1.   Trước khi Kỳ Ngạn hẹn tôi ăn cơm, rồi nhân lúc chuốc tôi say để giam giữ tôi lại, thì đây là lần thứ một trăm năm mươi tám tôi muốn viết đơn nghỉ việc.   Trên đời này, không sinh vật nào khó hầu hạ hơn bên A.   Trên đời này, cũng chẳng có thứ gì không biết xấu hổ bằng khách hàng.   Trình phương án cho bên A xem, sửa tới lần thứ ba mươi bảy, cuối cùng người ta vẫn không hài lòng, còn bảo:   “Thôi, cô lấy cái bản lần thứ hai đưa tôi xem đó, kết hợp thêm cái bản lần thứ bảy, chỉnh lại một chút rồi gửi cho tôi.”   Ngay lúc đó tôi chỉ muốn lấy luôn cái laptop đập vào mặt hắn cho rồi.   Có lần đi gặp khách hàng để bàn chuyện hợp đồng, tôi khép nép hầu hạ nửa ngày, cuối cùng hắn uống mấy ly rượu vào liền cố tình sấn tới hôn tôi, vừa ghé sát mặt vừa nói:   “Phi Phi, em đừng giả vờ nữa. Anh thấy rõ trong ánh mắt em nhìn anh có tình ý mà. Yên tâm đi, qua đêm nay là anh ký hợp đồng liền…”   Chuyện này tạm thời khép lại bằng việc tôi đè hắn lên xe mà xử cho một trận ra trò.   Tất nhiên, đánh…

Truyện chữ