Tác giả:

Khi được Chu Triêu Tự nhặt về, ta ngây ngô như tờ giấy trắng, chẳng biết gì cả. Ta không biết mình là ai. Cũng không biết vì sao lại xuất hiện ở ngoại thành, toàn thân đầy thương tích. Ta càng không biết phải đi đâu, chỉ lững thững đi qua đi lại dọc bờ kênh hộ thành. Cứ như vậy, đến lần thứ mười một, Chu Triêu Tự xuất hiện trước mặt ta. Khi đó đang là đầu xuân. Hắn mặc một thân y phục xanh nhạt, trông tươi tắn đầy sức sống, giống hệt nhành đào mới nở sớm bên tường. Một người đẹp đẽ như vậy, lại đưa tay về phía kẻ đang ngồi bệt trong vũng bùn là ta. Bàn tay trắng như ngọc, sạch sẽ như tuyết, dừng ngay trước mắt. Ta chẳng có lý do gì để không nắm lấy. Chu Triêu Tự khẽ cong môi cười, kéo ta đứng dậy. Hắn dẫn ta đi qua từng lớp tường cung điện cao lớn nặng nề, đưa ta về nơi ở của hắn. Ta chẳng hiểu chuyện gì, cũng chẳng biết gì hết. Là Chu Triêu Tự nắm tay ta, kiên nhẫn dạy từng chút một. Hắn dạy ta mở miệng nói chuyện, dạy ta đi đứng nằm ngồi. Hắn rửa sạch bùn đất trên người ta, chăm sóc…

Truyện chữ