Khi được Chu Triêu Tự nhặt về, ta ngây ngô như tờ giấy trắng, chẳng biết gì cả. Ta không biết mình là ai. Cũng không biết vì sao lại xuất hiện ở ngoại thành, toàn thân đầy thương tích. Ta càng không biết phải đi đâu, chỉ lững thững đi qua đi lại dọc bờ kênh hộ thành. Cứ như vậy, đến lần thứ mười một, Chu Triêu Tự xuất hiện trước mặt ta. Khi đó đang là đầu xuân. Hắn mặc một thân y phục xanh nhạt, trông tươi tắn đầy sức sống, giống hệt nhành đào mới nở sớm bên tường. Một người đẹp đẽ như vậy, lại đưa tay về phía kẻ đang ngồi bệt trong vũng bùn là ta. Bàn tay trắng như ngọc, sạch sẽ như tuyết, dừng ngay trước mắt. Ta chẳng có lý do gì để không nắm lấy. Chu Triêu Tự khẽ cong môi cười, kéo ta đứng dậy. Hắn dẫn ta đi qua từng lớp tường cung điện cao lớn nặng nề, đưa ta về nơi ở của hắn. Ta chẳng hiểu chuyện gì, cũng chẳng biết gì hết. Là Chu Triêu Tự nắm tay ta, kiên nhẫn dạy từng chút một. Hắn dạy ta mở miệng nói chuyện, dạy ta đi đứng nằm ngồi. Hắn rửa sạch bùn đất trên người ta, chăm sóc…
Chương 7
Huyết Mạch Của Quyền Lực - Toán LiễuTác giả: Toán LiễuTruyện Cổ Đại, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhi được Chu Triêu Tự nhặt về, ta ngây ngô như tờ giấy trắng, chẳng biết gì cả. Ta không biết mình là ai. Cũng không biết vì sao lại xuất hiện ở ngoại thành, toàn thân đầy thương tích. Ta càng không biết phải đi đâu, chỉ lững thững đi qua đi lại dọc bờ kênh hộ thành. Cứ như vậy, đến lần thứ mười một, Chu Triêu Tự xuất hiện trước mặt ta. Khi đó đang là đầu xuân. Hắn mặc một thân y phục xanh nhạt, trông tươi tắn đầy sức sống, giống hệt nhành đào mới nở sớm bên tường. Một người đẹp đẽ như vậy, lại đưa tay về phía kẻ đang ngồi bệt trong vũng bùn là ta. Bàn tay trắng như ngọc, sạch sẽ như tuyết, dừng ngay trước mắt. Ta chẳng có lý do gì để không nắm lấy. Chu Triêu Tự khẽ cong môi cười, kéo ta đứng dậy. Hắn dẫn ta đi qua từng lớp tường cung điện cao lớn nặng nề, đưa ta về nơi ở của hắn. Ta chẳng hiểu chuyện gì, cũng chẳng biết gì hết. Là Chu Triêu Tự nắm tay ta, kiên nhẫn dạy từng chút một. Hắn dạy ta mở miệng nói chuyện, dạy ta đi đứng nằm ngồi. Hắn rửa sạch bùn đất trên người ta, chăm sóc… Ta không hé răng, chỉ ngồi lặng nơi đó, nhìn vị tướng quân kia kéo ghế ngồi xuống.Y ngoắc tay, hai nữ hầu phía sau bước tới.Hai nàng này không phải nữ hầu bình thường, động tác nhanh nhẹn, lưu loát dứt khoát, thoáng chốc đã trả lại tự do cho ta.Như thể đã được dặn trước, các nàng kéo vai áo ta xuống.Gương đồng sau lưng chiếu rõ những vết sẹo trắng chằng chéo trên vai phải ta.“Còn nhớ cái này không?” Tướng quân hỏi, nhưng không đợi ta trả lời.Y nói: “Năm sáu tuổi, nàng theo ta lên giáo trường, bị ta đá rơi khỏi đài thí võ, cánh tay trật khớp, vai tì xuống cát, lê xa nửa dặm.”Y tiếp tục: “Khi đó nàng còn bé lắm, cả bên vai phải máu me be bét, nửa tháng còn chưa dậy nổi, nhưng nàng không rơi một giọt nước mắt.”Y hừ lạnh một tiếng, giọng hùng hồn như đá tảng nện xuống: “Giờ nàng xem xem, hiện giờ trông bộ dạng của nàng thế nào?”Ta ngồi lặng ở đó, từ đầu đến cuối vẫn không nhúc nhích, để mặc hai nữ hầu tháo những trang sức tinh xảo trên đầu xuống.Tướng quân tự rót trà, bảo: “Chu Triêu Tự muốn dùng nàng đổi lấy 5000 binh mã, thật là ngu xuẩn, không biết nhìn giá, chẳng lẽ nàng chỉ đáng giá có thế thôi sao?”Uống xong, y ném chén trà sứ tinh xảo lên khay, tiếng leng keng giòn giã vang khắp phòng: “Ta cho hắn hai vạn binh mã.”Y lại nói: “Hoàng thất Chu gia khuynh bại, chẳng cần tốn một binh một mã, ta muốn gì, bọn chúng cũng phải dâng ra.”“Nhưng Đế nữ Yến quốc không phải nô lệ yêu cơ tùy ý trao đổi.” Y nhìn thẳng vào ta: “Hai vạn binh mã, đây chỉ là lễ diện kiến nghênh đón ngài quay về mà thôi.”Ta vẫn chẳng nói một lời, chỉ lạnh nhạt nhấc mắt nhìn thẳng vào y.Tướng quân khụy gối, quỳ xuống trước mặt ta, tay phải chống đất, hành đại lễ.Y cúi đầu: “Thần, Nỗ Cáp Xích, đến đón đế cơ, thần đến muộn, vạn mong thứ tội.”Người đánh mất ký ức vốn chẳng phải một con người hoàn chỉnh.Ta không thấy tương lai, không có quá khứ, cũng chẳng có thân thuộc.Mở mắt nhìn, chỉ thấy một ta mờ mịt mê mang.Khi đó, là Chu Triêu Tự đã nâng ta lên.Hắn từng là trói buộc duy nhất của ta giữa biển thế gian này.Vì thế, ta ỷ lại hắn, cố túm chặt hắn, yêu hắn.Hắn là minh chứng duy nhất chứng minh ta đang sống, đang tồn tại.Nhưng lần này, Nỗ Cáp Xích lại nói với ta, ta có nhà, có quá khứ, thậm chí còn có sứ mệnh chưa hoàn thành.Vậy là, ngoài Chu Triêu Tự, ta và thế giới này còn có trói buộc khác.Nhưng ta vẫn không nhớ nổi dù chỉ một chút.Chỉ là, thâm tâm ta cảm thấy, dường như ta đã không còn chìm nổi lênh đênh.Ta hỏi Nỗ Cáp Xích: “Làm sao ta có thể tin vào lời ngươi?”Nỗ Cáp Xích không biện giải, chỉ nói: “Mẫu hoàng của ngài còn ở cố quốc chờ ngài, thần dân của ngài cũng đang chờ ngài chiến thắng trở về, biên giới Yến quốc còn đợi ngài khai mở.”Y nói: “Ngài là đế nữ, ngàn vạn thần dân chính là bằng chứng.”Thực ra không cần nhiều bằng chứng như thế, bởi toàn thân ta đã chính là bằng chứng.Trên tay ta có những vết chai dày do luyện võ, ta giết người lưu loát thản nhiên, không cần ai dạy cũng hiểu mọi chuyện của Chu Triêu Tự.Ngay cả khi mất trí nhớ, thân rơi vào tình cảnh chật vật nhất, ta cũng chưa từng sợ hãi cường quyền và sức mạnh.Thì ra là bởi tự thân ta chính là cường quyền và sức mạnh.
Ta không hé răng, chỉ ngồi lặng nơi đó, nhìn vị tướng quân kia kéo ghế ngồi xuống.Y ngoắc tay, hai nữ hầu phía sau bước tới.Hai nàng này không phải nữ hầu bình thường, động tác nhanh nhẹn, lưu loát dứt khoát, thoáng chốc đã trả lại tự do cho ta.Như thể đã được dặn trước, các nàng kéo vai áo ta xuống.Gương đồng sau lưng chiếu rõ những vết sẹo trắng chằng chéo trên vai phải ta.
“Còn nhớ cái này không?” Tướng quân hỏi, nhưng không đợi ta trả lời.Y nói: “Năm sáu tuổi, nàng theo ta lên giáo trường, bị ta đá rơi khỏi đài thí võ, cánh tay trật khớp, vai tì xuống cát, lê xa nửa dặm.”Y tiếp tục: “Khi đó nàng còn bé lắm, cả bên vai phải máu me be bét, nửa tháng còn chưa dậy nổi, nhưng nàng không rơi một giọt nước mắt.”Y hừ lạnh một tiếng, giọng hùng hồn như đá tảng nện xuống: “Giờ nàng xem xem, hiện giờ trông bộ dạng của nàng thế nào?”
Ta ngồi lặng ở đó, từ đầu đến cuối vẫn không nhúc nhích, để mặc hai nữ hầu tháo những trang sức tinh xảo trên đầu xuống.Tướng quân tự rót trà, bảo: “Chu Triêu Tự muốn dùng nàng đổi lấy 5000 binh mã, thật là ngu xuẩn, không biết nhìn giá, chẳng lẽ nàng chỉ đáng giá có thế thôi sao?”Uống xong, y ném chén trà sứ tinh xảo lên khay, tiếng leng keng giòn giã vang khắp phòng: “Ta cho hắn hai vạn binh mã.”Y lại nói: “Hoàng thất Chu gia khuynh bại, chẳng cần tốn một binh một mã, ta muốn gì, bọn chúng cũng phải dâng ra.”“Nhưng Đế nữ Yến quốc không phải nô lệ yêu cơ tùy ý trao đổi.” Y nhìn thẳng vào ta: “Hai vạn binh mã, đây chỉ là lễ diện kiến nghênh đón ngài quay về mà thôi.”
Ta vẫn chẳng nói một lời, chỉ lạnh nhạt nhấc mắt nhìn thẳng vào y.Tướng quân khụy gối, quỳ xuống trước mặt ta, tay phải chống đất, hành đại lễ.Y cúi đầu: “Thần, Nỗ Cáp Xích, đến đón đế cơ, thần đến muộn, vạn mong thứ tội.”
Người đánh mất ký ức vốn chẳng phải một con người hoàn chỉnh.Ta không thấy tương lai, không có quá khứ, cũng chẳng có thân thuộc.Mở mắt nhìn, chỉ thấy một ta mờ mịt mê mang.Khi đó, là Chu Triêu Tự đã nâng ta lên.Hắn từng là trói buộc duy nhất của ta giữa biển thế gian này.Vì thế, ta ỷ lại hắn, cố túm chặt hắn, yêu hắn.Hắn là minh chứng duy nhất chứng minh ta đang sống, đang tồn tại.
Nhưng lần này, Nỗ Cáp Xích lại nói với ta, ta có nhà, có quá khứ, thậm chí còn có sứ mệnh chưa hoàn thành.Vậy là, ngoài Chu Triêu Tự, ta và thế giới này còn có trói buộc khác.Nhưng ta vẫn không nhớ nổi dù chỉ một chút.Chỉ là, thâm tâm ta cảm thấy, dường như ta đã không còn chìm nổi lênh đênh.Ta hỏi Nỗ Cáp Xích: “Làm sao ta có thể tin vào lời ngươi?”Nỗ Cáp Xích không biện giải, chỉ nói: “Mẫu hoàng của ngài còn ở cố quốc chờ ngài, thần dân của ngài cũng đang chờ ngài chiến thắng trở về, biên giới Yến quốc còn đợi ngài khai mở.”Y nói: “Ngài là đế nữ, ngàn vạn thần dân chính là bằng chứng.”
Thực ra không cần nhiều bằng chứng như thế, bởi toàn thân ta đã chính là bằng chứng.Trên tay ta có những vết chai dày do luyện võ, ta giết người lưu loát thản nhiên, không cần ai dạy cũng hiểu mọi chuyện của Chu Triêu Tự.Ngay cả khi mất trí nhớ, thân rơi vào tình cảnh chật vật nhất, ta cũng chưa từng sợ hãi cường quyền và sức mạnh.Thì ra là bởi tự thân ta chính là cường quyền và sức mạnh.
Huyết Mạch Của Quyền Lực - Toán LiễuTác giả: Toán LiễuTruyện Cổ Đại, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhi được Chu Triêu Tự nhặt về, ta ngây ngô như tờ giấy trắng, chẳng biết gì cả. Ta không biết mình là ai. Cũng không biết vì sao lại xuất hiện ở ngoại thành, toàn thân đầy thương tích. Ta càng không biết phải đi đâu, chỉ lững thững đi qua đi lại dọc bờ kênh hộ thành. Cứ như vậy, đến lần thứ mười một, Chu Triêu Tự xuất hiện trước mặt ta. Khi đó đang là đầu xuân. Hắn mặc một thân y phục xanh nhạt, trông tươi tắn đầy sức sống, giống hệt nhành đào mới nở sớm bên tường. Một người đẹp đẽ như vậy, lại đưa tay về phía kẻ đang ngồi bệt trong vũng bùn là ta. Bàn tay trắng như ngọc, sạch sẽ như tuyết, dừng ngay trước mắt. Ta chẳng có lý do gì để không nắm lấy. Chu Triêu Tự khẽ cong môi cười, kéo ta đứng dậy. Hắn dẫn ta đi qua từng lớp tường cung điện cao lớn nặng nề, đưa ta về nơi ở của hắn. Ta chẳng hiểu chuyện gì, cũng chẳng biết gì hết. Là Chu Triêu Tự nắm tay ta, kiên nhẫn dạy từng chút một. Hắn dạy ta mở miệng nói chuyện, dạy ta đi đứng nằm ngồi. Hắn rửa sạch bùn đất trên người ta, chăm sóc… Ta không hé răng, chỉ ngồi lặng nơi đó, nhìn vị tướng quân kia kéo ghế ngồi xuống.Y ngoắc tay, hai nữ hầu phía sau bước tới.Hai nàng này không phải nữ hầu bình thường, động tác nhanh nhẹn, lưu loát dứt khoát, thoáng chốc đã trả lại tự do cho ta.Như thể đã được dặn trước, các nàng kéo vai áo ta xuống.Gương đồng sau lưng chiếu rõ những vết sẹo trắng chằng chéo trên vai phải ta.“Còn nhớ cái này không?” Tướng quân hỏi, nhưng không đợi ta trả lời.Y nói: “Năm sáu tuổi, nàng theo ta lên giáo trường, bị ta đá rơi khỏi đài thí võ, cánh tay trật khớp, vai tì xuống cát, lê xa nửa dặm.”Y tiếp tục: “Khi đó nàng còn bé lắm, cả bên vai phải máu me be bét, nửa tháng còn chưa dậy nổi, nhưng nàng không rơi một giọt nước mắt.”Y hừ lạnh một tiếng, giọng hùng hồn như đá tảng nện xuống: “Giờ nàng xem xem, hiện giờ trông bộ dạng của nàng thế nào?”Ta ngồi lặng ở đó, từ đầu đến cuối vẫn không nhúc nhích, để mặc hai nữ hầu tháo những trang sức tinh xảo trên đầu xuống.Tướng quân tự rót trà, bảo: “Chu Triêu Tự muốn dùng nàng đổi lấy 5000 binh mã, thật là ngu xuẩn, không biết nhìn giá, chẳng lẽ nàng chỉ đáng giá có thế thôi sao?”Uống xong, y ném chén trà sứ tinh xảo lên khay, tiếng leng keng giòn giã vang khắp phòng: “Ta cho hắn hai vạn binh mã.”Y lại nói: “Hoàng thất Chu gia khuynh bại, chẳng cần tốn một binh một mã, ta muốn gì, bọn chúng cũng phải dâng ra.”“Nhưng Đế nữ Yến quốc không phải nô lệ yêu cơ tùy ý trao đổi.” Y nhìn thẳng vào ta: “Hai vạn binh mã, đây chỉ là lễ diện kiến nghênh đón ngài quay về mà thôi.”Ta vẫn chẳng nói một lời, chỉ lạnh nhạt nhấc mắt nhìn thẳng vào y.Tướng quân khụy gối, quỳ xuống trước mặt ta, tay phải chống đất, hành đại lễ.Y cúi đầu: “Thần, Nỗ Cáp Xích, đến đón đế cơ, thần đến muộn, vạn mong thứ tội.”Người đánh mất ký ức vốn chẳng phải một con người hoàn chỉnh.Ta không thấy tương lai, không có quá khứ, cũng chẳng có thân thuộc.Mở mắt nhìn, chỉ thấy một ta mờ mịt mê mang.Khi đó, là Chu Triêu Tự đã nâng ta lên.Hắn từng là trói buộc duy nhất của ta giữa biển thế gian này.Vì thế, ta ỷ lại hắn, cố túm chặt hắn, yêu hắn.Hắn là minh chứng duy nhất chứng minh ta đang sống, đang tồn tại.Nhưng lần này, Nỗ Cáp Xích lại nói với ta, ta có nhà, có quá khứ, thậm chí còn có sứ mệnh chưa hoàn thành.Vậy là, ngoài Chu Triêu Tự, ta và thế giới này còn có trói buộc khác.Nhưng ta vẫn không nhớ nổi dù chỉ một chút.Chỉ là, thâm tâm ta cảm thấy, dường như ta đã không còn chìm nổi lênh đênh.Ta hỏi Nỗ Cáp Xích: “Làm sao ta có thể tin vào lời ngươi?”Nỗ Cáp Xích không biện giải, chỉ nói: “Mẫu hoàng của ngài còn ở cố quốc chờ ngài, thần dân của ngài cũng đang chờ ngài chiến thắng trở về, biên giới Yến quốc còn đợi ngài khai mở.”Y nói: “Ngài là đế nữ, ngàn vạn thần dân chính là bằng chứng.”Thực ra không cần nhiều bằng chứng như thế, bởi toàn thân ta đã chính là bằng chứng.Trên tay ta có những vết chai dày do luyện võ, ta giết người lưu loát thản nhiên, không cần ai dạy cũng hiểu mọi chuyện của Chu Triêu Tự.Ngay cả khi mất trí nhớ, thân rơi vào tình cảnh chật vật nhất, ta cũng chưa từng sợ hãi cường quyền và sức mạnh.Thì ra là bởi tự thân ta chính là cường quyền và sức mạnh.