Edit: Upehehe --- Đèn pha của chiếc xe địa hình xé toạc màn mưa dày đặc, bánh xe nghiến qua nền đất lầy lội, để lại những vệt hằn sâu. Từng mảng xanh lá đậm nhạt loang lổ hóa đen kịt trong màn đêm, bao trùm cả ngọn núi rồi kéo dài đến sâu thẳm. Chiếc xe lắc lư dữ dội, cần gạt nước liên tục quét qua lại. Lý Bất Phàm siết chặt vô lăng, cười bất lực: "Đáng lẽ vừa nãy phải đi sớm hơn." "Lão đại, lên trên cao thế này thì bị vậy thôi. Trước đây tôi cũng đến đây mấy lần rồi, lần nào cũng gặp mưa to hết." Trợ lý Tiểu Liễu ngồi trên ghế phụ, bị dây an toàn bó chặt trông chẳng khác gì cái đòn bánh tét. Cái này không trách tại xe được, chỉ trách Tiểu Liễu mãi vẫn không quyết tâm giảm cân. Ánh sáng màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt, cậu ta tặc lưỡi: "Nói cho mọi người một tin xấu này, bên khách sạn báo phòng của lão đại bị dột nước rồi." Tống Lãng Bạch ngồi ghế sau chống tay lên lưng ghế trước, miệng châm chọc: "Chả thấy có gì xấu cả. Không sao, lát nữa qua ngủ chung với tôi là được. Này…
Tác giả: