Tác giả:

Tác giả: Chu Chi ====== 【 Top giải trí: Buổi họp thường niên của Thịnh Hành vừa công bố ảnh chụp hiện trường, Thừa Độ Chu cùng tiểu sư đệ đứng chung sân khấu, chính chủ Đoạn Tinh Dã ngồi dưới sô pha lại thành phông nền. 🤭🤭🤭 】 Weibo vừa đăng xong, bình luận bay nhanh tăng lên. " Nói chứ, nếu không phải bạn nhắc đến chính chủ, tôi đều sắp quên mất Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã đã kết hôn. " " Trước khi vào hội trường phóng viên phỏng vấn Đoạn Tinh Dã, hỏi Thừa Độ Chu đêm nay có thể tham dự không, y trả lời còn đang đóng phim ở Miến Điện, kết quả vừa mở màn, Thừa Độ Chu cùng tiểu sư đệ đứng trên sân khấu làm người chủ trì, có thể nói là vả mặt với vận tốc ánh sáng. " " Đoạn Tinh Dã cùng Thừa Độ Chu đăng ký kết hôn hai năm, đối hành trình của từng người còn không rõ ràng bằng trạm tỷ, không hổ là đôi phu phu kinh doanh thất bại nhất. " Buổi họp thường niên của công ty giải trí Thịnh Hành còn đang diễn ra, trên sân khấu vừa múa vừa hát, dưới sân khấu ánh đèn mê huyễn, Đoạn Tinh Dã toàn…

Chương 103: PN - A di đà phật, chó đã bị ta phóng sinh

Tiểu Đà Tinh Cầm Chứng Buôn BánTác giả: Chu ChiTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị Tác giả: Chu Chi ====== 【 Top giải trí: Buổi họp thường niên của Thịnh Hành vừa công bố ảnh chụp hiện trường, Thừa Độ Chu cùng tiểu sư đệ đứng chung sân khấu, chính chủ Đoạn Tinh Dã ngồi dưới sô pha lại thành phông nền. 🤭🤭🤭 】 Weibo vừa đăng xong, bình luận bay nhanh tăng lên. " Nói chứ, nếu không phải bạn nhắc đến chính chủ, tôi đều sắp quên mất Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã đã kết hôn. " " Trước khi vào hội trường phóng viên phỏng vấn Đoạn Tinh Dã, hỏi Thừa Độ Chu đêm nay có thể tham dự không, y trả lời còn đang đóng phim ở Miến Điện, kết quả vừa mở màn, Thừa Độ Chu cùng tiểu sư đệ đứng trên sân khấu làm người chủ trì, có thể nói là vả mặt với vận tốc ánh sáng. " " Đoạn Tinh Dã cùng Thừa Độ Chu đăng ký kết hôn hai năm, đối hành trình của từng người còn không rõ ràng bằng trạm tỷ, không hổ là đôi phu phu kinh doanh thất bại nhất. " Buổi họp thường niên của công ty giải trí Thịnh Hành còn đang diễn ra, trên sân khấu vừa múa vừa hát, dưới sân khấu ánh đèn mê huyễn, Đoạn Tinh Dã toàn… Tác giả: Chu Chi======Lúc quét dọn lá cây, bọn họ đều có cơ hội nhìn thấy sóc con ở chỗ cây đa trăm năm nằm giữa sân kia.Tinh-chan mở túi bánh quy bơ soda ra, bóp nát đặt dưới gốc cây, sau một lúc, sóc con sẽ nhanh như chớp nhảy xuống dưới, dùng móng vuốt nhỏ lấy bánh quy, không coi ai ra gì mà gặm lên.Tinh-chan luôn là ngồi xổm chỗ đó chăm chú xem.Một ngày nào đó, theo cơn gió thoảng qua, có hai chú bướm nhẹ nhàng bay đến.Đoạn Tinh Dã lập tức túm chặt ống tay áo tăng bào của Thừa Độ Chu: " Mau xem! Mươm Mướm( bươm bướm) kìa! "Thừa Độ Chu chỉ là nhìn không trung một cái, rồi lại nhìn về phía Đoạn Tinh Dã.Khi rời khỏi nhà Tinh-chan luôn nói tiếng phổ thông, nhưng khi vui đến quên hết tất cả, thì chẳng phân biệt "M" và "B", bị ngôn ngữ địa phương ảnh hưởng.Lúc này, một chú bướm bay xuống dưới, nhẹ nhàng đáp xuống ngón tay Đoạn Tinh Dã.Cứ như là đã nhận nhầm làn da kiều nộn phát ra thơm ngọt thành cánh hoa.Tinh-chan vẫn không nhúc nhích cái tay kia, mắt to đen nhánh cong lên, sáng lấp lánh, gương mặt tươi cười trong sáng.Thừa Độ Chu hỏi Đoạn Tinh Dã: " Cậu cảm thấy ở đây có vui không? "Đoạn Tinh Dã không che giấu gật đầu: " Rất vui! "Trẻ em đối với thiên nhiên tự nhiên thân cận, bươm bướm xinh đẹp cùng sóc con đáng yêu là đủ để an ủi tâm linh của họ.Thừa Độ Chu vẫn luôn lo lắng Đoạn Tinh Dã mới ở trên núi được một nửa đã đòi về nhà, trách nhóc chọn trại hè không vui, hối hận khi không cùng bọn Tưởng Tư Kỳ đi Hy Lạp, nhưng tình huống như vậy cũng không có phát sinh, giờ cuối cùng cũng có thể yên tâm rồi.Đoạn Tinh Dã ngẩng đầu, hứng thú bừng bừng: " Không ấy chúng ta ở đến khai giảng rồi về nhé! "Thừa Độ Chu: " ...... "Cậu đúng là một chút cũng không nhớ nhà mà.*Nhưng khoảng thời gian vui sướng luôn ngắn ngủi, mười lăm ngày nhoáng cái liền qua.Trước khi rời đi, trại hè giống mô giống dạng phát giấy chứng nhận kết nghiệp cho mọi người.Cuối cùng mọi người đi vào đại đường lễ Phật, bởi vì không đề cập đến tín ngưỡng, cho nên chỉ là đi theo hình thức tỏ vẻ tôn kính với nơi này.Trải qua mười lăm ngày huấn luyện cùng ở chung, bọn họ đều không có ríu rít khi mới tới, trong bất tri bất giác tâm tính đều trầm lắng lại, lúc xếp hàng đều rất an tĩnh, đâu vào đấy mà kết thúc lưu trình.Trên đường xuống núi, Đoạn Tinh Dã hỏi: " Cuối cùng vì sao cậu lại đã lạy hai cái? "Thừa Độ Chu nói: " Tớ ước hai cái nguyện vọng. "Đoạn Tinh Dã không biết là còn có thể hứa nguyện? Bản thân một cái đều không ước, liền mệt lớn rồi.Bé hỏi: " Cậu ước cái gì? "Thừa Độ Chu không nói.Đoạn Tinh Dã đuổi theo không buông, thả tay Thừa Độ Chu ra, quấn lấy nhóc bắt nhóc phải nói cho mình biết.Thừa Độ Chu đành phải nói: " Hy vọng mụ mụ sớm về nhà. "Đoạn Tinh Dã gật gật đầu, nắm lấy tay Thừa Độ Chu, sải bước đi về phía trước: " Yên tâm, Phật Tổ nhất định có thể nghe thấy. "Thừa Độ Chu ừ một tiếng, tâm tình cũng theo Đoạn Tinh Dã vui sướng lên.Đoạn Tinh Dã hỏi: " Còn nguyện vọng thứ hai? "Thừa Độ Chu đột nhiên nói: " Cậu nhìn nơi đó. "" Cái gì? "" Sóc con. "" Thật kìa! "*Chùa Đại Ẩn liền ở cùng một thành phố với nhà họ, cho nên hai người rất nhanh liền đã về đến nhà.Dù Tinh-chan ở trên núi chơi rất vui vẻ, nhưng là khi thật sự về nhà nhìn thấy người thân, nhớ nhung liền như nước sông cuồn cuộn mãnh liệt chảy ra, chui người vào trong ngực người thân, không ngừng làm nũng, khuôn mặt tuyết trắng tinh tế cũng bị hôn vài ngụm.Lại nói lần này Đoạn Tinh Dã về nhà, Hám Đại Sơn kinh hỉ phát hiện ra bé biến hóa rất lớn.Buổi sáng kêu là dậy, nói chuyện cũng trở nên nhỏ nhẹ hơn, không hề một lời không hợp liền lăn lộn dưới đất, mỗi lần ăn cơm xong, cơm trong chén đều không dư lại viên nào.Một ngày kia, Hám Đại Sơn ngồi trên sô pha xem kịch bản, Đoạn Tinh Dã tung tăng nhảy nhót vào nhà, vừa vặn nhìn đến ông, ngồi vào bên cạnh, ngọt ngào nói: " Ông ngoại, cháu giúp ông bóp chân. "Hám Đại Sơn chỉ một thoáng đã lão lệ tung hoành.Từ khi Tinh-chan trở về sau trại hè, thì giống như lập tức trưởng thành vậy." Không cần không cần. " Hám Đại Sơn sao có thể bỏ được để bé bóp chân, lại là cảm động lại là yêu thương, " Hiếu tâm của cháu ông ngoại nhận rồi, ông ngoại hiện tại rất tốt. "Đôi mắt đen nhánh của Tinh-chan xoay chuyển, thu hồi tay, nhẹ nhàng đáp ứng: " Dạ, ông ngoại, chờ khi nào ông ngồi xe lăn cháu lại giúp ông bóp nhé. "" ...... "Không nhất định thế nào cũng phải ngồi xe lăn mà.*Nhưng mà cũng chỉ lại duy trì qua thêm được một tuần, ma lực của trại hè biến mất, đứa nhỏ lại trở về nguyên hình.Sáng hôm nay khi Hám Đại Sơn vào phòng, liền nhìn thấy Tinh-chan nằm trên lối đi nhỏ quơ chân, không chút nước mắt gào khóc, phát ra tức giận khi rời giường, dì bảo mẫu kéo đều kéo không đứng dậy.Hám Đại Sơn lại âm thầm thở phào nhẹ nhõm.Tinh-chan là người trong nhà từ nhỏ sủng đến lớn, trở nên quá hiểu chuyện, Hám Đại Sơn ngược lại không thích ứng, vẫn là phóng thích thiên tính mới tốt.Vì thế biệt thự nhỏ lại khôi phục sự náo nhiệt khi xưa.*Ba ngày cuối cùng của kỳ nghỉ hè, Tinh-chan mới nhớ ra việc kéo khóa kéo cặp sách, sau đó phát hiện một ngày một quyển kế hoạch 《 Nghỉ hè vui sướng 》 không thể thực hiện được, càng đừng nói đến còn có rất nhiều báo cáo thực tiễn cùng bài tập hè.Viết không xong, căn bản là viết không xong.Đêm trước ngày khai giảng, 11h khuya, Đoạn Tinh Dã rốt cuộc không chịu nổi áp lực, hỏng mất khóc lớn.Bé mặc áo ngủ, vừa khóc vừa múa bút thành văn, tiếng nói có lực xuyên thấu cực cường: " Làm sao bây giờ nha! Tớ phải làm sao bây giờ nha —— "Thừa Độ Chu cũng mặc áo ngủ, bài tập hè của mình nhóc đã làm xong hồi tháng trước, giờ phải thức khuya giúp bé làm bài tập, bị ồn ào đến đau đầu: " Cậu đừng khóc nữa, tiết kiệm sức lực đi. "Tinh-chan ô ô yết yết: " Tớ có rất nhiều sức lực, tớ chỉ là không có thời gian nha —— "" ...... "Thừa Độ Chu rất muốn nói nếu làm sớm từ một tuần trước thôi cũng đã không đến mức như này, nhưng biết giờ nói cái gì đều chậm, mím môi, bay nhanh viết chữ.*Đến hai giờ sáng, Thừa Độ Chu dừng lại bút, thở phào nhẹ nhõm.Viết không xong, căn bản là viết không xong.Hai người nhanh chóng thu thập cặp sách, bò lên trên giường.Đoạn Tinh Dã đã buồn ngủ đến mức không mở được mắt, ngã đầu liền ngủ.Sau đó sáng ngày hôm sau lại tiếp tục giãy giụa.Tinh-chan ghé vào trên ghế sau của xe, trong lòng nôn nóng cùng thống khổ so đêm qua còn mãnh liệt hơn, tiếng khóc trở nên tiêm tế lảnh lót.Vì thế khi Thừa Hiền lái xe ngang qua, những người khác ở trong xe bên cạnh đều giật nảy mình, còn tưởng rằng vừa rồi có một chiếc xe cứu thương đi qua.*Ngày đầu tiên khai giảng, vào buổi chiều, Đoạn Tinh Dã đã bị chủ nhiệm lớp kêu vào văn phòng, bởi vì khi kiểm tra phát hiện bài tập hè của bé tàn khuyết không được đầy đủ, số trang đều thiếu một nửa.Này kỳ thật là một mưu kế nho nhỏ của Tinh-chan —— Viết không xong, thì xé." Lão sư, nói ra thầy có khả năng không tin. " Đoạn Tinh Dã vẻ mặt ngoan cường, nói, " Bài tập là bị chó của nhà con xé. "" ...... "Chủ nhiệm lớp nhìn bé.Đoạn Tinh Dã ánh mắt kiên định.Chủ nhiệm lớp hỏi: " Có bằng chứng sao? "Tinh-chan đúng lý hợp tình: " Có. "Một phút sau, Thừa Độ Chu đứng bên cạnh Đoạn Tinh Dã, tự nhiên là thay bé làm chứng cứ giả.Chủ nhiệm lớp nhìn hai đứa nhỏ, thiếu chút nữa thì tức đến cười: " Ngày mai mang chó đến đây. "Đoạn Tinh Dã mím môi, hai tay đặt sau lưng nắm chặt lấy nhau.Vốn là nói mò, giờ phải đi đâu tìm chó.Thừa Độ Chu thở dài một tiếng, rũ mắt, dựng thẳng lên bàn tay: " A di đà phật, chó đã bị ta phóng sinh. "Chủ nhiệm lớp: " ...... "Chó nhà dưỡng mà con đem đi phóng sinh???*Người xuất gia không nói dối, hai vị " Tiểu hòa thượng " phá giới, cùng ngày đã được đến trừng phạt tương ứng, từng người viết bản kiểm điểm 1500 chữ.***Hai ngày cuối cùng phu phu hai người ở thành phố Xuyên Du, trời vẫn luôn có mưa phùng bay bay.Giờ phút này hết mưa rồi, dãy núi xa xa nhuộm màu xanh biếc, sương mù mênh mông.Sau khi Đoạn Tinh Dã đặt bó hoa xuống, thì đi đến lối đi nhỏ chờ đợi.Thừa Độ Chu liền ở cách đó không xa, đang nói chuyện với Thừa Hiền.Thừa Hiền dáng người rất cao, nhưng đã không còn khổng võ hữu lực giống lúc trẻ nữa, khi đối mặt với mộ bia, bóng dáng sẽ làm người liên tưởng đến hai chữ " Tang thương ".Khả năng là chỉ có một ngày này, mới cho người khác ấn tượng như thế.Hai tay Đoạn Tinh Dã c*m v** túi áo khoác, nhìn về nơi khác.Mùa thu, mặt cỏ phát triển, nhưng đã được xử lý rất sạch sẽ.Trước đến nay y đã đến tòa mộ viên này vài lần, đều là bồi Thừa Độ Chu tới, nhưng sau khi kết hôn đây lại là lần đầu tiên.Đoạn Tinh Dã không có ấn tượng gì với mẹ Thừa Độ Chu, nhưng xem trạng thái của Thừa Độ Chu, vẫn là có thể đoán được tính cách của bà —— Dù thân thể đang héo mòn dần, trong lòng vẫn có đầy lực lượng, cho người nhà tình thương kiên định bất diệt. Cho nên dù nàng không có mặt trong quá trình trưởng thành của Thừa Độ Chu, Thừa Độ Chu vẫn tin là mình được yêu, có nhân cách ổn định an toàn.Đoạn Tinh Dã lại nghĩ đến bản thân, cúi đầu, sợi tóc cọ tới mí mắt, có chút ngứa.Y ở trên phương diện quan hệ thân mật là cái động không đáy, toàn dựa vào Thừa Độ Chu đang cuồn cuộn không ngừng trả giá, thần kỳ chính là, y lại không lo lắng Thừa Độ Chu sẽ có một ngày tạm dừng cung cấp.Đang lúc lúc này, Thừa Độ Chu lại đây, nói: " Đi thôi. "Đoạn Tinh Dã nhìn về phía Thừa Hiền một cái.Thừa Độ Chu giải thích: " Ông muốn đợi đến chạng vạng. "Hai người liền cùng nhau đi xuống núi.Cầu thang đá xanh còn khá ẩm ướt, Thừa Độ Chu nắm tay Đoạn Tinh Dã, để ngừa y trượt ngã.Đoạn Tinh Dã đột nhiên nói: " Có một lần trại hè ở tiểu học, chúng ta lên núi ở, còn nhớ rõ sao? "Thừa Độ Chu hơi hồi tưởng, hỏi: " Sao thế? "Đoạn Tinh Dã xem hắn: " Nguyện vọng thứ hai là gì? "Thật lâu thật lâu trước kia, bị Thừa Độ Chu lừa dối mà bỏ qua.Thừa Độ Chu tạm dừng một chút: " Trí nhớ của em thật tốt. "Đoạn Tinh Dã dùng khuỷu tay chọc hắn: " Đừng có mà chuyển đề tài. "Thừa Độ Chu nhịn cười, nói: " Để anh ngẫm lại. "" Anh rõ ràng là nhớ rõ! " Đoạn Tinh Dã không quen nhịn hắn, muốn rút cánh tay ra khỏi ngực hắn." Nghĩ tới. " Thừa Độ Chu vội vàng ổn định người, nói, " Hứa nguyện có thể sớm ngày theo em đi Hy Lạp. "Đoạn Tinh Dã mím môi, vô ngữ trong chớp mắt: " Loại sự tình này có gì đâu mà ngượng ngùng không nói? "" Anh lạy phật cũng không hoàn toàn là làm huyền học, mà còn là đem nó thành mục tiêu. " Thừa Độ Chu nói, " Trước khi hoàn thành khẳng định là ngượng ngùng nói ra. "Sau đó hắn hoàn thành.Bọn họ cùng đi biển Aegean, đến Santorini ở Hy Lạp, tuy rằng một trời một vực với trại hè khi còn nhỏ, nhưng những mục tiêu Thừa Độ Chu định ra cho mình, tất cả đều hoàn thành.Đoạn Tinh Dã liếc nhìn hắn một cái, rút cánh tay ra, sửa vì bắt lấy tay Thừa Độ Chu mười ngón tay đan vào nhau, cùng nhau đi xuống chân núi.Không khí trong núi sau khi mưa là tươi mát trong lành nhất, Đoạn Tinh Dã hít sâu một hơi.Y nhớ tới thật lâu thật lâu trước kia, Phật Tổ nhất định đã từng yêu thương mà dùng tay xoa xoa đỉnh đầu đứa bé kia.

Tác giả: Chu Chi

======

Lúc quét dọn lá cây, bọn họ đều có cơ hội nhìn thấy sóc con ở chỗ cây đa trăm năm nằm giữa sân kia.

Tinh-chan mở túi bánh quy bơ soda ra, bóp nát đặt dưới gốc cây, sau một lúc, sóc con sẽ nhanh như chớp nhảy xuống dưới, dùng móng vuốt nhỏ lấy bánh quy, không coi ai ra gì mà gặm lên.

Tinh-chan luôn là ngồi xổm chỗ đó chăm chú xem.

Một ngày nào đó, theo cơn gió thoảng qua, có hai chú bướm nhẹ nhàng bay đến.

Đoạn Tinh Dã lập tức túm chặt ống tay áo tăng bào của Thừa Độ Chu: " Mau xem! Mươm Mướm( bươm bướm) kìa! "

Thừa Độ Chu chỉ là nhìn không trung một cái, rồi lại nhìn về phía Đoạn Tinh Dã.

Khi rời khỏi nhà Tinh-chan luôn nói tiếng phổ thông, nhưng khi vui đến quên hết tất cả, thì chẳng phân biệt "M" và "B", bị ngôn ngữ địa phương ảnh hưởng.

Lúc này, một chú bướm bay xuống dưới, nhẹ nhàng đáp xuống ngón tay Đoạn Tinh Dã.

Cứ như là đã nhận nhầm làn da kiều nộn phát ra thơm ngọt thành cánh hoa.

Tinh-chan vẫn không nhúc nhích cái tay kia, mắt to đen nhánh cong lên, sáng lấp lánh, gương mặt tươi cười trong sáng.

Thừa Độ Chu hỏi Đoạn Tinh Dã: " Cậu cảm thấy ở đây có vui không? "

Đoạn Tinh Dã không che giấu gật đầu: " Rất vui! "

Trẻ em đối với thiên nhiên tự nhiên thân cận, bươm bướm xinh đẹp cùng sóc con đáng yêu là đủ để an ủi tâm linh của họ.

Thừa Độ Chu vẫn luôn lo lắng Đoạn Tinh Dã mới ở trên núi được một nửa đã đòi về nhà, trách nhóc chọn trại hè không vui, hối hận khi không cùng bọn Tưởng Tư Kỳ đi Hy Lạp, nhưng tình huống như vậy cũng không có phát sinh, giờ cuối cùng cũng có thể yên tâm rồi.

Đoạn Tinh Dã ngẩng đầu, hứng thú bừng bừng: " Không ấy chúng ta ở đến khai giảng rồi về nhé! "

Thừa Độ Chu: " ...... "

Cậu đúng là một chút cũng không nhớ nhà mà.

*

Nhưng khoảng thời gian vui sướng luôn ngắn ngủi, mười lăm ngày nhoáng cái liền qua.

Trước khi rời đi, trại hè giống mô giống dạng phát giấy chứng nhận kết nghiệp cho mọi người.

Cuối cùng mọi người đi vào đại đường lễ Phật, bởi vì không đề cập đến tín ngưỡng, cho nên chỉ là đi theo hình thức tỏ vẻ tôn kính với nơi này.

Trải qua mười lăm ngày huấn luyện cùng ở chung, bọn họ đều không có ríu rít khi mới tới, trong bất tri bất giác tâm tính đều trầm lắng lại, lúc xếp hàng đều rất an tĩnh, đâu vào đấy mà kết thúc lưu trình.

Trên đường xuống núi, Đoạn Tinh Dã hỏi: " Cuối cùng vì sao cậu lại đã lạy hai cái? "

Thừa Độ Chu nói: " Tớ ước hai cái nguyện vọng. "

Đoạn Tinh Dã không biết là còn có thể hứa nguyện? Bản thân một cái đều không ước, liền mệt lớn rồi.

Bé hỏi: " Cậu ước cái gì? "

Thừa Độ Chu không nói.

Đoạn Tinh Dã đuổi theo không buông, thả tay Thừa Độ Chu ra, quấn lấy nhóc bắt nhóc phải nói cho mình biết.

Thừa Độ Chu đành phải nói: " Hy vọng mụ mụ sớm về nhà. "

Đoạn Tinh Dã gật gật đầu, nắm lấy tay Thừa Độ Chu, sải bước đi về phía trước: " Yên tâm, Phật Tổ nhất định có thể nghe thấy. "

Thừa Độ Chu ừ một tiếng, tâm tình cũng theo Đoạn Tinh Dã vui sướng lên.

Đoạn Tinh Dã hỏi: " Còn nguyện vọng thứ hai? "

Thừa Độ Chu đột nhiên nói: " Cậu nhìn nơi đó. "

" Cái gì? "

" Sóc con. "

" Thật kìa! "

*

Chùa Đại Ẩn liền ở cùng một thành phố với nhà họ, cho nên hai người rất nhanh liền đã về đến nhà.

Dù Tinh-chan ở trên núi chơi rất vui vẻ, nhưng là khi thật sự về nhà nhìn thấy người thân, nhớ nhung liền như nước sông cuồn cuộn mãnh liệt chảy ra, chui người vào trong ngực người thân, không ngừng làm nũng, khuôn mặt tuyết trắng tinh tế cũng bị hôn vài ngụm.

Lại nói lần này Đoạn Tinh Dã về nhà, Hám Đại Sơn kinh hỉ phát hiện ra bé biến hóa rất lớn.

Buổi sáng kêu là dậy, nói chuyện cũng trở nên nhỏ nhẹ hơn, không hề một lời không hợp liền lăn lộn dưới đất, mỗi lần ăn cơm xong, cơm trong chén đều không dư lại viên nào.

Một ngày kia, Hám Đại Sơn ngồi trên sô pha xem kịch bản, Đoạn Tinh Dã tung tăng nhảy nhót vào nhà, vừa vặn nhìn đến ông, ngồi vào bên cạnh, ngọt ngào nói: " Ông ngoại, cháu giúp ông bóp chân. "

Hám Đại Sơn chỉ một thoáng đã lão lệ tung hoành.

Từ khi Tinh-chan trở về sau trại hè, thì giống như lập tức trưởng thành vậy.

" Không cần không cần. " Hám Đại Sơn sao có thể bỏ được để bé bóp chân, lại là cảm động lại là yêu thương, " Hiếu tâm của cháu ông ngoại nhận rồi, ông ngoại hiện tại rất tốt. "

Đôi mắt đen nhánh của Tinh-chan xoay chuyển, thu hồi tay, nhẹ nhàng đáp ứng: " Dạ, ông ngoại, chờ khi nào ông ngồi xe lăn cháu lại giúp ông bóp nhé. "

" ...... "

Không nhất định thế nào cũng phải ngồi xe lăn mà.

*

Nhưng mà cũng chỉ lại duy trì qua thêm được một tuần, ma lực của trại hè biến mất, đứa nhỏ lại trở về nguyên hình.

Sáng hôm nay khi Hám Đại Sơn vào phòng, liền nhìn thấy Tinh-chan nằm trên lối đi nhỏ quơ chân, không chút nước mắt gào khóc, phát ra tức giận khi rời giường, dì bảo mẫu kéo đều kéo không đứng dậy.

Hám Đại Sơn lại âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Tinh-chan là người trong nhà từ nhỏ sủng đến lớn, trở nên quá hiểu chuyện, Hám Đại Sơn ngược lại không thích ứng, vẫn là phóng thích thiên tính mới tốt.

Vì thế biệt thự nhỏ lại khôi phục sự náo nhiệt khi xưa.

*

Ba ngày cuối cùng của kỳ nghỉ hè, Tinh-chan mới nhớ ra việc kéo khóa kéo cặp sách, sau đó phát hiện một ngày một quyển kế hoạch 《 Nghỉ hè vui sướng 》 không thể thực hiện được, càng đừng nói đến còn có rất nhiều báo cáo thực tiễn cùng bài tập hè.

Viết không xong, căn bản là viết không xong.

Đêm trước ngày khai giảng, 11h khuya, Đoạn Tinh Dã rốt cuộc không chịu nổi áp lực, hỏng mất khóc lớn.

Bé mặc áo ngủ, vừa khóc vừa múa bút thành văn, tiếng nói có lực xuyên thấu cực cường: " Làm sao bây giờ nha! Tớ phải làm sao bây giờ nha —— "

Thừa Độ Chu cũng mặc áo ngủ, bài tập hè của mình nhóc đã làm xong hồi tháng trước, giờ phải thức khuya giúp bé làm bài tập, bị ồn ào đến đau đầu: " Cậu đừng khóc nữa, tiết kiệm sức lực đi. "

Tinh-chan ô ô yết yết: " Tớ có rất nhiều sức lực, tớ chỉ là không có thời gian nha —— "

" ...... "

Thừa Độ Chu rất muốn nói nếu làm sớm từ một tuần trước thôi cũng đã không đến mức như này, nhưng biết giờ nói cái gì đều chậm, mím môi, bay nhanh viết chữ.

*

Đến hai giờ sáng, Thừa Độ Chu dừng lại bút, thở phào nhẹ nhõm.

Viết không xong, căn bản là viết không xong.

Hai người nhanh chóng thu thập cặp sách, bò lên trên giường.

Đoạn Tinh Dã đã buồn ngủ đến mức không mở được mắt, ngã đầu liền ngủ.

Sau đó sáng ngày hôm sau lại tiếp tục giãy giụa.

Tinh-chan ghé vào trên ghế sau của xe, trong lòng nôn nóng cùng thống khổ so đêm qua còn mãnh liệt hơn, tiếng khóc trở nên tiêm tế lảnh lót.

Vì thế khi Thừa Hiền lái xe ngang qua, những người khác ở trong xe bên cạnh đều giật nảy mình, còn tưởng rằng vừa rồi có một chiếc xe cứu thương đi qua.

*

Ngày đầu tiên khai giảng, vào buổi chiều, Đoạn Tinh Dã đã bị chủ nhiệm lớp kêu vào văn phòng, bởi vì khi kiểm tra phát hiện bài tập hè của bé tàn khuyết không được đầy đủ, số trang đều thiếu một nửa.

Này kỳ thật là một mưu kế nho nhỏ của Tinh-chan —— Viết không xong, thì xé.

" Lão sư, nói ra thầy có khả năng không tin. " Đoạn Tinh Dã vẻ mặt ngoan cường, nói, " Bài tập là bị chó của nhà con xé. "

" ...... "

Chủ nhiệm lớp nhìn bé.

Đoạn Tinh Dã ánh mắt kiên định.

Chủ nhiệm lớp hỏi: " Có bằng chứng sao? "

Tinh-chan đúng lý hợp tình: " Có. "

Một phút sau, Thừa Độ Chu đứng bên cạnh Đoạn Tinh Dã, tự nhiên là thay bé làm chứng cứ giả.

Chủ nhiệm lớp nhìn hai đứa nhỏ, thiếu chút nữa thì tức đến cười: " Ngày mai mang chó đến đây. "

Đoạn Tinh Dã mím môi, hai tay đặt sau lưng nắm chặt lấy nhau.

Vốn là nói mò, giờ phải đi đâu tìm chó.

Thừa Độ Chu thở dài một tiếng, rũ mắt, dựng thẳng lên bàn tay: " A di đà phật, chó đã bị ta phóng sinh. "

Chủ nhiệm lớp: " ...... "

Chó nhà dưỡng mà con đem đi phóng sinh???

*

Người xuất gia không nói dối, hai vị " Tiểu hòa thượng " phá giới, cùng ngày đã được đến trừng phạt tương ứng, từng người viết bản kiểm điểm 1500 chữ.

***

Hai ngày cuối cùng phu phu hai người ở thành phố Xuyên Du, trời vẫn luôn có mưa phùng bay bay.

Giờ phút này hết mưa rồi, dãy núi xa xa nhuộm màu xanh biếc, sương mù mênh mông.

Sau khi Đoạn Tinh Dã đặt bó hoa xuống, thì đi đến lối đi nhỏ chờ đợi.

Thừa Độ Chu liền ở cách đó không xa, đang nói chuyện với Thừa Hiền.

Thừa Hiền dáng người rất cao, nhưng đã không còn khổng võ hữu lực giống lúc trẻ nữa, khi đối mặt với mộ bia, bóng dáng sẽ làm người liên tưởng đến hai chữ " Tang thương ".

Khả năng là chỉ có một ngày này, mới cho người khác ấn tượng như thế.

Hai tay Đoạn Tinh Dã c*m v** túi áo khoác, nhìn về nơi khác.

Mùa thu, mặt cỏ phát triển, nhưng đã được xử lý rất sạch sẽ.

Trước đến nay y đã đến tòa mộ viên này vài lần, đều là bồi Thừa Độ Chu tới, nhưng sau khi kết hôn đây lại là lần đầu tiên.

Đoạn Tinh Dã không có ấn tượng gì với mẹ Thừa Độ Chu, nhưng xem trạng thái của Thừa Độ Chu, vẫn là có thể đoán được tính cách của bà —— Dù thân thể đang héo mòn dần, trong lòng vẫn có đầy lực lượng, cho người nhà tình thương kiên định bất diệt. Cho nên dù nàng không có mặt trong quá trình trưởng thành của Thừa Độ Chu, Thừa Độ Chu vẫn tin là mình được yêu, có nhân cách ổn định an toàn.

Đoạn Tinh Dã lại nghĩ đến bản thân, cúi đầu, sợi tóc cọ tới mí mắt, có chút ngứa.

Y ở trên phương diện quan hệ thân mật là cái động không đáy, toàn dựa vào Thừa Độ Chu đang cuồn cuộn không ngừng trả giá, thần kỳ chính là, y lại không lo lắng Thừa Độ Chu sẽ có một ngày tạm dừng cung cấp.

Đang lúc lúc này, Thừa Độ Chu lại đây, nói: " Đi thôi. "

Đoạn Tinh Dã nhìn về phía Thừa Hiền một cái.

Thừa Độ Chu giải thích: " Ông muốn đợi đến chạng vạng. "

Hai người liền cùng nhau đi xuống núi.

Cầu thang đá xanh còn khá ẩm ướt, Thừa Độ Chu nắm tay Đoạn Tinh Dã, để ngừa y trượt ngã.

Đoạn Tinh Dã đột nhiên nói: " Có một lần trại hè ở tiểu học, chúng ta lên núi ở, còn nhớ rõ sao? "

Thừa Độ Chu hơi hồi tưởng, hỏi: " Sao thế? "

Đoạn Tinh Dã xem hắn: " Nguyện vọng thứ hai là gì? "

Thật lâu thật lâu trước kia, bị Thừa Độ Chu lừa dối mà bỏ qua.

Thừa Độ Chu tạm dừng một chút: " Trí nhớ của em thật tốt. "

Đoạn Tinh Dã dùng khuỷu tay chọc hắn: " Đừng có mà chuyển đề tài. "

Thừa Độ Chu nhịn cười, nói: " Để anh ngẫm lại. "

" Anh rõ ràng là nhớ rõ! " Đoạn Tinh Dã không quen nhịn hắn, muốn rút cánh tay ra khỏi ngực hắn.

" Nghĩ tới. " Thừa Độ Chu vội vàng ổn định người, nói, " Hứa nguyện có thể sớm ngày theo em đi Hy Lạp. "

Đoạn Tinh Dã mím môi, vô ngữ trong chớp mắt: " Loại sự tình này có gì đâu mà ngượng ngùng không nói? "

" Anh lạy phật cũng không hoàn toàn là làm huyền học, mà còn là đem nó thành mục tiêu. " Thừa Độ Chu nói, " Trước khi hoàn thành khẳng định là ngượng ngùng nói ra. "

Sau đó hắn hoàn thành.

Bọn họ cùng đi biển Aegean, đến Santorini ở Hy Lạp, tuy rằng một trời một vực với trại hè khi còn nhỏ, nhưng những mục tiêu Thừa Độ Chu định ra cho mình, tất cả đều hoàn thành.

Đoạn Tinh Dã liếc nhìn hắn một cái, rút cánh tay ra, sửa vì bắt lấy tay Thừa Độ Chu mười ngón tay đan vào nhau, cùng nhau đi xuống chân núi.

Không khí trong núi sau khi mưa là tươi mát trong lành nhất, Đoạn Tinh Dã hít sâu một hơi.

Y nhớ tới thật lâu thật lâu trước kia, Phật Tổ nhất định đã từng yêu thương mà dùng tay xoa xoa đỉnh đầu đứa bé kia.

Tiểu Đà Tinh Cầm Chứng Buôn BánTác giả: Chu ChiTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị Tác giả: Chu Chi ====== 【 Top giải trí: Buổi họp thường niên của Thịnh Hành vừa công bố ảnh chụp hiện trường, Thừa Độ Chu cùng tiểu sư đệ đứng chung sân khấu, chính chủ Đoạn Tinh Dã ngồi dưới sô pha lại thành phông nền. 🤭🤭🤭 】 Weibo vừa đăng xong, bình luận bay nhanh tăng lên. " Nói chứ, nếu không phải bạn nhắc đến chính chủ, tôi đều sắp quên mất Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã đã kết hôn. " " Trước khi vào hội trường phóng viên phỏng vấn Đoạn Tinh Dã, hỏi Thừa Độ Chu đêm nay có thể tham dự không, y trả lời còn đang đóng phim ở Miến Điện, kết quả vừa mở màn, Thừa Độ Chu cùng tiểu sư đệ đứng trên sân khấu làm người chủ trì, có thể nói là vả mặt với vận tốc ánh sáng. " " Đoạn Tinh Dã cùng Thừa Độ Chu đăng ký kết hôn hai năm, đối hành trình của từng người còn không rõ ràng bằng trạm tỷ, không hổ là đôi phu phu kinh doanh thất bại nhất. " Buổi họp thường niên của công ty giải trí Thịnh Hành còn đang diễn ra, trên sân khấu vừa múa vừa hát, dưới sân khấu ánh đèn mê huyễn, Đoạn Tinh Dã toàn… Tác giả: Chu Chi======Lúc quét dọn lá cây, bọn họ đều có cơ hội nhìn thấy sóc con ở chỗ cây đa trăm năm nằm giữa sân kia.Tinh-chan mở túi bánh quy bơ soda ra, bóp nát đặt dưới gốc cây, sau một lúc, sóc con sẽ nhanh như chớp nhảy xuống dưới, dùng móng vuốt nhỏ lấy bánh quy, không coi ai ra gì mà gặm lên.Tinh-chan luôn là ngồi xổm chỗ đó chăm chú xem.Một ngày nào đó, theo cơn gió thoảng qua, có hai chú bướm nhẹ nhàng bay đến.Đoạn Tinh Dã lập tức túm chặt ống tay áo tăng bào của Thừa Độ Chu: " Mau xem! Mươm Mướm( bươm bướm) kìa! "Thừa Độ Chu chỉ là nhìn không trung một cái, rồi lại nhìn về phía Đoạn Tinh Dã.Khi rời khỏi nhà Tinh-chan luôn nói tiếng phổ thông, nhưng khi vui đến quên hết tất cả, thì chẳng phân biệt "M" và "B", bị ngôn ngữ địa phương ảnh hưởng.Lúc này, một chú bướm bay xuống dưới, nhẹ nhàng đáp xuống ngón tay Đoạn Tinh Dã.Cứ như là đã nhận nhầm làn da kiều nộn phát ra thơm ngọt thành cánh hoa.Tinh-chan vẫn không nhúc nhích cái tay kia, mắt to đen nhánh cong lên, sáng lấp lánh, gương mặt tươi cười trong sáng.Thừa Độ Chu hỏi Đoạn Tinh Dã: " Cậu cảm thấy ở đây có vui không? "Đoạn Tinh Dã không che giấu gật đầu: " Rất vui! "Trẻ em đối với thiên nhiên tự nhiên thân cận, bươm bướm xinh đẹp cùng sóc con đáng yêu là đủ để an ủi tâm linh của họ.Thừa Độ Chu vẫn luôn lo lắng Đoạn Tinh Dã mới ở trên núi được một nửa đã đòi về nhà, trách nhóc chọn trại hè không vui, hối hận khi không cùng bọn Tưởng Tư Kỳ đi Hy Lạp, nhưng tình huống như vậy cũng không có phát sinh, giờ cuối cùng cũng có thể yên tâm rồi.Đoạn Tinh Dã ngẩng đầu, hứng thú bừng bừng: " Không ấy chúng ta ở đến khai giảng rồi về nhé! "Thừa Độ Chu: " ...... "Cậu đúng là một chút cũng không nhớ nhà mà.*Nhưng khoảng thời gian vui sướng luôn ngắn ngủi, mười lăm ngày nhoáng cái liền qua.Trước khi rời đi, trại hè giống mô giống dạng phát giấy chứng nhận kết nghiệp cho mọi người.Cuối cùng mọi người đi vào đại đường lễ Phật, bởi vì không đề cập đến tín ngưỡng, cho nên chỉ là đi theo hình thức tỏ vẻ tôn kính với nơi này.Trải qua mười lăm ngày huấn luyện cùng ở chung, bọn họ đều không có ríu rít khi mới tới, trong bất tri bất giác tâm tính đều trầm lắng lại, lúc xếp hàng đều rất an tĩnh, đâu vào đấy mà kết thúc lưu trình.Trên đường xuống núi, Đoạn Tinh Dã hỏi: " Cuối cùng vì sao cậu lại đã lạy hai cái? "Thừa Độ Chu nói: " Tớ ước hai cái nguyện vọng. "Đoạn Tinh Dã không biết là còn có thể hứa nguyện? Bản thân một cái đều không ước, liền mệt lớn rồi.Bé hỏi: " Cậu ước cái gì? "Thừa Độ Chu không nói.Đoạn Tinh Dã đuổi theo không buông, thả tay Thừa Độ Chu ra, quấn lấy nhóc bắt nhóc phải nói cho mình biết.Thừa Độ Chu đành phải nói: " Hy vọng mụ mụ sớm về nhà. "Đoạn Tinh Dã gật gật đầu, nắm lấy tay Thừa Độ Chu, sải bước đi về phía trước: " Yên tâm, Phật Tổ nhất định có thể nghe thấy. "Thừa Độ Chu ừ một tiếng, tâm tình cũng theo Đoạn Tinh Dã vui sướng lên.Đoạn Tinh Dã hỏi: " Còn nguyện vọng thứ hai? "Thừa Độ Chu đột nhiên nói: " Cậu nhìn nơi đó. "" Cái gì? "" Sóc con. "" Thật kìa! "*Chùa Đại Ẩn liền ở cùng một thành phố với nhà họ, cho nên hai người rất nhanh liền đã về đến nhà.Dù Tinh-chan ở trên núi chơi rất vui vẻ, nhưng là khi thật sự về nhà nhìn thấy người thân, nhớ nhung liền như nước sông cuồn cuộn mãnh liệt chảy ra, chui người vào trong ngực người thân, không ngừng làm nũng, khuôn mặt tuyết trắng tinh tế cũng bị hôn vài ngụm.Lại nói lần này Đoạn Tinh Dã về nhà, Hám Đại Sơn kinh hỉ phát hiện ra bé biến hóa rất lớn.Buổi sáng kêu là dậy, nói chuyện cũng trở nên nhỏ nhẹ hơn, không hề một lời không hợp liền lăn lộn dưới đất, mỗi lần ăn cơm xong, cơm trong chén đều không dư lại viên nào.Một ngày kia, Hám Đại Sơn ngồi trên sô pha xem kịch bản, Đoạn Tinh Dã tung tăng nhảy nhót vào nhà, vừa vặn nhìn đến ông, ngồi vào bên cạnh, ngọt ngào nói: " Ông ngoại, cháu giúp ông bóp chân. "Hám Đại Sơn chỉ một thoáng đã lão lệ tung hoành.Từ khi Tinh-chan trở về sau trại hè, thì giống như lập tức trưởng thành vậy." Không cần không cần. " Hám Đại Sơn sao có thể bỏ được để bé bóp chân, lại là cảm động lại là yêu thương, " Hiếu tâm của cháu ông ngoại nhận rồi, ông ngoại hiện tại rất tốt. "Đôi mắt đen nhánh của Tinh-chan xoay chuyển, thu hồi tay, nhẹ nhàng đáp ứng: " Dạ, ông ngoại, chờ khi nào ông ngồi xe lăn cháu lại giúp ông bóp nhé. "" ...... "Không nhất định thế nào cũng phải ngồi xe lăn mà.*Nhưng mà cũng chỉ lại duy trì qua thêm được một tuần, ma lực của trại hè biến mất, đứa nhỏ lại trở về nguyên hình.Sáng hôm nay khi Hám Đại Sơn vào phòng, liền nhìn thấy Tinh-chan nằm trên lối đi nhỏ quơ chân, không chút nước mắt gào khóc, phát ra tức giận khi rời giường, dì bảo mẫu kéo đều kéo không đứng dậy.Hám Đại Sơn lại âm thầm thở phào nhẹ nhõm.Tinh-chan là người trong nhà từ nhỏ sủng đến lớn, trở nên quá hiểu chuyện, Hám Đại Sơn ngược lại không thích ứng, vẫn là phóng thích thiên tính mới tốt.Vì thế biệt thự nhỏ lại khôi phục sự náo nhiệt khi xưa.*Ba ngày cuối cùng của kỳ nghỉ hè, Tinh-chan mới nhớ ra việc kéo khóa kéo cặp sách, sau đó phát hiện một ngày một quyển kế hoạch 《 Nghỉ hè vui sướng 》 không thể thực hiện được, càng đừng nói đến còn có rất nhiều báo cáo thực tiễn cùng bài tập hè.Viết không xong, căn bản là viết không xong.Đêm trước ngày khai giảng, 11h khuya, Đoạn Tinh Dã rốt cuộc không chịu nổi áp lực, hỏng mất khóc lớn.Bé mặc áo ngủ, vừa khóc vừa múa bút thành văn, tiếng nói có lực xuyên thấu cực cường: " Làm sao bây giờ nha! Tớ phải làm sao bây giờ nha —— "Thừa Độ Chu cũng mặc áo ngủ, bài tập hè của mình nhóc đã làm xong hồi tháng trước, giờ phải thức khuya giúp bé làm bài tập, bị ồn ào đến đau đầu: " Cậu đừng khóc nữa, tiết kiệm sức lực đi. "Tinh-chan ô ô yết yết: " Tớ có rất nhiều sức lực, tớ chỉ là không có thời gian nha —— "" ...... "Thừa Độ Chu rất muốn nói nếu làm sớm từ một tuần trước thôi cũng đã không đến mức như này, nhưng biết giờ nói cái gì đều chậm, mím môi, bay nhanh viết chữ.*Đến hai giờ sáng, Thừa Độ Chu dừng lại bút, thở phào nhẹ nhõm.Viết không xong, căn bản là viết không xong.Hai người nhanh chóng thu thập cặp sách, bò lên trên giường.Đoạn Tinh Dã đã buồn ngủ đến mức không mở được mắt, ngã đầu liền ngủ.Sau đó sáng ngày hôm sau lại tiếp tục giãy giụa.Tinh-chan ghé vào trên ghế sau của xe, trong lòng nôn nóng cùng thống khổ so đêm qua còn mãnh liệt hơn, tiếng khóc trở nên tiêm tế lảnh lót.Vì thế khi Thừa Hiền lái xe ngang qua, những người khác ở trong xe bên cạnh đều giật nảy mình, còn tưởng rằng vừa rồi có một chiếc xe cứu thương đi qua.*Ngày đầu tiên khai giảng, vào buổi chiều, Đoạn Tinh Dã đã bị chủ nhiệm lớp kêu vào văn phòng, bởi vì khi kiểm tra phát hiện bài tập hè của bé tàn khuyết không được đầy đủ, số trang đều thiếu một nửa.Này kỳ thật là một mưu kế nho nhỏ của Tinh-chan —— Viết không xong, thì xé." Lão sư, nói ra thầy có khả năng không tin. " Đoạn Tinh Dã vẻ mặt ngoan cường, nói, " Bài tập là bị chó của nhà con xé. "" ...... "Chủ nhiệm lớp nhìn bé.Đoạn Tinh Dã ánh mắt kiên định.Chủ nhiệm lớp hỏi: " Có bằng chứng sao? "Tinh-chan đúng lý hợp tình: " Có. "Một phút sau, Thừa Độ Chu đứng bên cạnh Đoạn Tinh Dã, tự nhiên là thay bé làm chứng cứ giả.Chủ nhiệm lớp nhìn hai đứa nhỏ, thiếu chút nữa thì tức đến cười: " Ngày mai mang chó đến đây. "Đoạn Tinh Dã mím môi, hai tay đặt sau lưng nắm chặt lấy nhau.Vốn là nói mò, giờ phải đi đâu tìm chó.Thừa Độ Chu thở dài một tiếng, rũ mắt, dựng thẳng lên bàn tay: " A di đà phật, chó đã bị ta phóng sinh. "Chủ nhiệm lớp: " ...... "Chó nhà dưỡng mà con đem đi phóng sinh???*Người xuất gia không nói dối, hai vị " Tiểu hòa thượng " phá giới, cùng ngày đã được đến trừng phạt tương ứng, từng người viết bản kiểm điểm 1500 chữ.***Hai ngày cuối cùng phu phu hai người ở thành phố Xuyên Du, trời vẫn luôn có mưa phùng bay bay.Giờ phút này hết mưa rồi, dãy núi xa xa nhuộm màu xanh biếc, sương mù mênh mông.Sau khi Đoạn Tinh Dã đặt bó hoa xuống, thì đi đến lối đi nhỏ chờ đợi.Thừa Độ Chu liền ở cách đó không xa, đang nói chuyện với Thừa Hiền.Thừa Hiền dáng người rất cao, nhưng đã không còn khổng võ hữu lực giống lúc trẻ nữa, khi đối mặt với mộ bia, bóng dáng sẽ làm người liên tưởng đến hai chữ " Tang thương ".Khả năng là chỉ có một ngày này, mới cho người khác ấn tượng như thế.Hai tay Đoạn Tinh Dã c*m v** túi áo khoác, nhìn về nơi khác.Mùa thu, mặt cỏ phát triển, nhưng đã được xử lý rất sạch sẽ.Trước đến nay y đã đến tòa mộ viên này vài lần, đều là bồi Thừa Độ Chu tới, nhưng sau khi kết hôn đây lại là lần đầu tiên.Đoạn Tinh Dã không có ấn tượng gì với mẹ Thừa Độ Chu, nhưng xem trạng thái của Thừa Độ Chu, vẫn là có thể đoán được tính cách của bà —— Dù thân thể đang héo mòn dần, trong lòng vẫn có đầy lực lượng, cho người nhà tình thương kiên định bất diệt. Cho nên dù nàng không có mặt trong quá trình trưởng thành của Thừa Độ Chu, Thừa Độ Chu vẫn tin là mình được yêu, có nhân cách ổn định an toàn.Đoạn Tinh Dã lại nghĩ đến bản thân, cúi đầu, sợi tóc cọ tới mí mắt, có chút ngứa.Y ở trên phương diện quan hệ thân mật là cái động không đáy, toàn dựa vào Thừa Độ Chu đang cuồn cuộn không ngừng trả giá, thần kỳ chính là, y lại không lo lắng Thừa Độ Chu sẽ có một ngày tạm dừng cung cấp.Đang lúc lúc này, Thừa Độ Chu lại đây, nói: " Đi thôi. "Đoạn Tinh Dã nhìn về phía Thừa Hiền một cái.Thừa Độ Chu giải thích: " Ông muốn đợi đến chạng vạng. "Hai người liền cùng nhau đi xuống núi.Cầu thang đá xanh còn khá ẩm ướt, Thừa Độ Chu nắm tay Đoạn Tinh Dã, để ngừa y trượt ngã.Đoạn Tinh Dã đột nhiên nói: " Có một lần trại hè ở tiểu học, chúng ta lên núi ở, còn nhớ rõ sao? "Thừa Độ Chu hơi hồi tưởng, hỏi: " Sao thế? "Đoạn Tinh Dã xem hắn: " Nguyện vọng thứ hai là gì? "Thật lâu thật lâu trước kia, bị Thừa Độ Chu lừa dối mà bỏ qua.Thừa Độ Chu tạm dừng một chút: " Trí nhớ của em thật tốt. "Đoạn Tinh Dã dùng khuỷu tay chọc hắn: " Đừng có mà chuyển đề tài. "Thừa Độ Chu nhịn cười, nói: " Để anh ngẫm lại. "" Anh rõ ràng là nhớ rõ! " Đoạn Tinh Dã không quen nhịn hắn, muốn rút cánh tay ra khỏi ngực hắn." Nghĩ tới. " Thừa Độ Chu vội vàng ổn định người, nói, " Hứa nguyện có thể sớm ngày theo em đi Hy Lạp. "Đoạn Tinh Dã mím môi, vô ngữ trong chớp mắt: " Loại sự tình này có gì đâu mà ngượng ngùng không nói? "" Anh lạy phật cũng không hoàn toàn là làm huyền học, mà còn là đem nó thành mục tiêu. " Thừa Độ Chu nói, " Trước khi hoàn thành khẳng định là ngượng ngùng nói ra. "Sau đó hắn hoàn thành.Bọn họ cùng đi biển Aegean, đến Santorini ở Hy Lạp, tuy rằng một trời một vực với trại hè khi còn nhỏ, nhưng những mục tiêu Thừa Độ Chu định ra cho mình, tất cả đều hoàn thành.Đoạn Tinh Dã liếc nhìn hắn một cái, rút cánh tay ra, sửa vì bắt lấy tay Thừa Độ Chu mười ngón tay đan vào nhau, cùng nhau đi xuống chân núi.Không khí trong núi sau khi mưa là tươi mát trong lành nhất, Đoạn Tinh Dã hít sâu một hơi.Y nhớ tới thật lâu thật lâu trước kia, Phật Tổ nhất định đã từng yêu thương mà dùng tay xoa xoa đỉnh đầu đứa bé kia.

Chương 103: PN - A di đà phật, chó đã bị ta phóng sinh