Tự nhìn lại mình, Bạch Nhất Diêu sau khi ra đời lập nghiệp cũng sống ổn – dù chẳng chen chân được vào tầng lớp tinh hoa nào, nhưng ở cái thành phố hạng ba nơi anh sống, mỗi tháng kiếm ba vạn tệ, cuộc đời cũng gọi là không quá xuất sắc nhưng hơn khối người.