Thái tử đương triều đi chinh chiến, lúc về dẫn theo một nữ tử. Nghe nói nữ tử này có tài hoa xuất chúng, can đảm hơn người, hơn nữa còn từng cứu mạng Thái tử trên chiến trường. Thái tử vừa về lập tức đến quỳ thẳng trước điện xin ý chỉ từ hôn với nữ nhi của ta. Nữ nhi vừa cầu phúc ở chùa Đông Nhạc về hay tin thì suýt chút nữa ngất lịm. Con bé nắm chặt tay ta, gọi ta tiếng “mẹ” với đôi mắt đỏ ửng. Nữ nhi của ta tốt đẹp mọi mặt, chỉ có tính tình là hơi yếu mềm. Có lẽ con bé giống với người phụ thân không nên hồn kia, giáo dục bao năm vẫn không thể đi đúng đường. Ta đành để kệ con bé, tuy nhiên bình thường sẽ thêm phần yêu thương. Ta vỗ về mu bàn tay Phủ Nguyệt, nói ngắn gọn dứt khoát: “Bây giờ con muốn về phủ hay theo mẹ tới hoàng cung nói cho ra lẽ?” Ta thầm mong con bé sẽ rắn rỏi theo ta vào cung, nhưng trên thực tế, Phủ Nguyệt lại ngậm ngùi nước mắt, ngập ngừng hồi lâu rồi vẫn cúi đầu. Con bé nói: “Nghe nói nàng ta đẹp lắm. Con mà dùng dáng vẻ này đi gặp Thái tử biểu ca…” Ta đã hiểu…
Chương 11
Công Chúa Bá Đạo Trị ThếTác giả: Ngã Giai Phong NguyệtTruyện Cổ Đại, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngThái tử đương triều đi chinh chiến, lúc về dẫn theo một nữ tử. Nghe nói nữ tử này có tài hoa xuất chúng, can đảm hơn người, hơn nữa còn từng cứu mạng Thái tử trên chiến trường. Thái tử vừa về lập tức đến quỳ thẳng trước điện xin ý chỉ từ hôn với nữ nhi của ta. Nữ nhi vừa cầu phúc ở chùa Đông Nhạc về hay tin thì suýt chút nữa ngất lịm. Con bé nắm chặt tay ta, gọi ta tiếng “mẹ” với đôi mắt đỏ ửng. Nữ nhi của ta tốt đẹp mọi mặt, chỉ có tính tình là hơi yếu mềm. Có lẽ con bé giống với người phụ thân không nên hồn kia, giáo dục bao năm vẫn không thể đi đúng đường. Ta đành để kệ con bé, tuy nhiên bình thường sẽ thêm phần yêu thương. Ta vỗ về mu bàn tay Phủ Nguyệt, nói ngắn gọn dứt khoát: “Bây giờ con muốn về phủ hay theo mẹ tới hoàng cung nói cho ra lẽ?” Ta thầm mong con bé sẽ rắn rỏi theo ta vào cung, nhưng trên thực tế, Phủ Nguyệt lại ngậm ngùi nước mắt, ngập ngừng hồi lâu rồi vẫn cúi đầu. Con bé nói: “Nghe nói nàng ta đẹp lắm. Con mà dùng dáng vẻ này đi gặp Thái tử biểu ca…” Ta đã hiểu… Về đế phủ Trưởng công chúa, ta vốn định sai người dẫn Hạ Chính Sơ về viện của nó.Có lẽ Hạ Chính Sơ cũng đoán ra mình bị đưa về viện để làm gì nên bắt đầu luống cuống, càng nói không lựa lời hơn:“Mẹ, người ngang ngược vô lý như vậy, khó trách không chịu nghe phụ thân giải thích, làm ra chuyện hoang đường đuổi phụ thân khỏi phủ!”Ta chợt ngước mắt, nhấc tay ngăn cản hành động của ám vệ: “Ngươi vừa nói gì?”“Nhi tử nói sai sao?” Hạ Chính Sơ gân cổ:“Năm ấy, rõ ràng tì nữ đó cố tình quyến rũ phụ thân, thế mà người chưa nghe phụ thân giải thích đã đuổi luôn ông ấy đi, để phụ thân chịu cảnh bị cười nhạo sỉ nhục nhiều năm như vậy!”“Còn cả Ca Nhi nữa. Rõ ràng Ca Nhi là nữ tử tốt đến thế, rõ ràng chính miệng Bệ hạ cũng khen nàng ấy thông minh hơn người. Vậy mà mẫu thân người cứ nhắm vào nàng ấy, giờ còn sỉ nhục nàng ấy trước mặt mọi người nữa!”Hạ Chính Sơ càng nói càng tức, có xu hướng muốn đứng bật dậy, lại bị ám vệ đè quỳ xuống: “Dù mẫu thân không thích nhưng nhi tử đã có lòng với Ca Nhi. Đời này không phải Ca Nhi thì không cưới!”Ta nhìn thẳng vào Hạ Chính Sơ, nở nụ cười:“Hạ Phương Khanh nói với ngươi rằng tì nữ kia cố tình quyến rũ? Nói bổn cung đuổi ông ta đi sao? Nhưng năm ấy chính miệng ông ta đã nói với bổn cung rằng tì nữ kia mới là người thương của ông ta, rằng ông ta chỉ thành hôn với bổn cung chỉ vì thánh chỉ đó.”“Không thể nào!” Hạ Chính Sơ vô thức phản bác.Ta ngó lơ nó, nói tiếp:“Ngươi nói Lương Ca kia là nữ tử cực kỳ tốt đẹp, nhưng có cô nương nhà gia giáo nào lại làm ra chuyện bẩn thỉu là dây dưa mập mờ với nam tử bất chấp việc người ta đã có hôn ước không?”“Đó là vì chuyện tình yêu vốn khó nói!” Hạ Chính Sơ vẫn mạnh miệng: “Huống hồ Thái tử cũng không có ý với hôn sự này. Dẫu không có Ca Nhi thì vẫn còn những nữ tử khác xuất hiện!”“Vậy còn ngươi?”Ta nở nụ cười trào phúng: “Ngươi biết rõ hai người kia tình đầu ý hợp, tại sao vẫn muốn theo cạnh nàng ta?”“Ca Nhi từng nói nàng ấy cũng có tình cảm với con!”Nhìn Hạ Chính Sơ u mê không tỉnh, ta chợt thấy quyết định đưa nó về nhà trước đó thật ngu xuẩn.“Hạ Chính Sơ.” Ta gọi nó một tiếng: “Bổn cung hỏi ngươi. Nếu hôm nay bổn cung không ngăn cản ngươi, ngươi có quay về bên cạnh Lương Ca kia không?”Có lẽ do biểu cảm của ta nghiêm túc quá nên trên mặt Hạ Chính Sơ thoáng vẻ e dè, nhưng chẳng mấy chốc đã chuyển thành kiên quyết.“Hiện giờ Ca Nhi đang đau lòng khổ sở, tất nhiên nhi tử phải ở bên nàng ấy rồi.”“Dù phải buông bỏ vị trí Thế tử, ngươi cũng muốn đi sao?”Ta lạnh lùng nhìn Hạ Chính Sơ, nói từng câu từng chữ:“Ngươi có thể nghĩ kỹ. Nếu hôm nay ngươi ra khỏi phủ Trưởng công chúa thì trọn đời này không bao giờ được bước nửa bước vào phủ Trưởng công chúa nữa, cũng không được hưởng bất kỳ phần vinh dự nào của phủ Trưởng công chúa!”Hạ Chính Sơ khiếp sợ nhìn ta, cất giọng thất thanh:“Bây giờ mẫu thân đang đuổi con như cách mẫu thân đuổi phụ thân đi năm đó sao?”“Bổn cung không đuổi.” Ta khẽ mỉm cười: “Ta cho các ngươi lựa chọn.”Thế nhưng hai cha con này chưa từng đưa ra lựa chọn chính xác.Lúc Hạ Chính Sơ khập khễnh rời khỏi phủ Trưởng công chúa, ta không hề ngăn cản. Đến Phủ Nguyệt cũng chỉ đứng lặng lẽ một bên. Chờ bóng dáng Hạ Chính Sơ khuất hẳn, con bé mới khẽ gọi ta một tiếng lo lắng:“Mẹ.”
Về đế phủ Trưởng công chúa, ta vốn định sai người dẫn Hạ Chính Sơ về viện của nó.
Có lẽ Hạ Chính Sơ cũng đoán ra mình bị đưa về viện để làm gì nên bắt đầu luống cuống, càng nói không lựa lời hơn:
“Mẹ, người ngang ngược vô lý như vậy, khó trách không chịu nghe phụ thân giải thích, làm ra chuyện hoang đường đuổi phụ thân khỏi phủ!”
Ta chợt ngước mắt, nhấc tay ngăn cản hành động của ám vệ: “Ngươi vừa nói gì?”
“Nhi tử nói sai sao?” Hạ Chính Sơ gân cổ:
“Năm ấy, rõ ràng tì nữ đó cố tình quyến rũ phụ thân, thế mà người chưa nghe phụ thân giải thích đã đuổi luôn ông ấy đi, để phụ thân chịu cảnh bị cười nhạo sỉ nhục nhiều năm như vậy!”
“Còn cả Ca Nhi nữa. Rõ ràng Ca Nhi là nữ tử tốt đến thế, rõ ràng chính miệng Bệ hạ cũng khen nàng ấy thông minh hơn người. Vậy mà mẫu thân người cứ nhắm vào nàng ấy, giờ còn sỉ nhục nàng ấy trước mặt mọi người nữa!”
Hạ Chính Sơ càng nói càng tức, có xu hướng muốn đứng bật dậy, lại bị ám vệ đè quỳ xuống: “Dù mẫu thân không thích nhưng nhi tử đã có lòng với Ca Nhi. Đời này không phải Ca Nhi thì không cưới!”
Ta nhìn thẳng vào Hạ Chính Sơ, nở nụ cười:“Hạ Phương Khanh nói với ngươi rằng tì nữ kia cố tình quyến rũ? Nói bổn cung đuổi ông ta đi sao? Nhưng năm ấy chính miệng ông ta đã nói với bổn cung rằng tì nữ kia mới là người thương của ông ta, rằng ông ta chỉ thành hôn với bổn cung chỉ vì thánh chỉ đó.”
“Không thể nào!” Hạ Chính Sơ vô thức phản bác.
Ta ngó lơ nó, nói tiếp:“Ngươi nói Lương Ca kia là nữ tử cực kỳ tốt đẹp, nhưng có cô nương nhà gia giáo nào lại làm ra chuyện bẩn thỉu là dây dưa mập mờ với nam tử bất chấp việc người ta đã có hôn ước không?”
“Đó là vì chuyện tình yêu vốn khó nói!” Hạ Chính Sơ vẫn mạnh miệng: “Huống hồ Thái tử cũng không có ý với hôn sự này. Dẫu không có Ca Nhi thì vẫn còn những nữ tử khác xuất hiện!”
“Vậy còn ngươi?”
Ta nở nụ cười trào phúng: “Ngươi biết rõ hai người kia tình đầu ý hợp, tại sao vẫn muốn theo cạnh nàng ta?”
“Ca Nhi từng nói nàng ấy cũng có tình cảm với con!”
Nhìn Hạ Chính Sơ u mê không tỉnh, ta chợt thấy quyết định đưa nó về nhà trước đó thật ngu xuẩn.
“Hạ Chính Sơ.” Ta gọi nó một tiếng: “Bổn cung hỏi ngươi. Nếu hôm nay bổn cung không ngăn cản ngươi, ngươi có quay về bên cạnh Lương Ca kia không?”
Có lẽ do biểu cảm của ta nghiêm túc quá nên trên mặt Hạ Chính Sơ thoáng vẻ e dè, nhưng chẳng mấy chốc đã chuyển thành kiên quyết.“Hiện giờ Ca Nhi đang đau lòng khổ sở, tất nhiên nhi tử phải ở bên nàng ấy rồi.”
“Dù phải buông bỏ vị trí Thế tử, ngươi cũng muốn đi sao?”
Ta lạnh lùng nhìn Hạ Chính Sơ, nói từng câu từng chữ:“Ngươi có thể nghĩ kỹ. Nếu hôm nay ngươi ra khỏi phủ Trưởng công chúa thì trọn đời này không bao giờ được bước nửa bước vào phủ Trưởng công chúa nữa, cũng không được hưởng bất kỳ phần vinh dự nào của phủ Trưởng công chúa!”
Hạ Chính Sơ khiếp sợ nhìn ta, cất giọng thất thanh:“Bây giờ mẫu thân đang đuổi con như cách mẫu thân đuổi phụ thân đi năm đó sao?”
“Bổn cung không đuổi.” Ta khẽ mỉm cười: “Ta cho các ngươi lựa chọn.”
Thế nhưng hai cha con này chưa từng đưa ra lựa chọn chính xác.
Lúc Hạ Chính Sơ khập khễnh rời khỏi phủ Trưởng công chúa, ta không hề ngăn cản. Đến Phủ Nguyệt cũng chỉ đứng lặng lẽ một bên. Chờ bóng dáng Hạ Chính Sơ khuất hẳn, con bé mới khẽ gọi ta một tiếng lo lắng:“Mẹ.”
Công Chúa Bá Đạo Trị ThếTác giả: Ngã Giai Phong NguyệtTruyện Cổ Đại, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngThái tử đương triều đi chinh chiến, lúc về dẫn theo một nữ tử. Nghe nói nữ tử này có tài hoa xuất chúng, can đảm hơn người, hơn nữa còn từng cứu mạng Thái tử trên chiến trường. Thái tử vừa về lập tức đến quỳ thẳng trước điện xin ý chỉ từ hôn với nữ nhi của ta. Nữ nhi vừa cầu phúc ở chùa Đông Nhạc về hay tin thì suýt chút nữa ngất lịm. Con bé nắm chặt tay ta, gọi ta tiếng “mẹ” với đôi mắt đỏ ửng. Nữ nhi của ta tốt đẹp mọi mặt, chỉ có tính tình là hơi yếu mềm. Có lẽ con bé giống với người phụ thân không nên hồn kia, giáo dục bao năm vẫn không thể đi đúng đường. Ta đành để kệ con bé, tuy nhiên bình thường sẽ thêm phần yêu thương. Ta vỗ về mu bàn tay Phủ Nguyệt, nói ngắn gọn dứt khoát: “Bây giờ con muốn về phủ hay theo mẹ tới hoàng cung nói cho ra lẽ?” Ta thầm mong con bé sẽ rắn rỏi theo ta vào cung, nhưng trên thực tế, Phủ Nguyệt lại ngậm ngùi nước mắt, ngập ngừng hồi lâu rồi vẫn cúi đầu. Con bé nói: “Nghe nói nàng ta đẹp lắm. Con mà dùng dáng vẻ này đi gặp Thái tử biểu ca…” Ta đã hiểu… Về đế phủ Trưởng công chúa, ta vốn định sai người dẫn Hạ Chính Sơ về viện của nó.Có lẽ Hạ Chính Sơ cũng đoán ra mình bị đưa về viện để làm gì nên bắt đầu luống cuống, càng nói không lựa lời hơn:“Mẹ, người ngang ngược vô lý như vậy, khó trách không chịu nghe phụ thân giải thích, làm ra chuyện hoang đường đuổi phụ thân khỏi phủ!”Ta chợt ngước mắt, nhấc tay ngăn cản hành động của ám vệ: “Ngươi vừa nói gì?”“Nhi tử nói sai sao?” Hạ Chính Sơ gân cổ:“Năm ấy, rõ ràng tì nữ đó cố tình quyến rũ phụ thân, thế mà người chưa nghe phụ thân giải thích đã đuổi luôn ông ấy đi, để phụ thân chịu cảnh bị cười nhạo sỉ nhục nhiều năm như vậy!”“Còn cả Ca Nhi nữa. Rõ ràng Ca Nhi là nữ tử tốt đến thế, rõ ràng chính miệng Bệ hạ cũng khen nàng ấy thông minh hơn người. Vậy mà mẫu thân người cứ nhắm vào nàng ấy, giờ còn sỉ nhục nàng ấy trước mặt mọi người nữa!”Hạ Chính Sơ càng nói càng tức, có xu hướng muốn đứng bật dậy, lại bị ám vệ đè quỳ xuống: “Dù mẫu thân không thích nhưng nhi tử đã có lòng với Ca Nhi. Đời này không phải Ca Nhi thì không cưới!”Ta nhìn thẳng vào Hạ Chính Sơ, nở nụ cười:“Hạ Phương Khanh nói với ngươi rằng tì nữ kia cố tình quyến rũ? Nói bổn cung đuổi ông ta đi sao? Nhưng năm ấy chính miệng ông ta đã nói với bổn cung rằng tì nữ kia mới là người thương của ông ta, rằng ông ta chỉ thành hôn với bổn cung chỉ vì thánh chỉ đó.”“Không thể nào!” Hạ Chính Sơ vô thức phản bác.Ta ngó lơ nó, nói tiếp:“Ngươi nói Lương Ca kia là nữ tử cực kỳ tốt đẹp, nhưng có cô nương nhà gia giáo nào lại làm ra chuyện bẩn thỉu là dây dưa mập mờ với nam tử bất chấp việc người ta đã có hôn ước không?”“Đó là vì chuyện tình yêu vốn khó nói!” Hạ Chính Sơ vẫn mạnh miệng: “Huống hồ Thái tử cũng không có ý với hôn sự này. Dẫu không có Ca Nhi thì vẫn còn những nữ tử khác xuất hiện!”“Vậy còn ngươi?”Ta nở nụ cười trào phúng: “Ngươi biết rõ hai người kia tình đầu ý hợp, tại sao vẫn muốn theo cạnh nàng ta?”“Ca Nhi từng nói nàng ấy cũng có tình cảm với con!”Nhìn Hạ Chính Sơ u mê không tỉnh, ta chợt thấy quyết định đưa nó về nhà trước đó thật ngu xuẩn.“Hạ Chính Sơ.” Ta gọi nó một tiếng: “Bổn cung hỏi ngươi. Nếu hôm nay bổn cung không ngăn cản ngươi, ngươi có quay về bên cạnh Lương Ca kia không?”Có lẽ do biểu cảm của ta nghiêm túc quá nên trên mặt Hạ Chính Sơ thoáng vẻ e dè, nhưng chẳng mấy chốc đã chuyển thành kiên quyết.“Hiện giờ Ca Nhi đang đau lòng khổ sở, tất nhiên nhi tử phải ở bên nàng ấy rồi.”“Dù phải buông bỏ vị trí Thế tử, ngươi cũng muốn đi sao?”Ta lạnh lùng nhìn Hạ Chính Sơ, nói từng câu từng chữ:“Ngươi có thể nghĩ kỹ. Nếu hôm nay ngươi ra khỏi phủ Trưởng công chúa thì trọn đời này không bao giờ được bước nửa bước vào phủ Trưởng công chúa nữa, cũng không được hưởng bất kỳ phần vinh dự nào của phủ Trưởng công chúa!”Hạ Chính Sơ khiếp sợ nhìn ta, cất giọng thất thanh:“Bây giờ mẫu thân đang đuổi con như cách mẫu thân đuổi phụ thân đi năm đó sao?”“Bổn cung không đuổi.” Ta khẽ mỉm cười: “Ta cho các ngươi lựa chọn.”Thế nhưng hai cha con này chưa từng đưa ra lựa chọn chính xác.Lúc Hạ Chính Sơ khập khễnh rời khỏi phủ Trưởng công chúa, ta không hề ngăn cản. Đến Phủ Nguyệt cũng chỉ đứng lặng lẽ một bên. Chờ bóng dáng Hạ Chính Sơ khuất hẳn, con bé mới khẽ gọi ta một tiếng lo lắng:“Mẹ.”