Thái tử đương triều đi chinh chiến, lúc về dẫn theo một nữ tử. Nghe nói nữ tử này có tài hoa xuất chúng, can đảm hơn người, hơn nữa còn từng cứu mạng Thái tử trên chiến trường. Thái tử vừa về lập tức đến quỳ thẳng trước điện xin ý chỉ từ hôn với nữ nhi của ta. Nữ nhi vừa cầu phúc ở chùa Đông Nhạc về hay tin thì suýt chút nữa ngất lịm. Con bé nắm chặt tay ta, gọi ta tiếng “mẹ” với đôi mắt đỏ ửng. Nữ nhi của ta tốt đẹp mọi mặt, chỉ có tính tình là hơi yếu mềm. Có lẽ con bé giống với người phụ thân không nên hồn kia, giáo dục bao năm vẫn không thể đi đúng đường. Ta đành để kệ con bé, tuy nhiên bình thường sẽ thêm phần yêu thương. Ta vỗ về mu bàn tay Phủ Nguyệt, nói ngắn gọn dứt khoát: “Bây giờ con muốn về phủ hay theo mẹ tới hoàng cung nói cho ra lẽ?” Ta thầm mong con bé sẽ rắn rỏi theo ta vào cung, nhưng trên thực tế, Phủ Nguyệt lại ngậm ngùi nước mắt, ngập ngừng hồi lâu rồi vẫn cúi đầu. Con bé nói: “Nghe nói nàng ta đẹp lắm. Con mà dùng dáng vẻ này đi gặp Thái tử biểu ca…” Ta đã hiểu…
Tác giả: