Tác giả:

Tác giả: Chu Chi ====== 【 Top giải trí: Buổi họp thường niên của Thịnh Hành vừa công bố ảnh chụp hiện trường, Thừa Độ Chu cùng tiểu sư đệ đứng chung sân khấu, chính chủ Đoạn Tinh Dã ngồi dưới sô pha lại thành phông nền. 🤭🤭🤭 】 Weibo vừa đăng xong, bình luận bay nhanh tăng lên. " Nói chứ, nếu không phải bạn nhắc đến chính chủ, tôi đều sắp quên mất Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã đã kết hôn. " " Trước khi vào hội trường phóng viên phỏng vấn Đoạn Tinh Dã, hỏi Thừa Độ Chu đêm nay có thể tham dự không, y trả lời còn đang đóng phim ở Miến Điện, kết quả vừa mở màn, Thừa Độ Chu cùng tiểu sư đệ đứng trên sân khấu làm người chủ trì, có thể nói là vả mặt với vận tốc ánh sáng. " " Đoạn Tinh Dã cùng Thừa Độ Chu đăng ký kết hôn hai năm, đối hành trình của từng người còn không rõ ràng bằng trạm tỷ, không hổ là đôi phu phu kinh doanh thất bại nhất. " Buổi họp thường niên của công ty giải trí Thịnh Hành còn đang diễn ra, trên sân khấu vừa múa vừa hát, dưới sân khấu ánh đèn mê huyễn, Đoạn Tinh Dã toàn…

Chương 102: PN - Lên núi gõ mõ

Tiểu Đà Tinh Cầm Chứng Buôn BánTác giả: Chu ChiTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị Tác giả: Chu Chi ====== 【 Top giải trí: Buổi họp thường niên của Thịnh Hành vừa công bố ảnh chụp hiện trường, Thừa Độ Chu cùng tiểu sư đệ đứng chung sân khấu, chính chủ Đoạn Tinh Dã ngồi dưới sô pha lại thành phông nền. 🤭🤭🤭 】 Weibo vừa đăng xong, bình luận bay nhanh tăng lên. " Nói chứ, nếu không phải bạn nhắc đến chính chủ, tôi đều sắp quên mất Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã đã kết hôn. " " Trước khi vào hội trường phóng viên phỏng vấn Đoạn Tinh Dã, hỏi Thừa Độ Chu đêm nay có thể tham dự không, y trả lời còn đang đóng phim ở Miến Điện, kết quả vừa mở màn, Thừa Độ Chu cùng tiểu sư đệ đứng trên sân khấu làm người chủ trì, có thể nói là vả mặt với vận tốc ánh sáng. " " Đoạn Tinh Dã cùng Thừa Độ Chu đăng ký kết hôn hai năm, đối hành trình của từng người còn không rõ ràng bằng trạm tỷ, không hổ là đôi phu phu kinh doanh thất bại nhất. " Buổi họp thường niên của công ty giải trí Thịnh Hành còn đang diễn ra, trên sân khấu vừa múa vừa hát, dưới sân khấu ánh đèn mê huyễn, Đoạn Tinh Dã toàn… Tác giả: Chu Chi======Vào kỳ nghỉ hè, trường học song ngữ Whist đều sẽ khuyến khích học sinh tham gia trại hè lấy học phân, trước ngày lễ tổng kết cuối năm lớp 1, trường học sẽ dành ra nửa ngày mở cửa trường để các bên tổ chức trại hè đến trường giới thiệu với các học sinh, rồi để các học sinh tự quyết định lựa chọn tham gia trại hè nào.Đêm đó ở trên bàn cơm, Đoạn Tinh Dã đã vội vàng tuyên bố: " Con muốn đi Hy Lạp! "Hám Đại Sơn mở sách tuyên truyền ra, nhìn chủ đề ở phía trên, thì thầm: " Chuyến đi mười lăm ngày khám phá Hy Lạp, cùng nhau tận hưởng văn học...... "Ông liền mặt mày hớn hở, trong lòng xuất hiện cảm giác an tâm khi có người kế tục: " Tốt, tốt, tốt! Hy Lạp là nơi khởi nguyên của nền văn học phương tây, có rất rất nhiều truyền thuyết thần thoại được lưu truyền tới nay, xem ra Tinh Tinh đối văn học cảm thấy hứng thú, vậy trại hè lần này phải cố gắng học tập lên, sau khi trở về thì phải miêu tả kỹ càng tỉ mỉ cho ông ngoại nghe nhé. "" Không phải. " Tinh-chan chỉ vào mục chi tiết lịch trình, dùng tay nhỏ chống cằm, nghiêng đầu, " Bữa cơm là phần ăn hoàng thất, ở chính là khách sạn 5 sao, ra cửa thì có ô tô nhỏ, chọn tới chọn lui, chỉ có trại hè này là thoải mái nhất, không phải học cái gì tập nha? "" ...... "Hám Đại Sơn lại coi trọng mấy cái chữ to " Cùng nhau tận hưởng văn học ".Hóa ra Tinh-chan cảm thấy hứng thú không phải " Văn học ", mà là " Tận hưởng ".*Chi phí tổng cộng là mười lăm vạn, ở trong mấy năm 2000 đã xem như là quá cao rồi.Nhưng với Hám gia mà nói cũng chỉ là chuyện nhỏ, chỉ cần Tinh-chan cao hứng, trại hè có mắc hơn nữa cũng đều có thể đưa bé đi.Hám Đại Sơn hỏi: " Còn Độ Chu? Chuẩn bị đi chỗ nào? "Thừa Độ Chu nghe vậy, cọ tới cọ lui mới từ trong túi móc ra một tờ giấy tuyên truyền màu đỏ đã bị gấp làm hai.Chỉ thấy mặt trên viết " Trại hè thiền tu chùa Đại ẩn "." Đây là cái gì? " Tinh-chan thò lại gần.Hám Đại Sơn xem một cái liền hiểu, vui vẻ nói: " Thú vị thú vị, lên núi thể nghiệm làm tiểu hòa thượng. "Đoạn Tinh Dã: " Muốn cạo trọc sao? "Thừa Độ Chu: " Không cần cạo trọc. "" Thế có gì vui? " Đoạn Tinh Dã dào dạt đắc ý, nói, " Không bằng cùng tớ đi Hy Lạp. "Thừa Độ Chu muốn nói lại thôi, nhưng nhìn quét chung quanh, người lớn trong nhà đều đang nhìn mình, liền an tĩnh rũ mắt xuống: " Trại hè này sẽ giảng Tam Tự Kinh, đả tọa minh tưởng, có thể đề cao lực tập trung, dẫn dắt trí tuệ, con cho rằng rất có ý nghĩa, hơn nữa con thích hoàn cảnh ở trong núi, không chỉ có có thể quan sát thực vật, còn có thể cho sóc con ăn, thân cận thiên nhiên cũng rất vui. "" Tốt! " Hám Đại Sơn vỗ tay, tán dương, " Đúng là có ý nghĩa, ta nghe xong đều muốn đi! "Đoạn Tinh Dã nhíu mày, nhìn Thừa Độ Chu đầy nghi ngờ, không nói, rầu rĩ cúi đầu lùa cơm.Sóc con......Thừa Độ Chu có thể cho sóc con ăn......Hy Lạp thì phải đi nơi nào tìm sóc con......*Lúc ăn cơm, người lớn đều đang thảo luận việc đưa Tinh-chan đi du học Hy Lạp.Đoạn Tinh Dã nhanh chóng ăn xong cơm, buông chén đũa đứng lên, vội vàng tuyên bố: " Con muốn đi trong núi! "" ??? "Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Đoạn Tinh Dã xoay người chạy lên lầu.*Tinh-chan trở về phòng, trước tiên gọi điện thoại cho Tưởng Tư Kỳ: " Tớ không cùng các cậu đi Hy Lạp đâu. "Tưởng Tư Kỳ rít gào: " Vì sao! "Đoạn Tinh Dã nói: " Tớ muốn đi trong núi làm tiểu hòa thượng. "Tưởng Tư Kỳ khiếp sợ, sờ lên tóc rậm rạp khắp đầu: " Tớ sẽ không đi với cậu đâu! "Tinh-chan xua tay: " Không cần cậu đi chung, tớ đi cùng Thừa Độ Chu. "Tưởng Tư Kỳ liền phản ứng ra Đoạn Tinh Dã lại chọn Thừa Độ Chu, mỗi lần đều là như vậy, liền phẫn nộ hô to: " Tớ biết ngay mà! "Cúp điện thoại, Tưởng Tư Kỳ ôm mụ mụ gào khóc.Cậu từ nhỏ liền hiểu, tình bạn ba người là quá chen chúc.*Buổi tối khi đi ngủ, Tinh-chan ôm gối đầu đi tìm Thừa Độ Chu.Lúc này Thừa Độ Chu mới tìm được cơ hội, nói: " Cậu vẫn là đi Hy Lạp đi. "Đoạn Tinh Dã nhíu mày, không vui: " Tại sao chứ! "Thừa Độ Chu xòe tay: " Ở chùa mỗi ngày đều phải dậy lúc 4h sáng, buổi sáng phải quét lá cây, chỗ ngủ thì không có điều hoà, quần áo cũng phải tự mình giặt, rất phiền phức. "Lúc ăn cơm nói đi chùa tốt như vậy, giờ lại khuyên bé đừng đi, Thừa Độ Chu rõ ràng là không muốn dắt theo bé đi chơi!" Gạt người! " Tinh-chan dùng gối đầu đánh nhóc, rầm rì, " Vậy sao cậu lại muốn đi? "Trên gương mặt tuấn tú của Thừa Độ Chu lộ ra một tia thẹn thùng, bò dậy lấy quyển sách trên bàn, rút tờ đơn tuyên truyền màu đỏ được kẹp ở bên trong ra mở ra.Đơn tuyên truyền đã bị gấp lại, lúc ăn cơm những người lớn chỉ thấy có một nửa." Cậu xem đi. "Đoạn Tinh Dã tò mò: " Xem cái gì? "Thừa Độ Chu chỉ vào giá tiền, nói: " Chỉ cần 499. "" ...... "" Bao ăn bao ở bao lộ phí. "" ............ "*Trong ngày trường học mở cửa nửa ngày, Thừa Độ Chu chọn quầy hàng ít được chú ý nhất, cũng là quầy hàng yết giá tiện nghi nhất.Hòa thượng bày quán không biết tình hình thực tế, nhìn đến tiểu thí chủ duy nhất tới tìm hắn cố vấn, nhịn không được khen ngợi: " Ngươi ta có duyên, tuổi còn nhỏ đã có tuệ căn. "Vào lúc ăn cơm, rất nhiều người lớn đều có mặt, Thừa Độ Chu ngượng ngùng nói thật, vì thế biên ra một đống lý do, chứ không nghĩ muốn lừa dối Đoạn Tinh Dã.Giờ Đoạn Tinh Dã đã biết được chân tướng, cũng quay đầu không được, đều tổn thương trái tim nhỏ của Tưởng Tư Kỳ.Nhưng Tinh-chan còn nhớ việc Thừa Độ Chu khuyên bé đi Hy Lạp, giống như không vui vẻ khi cùng đi trại hè với bé.Bé lật người, cùng Thừa Độ Chu mặt đối mặt, kiêu căng nói: " Tớ cùng cậu đi lên núi, cậu không vui sao? "Thừa Độ Chu không cần nghĩ ngợi, gật đầu: " Vui. "Tinh-chan cũng vui vẻ, trên khuôn mặt nhỏ đáng yêu đều là kiêu ngạo, thân hình nho nhỏ ở trong chăn củng tới củng đi.Thừa Độ Chu tính toán tỉ mỉ: " Hai người cùng đi còn có thể giảm 50 đâu. "" ...... "Đoạn Tinh Dã nhìn nhóc hai giây: " Hừ! "Rồi ôm gối đầu bò dậy, về phòng.Thừa Độ Chu vẻ mặt ngơ ngác.*Bắt đầu chính thức nghỉ hè, qua không đến hai ngày, các bạn nhỏ phải chuẩn bị hành lý lên núi, mở ra cuộc hành trình nửa tháng tu hành.Mọi người không an tâm nhất chính là Tinh-chan, đem rương hành lý của bé đều nhét đầy căng.Đứa nhỏ kiều khí lần đầu tiên một mình sinh hoạt ở bên ngoài, không có bảo mẫu vờn quanh, các người lớn không yên tâm mà ngàn dặn dò vạn dặn dò.Tinh-chan mới đầu không để ở trong lòng, cả đầu óc đều bị hưng phấn vì có thể cho sóc con ăn chiếm đầy, nhưng vào đêm trước khi đi, nghĩ đến muốn tự mình tắm rửa, giặt quần áo, nửa tháng không ăn thịt, đột nhiên trở nên lo sợ bất an.Đoạn Tinh Dã thuần thục xoay người, cùng Thừa Độ Chu mặt đối mặt, sát gần lại: " Thừa Độ Chu, cậu sẽ chăm sóc tớ sao? "Thừa Độ Chu ngửi được một cổ hương sữa ngọt ngào, giống kẹo thỏ trắng, lại giống kẹo trái cây vị bạch đào. Rất thích." Sẽ. "Đoạn Tinh Dã chum mũi nhỏ, đột nhiên bá đạo lên: " Cậu nhất định phải chăm sóc tớ, nếu sau khi lên núi mà không để ý đến tớ, thì tớ sẽ cùng cậu không đội trời chung! "Mặc kệ nói như thế nào, bé đều là vì Thừa Độ Chu mới lên núi thể nghiệm sinh hoạt." Được. " Thừa Độ Chu hứa hẹn, " Những việc dì cần làm, tớ đều biết làm. "Tinh-chan rốt cuộc vừa lòng, nằm yên.Thừa Độ Chu nghĩ nghĩ, nói: " Cậu đi chung, tớ rất vui. "Đoạn Tinh Dã nghiêng đầu nhìn nhóc, mắt to đen nhánh lấp lánh sáng ngời trong đêm.Năng lực tự gánh vác của Thừa Độ Chu mạnh hơn Đoạn Tinh Dã, nhưng chỉ cần là trẻ em, phải ở bên ngoài thì trong lòng đều sẽ theo bản năng sinh ra sợ hãi, càng đừng nói vừa đi chính là nửa tháng.Nhưng là có Đoạn Tinh Dã đi cùng nhóc liền không giống nhau, nhóc liền không sợ như vậy nữa, hẳn là cũng sẽ không quá nhớ nhà." Hiện tại khả năng còn không được...... " Thừa Độ Chu cúi đầu, nói, " Chờ tớ trưởng thành, có công việc kiếm ra tiền, sẽ cùng cậu đi Hy Lạp. "Tinh-chan không hiểu công việc cùng Hy Lạp thì có quan hệ gì, nhưng là biết Thừa Độ Chu về sau sẽ cùng bé đi một lần trại hè, vì thế vươn năm căn ngón tay nho nhỏ, dỗi đến trước mặt Thừa Độ Chu.Thừa Độ Chu cũng vươn một tay, nắm thành quyền.Kéo búa bao, Thừa Độ Chu vĩnh viễn sẽ không thắng Đoạn Tinh Dã.Hai đứa nhỏ phát ra tiếng cười giòn giã, cãi nhau ầm ĩ, chui vào trong chăn, dùng ngây thơ chất phác xây dựng thế giới nhỏ của mình.*Sáng ngày hai đứa nhỏ xuất phát, trong lòng Hám Đại Sơn có chút vắng vẻ.Đã quen với giọng ca vàng ồn ào nhốn nháo của Tinh-chan, biệt thự nhỏ chợt an tĩnh, cực kỳ không quen.Qua không bao lâu, lại nhận được cuộc gọi từ chủ nhiệm lớp: " Là ông ngoại của Đoạn Tinh Dã sao? Chào buổi sáng, cháu gọi đến hỏi thăm để làm đăng ký, không biết Đoạn Tinh Dã đã tham gia trại hè nào? Thừa Độ Chu cũng ở chung với các ngài đi? Nhóc ấy báo danh trại hè nào ngài có biết không ạ? "" Chào lão sư. " Hám Đại Sơn nói, " Hai đứa nhỏ lên núi gõ mõ rồi. "Chủ nhiệm lớp: " ...... "*Lúc xuất phát, Tinh-chan đã bảo đảm với ông ngoại là mình sẽ dũng cảm, nhưng ngày hôm sau sau khi lên núi, bé liền khóc nhè.Chùa Đại Ẩn tọa lạc ở giữa núi, cây cối vây quanh, là một máy điều hòa thiên nhiên, không chỉ có không nóng, buổi tối không đắp chăn thậm chí còn sẽ lạnh.Nhưng cây cối nhiều, nghĩa là con muỗi cũng nhiều.Để đảm bảo an toàn, hòa thượng ở trong chùa sẽ không thắp nhang muỗi ở trong phòng của bọn nhỏ, mà là dùng nhang muỗi điện.Đoạn Tinh Dã cùng Thừa Độ Chu ngủ một phòng, có mùng. Đây là lần đầu tiên bọn họ đơn độc ở qua đêm bên ngoài, ai cũng chưa chú ý, lúc ngủ trong mùng có hai con muỗi.Trẻ em ngủ sâu, sáng ngày hôm sau dậy mới phát hiện, trên cánh tay nhỏ đều là nốt đỏ, không gãi liền sẽ không ngứa, nhưng da thịt non mịn sửng đỏ một khối, nhìn vào thực sự là đáng thương. Đặc biệt là Tinh-chan, làn da tuyết trắng, non mịn như trẻ sơ sinh, đến nốt muỗi đốt cũng đều tinh oánh dịch thấu.Thừa Độ Chu giúp Đoạn Tinh Dã lấy nước rửa mặt.Tinh-chan mơ mơ màng màng, xoa xoa mắt, cúi đầu nhìn thau đồng, đột nhiên dừng lại.Bé cứ như vậy nhìn ảnh ngược của mình một lát, hừ một tiếng, khóc lên.Thừa Độ Chu khẩn trương tiến lên: " Sao thế? "Chỉ thấy trên mí mắt trái của Đoạn Tinh Dã bị muỗi chích một nốt, cũng đỏ một khối.Tinh-chan không ngừng rớt nước mắt, mở rộng phổi sắt: " Xấu chết đi được——! "Thừa Độ Chu: " ...... "Tự mình xấu khóc.*Kỳ thật một chút cũng không xấu.Tinh-chan với tư cách là một đứa nhỏ có khuôn mặt thiên sứ, kẻ hèn một nốt muỗi đốt cũng không thể gây trở ngại cho sự đáng yêu của bé.Chỉ là tay nải thần tượng của bé quá nặng, đối hình tượng của mình yêu cầu rất cao, nên chính bản thân mình trước không tiếp thu được.Thừa Độ Chu cẩn thận giúp Đoạn Tinh Dã thoa thuốc ngăn ngứa lên cánh tay, bởi vì có tính k*ch th*ch, cho nên không thoa lên trên mí mắt.Tiếp theo hai đứa nhỏ mặc vào tăng bào do chùa phát —— Áo trong màu trắng, áo ngoài màu đen, giày vải mềm nho nhỏ khi đạp lên trên mặt đất đều không phát ra thanh âm.Hai vị " Tiểu hòa thượng " tay trong tay chạy đi ăn cơm sáng, cứ như nhân vật trong phim hoạt hình, đáng yêu chết một đám người.Mấy ngày sau bọn họ bị những khách hành hương lên núi nhìn thấy, còn được xem thành linh vật của chùa.*Việc muỗi đốt sự thực rất dễ giải quyết, trước khi ngủ Thừa Độ Chu đều phun nước hoa khắp phòng, còn sẽ kiểm tra bên trong mùng.Qua hai ngày, nốt muỗi đốt trên mí mắt Tinh-chan liền biến mất.Nhưng là việc mệt rã rời trên sớm khóa với Tinh-chan vẫn là không có cách giải quyết.Bình thường lúc không đi học, Đoạn Tinh Dã sẽ ngủ nướng đến 9 giờ.Nhưng là trong chùa, quy định bốn giờ phải rời giường, 4 giờ rưỡi ăn cơm, 5 giờ liền phải ở sảnh ngoài tập hợp học sớm khóa, quả thực là muốn mệnh của Tinh-chan.Trại hè sẽ không sắp xếp giảng giải Phật pháp cao thâm gì cho trẻ em, sẽ chỉ để bọn họ đọc Tam Tự Kinh.Mặt trời ló rạng ở phương đông, trời mới tờ mờ sáng, cái lạnh ban đêm vẫn còn sót lại trong đại sảnh, mười mấy bạn nhỏ trong miệng lẩm bẩm nghe không rõ chữ, trộn lẫn ở bên nhau, thành canh mê hồn cực kỳ có hiệu quả thôi miên.Đoạn Tinh Dã ngồi xếp bằng ở hàng cuối cùng, rốt cuộc chịu đựng không nổi, đầu gục xuống dưới, chậm rãi vòng nửa vòng, dựa vào trên vai Thừa Độ Chu ngồi bên cạnh.Thừa Độ Chu lặng lẽ lén nhìn về phía trước một cái, cũng may là phương trượng giám sát sớm khóa không có nhìn qua bên này.Nhưng Đoạn Tinh Dã còn ngại không đủ thoải mái, bực bội dùng tay gãi gãi cổ, chui người xuống dưới, gối lên đùi Thừa Độ Chu.Thừa Độ Chu cúi đầu, xem bé trắng trợn táo bạo ngủ đến thơm ngon." ...... "*Khi phương trượng ở sớm khóa dạo bước đến một hàng cuối cùng, có mấy lần, Tinh-chan đều dựa vào vai Thừa Độ Chu.Còn có mấy lần, bé nghiêng người cuộn tròn, đầu gối lên đùi Thừa Độ Chu. Tăng bào màu đen bọc cả người bé thành một đoàn nho nhỏ, giống như viên bánh trôi nhân mè đen.Càng có vài lần, bé dứt khoát trốn ra sau lưng Thừa Độ Chu, lấy hai chiếc quạt hương bồ làm giường.Dù sao không có một lần nào, là Tinh-chan không phải đang ngủ.Sau khi phương trượng nhắc nhở hai lần, lại gặp phải, liền lắc đầu tránh đi.Linh vật của chùa bọn họ là có chút phản cốt ở trên người.*Các bạn nhỏ ngoại trừ đi học, ngồi thiền, giúp chùa làm một ít việc trong khả năng cho phép, buổi chiều có một khoảng thời gian rất dài để có thể tự học.Bên bàn gỗ, Thừa Độ Chu vùi đầu làm bài tập, mỗi ngày đúng hạn ấn lượng hoàn thành.Đoạn Tinh Dã cũng mang bài tập theo, đều ở trong cặp sách, lúc đeo lên núi còn rất nặng, nhưng sau khi lên núi một lần cũng chưa từng mở ra.Bé hoặc là vẽ tranh, hoặc là làm thủ công.Ánh mặt trời ngày mùa hè nơi núi rừng như mặt nước trong veo, xuyên thấu qua cửa sổ gỗ chiếu vào trong, bên ngoài cửa sổ có chim hót vang, toàn bộ bạn nhỏ trong phòng tự học đều không ồn không quậy làm việc của mình, có thể gọi là tháng năm yên bình.Ngoài trừ bên cạnh có một bạn nhỏ, vừa nhỏ giọng thút tha thút thít, vừa lau mắt.Trường Whist chỉ có Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã tới tham gia trại hè thiền tu, các bạn nhỏ còn lại đều đến từ những trường học khác.Tinh-chan không quen biết bạn nhỏ bên cạnh, nhưng biết cậu ta lại nhớ nhà, bởi vì bạn nhỏ ngày hôm qua cũng nhớ nhà, bị người lớn kêu ra ngoài an ủi.Đoạn Tinh Dã ở phương diện này lại vô cùng thích ứng, Thừa Độ Chu là người bé quen thuộc, lại mang theo hương vị trong nhà, hai người mỗi ngày ở bên nhau, mọi phương diện của bé đều được Thừa Độ Chu chăm sóc, bởi vậy cảm xúc nhớ nhà bị hòa tan, ngược lại bởi vì từ từ thói quen sinh hoạt ở trong núi, trở nên càng ngày càng tiêu sái.Lúc này người lớn không ở, Đoạn Tinh Dã ghé vào trên cánh tay, dọc theo bàn dịch qua một chút, đẩy hạc giấy mới vừa gấp xong đến trước mặt bé trai có đôi mắt hồng hồng.Bé trai liếc nhìn bé một cái, cho rằng hạc giấy là đưa cho mình, mặt trở nên có chút hồng.Ở nơi này, tất cả mọi người đều biết tên Tinh-chan tên, tất cả đều bị vẻ ngoài đáng yêu như thiên sứ nhỏ cùng với khí chất rộng rãi của bé hấp dẫn, nhưng không có một bạn nhỏ nào có thể tự tin như Tưởng Tư Kỳ, cho nên đều ngượng ngùng chủ động đáp lời.Đoạn Tinh Dã nói: " Đừng khóc. "Bé trai nghe vậy, trong lòng càng ấm, còn cảm thấy một tia an ủi." Cậu khóc cũng vô dụng. " Tinh-chan nói, " Vẫn là phải bị nhốt lại đủ mười lăm ngày mới có thể được thả xuống núi, ba mẹ của cậu cũng cứu không được cậu. "" ...... "Mười lăm ngày......Ba mẹ......Bé trai được nhắc nhở, khóe miệng run rẩy, vốn là tâm tình không dễ chịu lại ngã vào đáy cốc, cảm xúc xung đột cũng ở trong nháy mắt bùng nổ, oa một chút khóc thành tiếng.Phòng tự học đại loạn.Tinh-chan không hiểu, giống như người không có việc gì dịch trở về vị trí của mình, thuận tiện cũng túm con hạc giấy kia đi luôn.Bé vốn đang muốn hỏi bạn nhỏ có muốn cùng nhau gấp hạc giấy hay không, xem ra bạn nhỏ không cần.Thừa Độ Chu xem một cái Đoạn Tinh Dã, giống như lão phương trượng lắc lắc đầu.Với tư cách là trúc mã cùng nhau lớn lên, nhóc đã quen với tác phong giống như ác ma nhỏ của Tinh-chan.

Tác giả: Chu Chi

======

Vào kỳ nghỉ hè, trường học song ngữ Whist đều sẽ khuyến khích học sinh tham gia trại hè lấy học phân, trước ngày lễ tổng kết cuối năm lớp 1, trường học sẽ dành ra nửa ngày mở cửa trường để các bên tổ chức trại hè đến trường giới thiệu với các học sinh, rồi để các học sinh tự quyết định lựa chọn tham gia trại hè nào.

Đêm đó ở trên bàn cơm, Đoạn Tinh Dã đã vội vàng tuyên bố: " Con muốn đi Hy Lạp! "

Hám Đại Sơn mở sách tuyên truyền ra, nhìn chủ đề ở phía trên, thì thầm: " Chuyến đi mười lăm ngày khám phá Hy Lạp, cùng nhau tận hưởng văn học...... "

Ông liền mặt mày hớn hở, trong lòng xuất hiện cảm giác an tâm khi có người kế tục: " Tốt, tốt, tốt! Hy Lạp là nơi khởi nguyên của nền văn học phương tây, có rất rất nhiều truyền thuyết thần thoại được lưu truyền tới nay, xem ra Tinh Tinh đối văn học cảm thấy hứng thú, vậy trại hè lần này phải cố gắng học tập lên, sau khi trở về thì phải miêu tả kỹ càng tỉ mỉ cho ông ngoại nghe nhé. "

" Không phải. " Tinh-chan chỉ vào mục chi tiết lịch trình, dùng tay nhỏ chống cằm, nghiêng đầu, " Bữa cơm là phần ăn hoàng thất, ở chính là khách sạn 5 sao, ra cửa thì có ô tô nhỏ, chọn tới chọn lui, chỉ có trại hè này là thoải mái nhất, không phải học cái gì tập nha? "

" ...... "

Hám Đại Sơn lại coi trọng mấy cái chữ to " Cùng nhau tận hưởng văn học ".

Hóa ra Tinh-chan cảm thấy hứng thú không phải " Văn học ", mà là " Tận hưởng ".

*

Chi phí tổng cộng là mười lăm vạn, ở trong mấy năm 2000 đã xem như là quá cao rồi.

Nhưng với Hám gia mà nói cũng chỉ là chuyện nhỏ, chỉ cần Tinh-chan cao hứng, trại hè có mắc hơn nữa cũng đều có thể đưa bé đi.

Hám Đại Sơn hỏi: " Còn Độ Chu? Chuẩn bị đi chỗ nào? "

Thừa Độ Chu nghe vậy, cọ tới cọ lui mới từ trong túi móc ra một tờ giấy tuyên truyền màu đỏ đã bị gấp làm hai.

Chỉ thấy mặt trên viết " Trại hè thiền tu chùa Đại ẩn ".

" Đây là cái gì? " Tinh-chan thò lại gần.

Hám Đại Sơn xem một cái liền hiểu, vui vẻ nói: " Thú vị thú vị, lên núi thể nghiệm làm tiểu hòa thượng. "

Đoạn Tinh Dã: " Muốn cạo trọc sao? "

Thừa Độ Chu: " Không cần cạo trọc. "

" Thế có gì vui? " Đoạn Tinh Dã dào dạt đắc ý, nói, " Không bằng cùng tớ đi Hy Lạp. "

Thừa Độ Chu muốn nói lại thôi, nhưng nhìn quét chung quanh, người lớn trong nhà đều đang nhìn mình, liền an tĩnh rũ mắt xuống: " Trại hè này sẽ giảng Tam Tự Kinh, đả tọa minh tưởng, có thể đề cao lực tập trung, dẫn dắt trí tuệ, con cho rằng rất có ý nghĩa, hơn nữa con thích hoàn cảnh ở trong núi, không chỉ có có thể quan sát thực vật, còn có thể cho sóc con ăn, thân cận thiên nhiên cũng rất vui. "

" Tốt! " Hám Đại Sơn vỗ tay, tán dương, " Đúng là có ý nghĩa, ta nghe xong đều muốn đi! "

Đoạn Tinh Dã nhíu mày, nhìn Thừa Độ Chu đầy nghi ngờ, không nói, rầu rĩ cúi đầu lùa cơm.

Sóc con......

Thừa Độ Chu có thể cho sóc con ăn......

Hy Lạp thì phải đi nơi nào tìm sóc con......

*

Lúc ăn cơm, người lớn đều đang thảo luận việc đưa Tinh-chan đi du học Hy Lạp.

Đoạn Tinh Dã nhanh chóng ăn xong cơm, buông chén đũa đứng lên, vội vàng tuyên bố: " Con muốn đi trong núi! "

" ??? "

Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Đoạn Tinh Dã xoay người chạy lên lầu.

*

Tinh-chan trở về phòng, trước tiên gọi điện thoại cho Tưởng Tư Kỳ: " Tớ không cùng các cậu đi Hy Lạp đâu. "

Tưởng Tư Kỳ rít gào: " Vì sao! "

Đoạn Tinh Dã nói: " Tớ muốn đi trong núi làm tiểu hòa thượng. "

Tưởng Tư Kỳ khiếp sợ, sờ lên tóc rậm rạp khắp đầu: " Tớ sẽ không đi với cậu đâu! "

Tinh-chan xua tay: " Không cần cậu đi chung, tớ đi cùng Thừa Độ Chu. "

Tưởng Tư Kỳ liền phản ứng ra Đoạn Tinh Dã lại chọn Thừa Độ Chu, mỗi lần đều là như vậy, liền phẫn nộ hô to: " Tớ biết ngay mà! "

Cúp điện thoại, Tưởng Tư Kỳ ôm mụ mụ gào khóc.

Cậu từ nhỏ liền hiểu, tình bạn ba người là quá chen chúc.

*

Buổi tối khi đi ngủ, Tinh-chan ôm gối đầu đi tìm Thừa Độ Chu.

Lúc này Thừa Độ Chu mới tìm được cơ hội, nói: " Cậu vẫn là đi Hy Lạp đi. "

Đoạn Tinh Dã nhíu mày, không vui: " Tại sao chứ! "

Thừa Độ Chu xòe tay: " Ở chùa mỗi ngày đều phải dậy lúc 4h sáng, buổi sáng phải quét lá cây, chỗ ngủ thì không có điều hoà, quần áo cũng phải tự mình giặt, rất phiền phức. "

Lúc ăn cơm nói đi chùa tốt như vậy, giờ lại khuyên bé đừng đi, Thừa Độ Chu rõ ràng là không muốn dắt theo bé đi chơi!

" Gạt người! " Tinh-chan dùng gối đầu đánh nhóc, rầm rì, " Vậy sao cậu lại muốn đi? "

Trên gương mặt tuấn tú của Thừa Độ Chu lộ ra một tia thẹn thùng, bò dậy lấy quyển sách trên bàn, rút tờ đơn tuyên truyền màu đỏ được kẹp ở bên trong ra mở ra.

Đơn tuyên truyền đã bị gấp lại, lúc ăn cơm những người lớn chỉ thấy có một nửa.

" Cậu xem đi. "

Đoạn Tinh Dã tò mò: " Xem cái gì? "

Thừa Độ Chu chỉ vào giá tiền, nói: " Chỉ cần 499. "

" ...... "

" Bao ăn bao ở bao lộ phí. "

" ............ "

*

Trong ngày trường học mở cửa nửa ngày, Thừa Độ Chu chọn quầy hàng ít được chú ý nhất, cũng là quầy hàng yết giá tiện nghi nhất.

Hòa thượng bày quán không biết tình hình thực tế, nhìn đến tiểu thí chủ duy nhất tới tìm hắn cố vấn, nhịn không được khen ngợi: " Ngươi ta có duyên, tuổi còn nhỏ đã có tuệ căn. "

Vào lúc ăn cơm, rất nhiều người lớn đều có mặt, Thừa Độ Chu ngượng ngùng nói thật, vì thế biên ra một đống lý do, chứ không nghĩ muốn lừa dối Đoạn Tinh Dã.

Giờ Đoạn Tinh Dã đã biết được chân tướng, cũng quay đầu không được, đều tổn thương trái tim nhỏ của Tưởng Tư Kỳ.

Nhưng Tinh-chan còn nhớ việc Thừa Độ Chu khuyên bé đi Hy Lạp, giống như không vui vẻ khi cùng đi trại hè với bé.

Bé lật người, cùng Thừa Độ Chu mặt đối mặt, kiêu căng nói: " Tớ cùng cậu đi lên núi, cậu không vui sao? "

Thừa Độ Chu không cần nghĩ ngợi, gật đầu: " Vui. "

Tinh-chan cũng vui vẻ, trên khuôn mặt nhỏ đáng yêu đều là kiêu ngạo, thân hình nho nhỏ ở trong chăn củng tới củng đi.

Thừa Độ Chu tính toán tỉ mỉ: " Hai người cùng đi còn có thể giảm 50 đâu. "

" ...... "

Đoạn Tinh Dã nhìn nhóc hai giây: " Hừ! "

Rồi ôm gối đầu bò dậy, về phòng.

Thừa Độ Chu vẻ mặt ngơ ngác.

*

Bắt đầu chính thức nghỉ hè, qua không đến hai ngày, các bạn nhỏ phải chuẩn bị hành lý lên núi, mở ra cuộc hành trình nửa tháng tu hành.

Mọi người không an tâm nhất chính là Tinh-chan, đem rương hành lý của bé đều nhét đầy căng.

Đứa nhỏ kiều khí lần đầu tiên một mình sinh hoạt ở bên ngoài, không có bảo mẫu vờn quanh, các người lớn không yên tâm mà ngàn dặn dò vạn dặn dò.

Tinh-chan mới đầu không để ở trong lòng, cả đầu óc đều bị hưng phấn vì có thể cho sóc con ăn chiếm đầy, nhưng vào đêm trước khi đi, nghĩ đến muốn tự mình tắm rửa, giặt quần áo, nửa tháng không ăn thịt, đột nhiên trở nên lo sợ bất an.

Đoạn Tinh Dã thuần thục xoay người, cùng Thừa Độ Chu mặt đối mặt, sát gần lại: " Thừa Độ Chu, cậu sẽ chăm sóc tớ sao? "

Thừa Độ Chu ngửi được một cổ hương sữa ngọt ngào, giống kẹo thỏ trắng, lại giống kẹo trái cây vị bạch đào. Rất thích.

" Sẽ. "

Đoạn Tinh Dã chum mũi nhỏ, đột nhiên bá đạo lên: " Cậu nhất định phải chăm sóc tớ, nếu sau khi lên núi mà không để ý đến tớ, thì tớ sẽ cùng cậu không đội trời chung! "

Mặc kệ nói như thế nào, bé đều là vì Thừa Độ Chu mới lên núi thể nghiệm sinh hoạt.

" Được. " Thừa Độ Chu hứa hẹn, " Những việc dì cần làm, tớ đều biết làm. "

Tinh-chan rốt cuộc vừa lòng, nằm yên.

Thừa Độ Chu nghĩ nghĩ, nói: " Cậu đi chung, tớ rất vui. "

Đoạn Tinh Dã nghiêng đầu nhìn nhóc, mắt to đen nhánh lấp lánh sáng ngời trong đêm.

Năng lực tự gánh vác của Thừa Độ Chu mạnh hơn Đoạn Tinh Dã, nhưng chỉ cần là trẻ em, phải ở bên ngoài thì trong lòng đều sẽ theo bản năng sinh ra sợ hãi, càng đừng nói vừa đi chính là nửa tháng.

Nhưng là có Đoạn Tinh Dã đi cùng nhóc liền không giống nhau, nhóc liền không sợ như vậy nữa, hẳn là cũng sẽ không quá nhớ nhà.

" Hiện tại khả năng còn không được...... " Thừa Độ Chu cúi đầu, nói, " Chờ tớ trưởng thành, có công việc kiếm ra tiền, sẽ cùng cậu đi Hy Lạp. "

Tinh-chan không hiểu công việc cùng Hy Lạp thì có quan hệ gì, nhưng là biết Thừa Độ Chu về sau sẽ cùng bé đi một lần trại hè, vì thế vươn năm căn ngón tay nho nhỏ, dỗi đến trước mặt Thừa Độ Chu.

Thừa Độ Chu cũng vươn một tay, nắm thành quyền.

Kéo búa bao, Thừa Độ Chu vĩnh viễn sẽ không thắng Đoạn Tinh Dã.

Hai đứa nhỏ phát ra tiếng cười giòn giã, cãi nhau ầm ĩ, chui vào trong chăn, dùng ngây thơ chất phác xây dựng thế giới nhỏ của mình.

*

Sáng ngày hai đứa nhỏ xuất phát, trong lòng Hám Đại Sơn có chút vắng vẻ.

Đã quen với giọng ca vàng ồn ào nhốn nháo của Tinh-chan, biệt thự nhỏ chợt an tĩnh, cực kỳ không quen.

Qua không bao lâu, lại nhận được cuộc gọi từ chủ nhiệm lớp: " Là ông ngoại của Đoạn Tinh Dã sao? Chào buổi sáng, cháu gọi đến hỏi thăm để làm đăng ký, không biết Đoạn Tinh Dã đã tham gia trại hè nào? Thừa Độ Chu cũng ở chung với các ngài đi? Nhóc ấy báo danh trại hè nào ngài có biết không ạ? "

" Chào lão sư. " Hám Đại Sơn nói, " Hai đứa nhỏ lên núi gõ mõ rồi. "

Chủ nhiệm lớp: " ...... "

*

Lúc xuất phát, Tinh-chan đã bảo đảm với ông ngoại là mình sẽ dũng cảm, nhưng ngày hôm sau sau khi lên núi, bé liền khóc nhè.

Chùa Đại Ẩn tọa lạc ở giữa núi, cây cối vây quanh, là một máy điều hòa thiên nhiên, không chỉ có không nóng, buổi tối không đắp chăn thậm chí còn sẽ lạnh.

Nhưng cây cối nhiều, nghĩa là con muỗi cũng nhiều.

Để đảm bảo an toàn, hòa thượng ở trong chùa sẽ không thắp nhang muỗi ở trong phòng của bọn nhỏ, mà là dùng nhang muỗi điện.

Đoạn Tinh Dã cùng Thừa Độ Chu ngủ một phòng, có mùng. Đây là lần đầu tiên bọn họ đơn độc ở qua đêm bên ngoài, ai cũng chưa chú ý, lúc ngủ trong mùng có hai con muỗi.

Trẻ em ngủ sâu, sáng ngày hôm sau dậy mới phát hiện, trên cánh tay nhỏ đều là nốt đỏ, không gãi liền sẽ không ngứa, nhưng da thịt non mịn sửng đỏ một khối, nhìn vào thực sự là đáng thương. Đặc biệt là Tinh-chan, làn da tuyết trắng, non mịn như trẻ sơ sinh, đến nốt muỗi đốt cũng đều tinh oánh dịch thấu.

Thừa Độ Chu giúp Đoạn Tinh Dã lấy nước rửa mặt.

Tinh-chan mơ mơ màng màng, xoa xoa mắt, cúi đầu nhìn thau đồng, đột nhiên dừng lại.

Bé cứ như vậy nhìn ảnh ngược của mình một lát, hừ một tiếng, khóc lên.

Thừa Độ Chu khẩn trương tiến lên: " Sao thế? "

Chỉ thấy trên mí mắt trái của Đoạn Tinh Dã bị muỗi chích một nốt, cũng đỏ một khối.

Tinh-chan không ngừng rớt nước mắt, mở rộng phổi sắt: " Xấu chết đi được——! "

Thừa Độ Chu: " ...... "

Tự mình xấu khóc.

*

Kỳ thật một chút cũng không xấu.

Tinh-chan với tư cách là một đứa nhỏ có khuôn mặt thiên sứ, kẻ hèn một nốt muỗi đốt cũng không thể gây trở ngại cho sự đáng yêu của bé.

Chỉ là tay nải thần tượng của bé quá nặng, đối hình tượng của mình yêu cầu rất cao, nên chính bản thân mình trước không tiếp thu được.

Thừa Độ Chu cẩn thận giúp Đoạn Tinh Dã thoa thuốc ngăn ngứa lên cánh tay, bởi vì có tính k*ch th*ch, cho nên không thoa lên trên mí mắt.

Tiếp theo hai đứa nhỏ mặc vào tăng bào do chùa phát —— Áo trong màu trắng, áo ngoài màu đen, giày vải mềm nho nhỏ khi đạp lên trên mặt đất đều không phát ra thanh âm.

Hai vị " Tiểu hòa thượng " tay trong tay chạy đi ăn cơm sáng, cứ như nhân vật trong phim hoạt hình, đáng yêu chết một đám người.

Mấy ngày sau bọn họ bị những khách hành hương lên núi nhìn thấy, còn được xem thành linh vật của chùa.

*

Việc muỗi đốt sự thực rất dễ giải quyết, trước khi ngủ Thừa Độ Chu đều phun nước hoa khắp phòng, còn sẽ kiểm tra bên trong mùng.

Qua hai ngày, nốt muỗi đốt trên mí mắt Tinh-chan liền biến mất.

Nhưng là việc mệt rã rời trên sớm khóa với Tinh-chan vẫn là không có cách giải quyết.

Bình thường lúc không đi học, Đoạn Tinh Dã sẽ ngủ nướng đến 9 giờ.

Nhưng là trong chùa, quy định bốn giờ phải rời giường, 4 giờ rưỡi ăn cơm, 5 giờ liền phải ở sảnh ngoài tập hợp học sớm khóa, quả thực là muốn mệnh của Tinh-chan.

Trại hè sẽ không sắp xếp giảng giải Phật pháp cao thâm gì cho trẻ em, sẽ chỉ để bọn họ đọc Tam Tự Kinh.

Mặt trời ló rạng ở phương đông, trời mới tờ mờ sáng, cái lạnh ban đêm vẫn còn sót lại trong đại sảnh, mười mấy bạn nhỏ trong miệng lẩm bẩm nghe không rõ chữ, trộn lẫn ở bên nhau, thành canh mê hồn cực kỳ có hiệu quả thôi miên.

Đoạn Tinh Dã ngồi xếp bằng ở hàng cuối cùng, rốt cuộc chịu đựng không nổi, đầu gục xuống dưới, chậm rãi vòng nửa vòng, dựa vào trên vai Thừa Độ Chu ngồi bên cạnh.

Thừa Độ Chu lặng lẽ lén nhìn về phía trước một cái, cũng may là phương trượng giám sát sớm khóa không có nhìn qua bên này.

Nhưng Đoạn Tinh Dã còn ngại không đủ thoải mái, bực bội dùng tay gãi gãi cổ, chui người xuống dưới, gối lên đùi Thừa Độ Chu.

Thừa Độ Chu cúi đầu, xem bé trắng trợn táo bạo ngủ đến thơm ngon.

" ...... "

*

Khi phương trượng ở sớm khóa dạo bước đến một hàng cuối cùng, có mấy lần, Tinh-chan đều dựa vào vai Thừa Độ Chu.

Còn có mấy lần, bé nghiêng người cuộn tròn, đầu gối lên đùi Thừa Độ Chu. Tăng bào màu đen bọc cả người bé thành một đoàn nho nhỏ, giống như viên bánh trôi nhân mè đen.

Càng có vài lần, bé dứt khoát trốn ra sau lưng Thừa Độ Chu, lấy hai chiếc quạt hương bồ làm giường.

Dù sao không có một lần nào, là Tinh-chan không phải đang ngủ.

Sau khi phương trượng nhắc nhở hai lần, lại gặp phải, liền lắc đầu tránh đi.

Linh vật của chùa bọn họ là có chút phản cốt ở trên người.

*

Các bạn nhỏ ngoại trừ đi học, ngồi thiền, giúp chùa làm một ít việc trong khả năng cho phép, buổi chiều có một khoảng thời gian rất dài để có thể tự học.

Bên bàn gỗ, Thừa Độ Chu vùi đầu làm bài tập, mỗi ngày đúng hạn ấn lượng hoàn thành.

Đoạn Tinh Dã cũng mang bài tập theo, đều ở trong cặp sách, lúc đeo lên núi còn rất nặng, nhưng sau khi lên núi một lần cũng chưa từng mở ra.

Bé hoặc là vẽ tranh, hoặc là làm thủ công.

Ánh mặt trời ngày mùa hè nơi núi rừng như mặt nước trong veo, xuyên thấu qua cửa sổ gỗ chiếu vào trong, bên ngoài cửa sổ có chim hót vang, toàn bộ bạn nhỏ trong phòng tự học đều không ồn không quậy làm việc của mình, có thể gọi là tháng năm yên bình.

Ngoài trừ bên cạnh có một bạn nhỏ, vừa nhỏ giọng thút tha thút thít, vừa lau mắt.

Trường Whist chỉ có Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã tới tham gia trại hè thiền tu, các bạn nhỏ còn lại đều đến từ những trường học khác.

Tinh-chan không quen biết bạn nhỏ bên cạnh, nhưng biết cậu ta lại nhớ nhà, bởi vì bạn nhỏ ngày hôm qua cũng nhớ nhà, bị người lớn kêu ra ngoài an ủi.

Đoạn Tinh Dã ở phương diện này lại vô cùng thích ứng, Thừa Độ Chu là người bé quen thuộc, lại mang theo hương vị trong nhà, hai người mỗi ngày ở bên nhau, mọi phương diện của bé đều được Thừa Độ Chu chăm sóc, bởi vậy cảm xúc nhớ nhà bị hòa tan, ngược lại bởi vì từ từ thói quen sinh hoạt ở trong núi, trở nên càng ngày càng tiêu sái.

Lúc này người lớn không ở, Đoạn Tinh Dã ghé vào trên cánh tay, dọc theo bàn dịch qua một chút, đẩy hạc giấy mới vừa gấp xong đến trước mặt bé trai có đôi mắt hồng hồng.

Bé trai liếc nhìn bé một cái, cho rằng hạc giấy là đưa cho mình, mặt trở nên có chút hồng.

Ở nơi này, tất cả mọi người đều biết tên Tinh-chan tên, tất cả đều bị vẻ ngoài đáng yêu như thiên sứ nhỏ cùng với khí chất rộng rãi của bé hấp dẫn, nhưng không có một bạn nhỏ nào có thể tự tin như Tưởng Tư Kỳ, cho nên đều ngượng ngùng chủ động đáp lời.

Đoạn Tinh Dã nói: " Đừng khóc. "

Bé trai nghe vậy, trong lòng càng ấm, còn cảm thấy một tia an ủi.

" Cậu khóc cũng vô dụng. " Tinh-chan nói, " Vẫn là phải bị nhốt lại đủ mười lăm ngày mới có thể được thả xuống núi, ba mẹ của cậu cũng cứu không được cậu. "

" ...... "

Mười lăm ngày......

Ba mẹ......

Bé trai được nhắc nhở, khóe miệng run rẩy, vốn là tâm tình không dễ chịu lại ngã vào đáy cốc, cảm xúc xung đột cũng ở trong nháy mắt bùng nổ, oa một chút khóc thành tiếng.

Phòng tự học đại loạn.

Tinh-chan không hiểu, giống như người không có việc gì dịch trở về vị trí của mình, thuận tiện cũng túm con hạc giấy kia đi luôn.

Bé vốn đang muốn hỏi bạn nhỏ có muốn cùng nhau gấp hạc giấy hay không, xem ra bạn nhỏ không cần.

Thừa Độ Chu xem một cái Đoạn Tinh Dã, giống như lão phương trượng lắc lắc đầu.

Với tư cách là trúc mã cùng nhau lớn lên, nhóc đã quen với tác phong giống như ác ma nhỏ của Tinh-chan.

Tiểu Đà Tinh Cầm Chứng Buôn BánTác giả: Chu ChiTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị Tác giả: Chu Chi ====== 【 Top giải trí: Buổi họp thường niên của Thịnh Hành vừa công bố ảnh chụp hiện trường, Thừa Độ Chu cùng tiểu sư đệ đứng chung sân khấu, chính chủ Đoạn Tinh Dã ngồi dưới sô pha lại thành phông nền. 🤭🤭🤭 】 Weibo vừa đăng xong, bình luận bay nhanh tăng lên. " Nói chứ, nếu không phải bạn nhắc đến chính chủ, tôi đều sắp quên mất Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã đã kết hôn. " " Trước khi vào hội trường phóng viên phỏng vấn Đoạn Tinh Dã, hỏi Thừa Độ Chu đêm nay có thể tham dự không, y trả lời còn đang đóng phim ở Miến Điện, kết quả vừa mở màn, Thừa Độ Chu cùng tiểu sư đệ đứng trên sân khấu làm người chủ trì, có thể nói là vả mặt với vận tốc ánh sáng. " " Đoạn Tinh Dã cùng Thừa Độ Chu đăng ký kết hôn hai năm, đối hành trình của từng người còn không rõ ràng bằng trạm tỷ, không hổ là đôi phu phu kinh doanh thất bại nhất. " Buổi họp thường niên của công ty giải trí Thịnh Hành còn đang diễn ra, trên sân khấu vừa múa vừa hát, dưới sân khấu ánh đèn mê huyễn, Đoạn Tinh Dã toàn… Tác giả: Chu Chi======Vào kỳ nghỉ hè, trường học song ngữ Whist đều sẽ khuyến khích học sinh tham gia trại hè lấy học phân, trước ngày lễ tổng kết cuối năm lớp 1, trường học sẽ dành ra nửa ngày mở cửa trường để các bên tổ chức trại hè đến trường giới thiệu với các học sinh, rồi để các học sinh tự quyết định lựa chọn tham gia trại hè nào.Đêm đó ở trên bàn cơm, Đoạn Tinh Dã đã vội vàng tuyên bố: " Con muốn đi Hy Lạp! "Hám Đại Sơn mở sách tuyên truyền ra, nhìn chủ đề ở phía trên, thì thầm: " Chuyến đi mười lăm ngày khám phá Hy Lạp, cùng nhau tận hưởng văn học...... "Ông liền mặt mày hớn hở, trong lòng xuất hiện cảm giác an tâm khi có người kế tục: " Tốt, tốt, tốt! Hy Lạp là nơi khởi nguyên của nền văn học phương tây, có rất rất nhiều truyền thuyết thần thoại được lưu truyền tới nay, xem ra Tinh Tinh đối văn học cảm thấy hứng thú, vậy trại hè lần này phải cố gắng học tập lên, sau khi trở về thì phải miêu tả kỹ càng tỉ mỉ cho ông ngoại nghe nhé. "" Không phải. " Tinh-chan chỉ vào mục chi tiết lịch trình, dùng tay nhỏ chống cằm, nghiêng đầu, " Bữa cơm là phần ăn hoàng thất, ở chính là khách sạn 5 sao, ra cửa thì có ô tô nhỏ, chọn tới chọn lui, chỉ có trại hè này là thoải mái nhất, không phải học cái gì tập nha? "" ...... "Hám Đại Sơn lại coi trọng mấy cái chữ to " Cùng nhau tận hưởng văn học ".Hóa ra Tinh-chan cảm thấy hứng thú không phải " Văn học ", mà là " Tận hưởng ".*Chi phí tổng cộng là mười lăm vạn, ở trong mấy năm 2000 đã xem như là quá cao rồi.Nhưng với Hám gia mà nói cũng chỉ là chuyện nhỏ, chỉ cần Tinh-chan cao hứng, trại hè có mắc hơn nữa cũng đều có thể đưa bé đi.Hám Đại Sơn hỏi: " Còn Độ Chu? Chuẩn bị đi chỗ nào? "Thừa Độ Chu nghe vậy, cọ tới cọ lui mới từ trong túi móc ra một tờ giấy tuyên truyền màu đỏ đã bị gấp làm hai.Chỉ thấy mặt trên viết " Trại hè thiền tu chùa Đại ẩn "." Đây là cái gì? " Tinh-chan thò lại gần.Hám Đại Sơn xem một cái liền hiểu, vui vẻ nói: " Thú vị thú vị, lên núi thể nghiệm làm tiểu hòa thượng. "Đoạn Tinh Dã: " Muốn cạo trọc sao? "Thừa Độ Chu: " Không cần cạo trọc. "" Thế có gì vui? " Đoạn Tinh Dã dào dạt đắc ý, nói, " Không bằng cùng tớ đi Hy Lạp. "Thừa Độ Chu muốn nói lại thôi, nhưng nhìn quét chung quanh, người lớn trong nhà đều đang nhìn mình, liền an tĩnh rũ mắt xuống: " Trại hè này sẽ giảng Tam Tự Kinh, đả tọa minh tưởng, có thể đề cao lực tập trung, dẫn dắt trí tuệ, con cho rằng rất có ý nghĩa, hơn nữa con thích hoàn cảnh ở trong núi, không chỉ có có thể quan sát thực vật, còn có thể cho sóc con ăn, thân cận thiên nhiên cũng rất vui. "" Tốt! " Hám Đại Sơn vỗ tay, tán dương, " Đúng là có ý nghĩa, ta nghe xong đều muốn đi! "Đoạn Tinh Dã nhíu mày, nhìn Thừa Độ Chu đầy nghi ngờ, không nói, rầu rĩ cúi đầu lùa cơm.Sóc con......Thừa Độ Chu có thể cho sóc con ăn......Hy Lạp thì phải đi nơi nào tìm sóc con......*Lúc ăn cơm, người lớn đều đang thảo luận việc đưa Tinh-chan đi du học Hy Lạp.Đoạn Tinh Dã nhanh chóng ăn xong cơm, buông chén đũa đứng lên, vội vàng tuyên bố: " Con muốn đi trong núi! "" ??? "Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Đoạn Tinh Dã xoay người chạy lên lầu.*Tinh-chan trở về phòng, trước tiên gọi điện thoại cho Tưởng Tư Kỳ: " Tớ không cùng các cậu đi Hy Lạp đâu. "Tưởng Tư Kỳ rít gào: " Vì sao! "Đoạn Tinh Dã nói: " Tớ muốn đi trong núi làm tiểu hòa thượng. "Tưởng Tư Kỳ khiếp sợ, sờ lên tóc rậm rạp khắp đầu: " Tớ sẽ không đi với cậu đâu! "Tinh-chan xua tay: " Không cần cậu đi chung, tớ đi cùng Thừa Độ Chu. "Tưởng Tư Kỳ liền phản ứng ra Đoạn Tinh Dã lại chọn Thừa Độ Chu, mỗi lần đều là như vậy, liền phẫn nộ hô to: " Tớ biết ngay mà! "Cúp điện thoại, Tưởng Tư Kỳ ôm mụ mụ gào khóc.Cậu từ nhỏ liền hiểu, tình bạn ba người là quá chen chúc.*Buổi tối khi đi ngủ, Tinh-chan ôm gối đầu đi tìm Thừa Độ Chu.Lúc này Thừa Độ Chu mới tìm được cơ hội, nói: " Cậu vẫn là đi Hy Lạp đi. "Đoạn Tinh Dã nhíu mày, không vui: " Tại sao chứ! "Thừa Độ Chu xòe tay: " Ở chùa mỗi ngày đều phải dậy lúc 4h sáng, buổi sáng phải quét lá cây, chỗ ngủ thì không có điều hoà, quần áo cũng phải tự mình giặt, rất phiền phức. "Lúc ăn cơm nói đi chùa tốt như vậy, giờ lại khuyên bé đừng đi, Thừa Độ Chu rõ ràng là không muốn dắt theo bé đi chơi!" Gạt người! " Tinh-chan dùng gối đầu đánh nhóc, rầm rì, " Vậy sao cậu lại muốn đi? "Trên gương mặt tuấn tú của Thừa Độ Chu lộ ra một tia thẹn thùng, bò dậy lấy quyển sách trên bàn, rút tờ đơn tuyên truyền màu đỏ được kẹp ở bên trong ra mở ra.Đơn tuyên truyền đã bị gấp lại, lúc ăn cơm những người lớn chỉ thấy có một nửa." Cậu xem đi. "Đoạn Tinh Dã tò mò: " Xem cái gì? "Thừa Độ Chu chỉ vào giá tiền, nói: " Chỉ cần 499. "" ...... "" Bao ăn bao ở bao lộ phí. "" ............ "*Trong ngày trường học mở cửa nửa ngày, Thừa Độ Chu chọn quầy hàng ít được chú ý nhất, cũng là quầy hàng yết giá tiện nghi nhất.Hòa thượng bày quán không biết tình hình thực tế, nhìn đến tiểu thí chủ duy nhất tới tìm hắn cố vấn, nhịn không được khen ngợi: " Ngươi ta có duyên, tuổi còn nhỏ đã có tuệ căn. "Vào lúc ăn cơm, rất nhiều người lớn đều có mặt, Thừa Độ Chu ngượng ngùng nói thật, vì thế biên ra một đống lý do, chứ không nghĩ muốn lừa dối Đoạn Tinh Dã.Giờ Đoạn Tinh Dã đã biết được chân tướng, cũng quay đầu không được, đều tổn thương trái tim nhỏ của Tưởng Tư Kỳ.Nhưng Tinh-chan còn nhớ việc Thừa Độ Chu khuyên bé đi Hy Lạp, giống như không vui vẻ khi cùng đi trại hè với bé.Bé lật người, cùng Thừa Độ Chu mặt đối mặt, kiêu căng nói: " Tớ cùng cậu đi lên núi, cậu không vui sao? "Thừa Độ Chu không cần nghĩ ngợi, gật đầu: " Vui. "Tinh-chan cũng vui vẻ, trên khuôn mặt nhỏ đáng yêu đều là kiêu ngạo, thân hình nho nhỏ ở trong chăn củng tới củng đi.Thừa Độ Chu tính toán tỉ mỉ: " Hai người cùng đi còn có thể giảm 50 đâu. "" ...... "Đoạn Tinh Dã nhìn nhóc hai giây: " Hừ! "Rồi ôm gối đầu bò dậy, về phòng.Thừa Độ Chu vẻ mặt ngơ ngác.*Bắt đầu chính thức nghỉ hè, qua không đến hai ngày, các bạn nhỏ phải chuẩn bị hành lý lên núi, mở ra cuộc hành trình nửa tháng tu hành.Mọi người không an tâm nhất chính là Tinh-chan, đem rương hành lý của bé đều nhét đầy căng.Đứa nhỏ kiều khí lần đầu tiên một mình sinh hoạt ở bên ngoài, không có bảo mẫu vờn quanh, các người lớn không yên tâm mà ngàn dặn dò vạn dặn dò.Tinh-chan mới đầu không để ở trong lòng, cả đầu óc đều bị hưng phấn vì có thể cho sóc con ăn chiếm đầy, nhưng vào đêm trước khi đi, nghĩ đến muốn tự mình tắm rửa, giặt quần áo, nửa tháng không ăn thịt, đột nhiên trở nên lo sợ bất an.Đoạn Tinh Dã thuần thục xoay người, cùng Thừa Độ Chu mặt đối mặt, sát gần lại: " Thừa Độ Chu, cậu sẽ chăm sóc tớ sao? "Thừa Độ Chu ngửi được một cổ hương sữa ngọt ngào, giống kẹo thỏ trắng, lại giống kẹo trái cây vị bạch đào. Rất thích." Sẽ. "Đoạn Tinh Dã chum mũi nhỏ, đột nhiên bá đạo lên: " Cậu nhất định phải chăm sóc tớ, nếu sau khi lên núi mà không để ý đến tớ, thì tớ sẽ cùng cậu không đội trời chung! "Mặc kệ nói như thế nào, bé đều là vì Thừa Độ Chu mới lên núi thể nghiệm sinh hoạt." Được. " Thừa Độ Chu hứa hẹn, " Những việc dì cần làm, tớ đều biết làm. "Tinh-chan rốt cuộc vừa lòng, nằm yên.Thừa Độ Chu nghĩ nghĩ, nói: " Cậu đi chung, tớ rất vui. "Đoạn Tinh Dã nghiêng đầu nhìn nhóc, mắt to đen nhánh lấp lánh sáng ngời trong đêm.Năng lực tự gánh vác của Thừa Độ Chu mạnh hơn Đoạn Tinh Dã, nhưng chỉ cần là trẻ em, phải ở bên ngoài thì trong lòng đều sẽ theo bản năng sinh ra sợ hãi, càng đừng nói vừa đi chính là nửa tháng.Nhưng là có Đoạn Tinh Dã đi cùng nhóc liền không giống nhau, nhóc liền không sợ như vậy nữa, hẳn là cũng sẽ không quá nhớ nhà." Hiện tại khả năng còn không được...... " Thừa Độ Chu cúi đầu, nói, " Chờ tớ trưởng thành, có công việc kiếm ra tiền, sẽ cùng cậu đi Hy Lạp. "Tinh-chan không hiểu công việc cùng Hy Lạp thì có quan hệ gì, nhưng là biết Thừa Độ Chu về sau sẽ cùng bé đi một lần trại hè, vì thế vươn năm căn ngón tay nho nhỏ, dỗi đến trước mặt Thừa Độ Chu.Thừa Độ Chu cũng vươn một tay, nắm thành quyền.Kéo búa bao, Thừa Độ Chu vĩnh viễn sẽ không thắng Đoạn Tinh Dã.Hai đứa nhỏ phát ra tiếng cười giòn giã, cãi nhau ầm ĩ, chui vào trong chăn, dùng ngây thơ chất phác xây dựng thế giới nhỏ của mình.*Sáng ngày hai đứa nhỏ xuất phát, trong lòng Hám Đại Sơn có chút vắng vẻ.Đã quen với giọng ca vàng ồn ào nhốn nháo của Tinh-chan, biệt thự nhỏ chợt an tĩnh, cực kỳ không quen.Qua không bao lâu, lại nhận được cuộc gọi từ chủ nhiệm lớp: " Là ông ngoại của Đoạn Tinh Dã sao? Chào buổi sáng, cháu gọi đến hỏi thăm để làm đăng ký, không biết Đoạn Tinh Dã đã tham gia trại hè nào? Thừa Độ Chu cũng ở chung với các ngài đi? Nhóc ấy báo danh trại hè nào ngài có biết không ạ? "" Chào lão sư. " Hám Đại Sơn nói, " Hai đứa nhỏ lên núi gõ mõ rồi. "Chủ nhiệm lớp: " ...... "*Lúc xuất phát, Tinh-chan đã bảo đảm với ông ngoại là mình sẽ dũng cảm, nhưng ngày hôm sau sau khi lên núi, bé liền khóc nhè.Chùa Đại Ẩn tọa lạc ở giữa núi, cây cối vây quanh, là một máy điều hòa thiên nhiên, không chỉ có không nóng, buổi tối không đắp chăn thậm chí còn sẽ lạnh.Nhưng cây cối nhiều, nghĩa là con muỗi cũng nhiều.Để đảm bảo an toàn, hòa thượng ở trong chùa sẽ không thắp nhang muỗi ở trong phòng của bọn nhỏ, mà là dùng nhang muỗi điện.Đoạn Tinh Dã cùng Thừa Độ Chu ngủ một phòng, có mùng. Đây là lần đầu tiên bọn họ đơn độc ở qua đêm bên ngoài, ai cũng chưa chú ý, lúc ngủ trong mùng có hai con muỗi.Trẻ em ngủ sâu, sáng ngày hôm sau dậy mới phát hiện, trên cánh tay nhỏ đều là nốt đỏ, không gãi liền sẽ không ngứa, nhưng da thịt non mịn sửng đỏ một khối, nhìn vào thực sự là đáng thương. Đặc biệt là Tinh-chan, làn da tuyết trắng, non mịn như trẻ sơ sinh, đến nốt muỗi đốt cũng đều tinh oánh dịch thấu.Thừa Độ Chu giúp Đoạn Tinh Dã lấy nước rửa mặt.Tinh-chan mơ mơ màng màng, xoa xoa mắt, cúi đầu nhìn thau đồng, đột nhiên dừng lại.Bé cứ như vậy nhìn ảnh ngược của mình một lát, hừ một tiếng, khóc lên.Thừa Độ Chu khẩn trương tiến lên: " Sao thế? "Chỉ thấy trên mí mắt trái của Đoạn Tinh Dã bị muỗi chích một nốt, cũng đỏ một khối.Tinh-chan không ngừng rớt nước mắt, mở rộng phổi sắt: " Xấu chết đi được——! "Thừa Độ Chu: " ...... "Tự mình xấu khóc.*Kỳ thật một chút cũng không xấu.Tinh-chan với tư cách là một đứa nhỏ có khuôn mặt thiên sứ, kẻ hèn một nốt muỗi đốt cũng không thể gây trở ngại cho sự đáng yêu của bé.Chỉ là tay nải thần tượng của bé quá nặng, đối hình tượng của mình yêu cầu rất cao, nên chính bản thân mình trước không tiếp thu được.Thừa Độ Chu cẩn thận giúp Đoạn Tinh Dã thoa thuốc ngăn ngứa lên cánh tay, bởi vì có tính k*ch th*ch, cho nên không thoa lên trên mí mắt.Tiếp theo hai đứa nhỏ mặc vào tăng bào do chùa phát —— Áo trong màu trắng, áo ngoài màu đen, giày vải mềm nho nhỏ khi đạp lên trên mặt đất đều không phát ra thanh âm.Hai vị " Tiểu hòa thượng " tay trong tay chạy đi ăn cơm sáng, cứ như nhân vật trong phim hoạt hình, đáng yêu chết một đám người.Mấy ngày sau bọn họ bị những khách hành hương lên núi nhìn thấy, còn được xem thành linh vật của chùa.*Việc muỗi đốt sự thực rất dễ giải quyết, trước khi ngủ Thừa Độ Chu đều phun nước hoa khắp phòng, còn sẽ kiểm tra bên trong mùng.Qua hai ngày, nốt muỗi đốt trên mí mắt Tinh-chan liền biến mất.Nhưng là việc mệt rã rời trên sớm khóa với Tinh-chan vẫn là không có cách giải quyết.Bình thường lúc không đi học, Đoạn Tinh Dã sẽ ngủ nướng đến 9 giờ.Nhưng là trong chùa, quy định bốn giờ phải rời giường, 4 giờ rưỡi ăn cơm, 5 giờ liền phải ở sảnh ngoài tập hợp học sớm khóa, quả thực là muốn mệnh của Tinh-chan.Trại hè sẽ không sắp xếp giảng giải Phật pháp cao thâm gì cho trẻ em, sẽ chỉ để bọn họ đọc Tam Tự Kinh.Mặt trời ló rạng ở phương đông, trời mới tờ mờ sáng, cái lạnh ban đêm vẫn còn sót lại trong đại sảnh, mười mấy bạn nhỏ trong miệng lẩm bẩm nghe không rõ chữ, trộn lẫn ở bên nhau, thành canh mê hồn cực kỳ có hiệu quả thôi miên.Đoạn Tinh Dã ngồi xếp bằng ở hàng cuối cùng, rốt cuộc chịu đựng không nổi, đầu gục xuống dưới, chậm rãi vòng nửa vòng, dựa vào trên vai Thừa Độ Chu ngồi bên cạnh.Thừa Độ Chu lặng lẽ lén nhìn về phía trước một cái, cũng may là phương trượng giám sát sớm khóa không có nhìn qua bên này.Nhưng Đoạn Tinh Dã còn ngại không đủ thoải mái, bực bội dùng tay gãi gãi cổ, chui người xuống dưới, gối lên đùi Thừa Độ Chu.Thừa Độ Chu cúi đầu, xem bé trắng trợn táo bạo ngủ đến thơm ngon." ...... "*Khi phương trượng ở sớm khóa dạo bước đến một hàng cuối cùng, có mấy lần, Tinh-chan đều dựa vào vai Thừa Độ Chu.Còn có mấy lần, bé nghiêng người cuộn tròn, đầu gối lên đùi Thừa Độ Chu. Tăng bào màu đen bọc cả người bé thành một đoàn nho nhỏ, giống như viên bánh trôi nhân mè đen.Càng có vài lần, bé dứt khoát trốn ra sau lưng Thừa Độ Chu, lấy hai chiếc quạt hương bồ làm giường.Dù sao không có một lần nào, là Tinh-chan không phải đang ngủ.Sau khi phương trượng nhắc nhở hai lần, lại gặp phải, liền lắc đầu tránh đi.Linh vật của chùa bọn họ là có chút phản cốt ở trên người.*Các bạn nhỏ ngoại trừ đi học, ngồi thiền, giúp chùa làm một ít việc trong khả năng cho phép, buổi chiều có một khoảng thời gian rất dài để có thể tự học.Bên bàn gỗ, Thừa Độ Chu vùi đầu làm bài tập, mỗi ngày đúng hạn ấn lượng hoàn thành.Đoạn Tinh Dã cũng mang bài tập theo, đều ở trong cặp sách, lúc đeo lên núi còn rất nặng, nhưng sau khi lên núi một lần cũng chưa từng mở ra.Bé hoặc là vẽ tranh, hoặc là làm thủ công.Ánh mặt trời ngày mùa hè nơi núi rừng như mặt nước trong veo, xuyên thấu qua cửa sổ gỗ chiếu vào trong, bên ngoài cửa sổ có chim hót vang, toàn bộ bạn nhỏ trong phòng tự học đều không ồn không quậy làm việc của mình, có thể gọi là tháng năm yên bình.Ngoài trừ bên cạnh có một bạn nhỏ, vừa nhỏ giọng thút tha thút thít, vừa lau mắt.Trường Whist chỉ có Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã tới tham gia trại hè thiền tu, các bạn nhỏ còn lại đều đến từ những trường học khác.Tinh-chan không quen biết bạn nhỏ bên cạnh, nhưng biết cậu ta lại nhớ nhà, bởi vì bạn nhỏ ngày hôm qua cũng nhớ nhà, bị người lớn kêu ra ngoài an ủi.Đoạn Tinh Dã ở phương diện này lại vô cùng thích ứng, Thừa Độ Chu là người bé quen thuộc, lại mang theo hương vị trong nhà, hai người mỗi ngày ở bên nhau, mọi phương diện của bé đều được Thừa Độ Chu chăm sóc, bởi vậy cảm xúc nhớ nhà bị hòa tan, ngược lại bởi vì từ từ thói quen sinh hoạt ở trong núi, trở nên càng ngày càng tiêu sái.Lúc này người lớn không ở, Đoạn Tinh Dã ghé vào trên cánh tay, dọc theo bàn dịch qua một chút, đẩy hạc giấy mới vừa gấp xong đến trước mặt bé trai có đôi mắt hồng hồng.Bé trai liếc nhìn bé một cái, cho rằng hạc giấy là đưa cho mình, mặt trở nên có chút hồng.Ở nơi này, tất cả mọi người đều biết tên Tinh-chan tên, tất cả đều bị vẻ ngoài đáng yêu như thiên sứ nhỏ cùng với khí chất rộng rãi của bé hấp dẫn, nhưng không có một bạn nhỏ nào có thể tự tin như Tưởng Tư Kỳ, cho nên đều ngượng ngùng chủ động đáp lời.Đoạn Tinh Dã nói: " Đừng khóc. "Bé trai nghe vậy, trong lòng càng ấm, còn cảm thấy một tia an ủi." Cậu khóc cũng vô dụng. " Tinh-chan nói, " Vẫn là phải bị nhốt lại đủ mười lăm ngày mới có thể được thả xuống núi, ba mẹ của cậu cũng cứu không được cậu. "" ...... "Mười lăm ngày......Ba mẹ......Bé trai được nhắc nhở, khóe miệng run rẩy, vốn là tâm tình không dễ chịu lại ngã vào đáy cốc, cảm xúc xung đột cũng ở trong nháy mắt bùng nổ, oa một chút khóc thành tiếng.Phòng tự học đại loạn.Tinh-chan không hiểu, giống như người không có việc gì dịch trở về vị trí của mình, thuận tiện cũng túm con hạc giấy kia đi luôn.Bé vốn đang muốn hỏi bạn nhỏ có muốn cùng nhau gấp hạc giấy hay không, xem ra bạn nhỏ không cần.Thừa Độ Chu xem một cái Đoạn Tinh Dã, giống như lão phương trượng lắc lắc đầu.Với tư cách là trúc mã cùng nhau lớn lên, nhóc đã quen với tác phong giống như ác ma nhỏ của Tinh-chan.

Chương 102: PN - Lên núi gõ mõ