Tác giả:

Sau khi ly hôn, tôi bắt đầu có thú vui riêng: nuôi chó nhỏ. Tất nhiên, không phải chó thật. Mà là kiểu “chó nhỏ” đẹp trai, ngoan ngoãn, ngây thơ và… hơi ngu ngu ấy. Vậy nên tôi dọn tiệm đàn đến ngay cạnh Học viện Âm nhạc, chuẩn bị tiện tay “bắt” một con. Mục tiêu cũng gần như đã chọn xong. Là một cậu hát rong ở phố ngầm mà dạo này tôi mê như điếu đổ. Cậu ta da trắng, người mảnh, chân dài. Ngồi xếp bằng dưới đất, ôm đàn guitar hát, gần như không bao giờ ngẩng đầu - vậy mà cũng đủ khiến đám con gái vây quanh xem đông như hội. Lần đầu gặp, tôi ném cho cậu ta một đồng xu, chỉ để đổi lấy một ánh nhìn. Tóc nâu sẫm, hơi xoăn, lông mi dài, giọng trầm ấm — siêu điển trai. “Thời buổi này còn có người mang theo tiền xu như chị, đúng là hàng hiếm.” Cậu ta kẹp đồng xu giữa hai ngón tay, ngón cái bật nhẹ một cái, đồng xu vẽ một đường cong, rơi thẳng vào ngực tôi. Xui cái là hôm đó tôi mặc áo cổ hơi trễ. Phát bắn quá chuẩn xác… lọt thẳng vào trong. Cậu đẹp trai cuống cuồng đứng bật dậy: “Xin lỗi, em…

Chương 6

Chị Đây Không Thiếu Tiền, Chỉ Thiếu Trò Vui!Tác giả: Ân DưỡngTruyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhSau khi ly hôn, tôi bắt đầu có thú vui riêng: nuôi chó nhỏ. Tất nhiên, không phải chó thật. Mà là kiểu “chó nhỏ” đẹp trai, ngoan ngoãn, ngây thơ và… hơi ngu ngu ấy. Vậy nên tôi dọn tiệm đàn đến ngay cạnh Học viện Âm nhạc, chuẩn bị tiện tay “bắt” một con. Mục tiêu cũng gần như đã chọn xong. Là một cậu hát rong ở phố ngầm mà dạo này tôi mê như điếu đổ. Cậu ta da trắng, người mảnh, chân dài. Ngồi xếp bằng dưới đất, ôm đàn guitar hát, gần như không bao giờ ngẩng đầu - vậy mà cũng đủ khiến đám con gái vây quanh xem đông như hội. Lần đầu gặp, tôi ném cho cậu ta một đồng xu, chỉ để đổi lấy một ánh nhìn. Tóc nâu sẫm, hơi xoăn, lông mi dài, giọng trầm ấm — siêu điển trai. “Thời buổi này còn có người mang theo tiền xu như chị, đúng là hàng hiếm.” Cậu ta kẹp đồng xu giữa hai ngón tay, ngón cái bật nhẹ một cái, đồng xu vẽ một đường cong, rơi thẳng vào ngực tôi. Xui cái là hôm đó tôi mặc áo cổ hơi trễ. Phát bắn quá chuẩn xác… lọt thẳng vào trong. Cậu đẹp trai cuống cuồng đứng bật dậy: “Xin lỗi, em… Tôi phun nước ra tại chỗ.Hoàn toàn câm nín.Cho tôi hỏi, ai hỏi cậu thế?Who ask you?Ở đây có ai quan tâm không?Rốt cuộc là ai hỏi mấy người thứ hạng là gì chứ?Tôi âm thầm gõ chữ:“Tuổi?”Sầm Xuyên:“Giả vờ.”Tung chiêu vô ích.Trò chuyện toàn những câu vô thưởng vô phạt, vậy mà tôi lại bị cậu ta trêu đến đỏ mặt, cứ như làm chuyện mờ ám không bằng.Rõ ràng Hứa Trì là kiểu tươi sáng dễ thương, còn Sầm Xuyên nhìn thì lạnh lùng hờ hững, vậy mà không ngờ nói chuyện với cậu ta lại thú vị hơn nhiều.Không hẹn được Sầm Xuyên, tôi phải nghĩ kỹ xem trong một tháng, làm thế nào để thắng ván cược này.Trước hết đi mua một cái kéo cho Kỳ Hạ đã.Sau đó cầm kéo, đăng một tấm selfie lên vòng bạn bè:【Yeah】Hứa Trì và Sầm Xuyên lần lượt thả tim.Bất ngờ, Hứa Trì kéo tôi vào một group chat ba người, tên nhóm là “Vô Dụng”.Một tin nhắn bật lên:【Từ hôm nay tính 30 ngày, ván cược với bà chị già chính thức bắt đầu. Mỗi ngày báo cáo, xem có giữ được tinh thần tên nhóm không.】【Sao có bốn người? A Trì, cậu kéo ai vào đấy?】Tôi nhận ra ảnh đại diện của Sầm Xuyên:【Là người phụ nữ đó.】【Hứa Trì, cậu bị bệnh à?】【Không phải chính cậu bảo tôi kéo hết vào còn gì?】Hứa Trì cũng hiện lên.Vậy thì người mở đầu chắc chắn là Kỳ Hạ rồi.Ngay sau đó, Hứa Trì gửi một tin nhắn nữa:【Chào mừng chị đẹp! Tung hoa tung hoa! Tim tim!】Trong nhóm yên lặng một lúc lâu.Hồi lâu sau, Sầm Xuyên sao chép lại tin nhắn của Hứa Trì rồi gửi.Kỳ Hạ:【Đến thì đến! Mặt đối mặt chiến thôi, để chị nhìn tận mắt cái cảnh chị thua thế nào!】Tôi nhìn chằm chằm vào nhóm chat, nhíu mày, chần chừ vài giây mới gửi tin đầu tiên:【Cả ba đứa mấy người là trai tân à?】Không thể nào, ba người đều đẹp trai theo kiểu có gu cả mà…Nhóm chat đột nhiên yên ắng.Yên luôn mười phút, chẳng ai nói gì.Tôi chủ động xin lỗi:“Xin lỗi nhé.”Sầm Xuyên:“Nói chính xác thì, tôi không hẳn. Hôm qua có hành vi thân mật ở mức ranh giới.”Hứa Trì:“Mẹ kiếp! Nếu không phải tại cái tên khốn nạn này, thì tôi đã không còn rồi!!”Kỳ Hạ:“Chẳng lẽ đến thời đại này rồi mà vẫn coi trai tân là xấu hổ à? Theo nghiên cứu khoa học, trai tân sống lâu hơn người không còn…”Cậu ta gửi một bài văn dài, không biết copy ở đâu ra, kiểu khoa học vớ vẩn.À, tôi chợt hiểu ra.Mười phút yên lặng vừa rồi, là vì Kỳ Hạ đi tìm bài này.Cậu ta tiếp tục hô hào:【Anh em đồng lòng! Kim cương cũng cắt được! Cùng nhau kháng cự người phụ nữ xấu xa!】Sầm Xuyên và Hứa Trì sao chép theo:【Anh em đồng lòng! Kim cương cũng cắt được! Cùng nhau kháng cự người phụ nữ xấu xa!】【Anh em đồng lòng! Kim cương cũng cắt được! Cùng nhau kháng cự người phụ nữ xấu xa!】Ba người bọn họ làm ra vẻ chính khí lẫm liệt.Mà cái người phụ nữ xấu xa họ nói đến, thì lại vừa nhận được một tin nhắn.Là Hứa Trì gửi:“Chị ơi, em là gián điệp nè, hí hí.”Kèm theo sticker chó con vui vẻ vẫy đuôi.Tôi không nhịn được mà nhướn mày cười.Xem ra, Hứa Trì là người có thể hẹn ra ngoài được rồi.Nhưng ván cược này có thắng được hay không, còn phụ thuộc vào người khó lay chuyển nhất trong ba người.Ngoài Hứa Trì ra, cả Sầm Xuyên và Kỳ Hạ đều không mấy tình nguyện — đặc biệt là Kỳ Hạ, cậu ta đã đặt cược tất cả, không đời nào chịu đồng ý dễ dàng.Tôi bắt buộc phải khiến cậu ta hạ thấp cảnh giác.Nếu tôi “hạ gục” được Hứa Trì trước, Kỳ Hạ chắc chắn sẽ hoảng loạn.Vì vậy, tôi cần khiến cậu ta cảm thấy an toàn.Tôi bảo nhân viên gọi điện cho Sầm Xuyên.“Xin chào, đàn piano anh đặt đã được đóng gói sẵn sàng. Bên tôi có thể giao đến tận nơi, anh có mặt ở nhà không ạ?”Giọng Sầm Xuyên dịu dàng trong trẻo:“Không, tôi không ở đó, nhưng sẽ có người nhận thay.”Cúp máy xong, tôi lấy được địa chỉ và đích thân đi giao đàn.Ba người bọn họ không ở ký túc xá trường, mà thuê một căn hộ cao cấp ngoài khuôn viên.Tôi nhấn chuông.Ra mở cửa là Kỳ Hạ, không mặc áo, chỉ mặc mỗi chiếc q**n l*t.Wow, body đẹp thật.Tôi không kìm được mà trợn to mắt.Miệng Kỳ Hạ vẫn còn ngậm bàn chải, lơ mơ nhìn thấy tôi thì mắng một câu “mẹ kiếp”, rồi rầm một cái, đóng sầm cửa lại!Lúc mở ra lần nữa, cậu ta đã mặc áo vào, quần thể thao cũng xong, khoanh tay đứng nhìn tôi.

Tôi phun nước ra tại chỗ.

Hoàn toàn câm nín.

Cho tôi hỏi, ai hỏi cậu thế?

Who ask you?

Ở đây có ai quan tâm không?

Rốt cuộc là ai hỏi mấy người thứ hạng là gì chứ?

Tôi âm thầm gõ chữ:

“Tuổi?”

Sầm Xuyên:

“Giả vờ.”

Tung chiêu vô ích.

Trò chuyện toàn những câu vô thưởng vô phạt, vậy mà tôi lại bị cậu ta trêu đến đỏ mặt, cứ như làm chuyện mờ ám không bằng.

Rõ ràng Hứa Trì là kiểu tươi sáng dễ thương, còn Sầm Xuyên nhìn thì lạnh lùng hờ hững, vậy mà không ngờ nói chuyện với cậu ta lại thú vị hơn nhiều.

Không hẹn được Sầm Xuyên, tôi phải nghĩ kỹ xem trong một tháng, làm thế nào để thắng ván cược này.

Trước hết đi mua một cái kéo cho Kỳ Hạ đã.

Sau đó cầm kéo, đăng một tấm selfie lên vòng bạn bè:

【Yeah】

Hứa Trì và Sầm Xuyên lần lượt thả tim.

Bất ngờ, Hứa Trì kéo tôi vào một group chat ba người, tên nhóm là “Vô Dụng”.

Một tin nhắn bật lên:

【Từ hôm nay tính 30 ngày, ván cược với bà chị già chính thức bắt đầu. Mỗi ngày báo cáo, xem có giữ được tinh thần tên nhóm không.】

【Sao có bốn người? A Trì, cậu kéo ai vào đấy?】

Tôi nhận ra ảnh đại diện của Sầm Xuyên:

【Là người phụ nữ đó.】

【Hứa Trì, cậu bị bệnh à?】

【Không phải chính cậu bảo tôi kéo hết vào còn gì?】

Hứa Trì cũng hiện lên.

Vậy thì người mở đầu chắc chắn là Kỳ Hạ rồi.

Ngay sau đó, Hứa Trì gửi một tin nhắn nữa:

【Chào mừng chị đẹp! Tung hoa tung hoa! Tim tim!】

Trong nhóm yên lặng một lúc lâu.

Hồi lâu sau, Sầm Xuyên sao chép lại tin nhắn của Hứa Trì rồi gửi.

Kỳ Hạ:

【Đến thì đến! Mặt đối mặt chiến thôi, để chị nhìn tận mắt cái cảnh chị thua thế nào!】

Tôi nhìn chằm chằm vào nhóm chat, nhíu mày, chần chừ vài giây mới gửi tin đầu tiên:

【Cả ba đứa mấy người là trai tân à?】

Không thể nào, ba người đều đẹp trai theo kiểu có gu cả mà…

Nhóm chat đột nhiên yên ắng.

Yên luôn mười phút, chẳng ai nói gì.

Tôi chủ động xin lỗi:

“Xin lỗi nhé.”

Sầm Xuyên:

“Nói chính xác thì, tôi không hẳn. Hôm qua có hành vi thân mật ở mức ranh giới.”

Hứa Trì:

“Mẹ kiếp! Nếu không phải tại cái tên khốn nạn này, thì tôi đã không còn rồi!!”

Kỳ Hạ:

“Chẳng lẽ đến thời đại này rồi mà vẫn coi trai tân là xấu hổ à? Theo nghiên cứu khoa học, trai tân sống lâu hơn người không còn…”

Cậu ta gửi một bài văn dài, không biết copy ở đâu ra, kiểu khoa học vớ vẩn.

À, tôi chợt hiểu ra.

Mười phút yên lặng vừa rồi, là vì Kỳ Hạ đi tìm bài này.

Cậu ta tiếp tục hô hào:

【Anh em đồng lòng! Kim cương cũng cắt được! Cùng nhau kháng cự người phụ nữ xấu xa!】

Sầm Xuyên và Hứa Trì sao chép theo:

【Anh em đồng lòng! Kim cương cũng cắt được! Cùng nhau kháng cự người phụ nữ xấu xa!】

【Anh em đồng lòng! Kim cương cũng cắt được! Cùng nhau kháng cự người phụ nữ xấu xa!】

Ba người bọn họ làm ra vẻ chính khí lẫm liệt.

Mà cái người phụ nữ xấu xa họ nói đến, thì lại vừa nhận được một tin nhắn.

Là Hứa Trì gửi:

“Chị ơi, em là gián điệp nè, hí hí.”

Kèm theo sticker chó con vui vẻ vẫy đuôi.

Tôi không nhịn được mà nhướn mày cười.

Xem ra, Hứa Trì là người có thể hẹn ra ngoài được rồi.

Nhưng ván cược này có thắng được hay không, còn phụ thuộc vào người khó lay chuyển nhất trong ba người.

Ngoài Hứa Trì ra, cả Sầm Xuyên và Kỳ Hạ đều không mấy tình nguyện — đặc biệt là Kỳ Hạ, cậu ta đã đặt cược tất cả, không đời nào chịu đồng ý dễ dàng.

Tôi bắt buộc phải khiến cậu ta hạ thấp cảnh giác.

Nếu tôi “hạ gục” được Hứa Trì trước, Kỳ Hạ chắc chắn sẽ hoảng loạn.

Vì vậy, tôi cần khiến cậu ta cảm thấy an toàn.

Tôi bảo nhân viên gọi điện cho Sầm Xuyên.

“Xin chào, đàn piano anh đặt đã được đóng gói sẵn sàng. Bên tôi có thể giao đến tận nơi, anh có mặt ở nhà không ạ?”

Giọng Sầm Xuyên dịu dàng trong trẻo:

“Không, tôi không ở đó, nhưng sẽ có người nhận thay.”

Cúp máy xong, tôi lấy được địa chỉ và đích thân đi giao đàn.

Ba người bọn họ không ở ký túc xá trường, mà thuê một căn hộ cao cấp ngoài khuôn viên.

Tôi nhấn chuông.

Ra mở cửa là Kỳ Hạ, không mặc áo, chỉ mặc mỗi chiếc q**n l*t.

Wow, body đẹp thật.

Tôi không kìm được mà trợn to mắt.

Miệng Kỳ Hạ vẫn còn ngậm bàn chải, lơ mơ nhìn thấy tôi thì mắng một câu “mẹ kiếp”, rồi rầm một cái, đóng sầm cửa lại!

Lúc mở ra lần nữa, cậu ta đã mặc áo vào, quần thể thao cũng xong, khoanh tay đứng nhìn tôi.

Chị Đây Không Thiếu Tiền, Chỉ Thiếu Trò Vui!Tác giả: Ân DưỡngTruyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhSau khi ly hôn, tôi bắt đầu có thú vui riêng: nuôi chó nhỏ. Tất nhiên, không phải chó thật. Mà là kiểu “chó nhỏ” đẹp trai, ngoan ngoãn, ngây thơ và… hơi ngu ngu ấy. Vậy nên tôi dọn tiệm đàn đến ngay cạnh Học viện Âm nhạc, chuẩn bị tiện tay “bắt” một con. Mục tiêu cũng gần như đã chọn xong. Là một cậu hát rong ở phố ngầm mà dạo này tôi mê như điếu đổ. Cậu ta da trắng, người mảnh, chân dài. Ngồi xếp bằng dưới đất, ôm đàn guitar hát, gần như không bao giờ ngẩng đầu - vậy mà cũng đủ khiến đám con gái vây quanh xem đông như hội. Lần đầu gặp, tôi ném cho cậu ta một đồng xu, chỉ để đổi lấy một ánh nhìn. Tóc nâu sẫm, hơi xoăn, lông mi dài, giọng trầm ấm — siêu điển trai. “Thời buổi này còn có người mang theo tiền xu như chị, đúng là hàng hiếm.” Cậu ta kẹp đồng xu giữa hai ngón tay, ngón cái bật nhẹ một cái, đồng xu vẽ một đường cong, rơi thẳng vào ngực tôi. Xui cái là hôm đó tôi mặc áo cổ hơi trễ. Phát bắn quá chuẩn xác… lọt thẳng vào trong. Cậu đẹp trai cuống cuồng đứng bật dậy: “Xin lỗi, em… Tôi phun nước ra tại chỗ.Hoàn toàn câm nín.Cho tôi hỏi, ai hỏi cậu thế?Who ask you?Ở đây có ai quan tâm không?Rốt cuộc là ai hỏi mấy người thứ hạng là gì chứ?Tôi âm thầm gõ chữ:“Tuổi?”Sầm Xuyên:“Giả vờ.”Tung chiêu vô ích.Trò chuyện toàn những câu vô thưởng vô phạt, vậy mà tôi lại bị cậu ta trêu đến đỏ mặt, cứ như làm chuyện mờ ám không bằng.Rõ ràng Hứa Trì là kiểu tươi sáng dễ thương, còn Sầm Xuyên nhìn thì lạnh lùng hờ hững, vậy mà không ngờ nói chuyện với cậu ta lại thú vị hơn nhiều.Không hẹn được Sầm Xuyên, tôi phải nghĩ kỹ xem trong một tháng, làm thế nào để thắng ván cược này.Trước hết đi mua một cái kéo cho Kỳ Hạ đã.Sau đó cầm kéo, đăng một tấm selfie lên vòng bạn bè:【Yeah】Hứa Trì và Sầm Xuyên lần lượt thả tim.Bất ngờ, Hứa Trì kéo tôi vào một group chat ba người, tên nhóm là “Vô Dụng”.Một tin nhắn bật lên:【Từ hôm nay tính 30 ngày, ván cược với bà chị già chính thức bắt đầu. Mỗi ngày báo cáo, xem có giữ được tinh thần tên nhóm không.】【Sao có bốn người? A Trì, cậu kéo ai vào đấy?】Tôi nhận ra ảnh đại diện của Sầm Xuyên:【Là người phụ nữ đó.】【Hứa Trì, cậu bị bệnh à?】【Không phải chính cậu bảo tôi kéo hết vào còn gì?】Hứa Trì cũng hiện lên.Vậy thì người mở đầu chắc chắn là Kỳ Hạ rồi.Ngay sau đó, Hứa Trì gửi một tin nhắn nữa:【Chào mừng chị đẹp! Tung hoa tung hoa! Tim tim!】Trong nhóm yên lặng một lúc lâu.Hồi lâu sau, Sầm Xuyên sao chép lại tin nhắn của Hứa Trì rồi gửi.Kỳ Hạ:【Đến thì đến! Mặt đối mặt chiến thôi, để chị nhìn tận mắt cái cảnh chị thua thế nào!】Tôi nhìn chằm chằm vào nhóm chat, nhíu mày, chần chừ vài giây mới gửi tin đầu tiên:【Cả ba đứa mấy người là trai tân à?】Không thể nào, ba người đều đẹp trai theo kiểu có gu cả mà…Nhóm chat đột nhiên yên ắng.Yên luôn mười phút, chẳng ai nói gì.Tôi chủ động xin lỗi:“Xin lỗi nhé.”Sầm Xuyên:“Nói chính xác thì, tôi không hẳn. Hôm qua có hành vi thân mật ở mức ranh giới.”Hứa Trì:“Mẹ kiếp! Nếu không phải tại cái tên khốn nạn này, thì tôi đã không còn rồi!!”Kỳ Hạ:“Chẳng lẽ đến thời đại này rồi mà vẫn coi trai tân là xấu hổ à? Theo nghiên cứu khoa học, trai tân sống lâu hơn người không còn…”Cậu ta gửi một bài văn dài, không biết copy ở đâu ra, kiểu khoa học vớ vẩn.À, tôi chợt hiểu ra.Mười phút yên lặng vừa rồi, là vì Kỳ Hạ đi tìm bài này.Cậu ta tiếp tục hô hào:【Anh em đồng lòng! Kim cương cũng cắt được! Cùng nhau kháng cự người phụ nữ xấu xa!】Sầm Xuyên và Hứa Trì sao chép theo:【Anh em đồng lòng! Kim cương cũng cắt được! Cùng nhau kháng cự người phụ nữ xấu xa!】【Anh em đồng lòng! Kim cương cũng cắt được! Cùng nhau kháng cự người phụ nữ xấu xa!】Ba người bọn họ làm ra vẻ chính khí lẫm liệt.Mà cái người phụ nữ xấu xa họ nói đến, thì lại vừa nhận được một tin nhắn.Là Hứa Trì gửi:“Chị ơi, em là gián điệp nè, hí hí.”Kèm theo sticker chó con vui vẻ vẫy đuôi.Tôi không nhịn được mà nhướn mày cười.Xem ra, Hứa Trì là người có thể hẹn ra ngoài được rồi.Nhưng ván cược này có thắng được hay không, còn phụ thuộc vào người khó lay chuyển nhất trong ba người.Ngoài Hứa Trì ra, cả Sầm Xuyên và Kỳ Hạ đều không mấy tình nguyện — đặc biệt là Kỳ Hạ, cậu ta đã đặt cược tất cả, không đời nào chịu đồng ý dễ dàng.Tôi bắt buộc phải khiến cậu ta hạ thấp cảnh giác.Nếu tôi “hạ gục” được Hứa Trì trước, Kỳ Hạ chắc chắn sẽ hoảng loạn.Vì vậy, tôi cần khiến cậu ta cảm thấy an toàn.Tôi bảo nhân viên gọi điện cho Sầm Xuyên.“Xin chào, đàn piano anh đặt đã được đóng gói sẵn sàng. Bên tôi có thể giao đến tận nơi, anh có mặt ở nhà không ạ?”Giọng Sầm Xuyên dịu dàng trong trẻo:“Không, tôi không ở đó, nhưng sẽ có người nhận thay.”Cúp máy xong, tôi lấy được địa chỉ và đích thân đi giao đàn.Ba người bọn họ không ở ký túc xá trường, mà thuê một căn hộ cao cấp ngoài khuôn viên.Tôi nhấn chuông.Ra mở cửa là Kỳ Hạ, không mặc áo, chỉ mặc mỗi chiếc q**n l*t.Wow, body đẹp thật.Tôi không kìm được mà trợn to mắt.Miệng Kỳ Hạ vẫn còn ngậm bàn chải, lơ mơ nhìn thấy tôi thì mắng một câu “mẹ kiếp”, rồi rầm một cái, đóng sầm cửa lại!Lúc mở ra lần nữa, cậu ta đã mặc áo vào, quần thể thao cũng xong, khoanh tay đứng nhìn tôi.

Chương 6