Tác giả:

Edit: Upehehe --- Đèn pha của chiếc xe địa hình xé toạc màn mưa dày đặc, bánh xe nghiến qua nền đất lầy lội, để lại những vệt hằn sâu. Từng mảng xanh lá đậm nhạt loang lổ hóa đen kịt trong màn đêm, bao trùm cả ngọn núi rồi kéo dài đến sâu thẳm. Chiếc xe lắc lư dữ dội, cần gạt nước liên tục quét qua lại. Lý Bất Phàm siết chặt vô lăng, cười bất lực: "Đáng lẽ vừa nãy phải đi sớm hơn." "Lão đại, lên trên cao thế này thì bị vậy thôi. Trước đây tôi cũng đến đây mấy lần rồi, lần nào cũng gặp mưa to hết." Trợ lý Tiểu Liễu ngồi trên ghế phụ, bị dây an toàn bó chặt trông chẳng khác gì cái đòn bánh tét. Cái này không trách tại xe được, chỉ trách Tiểu Liễu mãi vẫn không quyết tâm giảm cân. Ánh sáng màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt, cậu ta tặc lưỡi: "Nói cho mọi người một tin xấu này, bên khách sạn báo phòng của lão đại bị dột nước rồi." Tống Lãng Bạch ngồi ghế sau chống tay lên lưng ghế trước, miệng châm chọc: "Chả thấy có gì xấu cả. Không sao, lát nữa qua ngủ chung với tôi là được. Này…

Chương 64: Ngoại truyện Weibo: Một vài mảnh vụn cuộc sống (2)

Hàng Triệu Khoảnh Khắc - Khổ TưTác giả: Khổ TưTruyện Đam Mỹ, Truyện Trọng Sinh Edit: Upehehe --- Đèn pha của chiếc xe địa hình xé toạc màn mưa dày đặc, bánh xe nghiến qua nền đất lầy lội, để lại những vệt hằn sâu. Từng mảng xanh lá đậm nhạt loang lổ hóa đen kịt trong màn đêm, bao trùm cả ngọn núi rồi kéo dài đến sâu thẳm. Chiếc xe lắc lư dữ dội, cần gạt nước liên tục quét qua lại. Lý Bất Phàm siết chặt vô lăng, cười bất lực: "Đáng lẽ vừa nãy phải đi sớm hơn." "Lão đại, lên trên cao thế này thì bị vậy thôi. Trước đây tôi cũng đến đây mấy lần rồi, lần nào cũng gặp mưa to hết." Trợ lý Tiểu Liễu ngồi trên ghế phụ, bị dây an toàn bó chặt trông chẳng khác gì cái đòn bánh tét. Cái này không trách tại xe được, chỉ trách Tiểu Liễu mãi vẫn không quyết tâm giảm cân. Ánh sáng màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt, cậu ta tặc lưỡi: "Nói cho mọi người một tin xấu này, bên khách sạn báo phòng của lão đại bị dột nước rồi." Tống Lãng Bạch ngồi ghế sau chống tay lên lưng ghế trước, miệng châm chọc: "Chả thấy có gì xấu cả. Không sao, lát nữa qua ngủ chung với tôi là được. Này… Edit: Upehehe---- Sau khi sống lại -1.Vì không có việc làm, Lý Bất Phàm ở nhà một mình quá buồn chán, Quý Nhất Nam liền tìm cho y một mảnh ruộng ở gần đó. Lý Bất Phàm trồng rất nhiều hoa và rau xanh, nhưng hạt giống hoa có vẻ không tốt lắm, đến giờ vẫn chưa nở được bông nào, còn rau thì đã ăn được mấy lứa.2.Thỉnh thoảng Lý Bất Phàm sẽ vào cổ thành để tìm cảm hứng, rồi lại bị người ta nhầm thành nhiếp ảnh gia thu phí, bất đắc dĩ phải chụp cho khách qua đường mấy bộ ảnh chân dung.3.Con cún nhỏ từng tha dép của Lý Bất Phàm thường xuyên chờ bọn họ ở chợ, Quý Nhất Nam đi mua đồ ăn, Lý Bất Phàm liền đến chơi với nó.4. Đã ngắm Nhật Chiếu Kim Sơn không biết bao nhiêu lần rồi, nhưng đường lên núi vẫn khó lái như cũ.5.Tin tốt là Lý Bất Phàm thích nghi rất tốt, không còn bị phản ứng cao nguyên nữa, thời gian để làm một vài chuyện nào đó cũng được khôi phục lại.6.Hình như chẳng cãi nhau lần nào. Quý Nhất Nam chưa từng dỗi y bao giờ.7.Tóc Quý Nhất Nam có hơi dài một chút, Lý Bất Phàm xung phong cắt giúp anh. Vì cắt kiểu gì mà trông y chang chó gặm, Quý Nhất Nam đành bị ép cạo đầu đinh lần nữa. Để tỏ ý xin lỗi, Lý Bất Phàm cũng hớt quả đầu y hệt. Lúc mới đầu vẫn chưa quen, suốt ngày cứ đưa tay sờ tới sờ lui hoài.8.Quý Nhất Nam chụp ảnh Lý Bất Phàm rất nhiều, rửa ra rồi treo kín cả một mặt tường.9.Lúc ngủ, Quý Nhất Nam phải ôm Lý Bất Phàm. Tình trạng mất ngủ đỡ hẳn, anh cũng thử ngừng thuốc, trông có vẻ có hy vọng được chữa lành giống Lý Bất Phàm.10.Họ thường xuyên ra ngoài đi du lịch. Lý Bất Phàm chẳng mấy khi lên kế hoạch, cứ dẫn Quý Nhất Nam đi tới đâu hay tới đó.Lần thảm nhất chỉ có thể dựng lều trên núi, gặp nước lũ dâng còn phải chạy suốt đêm. Sau đó Lý Bất Phàm cứng miệng xin lỗi anh, còn Quý Nhất Nam chẳng mấy bận tâm, chỉ cảm thấy Lý Bất Phàm như vậy đáng yêu chết đi được.11.Mỗi năm sẽ không còn đến cái ngày khiến Quý Nhất Nam đau đớn khôn nguôi nữa.Anh chỉ cần nghĩ thật kỹ xem năm nay nên tổ chức sinh nhật cho Lý Bất Phàm thế nào mà thôi.--- End---

Edit: Upehehe

---

- Sau khi sống lại -

1.

Vì không có việc làm, Lý Bất Phàm ở nhà một mình quá buồn chán, Quý Nhất Nam liền tìm cho y một mảnh ruộng ở gần đó. 

Lý Bất Phàm trồng rất nhiều hoa và rau xanh, nhưng hạt giống hoa có vẻ không tốt lắm, đến giờ vẫn chưa nở được bông nào, còn rau thì đã ăn được mấy lứa.

2.

Thỉnh thoảng Lý Bất Phàm sẽ vào cổ thành để tìm cảm hứng, rồi lại bị người ta nhầm thành nhiếp ảnh gia thu phí, bất đắc dĩ phải chụp cho khách qua đường mấy bộ ảnh chân dung.

3.

Con cún nhỏ từng tha dép của Lý Bất Phàm thường xuyên chờ bọn họ ở chợ, Quý Nhất Nam đi mua đồ ăn, Lý Bất Phàm liền đến chơi với nó.

4. 

Đã ngắm Nhật Chiếu Kim Sơn không biết bao nhiêu lần rồi, nhưng đường lên núi vẫn khó lái như cũ.

5.

Tin tốt là Lý Bất Phàm thích nghi rất tốt, không còn bị phản ứng cao nguyên nữa, thời gian để làm một vài chuyện nào đó cũng được khôi phục lại.

6.

Hình như chẳng cãi nhau lần nào. Quý Nhất Nam chưa từng dỗi y bao giờ.

7.

Tóc Quý Nhất Nam có hơi dài một chút, Lý Bất Phàm xung phong cắt giúp anh. Vì cắt kiểu gì mà trông y chang chó gặm, Quý Nhất Nam đành bị ép cạo đầu đinh lần nữa. 

Để tỏ ý xin lỗi, Lý Bất Phàm cũng hớt quả đầu y hệt. Lúc mới đầu vẫn chưa quen, suốt ngày cứ đưa tay sờ tới sờ lui hoài.

8.

Quý Nhất Nam chụp ảnh Lý Bất Phàm rất nhiều, rửa ra rồi treo kín cả một mặt tường.

9.

Lúc ngủ, Quý Nhất Nam phải ôm Lý Bất Phàm. Tình trạng mất ngủ đỡ hẳn, anh cũng thử ngừng thuốc, trông có vẻ có hy vọng được chữa lành giống Lý Bất Phàm.

10.

Họ thường xuyên ra ngoài đi du lịch. Lý Bất Phàm chẳng mấy khi lên kế hoạch, cứ dẫn Quý Nhất Nam đi tới đâu hay tới đó.

Lần thảm nhất chỉ có thể dựng lều trên núi, gặp nước lũ dâng còn phải chạy suốt đêm. 

Sau đó Lý Bất Phàm cứng miệng xin lỗi anh, còn Quý Nhất Nam chẳng mấy bận tâm, chỉ cảm thấy Lý Bất Phàm như vậy đáng yêu chết đi được.

11.

Mỗi năm sẽ không còn đến cái ngày khiến Quý Nhất Nam đau đớn khôn nguôi nữa.

Anh chỉ cần nghĩ thật kỹ xem năm nay nên tổ chức sinh nhật cho Lý Bất Phàm thế nào mà thôi.

--- End---

Hàng Triệu Khoảnh Khắc - Khổ TưTác giả: Khổ TưTruyện Đam Mỹ, Truyện Trọng Sinh Edit: Upehehe --- Đèn pha của chiếc xe địa hình xé toạc màn mưa dày đặc, bánh xe nghiến qua nền đất lầy lội, để lại những vệt hằn sâu. Từng mảng xanh lá đậm nhạt loang lổ hóa đen kịt trong màn đêm, bao trùm cả ngọn núi rồi kéo dài đến sâu thẳm. Chiếc xe lắc lư dữ dội, cần gạt nước liên tục quét qua lại. Lý Bất Phàm siết chặt vô lăng, cười bất lực: "Đáng lẽ vừa nãy phải đi sớm hơn." "Lão đại, lên trên cao thế này thì bị vậy thôi. Trước đây tôi cũng đến đây mấy lần rồi, lần nào cũng gặp mưa to hết." Trợ lý Tiểu Liễu ngồi trên ghế phụ, bị dây an toàn bó chặt trông chẳng khác gì cái đòn bánh tét. Cái này không trách tại xe được, chỉ trách Tiểu Liễu mãi vẫn không quyết tâm giảm cân. Ánh sáng màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt, cậu ta tặc lưỡi: "Nói cho mọi người một tin xấu này, bên khách sạn báo phòng của lão đại bị dột nước rồi." Tống Lãng Bạch ngồi ghế sau chống tay lên lưng ghế trước, miệng châm chọc: "Chả thấy có gì xấu cả. Không sao, lát nữa qua ngủ chung với tôi là được. Này… Edit: Upehehe---- Sau khi sống lại -1.Vì không có việc làm, Lý Bất Phàm ở nhà một mình quá buồn chán, Quý Nhất Nam liền tìm cho y một mảnh ruộng ở gần đó. Lý Bất Phàm trồng rất nhiều hoa và rau xanh, nhưng hạt giống hoa có vẻ không tốt lắm, đến giờ vẫn chưa nở được bông nào, còn rau thì đã ăn được mấy lứa.2.Thỉnh thoảng Lý Bất Phàm sẽ vào cổ thành để tìm cảm hứng, rồi lại bị người ta nhầm thành nhiếp ảnh gia thu phí, bất đắc dĩ phải chụp cho khách qua đường mấy bộ ảnh chân dung.3.Con cún nhỏ từng tha dép của Lý Bất Phàm thường xuyên chờ bọn họ ở chợ, Quý Nhất Nam đi mua đồ ăn, Lý Bất Phàm liền đến chơi với nó.4. Đã ngắm Nhật Chiếu Kim Sơn không biết bao nhiêu lần rồi, nhưng đường lên núi vẫn khó lái như cũ.5.Tin tốt là Lý Bất Phàm thích nghi rất tốt, không còn bị phản ứng cao nguyên nữa, thời gian để làm một vài chuyện nào đó cũng được khôi phục lại.6.Hình như chẳng cãi nhau lần nào. Quý Nhất Nam chưa từng dỗi y bao giờ.7.Tóc Quý Nhất Nam có hơi dài một chút, Lý Bất Phàm xung phong cắt giúp anh. Vì cắt kiểu gì mà trông y chang chó gặm, Quý Nhất Nam đành bị ép cạo đầu đinh lần nữa. Để tỏ ý xin lỗi, Lý Bất Phàm cũng hớt quả đầu y hệt. Lúc mới đầu vẫn chưa quen, suốt ngày cứ đưa tay sờ tới sờ lui hoài.8.Quý Nhất Nam chụp ảnh Lý Bất Phàm rất nhiều, rửa ra rồi treo kín cả một mặt tường.9.Lúc ngủ, Quý Nhất Nam phải ôm Lý Bất Phàm. Tình trạng mất ngủ đỡ hẳn, anh cũng thử ngừng thuốc, trông có vẻ có hy vọng được chữa lành giống Lý Bất Phàm.10.Họ thường xuyên ra ngoài đi du lịch. Lý Bất Phàm chẳng mấy khi lên kế hoạch, cứ dẫn Quý Nhất Nam đi tới đâu hay tới đó.Lần thảm nhất chỉ có thể dựng lều trên núi, gặp nước lũ dâng còn phải chạy suốt đêm. Sau đó Lý Bất Phàm cứng miệng xin lỗi anh, còn Quý Nhất Nam chẳng mấy bận tâm, chỉ cảm thấy Lý Bất Phàm như vậy đáng yêu chết đi được.11.Mỗi năm sẽ không còn đến cái ngày khiến Quý Nhất Nam đau đớn khôn nguôi nữa.Anh chỉ cần nghĩ thật kỹ xem năm nay nên tổ chức sinh nhật cho Lý Bất Phàm thế nào mà thôi.--- End---

Chương 64: Ngoại truyện Weibo: Một vài mảnh vụn cuộc sống (2)