Tác giả:

Khi được Chu Triêu Tự nhặt về, ta ngây ngô như tờ giấy trắng, chẳng biết gì cả. Ta không biết mình là ai. Cũng không biết vì sao lại xuất hiện ở ngoại thành, toàn thân đầy thương tích. Ta càng không biết phải đi đâu, chỉ lững thững đi qua đi lại dọc bờ kênh hộ thành. Cứ như vậy, đến lần thứ mười một, Chu Triêu Tự xuất hiện trước mặt ta. Khi đó đang là đầu xuân. Hắn mặc một thân y phục xanh nhạt, trông tươi tắn đầy sức sống, giống hệt nhành đào mới nở sớm bên tường. Một người đẹp đẽ như vậy, lại đưa tay về phía kẻ đang ngồi bệt trong vũng bùn là ta. Bàn tay trắng như ngọc, sạch sẽ như tuyết, dừng ngay trước mắt. Ta chẳng có lý do gì để không nắm lấy. Chu Triêu Tự khẽ cong môi cười, kéo ta đứng dậy. Hắn dẫn ta đi qua từng lớp tường cung điện cao lớn nặng nề, đưa ta về nơi ở của hắn. Ta chẳng hiểu chuyện gì, cũng chẳng biết gì hết. Là Chu Triêu Tự nắm tay ta, kiên nhẫn dạy từng chút một. Hắn dạy ta mở miệng nói chuyện, dạy ta đi đứng nằm ngồi. Hắn rửa sạch bùn đất trên người ta, chăm sóc…

Chương 9

Huyết Mạch Của Quyền Lực - Toán LiễuTác giả: Toán LiễuTruyện Cổ Đại, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhi được Chu Triêu Tự nhặt về, ta ngây ngô như tờ giấy trắng, chẳng biết gì cả. Ta không biết mình là ai. Cũng không biết vì sao lại xuất hiện ở ngoại thành, toàn thân đầy thương tích. Ta càng không biết phải đi đâu, chỉ lững thững đi qua đi lại dọc bờ kênh hộ thành. Cứ như vậy, đến lần thứ mười một, Chu Triêu Tự xuất hiện trước mặt ta. Khi đó đang là đầu xuân. Hắn mặc một thân y phục xanh nhạt, trông tươi tắn đầy sức sống, giống hệt nhành đào mới nở sớm bên tường. Một người đẹp đẽ như vậy, lại đưa tay về phía kẻ đang ngồi bệt trong vũng bùn là ta. Bàn tay trắng như ngọc, sạch sẽ như tuyết, dừng ngay trước mắt. Ta chẳng có lý do gì để không nắm lấy. Chu Triêu Tự khẽ cong môi cười, kéo ta đứng dậy. Hắn dẫn ta đi qua từng lớp tường cung điện cao lớn nặng nề, đưa ta về nơi ở của hắn. Ta chẳng hiểu chuyện gì, cũng chẳng biết gì hết. Là Chu Triêu Tự nắm tay ta, kiên nhẫn dạy từng chút một. Hắn dạy ta mở miệng nói chuyện, dạy ta đi đứng nằm ngồi. Hắn rửa sạch bùn đất trên người ta, chăm sóc… Đại điện tĩnh lặng như tờ, gần như tất cả đều cúi đầu. Ta rũ mi mắt, nhặt chén rượu vừa đổ, châm đầy cho y. Vẫn có một người, mắt không chớp, chăm chú nhìn từng động tác của ta. Nhưng ta không hề nhìn hắn thêm một lần.Chu Triêu Tự vẫn sai người lén tới định ngày hẹn ta. Khi đó, giữa yến hội, ca vũ đang biểu diễn trong điện. Quan khách ăn uống linh đình, tay áo vũ nữ bay lượn chấp chới. Nỗ Cáp Xích hỏi ta: “Nàng thực sự định đi gặp hắn sao?” Ta nhìn bóng mình trong chén rượu. Một tháng trước, khi vừa được chẩn ra có thai, Chu Triêu Tự đã vô cùng chiều chuộng săn sóc ta. Thậm chí ngay cả một chén trà, hắn cũng không để ta tự rót. Chu Triêu Tự của khi ấy hẳn không cần giả bộ có tình cảm với ta.Có thể, hắn đã từng thật lòng rung động vì ta. Nhưng trong lòng hắn, vị trí của ta vẫn quá thấp, nên hắn dễ dàng từ bỏ. Ta ngửa đầu uống cạn chén rượu: “Ta đi từ biệt hắn mà thôi, các vị chớ đi theo.” Chu Triêu Tự hẹn ta gặp ở lãnh cung, nơi chúng ta từng ở hai năm qua. Hắn tới sớm hơn, trong bóng đêm, biếng nhác ngồi dưới tán ngô đồng. Ta đẩy cánh cửa cung sơn son đã cũ kỹ hoen rỉ. Đình viện, hồ nước, cây cối, nam nhân, hết thảy đều như xưa, chỉ hôm nay không còn là ngày cũ.“Tới rồi à.” Nghe tiếng động, Chu Triêu Tự nhấc mí mắt nhìn về phía ta. Bên tay hắn có một bầu sứ trắng, đang uống rượu. Ta chỉ đứng ở cửa, không nhúc nhích. Hắn lơ mơ nở nụ cười uể oải: “A Ngô, chúng ta đã ngồi ở đây, cùng ngắm trăng thật nhiều lần nhỉ.” Hắn hơi ngửa đầu ngắm đêm tối. Đêm nay ánh sao thưa thớt ảm đạm, trăng cũng không xuất hiện.Hắn dời ánh nhìn, ngó chăm chăm về phía ta, hỏi: “A Ngô, nàng hận ta sao?” Gió lướt qua, thốc vào đình viện, lá vàng lao xao rụng. Tối nay ta đến, chỉ để hỏi một câu. Ta cắt đứt lời lan man của hắn, kêu tên hắn: “Chu Triêu Tự.” Sắc mặt ta nghiêm trang, thẳng thừng: “Chàng có nguyện ý vứt bỏ tất cả, dẫn ta đi khỏi đây không?”Ngay tối nay, vào thời khắc này. Ta chờ mong Chu Triêu Tự dẫn ta đi. Đây là cơ hội cuối cùng ta dành cho chính mình. Là ván cược cuối cùng dành cho Chu Triêu Tự. Là lời khẩn cầu cuối cùng vứt bỏ tôn nghiêm thốt lên trước mặt hắn. Một lần cuối cùng. Nhưng ván cược này, ta vẫn thua trắng như cũ. Chu Triêu Tự im lặng thật lâu, sau rốt đáp: “A Ngô, nhất định ta sẽ tới đón nàng.” Nhưng hai chúng ta không còn ‘sau này’ nữa rồi. Đây đã là cơ hội cuối cùng ta dành cho Chu Triêu Tự, cũng là dành cho ta.Con đường về Yến quốc xa xôi dằng dặc. Quân đội tiến về phía Bắc, quang cảnh dọc đường chuyển từ sum xuê mướt mát sang tàn bại cằn cỗi. Dọc đường đi, Nỗ Cáp Xích nhận tin Chu Sở liên hôn, hai nước liên hợp. Chu đế mới cưới công chúa nước Sở, Sở vương tặng mười tòa thành và đội quân hàng nghìn hàng vạn làm đồ cưới. Khí vận vương triều Chu thị đã tẫn, cấp bách cần trợ lực từ bên ngoài. Nước cờ này của triều Chu khá lắm, lại nghe nói công chúa nước Sở từng tuyên bố không phải Chu Triêu Tự thì không cưới, hắn chỉ được lợi, không thiệt chút nào. Đường xá gập ghềnh quá.Được tin, ta đột nhiên đổ bệnh, thượng thổ hạ tả, sốt cao liên tục. Trong lúc mơ màng, ta túm chặt cánh tay Nỗ Cáp Xích: “Bảo quân y, kê cho ta, đơn thuốc phá thai.” 

Đại điện tĩnh lặng như tờ, gần như tất cả đều cúi đầu. Ta rũ mi mắt, nhặt chén rượu vừa đổ, châm đầy cho y. Vẫn có một người, mắt không chớp, chăm chú nhìn từng động tác của ta. Nhưng ta không hề nhìn hắn thêm một lần.

Chu Triêu Tự vẫn sai người lén tới định ngày hẹn ta. Khi đó, giữa yến hội, ca vũ đang biểu diễn trong điện. Quan khách ăn uống linh đình, tay áo vũ nữ bay lượn chấp chới. Nỗ Cáp Xích hỏi ta: “Nàng thực sự định đi gặp hắn sao?” Ta nhìn bóng mình trong chén rượu. Một tháng trước, khi vừa được chẩn ra có thai, Chu Triêu Tự đã vô cùng chiều chuộng săn sóc ta. Thậm chí ngay cả một chén trà, hắn cũng không để ta tự rót. Chu Triêu Tự của khi ấy hẳn không cần giả bộ có tình cảm với ta.

Có thể, hắn đã từng thật lòng rung động vì ta. Nhưng trong lòng hắn, vị trí của ta vẫn quá thấp, nên hắn dễ dàng từ bỏ. Ta ngửa đầu uống cạn chén rượu: “Ta đi từ biệt hắn mà thôi, các vị chớ đi theo.” Chu Triêu Tự hẹn ta gặp ở lãnh cung, nơi chúng ta từng ở hai năm qua. Hắn tới sớm hơn, trong bóng đêm, biếng nhác ngồi dưới tán ngô đồng. Ta đẩy cánh cửa cung sơn son đã cũ kỹ hoen rỉ. Đình viện, hồ nước, cây cối, nam nhân, hết thảy đều như xưa, chỉ hôm nay không còn là ngày cũ.

“Tới rồi à.” Nghe tiếng động, Chu Triêu Tự nhấc mí mắt nhìn về phía ta. Bên tay hắn có một bầu sứ trắng, đang uống rượu. Ta chỉ đứng ở cửa, không nhúc nhích. Hắn lơ mơ nở nụ cười uể oải: “A Ngô, chúng ta đã ngồi ở đây, cùng ngắm trăng thật nhiều lần nhỉ.” Hắn hơi ngửa đầu ngắm đêm tối. Đêm nay ánh sao thưa thớt ảm đạm, trăng cũng không xuất hiện.

Hắn dời ánh nhìn, ngó chăm chăm về phía ta, hỏi: “A Ngô, nàng hận ta sao?” Gió lướt qua, thốc vào đình viện, lá vàng lao xao rụng. Tối nay ta đến, chỉ để hỏi một câu. Ta cắt đứt lời lan man của hắn, kêu tên hắn: “Chu Triêu Tự.” Sắc mặt ta nghiêm trang, thẳng thừng: “Chàng có nguyện ý vứt bỏ tất cả, dẫn ta đi khỏi đây không?”

Ngay tối nay, vào thời khắc này. Ta chờ mong Chu Triêu Tự dẫn ta đi. Đây là cơ hội cuối cùng ta dành cho chính mình. Là ván cược cuối cùng dành cho Chu Triêu Tự. Là lời khẩn cầu cuối cùng vứt bỏ tôn nghiêm thốt lên trước mặt hắn. Một lần cuối cùng. Nhưng ván cược này, ta vẫn thua trắng như cũ. Chu Triêu Tự im lặng thật lâu, sau rốt đáp: “A Ngô, nhất định ta sẽ tới đón nàng.” Nhưng hai chúng ta không còn ‘sau này’ nữa rồi. Đây đã là cơ hội cuối cùng ta dành cho Chu Triêu Tự, cũng là dành cho ta.

Con đường về Yến quốc xa xôi dằng dặc. Quân đội tiến về phía Bắc, quang cảnh dọc đường chuyển từ sum xuê mướt mát sang tàn bại cằn cỗi. Dọc đường đi, Nỗ Cáp Xích nhận tin Chu Sở liên hôn, hai nước liên hợp. Chu đế mới cưới công chúa nước Sở, Sở vương tặng mười tòa thành và đội quân hàng nghìn hàng vạn làm đồ cưới. Khí vận vương triều Chu thị đã tẫn, cấp bách cần trợ lực từ bên ngoài. Nước cờ này của triều Chu khá lắm, lại nghe nói công chúa nước Sở từng tuyên bố không phải Chu Triêu Tự thì không cưới, hắn chỉ được lợi, không thiệt chút nào. Đường xá gập ghềnh quá.

Được tin, ta đột nhiên đổ bệnh, thượng thổ hạ tả, sốt cao liên tục. Trong lúc mơ màng, ta túm chặt cánh tay Nỗ Cáp Xích: “Bảo quân y, kê cho ta, đơn thuốc phá thai.” 

Huyết Mạch Của Quyền Lực - Toán LiễuTác giả: Toán LiễuTruyện Cổ Đại, Truyện Đông Phương, Truyện Gia Đấu, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngKhi được Chu Triêu Tự nhặt về, ta ngây ngô như tờ giấy trắng, chẳng biết gì cả. Ta không biết mình là ai. Cũng không biết vì sao lại xuất hiện ở ngoại thành, toàn thân đầy thương tích. Ta càng không biết phải đi đâu, chỉ lững thững đi qua đi lại dọc bờ kênh hộ thành. Cứ như vậy, đến lần thứ mười một, Chu Triêu Tự xuất hiện trước mặt ta. Khi đó đang là đầu xuân. Hắn mặc một thân y phục xanh nhạt, trông tươi tắn đầy sức sống, giống hệt nhành đào mới nở sớm bên tường. Một người đẹp đẽ như vậy, lại đưa tay về phía kẻ đang ngồi bệt trong vũng bùn là ta. Bàn tay trắng như ngọc, sạch sẽ như tuyết, dừng ngay trước mắt. Ta chẳng có lý do gì để không nắm lấy. Chu Triêu Tự khẽ cong môi cười, kéo ta đứng dậy. Hắn dẫn ta đi qua từng lớp tường cung điện cao lớn nặng nề, đưa ta về nơi ở của hắn. Ta chẳng hiểu chuyện gì, cũng chẳng biết gì hết. Là Chu Triêu Tự nắm tay ta, kiên nhẫn dạy từng chút một. Hắn dạy ta mở miệng nói chuyện, dạy ta đi đứng nằm ngồi. Hắn rửa sạch bùn đất trên người ta, chăm sóc… Đại điện tĩnh lặng như tờ, gần như tất cả đều cúi đầu. Ta rũ mi mắt, nhặt chén rượu vừa đổ, châm đầy cho y. Vẫn có một người, mắt không chớp, chăm chú nhìn từng động tác của ta. Nhưng ta không hề nhìn hắn thêm một lần.Chu Triêu Tự vẫn sai người lén tới định ngày hẹn ta. Khi đó, giữa yến hội, ca vũ đang biểu diễn trong điện. Quan khách ăn uống linh đình, tay áo vũ nữ bay lượn chấp chới. Nỗ Cáp Xích hỏi ta: “Nàng thực sự định đi gặp hắn sao?” Ta nhìn bóng mình trong chén rượu. Một tháng trước, khi vừa được chẩn ra có thai, Chu Triêu Tự đã vô cùng chiều chuộng săn sóc ta. Thậm chí ngay cả một chén trà, hắn cũng không để ta tự rót. Chu Triêu Tự của khi ấy hẳn không cần giả bộ có tình cảm với ta.Có thể, hắn đã từng thật lòng rung động vì ta. Nhưng trong lòng hắn, vị trí của ta vẫn quá thấp, nên hắn dễ dàng từ bỏ. Ta ngửa đầu uống cạn chén rượu: “Ta đi từ biệt hắn mà thôi, các vị chớ đi theo.” Chu Triêu Tự hẹn ta gặp ở lãnh cung, nơi chúng ta từng ở hai năm qua. Hắn tới sớm hơn, trong bóng đêm, biếng nhác ngồi dưới tán ngô đồng. Ta đẩy cánh cửa cung sơn son đã cũ kỹ hoen rỉ. Đình viện, hồ nước, cây cối, nam nhân, hết thảy đều như xưa, chỉ hôm nay không còn là ngày cũ.“Tới rồi à.” Nghe tiếng động, Chu Triêu Tự nhấc mí mắt nhìn về phía ta. Bên tay hắn có một bầu sứ trắng, đang uống rượu. Ta chỉ đứng ở cửa, không nhúc nhích. Hắn lơ mơ nở nụ cười uể oải: “A Ngô, chúng ta đã ngồi ở đây, cùng ngắm trăng thật nhiều lần nhỉ.” Hắn hơi ngửa đầu ngắm đêm tối. Đêm nay ánh sao thưa thớt ảm đạm, trăng cũng không xuất hiện.Hắn dời ánh nhìn, ngó chăm chăm về phía ta, hỏi: “A Ngô, nàng hận ta sao?” Gió lướt qua, thốc vào đình viện, lá vàng lao xao rụng. Tối nay ta đến, chỉ để hỏi một câu. Ta cắt đứt lời lan man của hắn, kêu tên hắn: “Chu Triêu Tự.” Sắc mặt ta nghiêm trang, thẳng thừng: “Chàng có nguyện ý vứt bỏ tất cả, dẫn ta đi khỏi đây không?”Ngay tối nay, vào thời khắc này. Ta chờ mong Chu Triêu Tự dẫn ta đi. Đây là cơ hội cuối cùng ta dành cho chính mình. Là ván cược cuối cùng dành cho Chu Triêu Tự. Là lời khẩn cầu cuối cùng vứt bỏ tôn nghiêm thốt lên trước mặt hắn. Một lần cuối cùng. Nhưng ván cược này, ta vẫn thua trắng như cũ. Chu Triêu Tự im lặng thật lâu, sau rốt đáp: “A Ngô, nhất định ta sẽ tới đón nàng.” Nhưng hai chúng ta không còn ‘sau này’ nữa rồi. Đây đã là cơ hội cuối cùng ta dành cho Chu Triêu Tự, cũng là dành cho ta.Con đường về Yến quốc xa xôi dằng dặc. Quân đội tiến về phía Bắc, quang cảnh dọc đường chuyển từ sum xuê mướt mát sang tàn bại cằn cỗi. Dọc đường đi, Nỗ Cáp Xích nhận tin Chu Sở liên hôn, hai nước liên hợp. Chu đế mới cưới công chúa nước Sở, Sở vương tặng mười tòa thành và đội quân hàng nghìn hàng vạn làm đồ cưới. Khí vận vương triều Chu thị đã tẫn, cấp bách cần trợ lực từ bên ngoài. Nước cờ này của triều Chu khá lắm, lại nghe nói công chúa nước Sở từng tuyên bố không phải Chu Triêu Tự thì không cưới, hắn chỉ được lợi, không thiệt chút nào. Đường xá gập ghềnh quá.Được tin, ta đột nhiên đổ bệnh, thượng thổ hạ tả, sốt cao liên tục. Trong lúc mơ màng, ta túm chặt cánh tay Nỗ Cáp Xích: “Bảo quân y, kê cho ta, đơn thuốc phá thai.” 

Chương 9