thời quên mất sự khó chịu trước đó.“Mẹ cũng là nữ tử, hiển nhiên có tâm tình hoài xuân. Giống với con, chiếc túi thơm của mẹ cũng chưa từng được tặng đi.”Phủ Nguyệt khựng lại, muốn mở lời nhưng lại do dự.“Con muốn hỏi về sau ta xử lý chiếc túi thơm thế nào đúng không?” Ta nhìn ra thắc mắc của con bé, cười nói.Phủ Nguyệt khẽ gật đầu.“Tất nhiên là tặng túi thơm này cho một người khác muốn nói hơn rồi.” Ta đặt túi thơm về lại tay Phủ Nguyệt, vỗ về mu bàn tay con bé:“Có người không cần thì hiển nhiên sẽ có người khác cần. Chẳng qua phải xem trọng thời gian tặng, cả cách tặng nữa. Từ nhỏ thể trạng con đã không tốt nên mẹ mới kệ cho con làm điều mình thích. Tuy chẳng rõ tại sao người thuở niên thiếu từng đánh những tay ăn chơi trác táng chốn kinh thành như ta lại nuôi ra một cô con gái mềm mại mong manh thế này…”Nghe vậy, Phủ Nguyệt hơi hổ thẹn cúi đầu, miết túi thơm rầu rĩ gọi “mẹ”. Ta giữ bả vai con bé, bắt con bé ngẩng mặt nhìn mình.“Nhưng mẹ biết tính tình Phủ Nguyệt rắn rỏi, tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện ngu xuẩn đòi sống đòi chết vì một người nam nhân.”“Mẹ…”Phủ Nguyệt lập tức đỏ mắt, lao vào lòng ta khóc như con thú nhỏ bị thương. Ta vốn tưởng con bé sẽ hỏi về chuyện của Tống Thừa Minh, hay là chuyện Lương Ca nổi bật thế nào ở kinh thành. Ngờ đâu câu đầu tiên nha đầu này hỏi sau khi bình tĩnh lại là:“Với mẹ mà nói, Lương Ca kia có giỏi giang hơn nữ nhi của mẹ không?”
Phủ Nguyệt tưởng ta bực quá, vội quay người định đi tìm Hạ Chính Sơ.
“Quay về.” Ta ngăn Phủ Nguyệt lại, nhìn chằm chằm vào đôi mắt con bé: “Con tự tĩnh tâm lại trước đã.”
Phủ Nguyệt ngẩn ra, sau đó cúi đầu.
Một lúc lâu sau, nha đầu này mới nghẹn ngào cất lời:
“Vì sao mẹ lại nói Điện hạ làm việc này rất rất tốt?”
“Hay trong lòng mẹ, Phủ Nguyệt cũng kém nàng ta sao?”
Ta không đáp lời con bé.
Phủ Nguyệt về phủ lập tức đổ bệnh. Từ nhỏ sức khỏe con bé đã kém. Trước đó ở chùa Đông Nhạc lại âu lo quá độ, giờ lại thêm việc từ hôn làm cho con bé khó thở nghẹn lòng.
Trong khoảng thời gian Phủ Nguyệt tu dưỡng, Lương Ca kia lại tỏa sáng rực rỡ ở kinh thành. Nghe nói không riêng gì thằng con ngốc kia của ta say mê nàng ta mà nàng ta cũng làm xiêu lòng vô số tài tử tại kinh thành. Chỉ bởi nàng ta ngâm ra một khúc “Thủy Điệu Ca Đầu” ngay tại bữa tiệc ở phủ Thái tử.
Chẳng mấy chốc, tên tuổi “Tài nữ đệ nhất kinh thành” đã rơi xuống người Lương Ca. Hoàng đế vốn đang hết sức khó chịu với Lương Ca cũng hơi hơi thay đổi từ lần nghe nàng ta bàn về sách lược đối phó với nạn lụt phía Nam. Ta không đè mấy tin tức này xuống nên Phủ Nguyệt đã nhanh chóng biết được.
Khi ta tới thăm, con bé đang nhìn chằm chằm túi thơm trong tay đến mất hồn. Ta liếc qua. Đó là chiếc túi thơm Phủ Nguyệt chưa từng mang đi tặng.
Con bé tinh thông cầm kỳ thi họa, lại kém khoản nữ công, phần này trái lại giống ta. Chiếc túi thơm ấy đã được Phủ Nguyệt thêu hơn ba tháng. Thấy ta vào, Phủ Nguyệt nghiến chặt răng, cầm kéo lên định cắt rách. Nhưng ta cản lại.
“Con người mắc sai lầm, tội tình gì phải đổ lỗi lên những thứ này.”
Ta lấy đi túi thơm từ tay Phủ Nguyệt, lật qua lật lại quan sát kỹ càng, cười nói:
“Tay nghe này của con lại giống hệt ta năm ấy.”
“Mẹ cũng từng…” Phủ Nguyệt khiếp sợ, nhất thời quên mất sự khó chịu trước đó.
“Mẹ cũng là nữ tử, hiển nhiên có tâm tình hoài xuân. Giống với con, chiếc túi thơm của mẹ cũng chưa từng được tặng đi.”
Phủ Nguyệt khựng lại, muốn mở lời nhưng lại do dự.
“Con muốn hỏi về sau ta xử lý chiếc túi thơm thế nào đúng không?” Ta nhìn ra thắc mắc của con bé, cười nói.
Phủ Nguyệt khẽ gật đầu.
“Tất nhiên là tặng túi thơm này cho một người khác muốn nói hơn rồi.” Ta đặt túi thơm về lại tay Phủ Nguyệt, vỗ về mu bàn tay con bé:
“Có người không cần thì hiển nhiên sẽ có người khác cần. Chẳng qua phải xem trọng thời gian tặng, cả cách tặng nữa. Từ nhỏ thể trạng con đã không tốt nên mẹ mới kệ cho con làm điều mình thích. Tuy chẳng rõ tại sao người thuở niên thiếu từng đánh những tay ăn chơi trác táng chốn kinh thành như ta lại nuôi ra một cô con gái mềm mại mong manh thế này…”
Nghe vậy, Phủ Nguyệt hơi hổ thẹn cúi đầu, miết túi thơm rầu rĩ gọi “mẹ”. Ta giữ bả vai con bé, bắt con bé ngẩng mặt nhìn mình.
“Nhưng mẹ biết tính tình Phủ Nguyệt rắn rỏi, tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện ngu xuẩn đòi sống đòi chết vì một người nam nhân.”
“Mẹ…”
Phủ Nguyệt lập tức đỏ mắt, lao vào lòng ta khóc như con thú nhỏ bị thương. Ta vốn tưởng con bé sẽ hỏi về chuyện của Tống Thừa Minh, hay là chuyện Lương Ca nổi bật thế nào ở kinh thành. Ngờ đâu câu đầu tiên nha đầu này hỏi sau khi bình tĩnh lại là:
“Với mẹ mà nói, Lương Ca kia có giỏi giang hơn nữ nhi của mẹ không?”
Công Chúa Bá Đạo Trị ThếTác giả: Ngã Giai Phong NguyệtTruyện Cổ Đại, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngThái tử đương triều đi chinh chiến, lúc về dẫn theo một nữ tử. Nghe nói nữ tử này có tài hoa xuất chúng, can đảm hơn người, hơn nữa còn từng cứu mạng Thái tử trên chiến trường. Thái tử vừa về lập tức đến quỳ thẳng trước điện xin ý chỉ từ hôn với nữ nhi của ta. Nữ nhi vừa cầu phúc ở chùa Đông Nhạc về hay tin thì suýt chút nữa ngất lịm. Con bé nắm chặt tay ta, gọi ta tiếng “mẹ” với đôi mắt đỏ ửng. Nữ nhi của ta tốt đẹp mọi mặt, chỉ có tính tình là hơi yếu mềm. Có lẽ con bé giống với người phụ thân không nên hồn kia, giáo dục bao năm vẫn không thể đi đúng đường. Ta đành để kệ con bé, tuy nhiên bình thường sẽ thêm phần yêu thương. Ta vỗ về mu bàn tay Phủ Nguyệt, nói ngắn gọn dứt khoát: “Bây giờ con muốn về phủ hay theo mẹ tới hoàng cung nói cho ra lẽ?” Ta thầm mong con bé sẽ rắn rỏi theo ta vào cung, nhưng trên thực tế, Phủ Nguyệt lại ngậm ngùi nước mắt, ngập ngừng hồi lâu rồi vẫn cúi đầu. Con bé nói: “Nghe nói nàng ta đẹp lắm. Con mà dùng dáng vẻ này đi gặp Thái tử biểu ca…” Ta đã hiểu… Phủ Nguyệt tưởng ta bực quá, vội quay người định đi tìm Hạ Chính Sơ.“Quay về.” Ta ngăn Phủ Nguyệt lại, nhìn chằm chằm vào đôi mắt con bé: “Con tự tĩnh tâm lại trước đã.”Phủ Nguyệt ngẩn ra, sau đó cúi đầu.Một lúc lâu sau, nha đầu này mới nghẹn ngào cất lời:“Vì sao mẹ lại nói Điện hạ làm việc này rất rất tốt?”“Hay trong lòng mẹ, Phủ Nguyệt cũng kém nàng ta sao?”Ta không đáp lời con bé.Phủ Nguyệt về phủ lập tức đổ bệnh. Từ nhỏ sức khỏe con bé đã kém. Trước đó ở chùa Đông Nhạc lại âu lo quá độ, giờ lại thêm việc từ hôn làm cho con bé khó thở nghẹn lòng.Trong khoảng thời gian Phủ Nguyệt tu dưỡng, Lương Ca kia lại tỏa sáng rực rỡ ở kinh thành. Nghe nói không riêng gì thằng con ngốc kia của ta say mê nàng ta mà nàng ta cũng làm xiêu lòng vô số tài tử tại kinh thành. Chỉ bởi nàng ta ngâm ra một khúc “Thủy Điệu Ca Đầu” ngay tại bữa tiệc ở phủ Thái tử.Chẳng mấy chốc, tên tuổi “Tài nữ đệ nhất kinh thành” đã rơi xuống người Lương Ca. Hoàng đế vốn đang hết sức khó chịu với Lương Ca cũng hơi hơi thay đổi từ lần nghe nàng ta bàn về sách lược đối phó với nạn lụt phía Nam. Ta không đè mấy tin tức này xuống nên Phủ Nguyệt đã nhanh chóng biết được.Khi ta tới thăm, con bé đang nhìn chằm chằm túi thơm trong tay đến mất hồn. Ta liếc qua. Đó là chiếc túi thơm Phủ Nguyệt chưa từng mang đi tặng.Con bé tinh thông cầm kỳ thi họa, lại kém khoản nữ công, phần này trái lại giống ta. Chiếc túi thơm ấy đã được Phủ Nguyệt thêu hơn ba tháng. Thấy ta vào, Phủ Nguyệt nghiến chặt răng, cầm kéo lên định cắt rách. Nhưng ta cản lại.“Con người mắc sai lầm, tội tình gì phải đổ lỗi lên những thứ này.”Ta lấy đi túi thơm từ tay Phủ Nguyệt, lật qua lật lại quan sát kỹ càng, cười nói:“Tay nghe này của con lại giống hệt ta năm ấy.”“Mẹ cũng từng…” Phủ Nguyệt khiếp sợ, nhất thời quên mất sự khó chịu trước đó.“Mẹ cũng là nữ tử, hiển nhiên có tâm tình hoài xuân. Giống với con, chiếc túi thơm của mẹ cũng chưa từng được tặng đi.”Phủ Nguyệt khựng lại, muốn mở lời nhưng lại do dự.“Con muốn hỏi về sau ta xử lý chiếc túi thơm thế nào đúng không?” Ta nhìn ra thắc mắc của con bé, cười nói.Phủ Nguyệt khẽ gật đầu.“Tất nhiên là tặng túi thơm này cho một người khác muốn nói hơn rồi.” Ta đặt túi thơm về lại tay Phủ Nguyệt, vỗ về mu bàn tay con bé:“Có người không cần thì hiển nhiên sẽ có người khác cần. Chẳng qua phải xem trọng thời gian tặng, cả cách tặng nữa. Từ nhỏ thể trạng con đã không tốt nên mẹ mới kệ cho con làm điều mình thích. Tuy chẳng rõ tại sao người thuở niên thiếu từng đánh những tay ăn chơi trác táng chốn kinh thành như ta lại nuôi ra một cô con gái mềm mại mong manh thế này…”Nghe vậy, Phủ Nguyệt hơi hổ thẹn cúi đầu, miết túi thơm rầu rĩ gọi “mẹ”. Ta giữ bả vai con bé, bắt con bé ngẩng mặt nhìn mình.“Nhưng mẹ biết tính tình Phủ Nguyệt rắn rỏi, tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện ngu xuẩn đòi sống đòi chết vì một người nam nhân.”“Mẹ…”Phủ Nguyệt lập tức đỏ mắt, lao vào lòng ta khóc như con thú nhỏ bị thương. Ta vốn tưởng con bé sẽ hỏi về chuyện của Tống Thừa Minh, hay là chuyện Lương Ca nổi bật thế nào ở kinh thành. Ngờ đâu câu đầu tiên nha đầu này hỏi sau khi bình tĩnh lại là:“Với mẹ mà nói, Lương Ca kia có giỏi giang hơn nữ nhi của mẹ không?”