Tác giả:

01   Ta nhét mảnh thư vào tay áo, toàn thân run rẩy.   Cửa bị đẩy mở, theo gió lạnh đêm khuya, Lục Cảnh Hành bước vào.   Trên người hắn vương sương đêm cùng một mùi hương xa lạ chính là hương mà Tô Triều Vân thường mang. Hắn dừng trước mặt ta, ánh mắt cao cao tại thượng:   “Quỳ cả đêm rồi, đã biết sai chưa?”   Ta ngẩng đầu, đôi mắt vì một đêm không ngủ mà mờ đi. Sai?   Ta sai chỗ nào? Sai vì mang mệnh cách này, hay sai vì ngáng đường đôi cẩu nam nữ kia?   Ta không đáp, chỉ lặng nhìn hắn.   Hắn dường như khó chịu vì sự im lặng đó.   “Tô Vãn, đừng nhìn ta bằng ánh mắt này. Ta biết ngươi không cam lòng. Nhưng sự thật là, người ta yêu chỉ có Triều Vân. Nếu không nhờ lời Quốc sư nói các ngươi mệnh cách tương liên, thì ngay cả tư cách bước chân vào tướng phủ, ngươi cũng chẳng có.”   Ta nuốt xuống cơn sóng dữ trong lòng, vẫn cố chấp hỏi:   “Nếu trong lòng chàng đã thích tỷ tỷ, vậy vì sao hôn ước ban đầu lại lập với ta?”   Nghe thế, hắn khẽ cười khẩy, trong tiếng cười chứa đầy thương hại cùng…

Truyện chữ