Khi được Chu Triêu Tự nhặt về, ta ngây ngô như tờ giấy trắng, chẳng biết gì cả. Ta không biết mình là ai. Cũng không biết vì sao lại xuất hiện ở ngoại thành, toàn thân đầy thương tích. Ta càng không biết phải đi đâu, chỉ lững thững đi qua đi lại dọc bờ kênh hộ thành. Cứ như vậy, đến lần thứ mười một, Chu Triêu Tự xuất hiện trước mặt ta. Khi đó đang là đầu xuân. Hắn mặc một thân y phục xanh nhạt, trông tươi tắn đầy sức sống, giống hệt nhành đào mới nở sớm bên tường. Một người đẹp đẽ như vậy, lại đưa tay về phía kẻ đang ngồi bệt trong vũng bùn là ta. Bàn tay trắng như ngọc, sạch sẽ như tuyết, dừng ngay trước mắt. Ta chẳng có lý do gì để không nắm lấy. Chu Triêu Tự khẽ cong môi cười, kéo ta đứng dậy. Hắn dẫn ta đi qua từng lớp tường cung điện cao lớn nặng nề, đưa ta về nơi ở của hắn. Ta chẳng hiểu chuyện gì, cũng chẳng biết gì hết. Là Chu Triêu Tự nắm tay ta, kiên nhẫn dạy từng chút một. Hắn dạy ta mở miệng nói chuyện, dạy ta đi đứng nằm ngồi. Hắn rửa sạch bùn đất trên người ta, chăm sóc…
Chương 5
Huyết Mạch Của Quyền Lực - Toán LiễuTác giả: Toán LiễuTruyện Cổ Đại, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhi được Chu Triêu Tự nhặt về, ta ngây ngô như tờ giấy trắng, chẳng biết gì cả. Ta không biết mình là ai. Cũng không biết vì sao lại xuất hiện ở ngoại thành, toàn thân đầy thương tích. Ta càng không biết phải đi đâu, chỉ lững thững đi qua đi lại dọc bờ kênh hộ thành. Cứ như vậy, đến lần thứ mười một, Chu Triêu Tự xuất hiện trước mặt ta. Khi đó đang là đầu xuân. Hắn mặc một thân y phục xanh nhạt, trông tươi tắn đầy sức sống, giống hệt nhành đào mới nở sớm bên tường. Một người đẹp đẽ như vậy, lại đưa tay về phía kẻ đang ngồi bệt trong vũng bùn là ta. Bàn tay trắng như ngọc, sạch sẽ như tuyết, dừng ngay trước mắt. Ta chẳng có lý do gì để không nắm lấy. Chu Triêu Tự khẽ cong môi cười, kéo ta đứng dậy. Hắn dẫn ta đi qua từng lớp tường cung điện cao lớn nặng nề, đưa ta về nơi ở của hắn. Ta chẳng hiểu chuyện gì, cũng chẳng biết gì hết. Là Chu Triêu Tự nắm tay ta, kiên nhẫn dạy từng chút một. Hắn dạy ta mở miệng nói chuyện, dạy ta đi đứng nằm ngồi. Hắn rửa sạch bùn đất trên người ta, chăm sóc… Trong đại điện yên tĩnh, giọng hắn lại vang lên.“A Ngô, quỳ xuống.”Chu Triêu Tự nắm tay ta, coi ta như một món quà, tặng cho vị tướng nước địch kia.So với những binh phù, thành trì, châu báu quý hiếm bày trong điện, hình như ta cũng chẳng khác gì chúng.Ta khóc.Hiểu ra ý nghĩa trong lời nói của Chu Triêu Tự là không thể chống lại, nước mắt ta cứ thế rơi xuống.Đây là lần thứ hai ta khóc vì hắn.Trong thiên điện, chỉ còn ta và Chu Triêu Tự.Ta ôm chặt cánh tay hắn.Ta ngồi trước gương, Chu Triêu Tự tự tay vẽ mày cho ta.Ta không hiểu.Ta ngẩng đầu nhìn hắn hỏi.“Chẳng phải chàng nói chỉ cần ta nghe lời chàng, chàng sẽ không vứt bỏ ta, không mặc kệ ta sao?”Ngón tay Chu Triêu Tự nhẹ nhàng vuốt qua đuôi mắt ta.Ánh mắt hắn nhìn ta vẫn bình tĩnh như cũ.Trước kia sự bình tĩnh này là dịu dàng.Nhưng bây giờ, nó lại giống lạnh lùng hơn.Giống như tâm trạng của ta đã không còn ảnh hưởng tới hắn nữa.Nước mắt ta rơi không ngừng.Cuối cùng Chu Triêu Tự buông tay, cúi xuống gần ta, nói.“Không phải không cần nàng.”Ngón tay hắn vuốt nhẹ gò má ta.“A Ngô, ta sẽ tới đón nàng. Rất nhanh thôi.”Ta mất ký ức.Nhưng ta không mất trí.Chu Triêu Tự lại muốn lừa ta như lừa một đứa trẻ.Ta ôm chặt lưng hắn, vùi mặt vào vai hắn, lắc đầu.“Ta không đi.”Mỗi lần mở mắt đều nhìn thấy hắn.Ta đã quen dựa dẫm vào hắn quá nhiều.Cho nên ta sợ rời xa hắn.Ta làm mọi chuyện, chỉ để được ở bên hắn.Trong cơn hoảng loạn, ta hỏi.“Ta lại làm sai chuyện gì sao? Những việc chàng giao cho ta, chẳng phải ta đều làm xong rồi sao? Những người trong danh sách kia, ta đều đã giết hết. Những người chàng không cho ta đụng tới, ta cũng chưa từng nhìn tới...”Tiếng nấc làm hơi thở đứt quãng.Ta giống như lần trước bị nhốt ngoài cửa, bỏ hết tự tôn, chật vật cầu xin hắn.Một lúc lâu sau, giọng Chu Triêu Tự vang lên trên đầu ta.Lòng bàn tay hắn đặt lên đầu ta.“Nàng rất ngoan, A Ngô.”Giọng hắn vẫn ôn hòa như vậy.Nhưng cũng lạnh lùng như vậy.Lạnh đến mức khiến người trong cuộc cũng tỉnh ra.Hắn không ôm ta.Đây là lần đầu tiên ta ôm hắn, mà hắn không ôm lại.Tay hắn đặt lên vai ta, nhẹ nhàng đẩy ta ra.Hắn muốn ta nhìn vào mắt hắn.“A Ngô, đây là chuyện cuối cùng ta muốn nàng làm cho ta.”Hắn nói.“Làm xong chuyện này, chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau nữa.”Điều ta muốn nhất, mong ước duy nhất của ta, chỉ có một, là Chu Triêu Tự.Nhưng điều Chu Triêu Tự muốn nhất, mong ước duy nhất của hắn, cho tới giờ chưa bao giờ là ta.Ta hơi cau mày, thong thả khe khẽ lên tiếng hỏi: “Chu Triêu Tự, chàng còn nhớ, ta đang mang thai chứ?”Không cần ai dạy, ta cũng học được cách của nữ nhân hậu viện lấy con trẻ làm công cụ trói buộc nam nhân.Ta hỏi hắn: “Có phải chàng quên rồi không, chàng đã nói, chàng rất chờ mong con chào đời.”Nhưng thật đáng tiếc, khi ta dứt lời, vẻ mặt Chu Triêu Tự vẫn không hề thay đổi.Ta chỉ nhìn thấy trong đáy mắt hắn dường như vừa lóe lên một tia tăm tối rồi vụt tắt, nhanh đến mức chính ta cũng hoài nghi, có lẽ đó chỉ là ảo giác.Chu Triêu Tự bóp nhẹ tay ta: “A Ngô, quãng đời còn lại rất dài, chúng ta còn có thể có rất nhiều, rất nhiều con.”Ta ngây người nhìn thẳng vào gương mặt hắn, trong dĩ vãng, gương mặt này là thứ khiến ta theo đuôi từng thời khắc, quen thuộc hơn cả chính ta. Nhưng giờ đây, trên gương mặt ấy chỉ còn lại sự xa lạ.
Trong đại điện yên tĩnh, giọng hắn lại vang lên.
“A Ngô, quỳ xuống.”
Chu Triêu Tự nắm tay ta, coi ta như một món quà, tặng cho vị tướng nước địch kia.
So với những binh phù, thành trì, châu báu quý hiếm bày trong điện, hình như ta cũng chẳng khác gì chúng.
Ta khóc.
Hiểu ra ý nghĩa trong lời nói của Chu Triêu Tự là không thể chống lại, nước mắt ta cứ thế rơi xuống.
Đây là lần thứ hai ta khóc vì hắn.
Trong thiên điện, chỉ còn ta và Chu Triêu Tự.
Ta ôm chặt cánh tay hắn.
Ta ngồi trước gương, Chu Triêu Tự tự tay vẽ mày cho ta.
Ta không hiểu.
Ta ngẩng đầu nhìn hắn hỏi.
“Chẳng phải chàng nói chỉ cần ta nghe lời chàng, chàng sẽ không vứt bỏ ta, không mặc kệ ta sao?”
Ngón tay Chu Triêu Tự nhẹ nhàng vuốt qua đuôi mắt ta.
Ánh mắt hắn nhìn ta vẫn bình tĩnh như cũ.
Trước kia sự bình tĩnh này là dịu dàng.
Nhưng bây giờ, nó lại giống lạnh lùng hơn.
Giống như tâm trạng của ta đã không còn ảnh hưởng tới hắn nữa.
Nước mắt ta rơi không ngừng.
Cuối cùng Chu Triêu Tự buông tay, cúi xuống gần ta, nói.
“Không phải không cần nàng.”
Ngón tay hắn vuốt nhẹ gò má ta.
“A Ngô, ta sẽ tới đón nàng. Rất nhanh thôi.”
Ta mất ký ức.
Nhưng ta không mất trí.
Chu Triêu Tự lại muốn lừa ta như lừa một đứa trẻ.
Ta ôm chặt lưng hắn, vùi mặt vào vai hắn, lắc đầu.
“Ta không đi.”
Mỗi lần mở mắt đều nhìn thấy hắn.
Ta đã quen dựa dẫm vào hắn quá nhiều.
Cho nên ta sợ rời xa hắn.
Ta làm mọi chuyện, chỉ để được ở bên hắn.
Trong cơn hoảng loạn, ta hỏi.
“Ta lại làm sai chuyện gì sao? Những việc chàng giao cho ta, chẳng phải ta đều làm xong rồi sao? Những người trong danh sách kia, ta đều đã giết hết. Những người chàng không cho ta đụng tới, ta cũng chưa từng nhìn tới...”
Tiếng nấc làm hơi thở đứt quãng.
Ta giống như lần trước bị nhốt ngoài cửa, bỏ hết tự tôn, chật vật cầu xin hắn.
Một lúc lâu sau, giọng Chu Triêu Tự vang lên trên đầu ta.
Lòng bàn tay hắn đặt lên đầu ta.
“Nàng rất ngoan, A Ngô.”
Giọng hắn vẫn ôn hòa như vậy.
Nhưng cũng lạnh lùng như vậy.
Lạnh đến mức khiến người trong cuộc cũng tỉnh ra.
Hắn không ôm ta.
Đây là lần đầu tiên ta ôm hắn, mà hắn không ôm lại.
Tay hắn đặt lên vai ta, nhẹ nhàng đẩy ta ra.
Hắn muốn ta nhìn vào mắt hắn.
“A Ngô, đây là chuyện cuối cùng ta muốn nàng làm cho ta.”
Hắn nói.
“Làm xong chuyện này, chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau nữa.”
Điều ta muốn nhất, mong ước duy nhất của ta, chỉ có một, là Chu Triêu Tự.Nhưng điều Chu Triêu Tự muốn nhất, mong ước duy nhất của hắn, cho tới giờ chưa bao giờ là ta.Ta hơi cau mày, thong thả khe khẽ lên tiếng hỏi: “Chu Triêu Tự, chàng còn nhớ, ta đang mang thai chứ?”Không cần ai dạy, ta cũng học được cách của nữ nhân hậu viện lấy con trẻ làm công cụ trói buộc nam nhân.Ta hỏi hắn: “Có phải chàng quên rồi không, chàng đã nói, chàng rất chờ mong con chào đời.”Nhưng thật đáng tiếc, khi ta dứt lời, vẻ mặt Chu Triêu Tự vẫn không hề thay đổi.Ta chỉ nhìn thấy trong đáy mắt hắn dường như vừa lóe lên một tia tăm tối rồi vụt tắt, nhanh đến mức chính ta cũng hoài nghi, có lẽ đó chỉ là ảo giác.Chu Triêu Tự bóp nhẹ tay ta: “A Ngô, quãng đời còn lại rất dài, chúng ta còn có thể có rất nhiều, rất nhiều con.”Ta ngây người nhìn thẳng vào gương mặt hắn, trong dĩ vãng, gương mặt này là thứ khiến ta theo đuôi từng thời khắc, quen thuộc hơn cả chính ta. Nhưng giờ đây, trên gương mặt ấy chỉ còn lại sự xa lạ.
Huyết Mạch Của Quyền Lực - Toán LiễuTác giả: Toán LiễuTruyện Cổ Đại, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhi được Chu Triêu Tự nhặt về, ta ngây ngô như tờ giấy trắng, chẳng biết gì cả. Ta không biết mình là ai. Cũng không biết vì sao lại xuất hiện ở ngoại thành, toàn thân đầy thương tích. Ta càng không biết phải đi đâu, chỉ lững thững đi qua đi lại dọc bờ kênh hộ thành. Cứ như vậy, đến lần thứ mười một, Chu Triêu Tự xuất hiện trước mặt ta. Khi đó đang là đầu xuân. Hắn mặc một thân y phục xanh nhạt, trông tươi tắn đầy sức sống, giống hệt nhành đào mới nở sớm bên tường. Một người đẹp đẽ như vậy, lại đưa tay về phía kẻ đang ngồi bệt trong vũng bùn là ta. Bàn tay trắng như ngọc, sạch sẽ như tuyết, dừng ngay trước mắt. Ta chẳng có lý do gì để không nắm lấy. Chu Triêu Tự khẽ cong môi cười, kéo ta đứng dậy. Hắn dẫn ta đi qua từng lớp tường cung điện cao lớn nặng nề, đưa ta về nơi ở của hắn. Ta chẳng hiểu chuyện gì, cũng chẳng biết gì hết. Là Chu Triêu Tự nắm tay ta, kiên nhẫn dạy từng chút một. Hắn dạy ta mở miệng nói chuyện, dạy ta đi đứng nằm ngồi. Hắn rửa sạch bùn đất trên người ta, chăm sóc… Trong đại điện yên tĩnh, giọng hắn lại vang lên.“A Ngô, quỳ xuống.”Chu Triêu Tự nắm tay ta, coi ta như một món quà, tặng cho vị tướng nước địch kia.So với những binh phù, thành trì, châu báu quý hiếm bày trong điện, hình như ta cũng chẳng khác gì chúng.Ta khóc.Hiểu ra ý nghĩa trong lời nói của Chu Triêu Tự là không thể chống lại, nước mắt ta cứ thế rơi xuống.Đây là lần thứ hai ta khóc vì hắn.Trong thiên điện, chỉ còn ta và Chu Triêu Tự.Ta ôm chặt cánh tay hắn.Ta ngồi trước gương, Chu Triêu Tự tự tay vẽ mày cho ta.Ta không hiểu.Ta ngẩng đầu nhìn hắn hỏi.“Chẳng phải chàng nói chỉ cần ta nghe lời chàng, chàng sẽ không vứt bỏ ta, không mặc kệ ta sao?”Ngón tay Chu Triêu Tự nhẹ nhàng vuốt qua đuôi mắt ta.Ánh mắt hắn nhìn ta vẫn bình tĩnh như cũ.Trước kia sự bình tĩnh này là dịu dàng.Nhưng bây giờ, nó lại giống lạnh lùng hơn.Giống như tâm trạng của ta đã không còn ảnh hưởng tới hắn nữa.Nước mắt ta rơi không ngừng.Cuối cùng Chu Triêu Tự buông tay, cúi xuống gần ta, nói.“Không phải không cần nàng.”Ngón tay hắn vuốt nhẹ gò má ta.“A Ngô, ta sẽ tới đón nàng. Rất nhanh thôi.”Ta mất ký ức.Nhưng ta không mất trí.Chu Triêu Tự lại muốn lừa ta như lừa một đứa trẻ.Ta ôm chặt lưng hắn, vùi mặt vào vai hắn, lắc đầu.“Ta không đi.”Mỗi lần mở mắt đều nhìn thấy hắn.Ta đã quen dựa dẫm vào hắn quá nhiều.Cho nên ta sợ rời xa hắn.Ta làm mọi chuyện, chỉ để được ở bên hắn.Trong cơn hoảng loạn, ta hỏi.“Ta lại làm sai chuyện gì sao? Những việc chàng giao cho ta, chẳng phải ta đều làm xong rồi sao? Những người trong danh sách kia, ta đều đã giết hết. Những người chàng không cho ta đụng tới, ta cũng chưa từng nhìn tới...”Tiếng nấc làm hơi thở đứt quãng.Ta giống như lần trước bị nhốt ngoài cửa, bỏ hết tự tôn, chật vật cầu xin hắn.Một lúc lâu sau, giọng Chu Triêu Tự vang lên trên đầu ta.Lòng bàn tay hắn đặt lên đầu ta.“Nàng rất ngoan, A Ngô.”Giọng hắn vẫn ôn hòa như vậy.Nhưng cũng lạnh lùng như vậy.Lạnh đến mức khiến người trong cuộc cũng tỉnh ra.Hắn không ôm ta.Đây là lần đầu tiên ta ôm hắn, mà hắn không ôm lại.Tay hắn đặt lên vai ta, nhẹ nhàng đẩy ta ra.Hắn muốn ta nhìn vào mắt hắn.“A Ngô, đây là chuyện cuối cùng ta muốn nàng làm cho ta.”Hắn nói.“Làm xong chuyện này, chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau nữa.”Điều ta muốn nhất, mong ước duy nhất của ta, chỉ có một, là Chu Triêu Tự.Nhưng điều Chu Triêu Tự muốn nhất, mong ước duy nhất của hắn, cho tới giờ chưa bao giờ là ta.Ta hơi cau mày, thong thả khe khẽ lên tiếng hỏi: “Chu Triêu Tự, chàng còn nhớ, ta đang mang thai chứ?”Không cần ai dạy, ta cũng học được cách của nữ nhân hậu viện lấy con trẻ làm công cụ trói buộc nam nhân.Ta hỏi hắn: “Có phải chàng quên rồi không, chàng đã nói, chàng rất chờ mong con chào đời.”Nhưng thật đáng tiếc, khi ta dứt lời, vẻ mặt Chu Triêu Tự vẫn không hề thay đổi.Ta chỉ nhìn thấy trong đáy mắt hắn dường như vừa lóe lên một tia tăm tối rồi vụt tắt, nhanh đến mức chính ta cũng hoài nghi, có lẽ đó chỉ là ảo giác.Chu Triêu Tự bóp nhẹ tay ta: “A Ngô, quãng đời còn lại rất dài, chúng ta còn có thể có rất nhiều, rất nhiều con.”Ta ngây người nhìn thẳng vào gương mặt hắn, trong dĩ vãng, gương mặt này là thứ khiến ta theo đuôi từng thời khắc, quen thuộc hơn cả chính ta. Nhưng giờ đây, trên gương mặt ấy chỉ còn lại sự xa lạ.