Tự nhìn lại mình, Bạch Nhất Diêu sau khi ra đời lập nghiệp cũng sống ổn – dù chẳng chen chân được vào tầng lớp tinh hoa nào, nhưng ở cái thành phố hạng ba nơi anh sống, mỗi tháng kiếm ba vạn tệ, cuộc đời cũng gọi là không quá xuất sắc nhưng hơn khối người. Đó cũng là lý do anh đến buổi họp lớp hôm nay. Bộ vest trên người là bộ đồ hiệu anh cắn răng mua năm ngoái để dự tiệc tất niên công ty. Chỉ có điều năm nay anh bận rộn chạy đôn chạy đáo vì việc công ty, chẳng chăm chút gì cho vóc dáng, nếu không hóp bụng lại thì cái bụng mỡ cứ lồi ra một cục. Nhưng mà, đó cũng là chuyện thường tình của mọi gã đàn ông trung niên. Chai nước hoa mua cho bạn gái nhưng bị trả lại vì chia tay vẫn còn hơn nửa chai. Bạch Nhất Diêu cũng chẳng phân biệt được nước hoa nam hay nữ, cứ thế xịt đại lên người. Soi gương, chỉnh lại cổ tay áo, trông anh cũng ra dáng một người thuộc tầng lớp tinh hoa. “Bzzz… Bzzz…” Chiếc điện thoại trên bồn rửa rung lên, Bạch Nhất Diêu với tay nhấc máy: “Alo?” “Bạch Nhất Diêu, đến…
Chương 47
Ngôn Ngữ Của Người Khác - Âm Thanh ThuầnTác giả: Âm Thanh ThuầnTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhTự nhìn lại mình, Bạch Nhất Diêu sau khi ra đời lập nghiệp cũng sống ổn – dù chẳng chen chân được vào tầng lớp tinh hoa nào, nhưng ở cái thành phố hạng ba nơi anh sống, mỗi tháng kiếm ba vạn tệ, cuộc đời cũng gọi là không quá xuất sắc nhưng hơn khối người. Đó cũng là lý do anh đến buổi họp lớp hôm nay. Bộ vest trên người là bộ đồ hiệu anh cắn răng mua năm ngoái để dự tiệc tất niên công ty. Chỉ có điều năm nay anh bận rộn chạy đôn chạy đáo vì việc công ty, chẳng chăm chút gì cho vóc dáng, nếu không hóp bụng lại thì cái bụng mỡ cứ lồi ra một cục. Nhưng mà, đó cũng là chuyện thường tình của mọi gã đàn ông trung niên. Chai nước hoa mua cho bạn gái nhưng bị trả lại vì chia tay vẫn còn hơn nửa chai. Bạch Nhất Diêu cũng chẳng phân biệt được nước hoa nam hay nữ, cứ thế xịt đại lên người. Soi gương, chỉnh lại cổ tay áo, trông anh cũng ra dáng một người thuộc tầng lớp tinh hoa. “Bzzz… Bzzz…” Chiếc điện thoại trên bồn rửa rung lên, Bạch Nhất Diêu với tay nhấc máy: “Alo?” “Bạch Nhất Diêu, đến… “…”“Tôi chậm lại.”Thứ căng phồng chạm môi, cậu đang lau nước bọt bằng tay áo, đành mở miệng ngậm lại. Tạ Thiên Trì nhìn cậu, quan sát từng động tác.Chẳng chậm chút nào, cậu bị chạm họng, không kìm được nước bọt, nước mắt cũng trào ra. Chất lỏng ấm nóng lẫn lộn trên mặt, cậu không chịu nổi, vịn chân anh định thoát, nhưng lần này Tạ Thiên Trì giữ gáy, không cho cơ hội lùi.Đến khi cậu đau, vùng mạnh thoát ra, Tạ Thiên Trì thấy cậu ho dữ dội mới nhận ra mình mất kiểm soát.“Đã bảo chậm lại.” Cảm giác ghê khi họng bị chọc vẫn còn, cậu vừa nôn khan vừa trách, “Trời, anh bị đói tình à.”“Xin lỗi.”Nghe Tạ Thiên Trì xin lỗi, cậu tưởng mình nghe lầm. Châm chọc cậu hứa mà không chịu nổi mới là việc anh làm.“Tôi vào phòng tắm rửa mặt.” Cậu vịn sàn đứng lên, quỳ lâu, hơi choáng.Lần này Tạ Thiên Trì không ngăn, nhìn cậu vào phòng tắm.Mở vòi nước, cậu chẳng bất ngờ khi thấy gương mặt thảm hại trong gương. Môi đỏ rực vì bị chà, nôn khan làm má đỏ lan đến cổ. Chưa kể nước mắt, nước bọt chảy khắp, cậu đứng trước bồn, múc nước rửa mặt, Tạ Thiên Trì lại vào.Anh ôm cậu từ phía sau, cậu ngẩng lên, thấy ánh mắt anh cháy bỏng d*c v*ng trong gương.Trước mặt người, sau lưng người, hai con người khác.Cậu thầm mỉa mai. Bình thường nghiêm túc, cấm dục, sao—Lông mi đen rợp xuống, cậu thấy Tạ Thiên Trì trong gương vừa kiềm chế vừa đắm chìm.“Từ phía sau, được không?”Cậu thúc cùi chỏ vào ngực anh đang áp tới, “Không được.”“…Được thôi.” Tạ Thiên Trì buông tay ôm, chuyển sang nắm khuỷu tay cậu, dẫn tay cậu chạm thứ nóng ran của anh.Hình ảnh này quá tr*n tr**, cậu không dám nhìn gương, Tạ Thiên Trì biết tính cậu, một tay vòng ôm, tay kia tắt đèn phòng tắm.Đèn tắt, hơi thở nóng gần kề.Bạch Nhất Diêu bớt căng thẳng, xòe tay, ôm trọn thứ của Tạ Thiên Trì. Nhưng anh từ phía sau, như chưa đủ, chậm rãi hôn dọc vành tai cậu.Dòng nước lạnh rửa trôi chất lỏng trắng đục giữa kẽ ngón tay, hòa lẫn vào nhau, xoáy tròn rồi trôi theo ống cống dưới bồn rửa mặt.Bạch Nhất Diêu bước ra từ phòng tắm, nhìn thấy Tạ Thiên Trì đang dựa lưng vào đầu giường.Dường như anh ta chẳng có ý định rời đi.“Cậu không về à?”“Muộn rồi.”“Nhưng chỉ có một cái giường.”Tạ Thiên Trì mở mắt, đứng dậy khỏi giường, tiện tay nhặt chiếc áo khoác bị vứt sang một bên. “Tôi ngủ sofa.”“…”Căn hộ Bạch Nhất Diêu thuê chỉ vỏn vẹn hơn bốn mươi mét vuông, đồ đạc trong phòng chất đầy lộn xộn, có thể hình dung chiếc sofa ấy nhỏ bé đến mức nào. Tạ Thiên Trì nằm lên đó, cơ thể chẳng thể duỗi thẳng thoải mái. Bạch Nhất Diêu giả vờ không thấy, nằm xuống giường, kéo chăn che kín mặt, cuộn tròn người lại.…Khi tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp kính phủ đầy bụi, hơi đục mờ, lông mi của Bạch Nhất Diêu khẽ run, tỉnh giấc. Anh đã quen thức dậy trên chiếc giường đơn chật chội, nơi tay chân chẳng thể duỗi thẳng. Nhưng hôm nay, vừa giơ tay lên, anh đã chạm phải thứ gì đó.Thứ gì?Bạch Nhất Diêu giật mình tỉnh táo, ngay trước mắt là gương mặt say ngủ của Tạ Thiên Trì. Tay anh đang đặt ngay trên ngực Tạ Thiên Trì.Hoảng hốt đến mức đồng tử cũng run lên, Bạch Nhất Diêu theo phản xạ đẩy mạnh vào ngực Tạ Thiên Trì. Tạ Thiên Trì ngủ ở mép giường, lưng gần như lơ lửng, dù đang say giấc, bản năng cơ thể vẫn khiến anh ôm chặt người trước mặt.Đôi môi khẽ mở, phả ra hơi thở ấm nóng.Tạ Thiên Trì mở mắt, đôi đồng tử đen láy phản chiếu ánh nắng xuyên qua kính. Ánh mắt anh như mang theo ảo ảnh, nhìn người trước mặt.“Cậu lên đây từ bao giờ?!” Bạch Nhất Diêu ngủ say như chết, chẳng hề hay biết.Tạ Thiên Trì không đáp, dường như anh vẫn chưa thoát khỏi trạng thái nửa tỉnh nửa mê.“Lên đi—”Bạch Nhất Diêu lại đẩy thêm vài cái, tay Tạ Thiên Trì đặt trên eo anh, siết chặt một cái. Đôi môi vốn chỉ cách nhau gang tấc, giờ đây vừa khéo chạm vào má anh. Tạ Thiên Trì cúi mắt, thở ra một hơi, rồi đặt lên má Bạch Nhất Diêu một nụ hôn.Chỉ có Bạch Nhất Diêu là thiếu lãng mạn, chẳng thể đáp lại sự dịu dàng ấy. Anh bực bội đẩy mạnh Tạ Thiên Trì hai cái, thoát khỏi vòng tay anh, rồi trèo xuống giường từ phía bên kia, chân trần bước đi.
“…”
“Tôi chậm lại.”
Thứ căng phồng chạm môi, cậu đang lau nước bọt bằng tay áo, đành mở miệng ngậm lại. Tạ Thiên Trì nhìn cậu, quan sát từng động tác.
Chẳng chậm chút nào, cậu bị chạm họng, không kìm được nước bọt, nước mắt cũng trào ra. Chất lỏng ấm nóng lẫn lộn trên mặt, cậu không chịu nổi, vịn chân anh định thoát, nhưng lần này Tạ Thiên Trì giữ gáy, không cho cơ hội lùi.
Đến khi cậu đau, vùng mạnh thoát ra, Tạ Thiên Trì thấy cậu ho dữ dội mới nhận ra mình mất kiểm soát.
“Đã bảo chậm lại.” Cảm giác ghê khi họng bị chọc vẫn còn, cậu vừa nôn khan vừa trách, “Trời, anh bị đói tình à.”
“Xin lỗi.”
Nghe Tạ Thiên Trì xin lỗi, cậu tưởng mình nghe lầm. Châm chọc cậu hứa mà không chịu nổi mới là việc anh làm.
“Tôi vào phòng tắm rửa mặt.” Cậu vịn sàn đứng lên, quỳ lâu, hơi choáng.
Lần này Tạ Thiên Trì không ngăn, nhìn cậu vào phòng tắm.
Mở vòi nước, cậu chẳng bất ngờ khi thấy gương mặt thảm hại trong gương. Môi đỏ rực vì bị chà, nôn khan làm má đỏ lan đến cổ. Chưa kể nước mắt, nước bọt chảy khắp, cậu đứng trước bồn, múc nước rửa mặt, Tạ Thiên Trì lại vào.
Anh ôm cậu từ phía sau, cậu ngẩng lên, thấy ánh mắt anh cháy bỏng d*c v*ng trong gương.
Trước mặt người, sau lưng người, hai con người khác.
Cậu thầm mỉa mai. Bình thường nghiêm túc, cấm dục, sao—
Lông mi đen rợp xuống, cậu thấy Tạ Thiên Trì trong gương vừa kiềm chế vừa đắm chìm.
“Từ phía sau, được không?”
Cậu thúc cùi chỏ vào ngực anh đang áp tới, “Không được.”
“…Được thôi.” Tạ Thiên Trì buông tay ôm, chuyển sang nắm khuỷu tay cậu, dẫn tay cậu chạm thứ nóng ran của anh.
Hình ảnh này quá tr*n tr**, cậu không dám nhìn gương, Tạ Thiên Trì biết tính cậu, một tay vòng ôm, tay kia tắt đèn phòng tắm.
Đèn tắt, hơi thở nóng gần kề.
Bạch Nhất Diêu bớt căng thẳng, xòe tay, ôm trọn thứ của Tạ Thiên Trì. Nhưng anh từ phía sau, như chưa đủ, chậm rãi hôn dọc vành tai cậu.
Dòng nước lạnh rửa trôi chất lỏng trắng đục giữa kẽ ngón tay, hòa lẫn vào nhau, xoáy tròn rồi trôi theo ống cống dưới bồn rửa mặt.
Bạch Nhất Diêu bước ra từ phòng tắm, nhìn thấy Tạ Thiên Trì đang dựa lưng vào đầu giường.
Dường như anh ta chẳng có ý định rời đi.
“Cậu không về à?”
“Muộn rồi.”
“Nhưng chỉ có một cái giường.”
Tạ Thiên Trì mở mắt, đứng dậy khỏi giường, tiện tay nhặt chiếc áo khoác bị vứt sang một bên. “Tôi ngủ sofa.”
“…”
Căn hộ Bạch Nhất Diêu thuê chỉ vỏn vẹn hơn bốn mươi mét vuông, đồ đạc trong phòng chất đầy lộn xộn, có thể hình dung chiếc sofa ấy nhỏ bé đến mức nào. Tạ Thiên Trì nằm lên đó, cơ thể chẳng thể duỗi thẳng thoải mái. Bạch Nhất Diêu giả vờ không thấy, nằm xuống giường, kéo chăn che kín mặt, cuộn tròn người lại.
…
Khi tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp kính phủ đầy bụi, hơi đục mờ, lông mi của Bạch Nhất Diêu khẽ run, tỉnh giấc. Anh đã quen thức dậy trên chiếc giường đơn chật chội, nơi tay chân chẳng thể duỗi thẳng. Nhưng hôm nay, vừa giơ tay lên, anh đã chạm phải thứ gì đó.
Thứ gì?
Bạch Nhất Diêu giật mình tỉnh táo, ngay trước mắt là gương mặt say ngủ của Tạ Thiên Trì. Tay anh đang đặt ngay trên ngực Tạ Thiên Trì.
Hoảng hốt đến mức đồng tử cũng run lên, Bạch Nhất Diêu theo phản xạ đẩy mạnh vào ngực Tạ Thiên Trì. Tạ Thiên Trì ngủ ở mép giường, lưng gần như lơ lửng, dù đang say giấc, bản năng cơ thể vẫn khiến anh ôm chặt người trước mặt.
Đôi môi khẽ mở, phả ra hơi thở ấm nóng.
Tạ Thiên Trì mở mắt, đôi đồng tử đen láy phản chiếu ánh nắng xuyên qua kính. Ánh mắt anh như mang theo ảo ảnh, nhìn người trước mặt.
“Cậu lên đây từ bao giờ?!” Bạch Nhất Diêu ngủ say như chết, chẳng hề hay biết.
Tạ Thiên Trì không đáp, dường như anh vẫn chưa thoát khỏi trạng thái nửa tỉnh nửa mê.
“Lên đi—”
Bạch Nhất Diêu lại đẩy thêm vài cái, tay Tạ Thiên Trì đặt trên eo anh, siết chặt một cái. Đôi môi vốn chỉ cách nhau gang tấc, giờ đây vừa khéo chạm vào má anh. Tạ Thiên Trì cúi mắt, thở ra một hơi, rồi đặt lên má Bạch Nhất Diêu một nụ hôn.
Chỉ có Bạch Nhất Diêu là thiếu lãng mạn, chẳng thể đáp lại sự dịu dàng ấy. Anh bực bội đẩy mạnh Tạ Thiên Trì hai cái, thoát khỏi vòng tay anh, rồi trèo xuống giường từ phía bên kia, chân trần bước đi.
Ngôn Ngữ Của Người Khác - Âm Thanh ThuầnTác giả: Âm Thanh ThuầnTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Sủng, Truyện Trọng SinhTự nhìn lại mình, Bạch Nhất Diêu sau khi ra đời lập nghiệp cũng sống ổn – dù chẳng chen chân được vào tầng lớp tinh hoa nào, nhưng ở cái thành phố hạng ba nơi anh sống, mỗi tháng kiếm ba vạn tệ, cuộc đời cũng gọi là không quá xuất sắc nhưng hơn khối người. Đó cũng là lý do anh đến buổi họp lớp hôm nay. Bộ vest trên người là bộ đồ hiệu anh cắn răng mua năm ngoái để dự tiệc tất niên công ty. Chỉ có điều năm nay anh bận rộn chạy đôn chạy đáo vì việc công ty, chẳng chăm chút gì cho vóc dáng, nếu không hóp bụng lại thì cái bụng mỡ cứ lồi ra một cục. Nhưng mà, đó cũng là chuyện thường tình của mọi gã đàn ông trung niên. Chai nước hoa mua cho bạn gái nhưng bị trả lại vì chia tay vẫn còn hơn nửa chai. Bạch Nhất Diêu cũng chẳng phân biệt được nước hoa nam hay nữ, cứ thế xịt đại lên người. Soi gương, chỉnh lại cổ tay áo, trông anh cũng ra dáng một người thuộc tầng lớp tinh hoa. “Bzzz… Bzzz…” Chiếc điện thoại trên bồn rửa rung lên, Bạch Nhất Diêu với tay nhấc máy: “Alo?” “Bạch Nhất Diêu, đến… “…”“Tôi chậm lại.”Thứ căng phồng chạm môi, cậu đang lau nước bọt bằng tay áo, đành mở miệng ngậm lại. Tạ Thiên Trì nhìn cậu, quan sát từng động tác.Chẳng chậm chút nào, cậu bị chạm họng, không kìm được nước bọt, nước mắt cũng trào ra. Chất lỏng ấm nóng lẫn lộn trên mặt, cậu không chịu nổi, vịn chân anh định thoát, nhưng lần này Tạ Thiên Trì giữ gáy, không cho cơ hội lùi.Đến khi cậu đau, vùng mạnh thoát ra, Tạ Thiên Trì thấy cậu ho dữ dội mới nhận ra mình mất kiểm soát.“Đã bảo chậm lại.” Cảm giác ghê khi họng bị chọc vẫn còn, cậu vừa nôn khan vừa trách, “Trời, anh bị đói tình à.”“Xin lỗi.”Nghe Tạ Thiên Trì xin lỗi, cậu tưởng mình nghe lầm. Châm chọc cậu hứa mà không chịu nổi mới là việc anh làm.“Tôi vào phòng tắm rửa mặt.” Cậu vịn sàn đứng lên, quỳ lâu, hơi choáng.Lần này Tạ Thiên Trì không ngăn, nhìn cậu vào phòng tắm.Mở vòi nước, cậu chẳng bất ngờ khi thấy gương mặt thảm hại trong gương. Môi đỏ rực vì bị chà, nôn khan làm má đỏ lan đến cổ. Chưa kể nước mắt, nước bọt chảy khắp, cậu đứng trước bồn, múc nước rửa mặt, Tạ Thiên Trì lại vào.Anh ôm cậu từ phía sau, cậu ngẩng lên, thấy ánh mắt anh cháy bỏng d*c v*ng trong gương.Trước mặt người, sau lưng người, hai con người khác.Cậu thầm mỉa mai. Bình thường nghiêm túc, cấm dục, sao—Lông mi đen rợp xuống, cậu thấy Tạ Thiên Trì trong gương vừa kiềm chế vừa đắm chìm.“Từ phía sau, được không?”Cậu thúc cùi chỏ vào ngực anh đang áp tới, “Không được.”“…Được thôi.” Tạ Thiên Trì buông tay ôm, chuyển sang nắm khuỷu tay cậu, dẫn tay cậu chạm thứ nóng ran của anh.Hình ảnh này quá tr*n tr**, cậu không dám nhìn gương, Tạ Thiên Trì biết tính cậu, một tay vòng ôm, tay kia tắt đèn phòng tắm.Đèn tắt, hơi thở nóng gần kề.Bạch Nhất Diêu bớt căng thẳng, xòe tay, ôm trọn thứ của Tạ Thiên Trì. Nhưng anh từ phía sau, như chưa đủ, chậm rãi hôn dọc vành tai cậu.Dòng nước lạnh rửa trôi chất lỏng trắng đục giữa kẽ ngón tay, hòa lẫn vào nhau, xoáy tròn rồi trôi theo ống cống dưới bồn rửa mặt.Bạch Nhất Diêu bước ra từ phòng tắm, nhìn thấy Tạ Thiên Trì đang dựa lưng vào đầu giường.Dường như anh ta chẳng có ý định rời đi.“Cậu không về à?”“Muộn rồi.”“Nhưng chỉ có một cái giường.”Tạ Thiên Trì mở mắt, đứng dậy khỏi giường, tiện tay nhặt chiếc áo khoác bị vứt sang một bên. “Tôi ngủ sofa.”“…”Căn hộ Bạch Nhất Diêu thuê chỉ vỏn vẹn hơn bốn mươi mét vuông, đồ đạc trong phòng chất đầy lộn xộn, có thể hình dung chiếc sofa ấy nhỏ bé đến mức nào. Tạ Thiên Trì nằm lên đó, cơ thể chẳng thể duỗi thẳng thoải mái. Bạch Nhất Diêu giả vờ không thấy, nằm xuống giường, kéo chăn che kín mặt, cuộn tròn người lại.…Khi tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp kính phủ đầy bụi, hơi đục mờ, lông mi của Bạch Nhất Diêu khẽ run, tỉnh giấc. Anh đã quen thức dậy trên chiếc giường đơn chật chội, nơi tay chân chẳng thể duỗi thẳng. Nhưng hôm nay, vừa giơ tay lên, anh đã chạm phải thứ gì đó.Thứ gì?Bạch Nhất Diêu giật mình tỉnh táo, ngay trước mắt là gương mặt say ngủ của Tạ Thiên Trì. Tay anh đang đặt ngay trên ngực Tạ Thiên Trì.Hoảng hốt đến mức đồng tử cũng run lên, Bạch Nhất Diêu theo phản xạ đẩy mạnh vào ngực Tạ Thiên Trì. Tạ Thiên Trì ngủ ở mép giường, lưng gần như lơ lửng, dù đang say giấc, bản năng cơ thể vẫn khiến anh ôm chặt người trước mặt.Đôi môi khẽ mở, phả ra hơi thở ấm nóng.Tạ Thiên Trì mở mắt, đôi đồng tử đen láy phản chiếu ánh nắng xuyên qua kính. Ánh mắt anh như mang theo ảo ảnh, nhìn người trước mặt.“Cậu lên đây từ bao giờ?!” Bạch Nhất Diêu ngủ say như chết, chẳng hề hay biết.Tạ Thiên Trì không đáp, dường như anh vẫn chưa thoát khỏi trạng thái nửa tỉnh nửa mê.“Lên đi—”Bạch Nhất Diêu lại đẩy thêm vài cái, tay Tạ Thiên Trì đặt trên eo anh, siết chặt một cái. Đôi môi vốn chỉ cách nhau gang tấc, giờ đây vừa khéo chạm vào má anh. Tạ Thiên Trì cúi mắt, thở ra một hơi, rồi đặt lên má Bạch Nhất Diêu một nụ hôn.Chỉ có Bạch Nhất Diêu là thiếu lãng mạn, chẳng thể đáp lại sự dịu dàng ấy. Anh bực bội đẩy mạnh Tạ Thiên Trì hai cái, thoát khỏi vòng tay anh, rồi trèo xuống giường từ phía bên kia, chân trần bước đi.